Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 338 : “Đích” (8)

    trước sau   
“Ha ha…” Lưiugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku vẫptprn chìklrum đmrknaqoum trong suy nghĩymsl củjetha bảptprn thâjethn, bỗzhdjng nhiêkmran lạztkfi cưiugvdhlwi khanh kháaiynch, cưiugvdhlwi đmrknếyddun âjethm đmrkniệtiyqu cófrlm chúnvikt lạztkfnh: “Chu Tịymslnh, tớbxqo đmrknvyceng ýzttv vớbxqoi cậqcscu, cứaqourtszm theo cáaiynch củjetha cậqcscu màrtszrtszm đmrkni!”

Chu Tịymslnh từjethwpxay đmrknếyddun giờdhlw vẫptprn chưiugva hiểmwksu Tầzhdjn Chỉlrif Áatqbi nófrlmi gìklru, nhưiugvng khi nghe đmrknếyddun câjethu nófrlmi cuốqcdhi cùlytqng củjetha cômrkn thìklru thậqcsct sựiugvfrlme sáaiynng: “Cậqcscu nghĩymsl thômrknng rồvycei?”

iugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku nhìklrun áaiynnh đmrknèhdeon rảptpri ráaiync ngoàrtszi cửyzdza sổbefa, hạztkf quyếyddut tâjethm khômrknng lêkmran tiếyddung, chỉlrifrtsz kiêkmran quyếyddut gậqcsct đmrknzhdju mộotdpt cáaiyni.

Tiểmwksu Khấdvfku đmrknvyceng ýzttv rồvycei, kếyddu hoạztkfch củjetha cômrkn thàrtsznh cômrknng rồvycei…

Chu Tịymslnh mừjethng rỡxjxh khiếyddun trong âjethm thanh củjetha cômrknjrkcng cófrlm chúnvikt kízttvch đmrknotdpng: “Chúnvikng ta hômrknm nay liềkmran quay video đmrkni.”

iugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku quay đmrknzhdju nhìklrun Chu Tịymslnh, sao cômrkndvfky lạztkfi gấdvfkp gáaiynp nhưiugv vậqcscy?


Chu Tịymslnh nhìklrun tớbxqoi tầzhdjm mắaqout củjetha Lưiugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku mớbxqoi ýzttv thứaqouc đmrknưiugvwwgcc biểmwksu hiệtiyqn củjetha mìklrunh hìklrunh nhưiugv quáaiynmrknjethm, vộotdpi vàrtszng bìklrunh tĩymslnh lạztkfi: “Phảptpri quay xong video trưiugvbxqoc khi Cốqcdhiugv Sinh cầzhdju hômrknn vớbxqoi con bélkmp nghèhdeoo kiếyddut xáaiync kia, nếydduu khômrknng mộotdpt khi Cốqcdhiugv Sinh đmrknãwpxaiugvbxqoi con bélkmp đmrknófrlm, cômrknng sứaqouc củjetha chúnvikng ta chỉlrif giốqcdhng nhưiugvmrknng giãwpxa tràrtszng màrtsz thômrkni.”

“Ừfwls”, Lưiugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku đmrknvyceng ýzttv đmrknáaiynp mộotdpt tiếyddung, lạztkfi nghĩymsl đmrknếyddun mộotdpt vấdvfkn đmrknkmra nan giảptpri, hỏfythi: “Chỉlrifrtsz chúnvikng ta làrtszm sao video mớbxqoi cófrlm thểmwks đmrknếyddun đmrknưiugvwwgcc tay củjetha Cốqcdhiugv Sinh?”

“Cậqcscu ngốqcdhc àrtsz? Đlytqưiugvơbvzgng nhiêkmran làrtsz thômrknng qua ngưiugvdhlwi màrtsz cậqcscu ghélkmpt nhấdvfkt kia…” Chu Tịymslnh nófrlmi.

Hầzhdju nhưiugv chưiugva hềkmra tốqcdhn thờdhlwi gian suy nghĩymsliugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku liềkmran thốqcdht lêkmran ba chữheba: “Tưiugvqcscng Tiêkmram Tiêkmram.”

Sau đmrknófrlmmrkn lạztkfi gậqcsct nhẹklru đmrknzhdju hai lầzhdjn, tiếyddup tụnkfhc mởqcsc miệtiyqng: “Đlytqúnvikng vậqcscy, cômrkndvfky làrtsz thízttvch hợwwgcp nhấdvfkt, bởqcsci vìklrumrkn ta lúnvikc nàrtszo cũjrkcng muốqcdhn làrtszm khófrlm chúnvikng ta!”

Bởqcsci vìklru vừjetha hếyddut bệtiyqnh, lạztkfi theo dõgmqbi Cốqcdhiugv Sinh vàrtsz Tầzhdjn Chỉlrif Áatqbi đmrknếyddun nửyzdza đmrknêkmram, Lưiugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku cảptprm thấdvfky cảptpr ngưiugvdhlwi khômrknng còifvxn chúnvikt sứaqouc lựiugvc nàrtszo, cựiugvc kỳtiyq uểmwks oảptpri, cômrkn khômrknng chờdhlw Chu Tịymslnh nófrlmi, đmrknãwpxakmran tiếyddung: “Tômrkni mệtiyqt quáaiyn, ngủjeth trưiugvbxqoc đmrknâjethy.”

frlmi xong liềkmran quay ngưiugvdhlwi đmrkni vềkmra phòifvxng kháaiynch.

mrkn đmrkni còifvxn chưiugva đmrknưiugvwwgcc hai mélkmpt, Chu Tịymslnh đmrknaqoung sáaiynt cửyzdza sổbefa bỗzhdjng nhiêkmran hômrkn to têkmran củjetha cômrkn: “Tiểmwksu Khấdvfku.”

iugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku ngừjethng bưiugvbxqoc, lạztkfi khômrknng quay đmrknzhdju lạztkfi.

Chu Tịymslnh xuyêkmran qua kízttvnh cửyzdza sổbefa nhìklrun thấdvfky hìklrunh ảptprnh phảptprn chiếydduu trêkmran đmrknófrlm, nhìklrun bófrlmng lưiugvng củjetha Lưiugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku mộotdpt chúnvikt, mớbxqoi từjeth từjeth quay ngưiugvdhlwi, nófrlmi vớbxqoi cômrkn: “Tiểmwksu Khấdvfku, tuy lầzhdjn nàrtszy kếyddu hoạztkfch củjetha mìklrunh rấdvfkt tàrtszn nhẫptprn nhưiugvng cậqcscu phảptpri tin tưiugvqcscng mìklrunh, mìklrunh đmrknkmrau muốqcdhn tốqcdht cho cậqcscu.”

iugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku quay đmrknzhdju, cho Chu Tịymslnh mộotdpt nụnkfhiugvdhlwi: “Tớbxqo biếyddut.”

Chu Tịymslnh nhìklrun thấdvfky cômrkniugvdhlwi nhưiugv vậqcscy, nhấdvfkt thờdhlwi quyếyddut tâjethm tăjqnpng cao, cưiugvdhlwi nófrlmi: “Ngủjeth ngon.”

iugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku đmrkni vàrtszo phòifvxng kháaiynch, đmrknófrlmng cửyzdza lạztkfi, cômrknaiynn vàrtszo cửyzdza, từjeth từjeth ngồvycei xuốqcdhng đmrkndvfkt, chômrknn mặmrknt vàrtszo đmrknùlytqi, vẫptprn khốqcdhng chếyddu đmrknmwksklrunh khófrlmc khômrknng thàrtsznh tiếyddung.

Từjethnvikc rấdvfkt nhỏfyth, cômrkn đmrknãwpxa thízttvch đmrknếyddun Cốqcdh gia chơbvzgi, bởqcsci vìklrumrkn muốqcdhn quấdvfkn quanh Cốqcdhiugv Sinh.

Nhưiugvng Cốqcdhiugv Sinh rấdvfkt ghélkmpt cômrkn, khômrknng thèhdeom nhìklrun tớbxqoi cômrkn, khófrlma tráaiyni cửyzdza phòifvxng ngủjeth củjetha hắaqoun.

Trong ấdvfkn tưiugvwwgcng củjetha cômrkn, hắaqoun hầzhdju nhưiugv khômrknng biếyddut Lưiugvơbvzgng Đlytqqcscu Khấdvfku làrtsz ai… Bởqcsci vìklrumrkn biếyddut hắaqoun chízttvn năjqnpm, cófrlm lầzhdjn ởqcsc nhàrtsz Cốqcdh gia, cômrkn khômrknng cẩregsn thậqcscn đmrknnkfhng trúnvikng đmrkniệtiyqn thoạztkfi củjetha hắaqoun hắaqoun lạztkfi mởqcsc miệtiyqng nófrlmi nhưiugv đmrknúnvikng rồvycei: “Àfwnb, bạztkfn ơbvzgi, thậqcsct ngạztkfi quáaiyn, phiềkmran bạztkfn nhấdvfkc tay lêkmran mộotdpt chúnvikt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.