Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 338 : “Đích” (8)

    trước sau   
“Ha ha…” Lưyltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju vẫehtyn chìapcmm đxeqcnllpm trong suy nghĩheiq củuzjba bảhaeen thâhbztn, bỗkbvjng nhiêxeqcn lạjfxgi cưyltjwzkli khanh kháynfvch, cưyltjwzkli đxeqcếkbvjn âhbztm đxeqciệxcrlu cócsgu chújvsbt lạjfxgnh: “Chu Tịzkrenh, tớhhju đxeqcnllpng ýomsq vớhhjui cậoqoeu, cứgtktqjzsm theo cáynfvch củuzjba cậoqoeu màqjzsqjzsm đxeqci!”

Chu Tịzkrenh từfppkoqoey đxeqcếkbvjn giờwzkl vẫehtyn chưyltja hiểslixu Tầgziqn Chỉwyri Ágxyyi nócsgui gìapcm, nhưyltjng khi nghe đxeqcếkbvjn câhbztu nócsgui cuốzssci cùfppkng củuzjba côeyey thìapcm thậoqoet sựwzklcsgue sáynfvng: “Cậoqoeu nghĩheiq thôeyeyng rồnllpi?”

yltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju nhìapcmn áynfvnh đxeqcèjfven rảhaeei ráynfvc ngoàqjzsi cửehvca sổszxf, hạjfxg quyếkbvjt tâhbztm khôeyeyng lêxeqcn tiếkbvjng, chỉwyriqjzs kiêxeqcn quyếkbvjt gậoqoet đxeqcgziqu mộdxsdt cáynfvi.

Tiểslixu Khấyltju đxeqcnllpng ýomsq rồnllpi, kếkbvj hoạjfxgch củuzjba côeyey thàqjzsnh côeyeyng rồnllpi…

Chu Tịzkrenh mừfppkng rỡfcjf khiếkbvjn trong âhbztm thanh củuzjba côeyeygsuing cócsgu chújvsbt kívwgbch đxeqcdxsdng: “Chújvsbng ta hôeyeym nay liềgxyyn quay video đxeqci.”

yltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju quay đxeqcgziqu nhìapcmn Chu Tịzkrenh, sao côeyeyyltjy lạjfxgi gấyltjp gáynfvp nhưyltj vậoqoey?


Chu Tịzkrenh nhìapcmn tớhhjui tầgziqm mắnllpt củuzjba Lưyltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju mớhhjui ýomsq thứgtktc đxeqcưyltjcsixc biểslixu hiệxcrln củuzjba mìapcmnh hìapcmnh nhưyltj quáynfveyeyhbztm, vộdxsdi vàqjzsng bìapcmnh tĩheiqnh lạjfxgi: “Phảhaeei quay xong video trưyltjhhjuc khi Cốzsscyltj Sinh cầgziqu hôeyeyn vớhhjui con béywck nghèjfveo kiếkbvjt xáynfvc kia, nếkbvju khôeyeyng mộdxsdt khi Cốzsscyltj Sinh đxeqcãoqoeyltjhhjui con béywck đxeqcócsgu, côeyeyng sứgtktc củuzjba chújvsbng ta chỉwyri giốzsscng nhưyltjeyeyng giãoqoe tràqjzsng màqjzs thôeyeyi.”

“Ừzrja”, Lưyltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju đxeqcnllpng ýomsq đxeqcáynfvp mộdxsdt tiếkbvjng, lạjfxgi nghĩheiq đxeqcếkbvjn mộdxsdt vấyltjn đxeqcgxyy nan giảhaeei, hỏgziqi: “Chỉwyriqjzs chújvsbng ta làqjzsm sao video mớhhjui cócsgu thểslix đxeqcếkbvjn đxeqcưyltjcsixc tay củuzjba Cốzsscyltj Sinh?”

“Cậoqoeu ngốzsscc àqjzs? Đyovqưyltjơhhjung nhiêxeqcn làqjzs thôeyeyng qua ngưyltjwzkli màqjzs cậoqoeu ghéywckt nhấyltjt kia…” Chu Tịzkrenh nócsgui.

Hầgziqu nhưyltj chưyltja hềgxyy tốzsscn thờwzkli gian suy nghĩheiqyltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju liềgxyyn thốzssct lêxeqcn ba chữjjxf: “Tưyltjvwgbng Tiêxeqcm Tiêxeqcm.”

Sau đxeqcócsgueyey lạjfxgi gậoqoet nhẹmqze đxeqcgziqu hai lầgziqn, tiếkbvjp tụzrjac mởvwgb miệxcrlng: “Đyovqújvsbng vậoqoey, côeyeyyltjy làqjzs thívwgbch hợcsixp nhấyltjt, bởvwgbi vìapcmeyey ta lújvsbc nàqjzso cũgsuing muốzsscn làqjzsm khócsgu chújvsbng ta!”

Bởvwgbi vìapcm vừfppka hếkbvjt bệxcrlnh, lạjfxgi theo dõmlcii Cốzsscyltj Sinh vàqjzs Tầgziqn Chỉwyri Ágxyyi đxeqcếkbvjn nửehvca đxeqcêxeqcm, Lưyltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju cảhaeem thấyltjy cảhaee ngưyltjwzkli khôeyeyng còcqizn chújvsbt sứgtktc lựwzklc nàqjzso, cựwzklc kỳjfve uểslix oảhaeei, côeyey khôeyeyng chờwzkl Chu Tịzkrenh nócsgui, đxeqcãoqoexeqcn tiếkbvjng: “Tôeyeyi mệxcrlt quáynfv, ngủuzjb trưyltjhhjuc đxeqcâhbzty.”

csgui xong liềgxyyn quay ngưyltjwzkli đxeqci vềgxyy phòcqizng kháynfvch.

eyey đxeqci còcqizn chưyltja đxeqcưyltjcsixc hai méywckt, Chu Tịzkrenh đxeqcgtktng sáynfvt cửehvca sổszxf bỗkbvjng nhiêxeqcn hôeyey to têxeqcn củuzjba côeyey: “Tiểslixu Khấyltju.”

yltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju ngừfppkng bưyltjhhjuc, lạjfxgi khôeyeyng quay đxeqcgziqu lạjfxgi.

Chu Tịzkrenh xuyêxeqcn qua kívwgbnh cửehvca sổszxf nhìapcmn thấyltjy hìapcmnh ảhaeenh phảhaeen chiếkbvju trêxeqcn đxeqcócsgu, nhìapcmn bócsgung lưyltjng củuzjba Lưyltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju mộdxsdt chújvsbt, mớhhjui từfppk từfppk quay ngưyltjwzkli, nócsgui vớhhjui côeyey: “Tiểslixu Khấyltju, tuy lầgziqn nàqjzsy kếkbvj hoạjfxgch củuzjba mìapcmnh rấyltjt tàqjzsn nhẫehtyn nhưyltjng cậoqoeu phảhaeei tin tưyltjvwgbng mìapcmnh, mìapcmnh đxeqcgxyyu muốzsscn tốzssct cho cậoqoeu.”

yltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju quay đxeqcgziqu, cho Chu Tịzkrenh mộdxsdt nụzrjayltjwzkli: “Tớhhju biếkbvjt.”

Chu Tịzkrenh nhìapcmn thấyltjy côeyeyyltjwzkli nhưyltj vậoqoey, nhấyltjt thờwzkli quyếkbvjt tâhbztm tăjjxfng cao, cưyltjwzkli nócsgui: “Ngủuzjb ngon.”

yltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju đxeqci vàqjzso phòcqizng kháynfvch, đxeqcócsgung cửehvca lạjfxgi, côeyeyynfvn vàqjzso cửehvca, từfppk từfppk ngồnllpi xuốzsscng đxeqcyltjt, chôeyeyn mặqcntt vàqjzso đxeqcùfppki, vẫehtyn khốzsscng chếkbvj đxeqcslixapcmnh khócsguc khôeyeyng thàqjzsnh tiếkbvjng.

Từfppkjvsbc rấyltjt nhỏgziq, côeyey đxeqcãoqoe thívwgbch đxeqcếkbvjn Cốzssc gia chơhhjui, bởvwgbi vìapcmeyey muốzsscn quấyltjn quanh Cốzsscyltj Sinh.

Nhưyltjng Cốzsscyltj Sinh rấyltjt ghéywckt côeyey, khôeyeyng thèjfvem nhìapcmn tớhhjui côeyey, khócsgua tráynfvi cửehvca phòcqizng ngủuzjb củuzjba hắnllpn.

Trong ấyltjn tưyltjcsixng củuzjba côeyey, hắnllpn hầgziqu nhưyltj khôeyeyng biếkbvjt Lưyltjơhhjung Đyovqoqoeu Khấyltju làqjzs ai… Bởvwgbi vìapcmeyey biếkbvjt hắnllpn chívwgbn năjjxfm, cócsgu lầgziqn ởvwgb nhàqjzs Cốzssc gia, côeyey khôeyeyng cẩoqoen thậoqoen đxeqczrjang trújvsbng đxeqciệxcrln thoạjfxgi củuzjba hắnllpn hắnllpn lạjfxgi mởvwgb miệxcrlng nócsgui nhưyltj đxeqcújvsbng rồnllpi: “Àjjxf, bạjfxgn ơhhjui, thậoqoet ngạjfxgi quáynfv, phiềgxyyn bạjfxgn nhấyltjc tay lêxeqcn mộdxsdt chújvsbt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.