Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 324 : Tiểu Phiền Toái, chúng ta sinh em bé đi (4)

    trước sau   
“Cốwchttohn Sinh sẽzawt ly hôdbmrn vớrzeii cậfvzlu, sau đefyróadbojyjtm con béqyap nghècepuo kiếwosvt xáhtyac kia vềhtyamcedm vợgqmx!”

tohnơqbmeng Đlyqkfvzlu Khấbpkgu bịbtqx ngữieta đefyriệvnhou củdbmra Chu Tịbtqxnh làmcedm cho kinh hoảjipxng: “Sao cóadbo thểuklk? Tớrzei vẫzawtn còwosvn Cốwchtkzsvo gia…”

“Cốwchtkzsvo gia?” Chu Tịbtqxnh cưtohnedmni mỉajcia, lạqnrqi mởcepu miệvnhong nóadboi tiếwosvp: “Thậfvzlt sựkqww đefyrếwosvn lújkufc đefyróadbo tớrzeiadbo thểuklk thẳqpoing thắkamen nóadboi cho cậfvzlu biếwosvt, Tiểuklku Khấbpkgu, dùcepu cậfvzlu cóadbo Cốwchtkzsvo gia, cũmcedng khôdbmrng thểuklk ngăeahkn cảjipxn Cốwchttohn Sinh ly hôdbmrn đefyrưtohngqmxc!”

“Sao cóadbo thểuklk nhưtohn vậfvzly đefyrưtohngqmxc?” Chỗjipx dựkqwwa duy nhấbpkgt củdbmra mìjyjtnh cũmcedng bịbtqx Chu Tịbtqxnh gạqnrqt phăeahkng, Lưtohnơqbmeng Đlyqkfvzlu Khấbpkgu tứwchtc lêzbkbn: “Cốwchttohn Sinh vẫzawtn luôdbmrn rấbpkgt kíkvtenh trọpintng Cốwchtkzsvo gia, mỗjipxi lầuklkn tớrzei đefyri tìjyjtm Cốwchtkzsvo gia, Cốwchttohn Sinh đefyrhtyau sẽzawt nghe lờedmni! Cốwchtkzsvo gia vàmced ôdbmrng nộsiqpi củdbmra tớrzeiadbo quan hệvnho tốwchtt nhưtohn vậfvzly, ôdbmrng chắkamec chắkamen sẽzawt khôdbmrng cho Cốwchttohn Sinh ly hôdbmrn, khôdbmrng làmcedm chuyệvnhon cóadbo lỗjipxi vớrzeii ôdbmrng củdbmra tớrzei!”

“Cốwchtkzsvo gia dùcepuadbo quan hệvnho tốwchtt vớrzeii ôdbmrng củdbmra cậfvzlu cũmcedng cóadbo thểuklk chịbtqxu nổqzdri sứwchtc éqyapp củdbmra Cốwchttohn Sinh sao? Cốwchttohn Sinh thỏbpkga hiệvnhop cũmcedng khôdbmrng phảjipxi làmcedjyjt cậfvzlu màmcedmcedjyjt muốwchtn chiềhtyau lòwosvng Cốwchtkzsvo gia, bởcepui vìjyjt hắkamen khôdbmrng thíkvtech cậfvzlu, cóadbo ra sao cũmcedng đefyrưtohngqmxc! Chỉajci cầuklkn cậfvzlu khôdbmrng quấbpkgy rốwchti hắkamen, hắkamen cảjipxm thấbpkgy làmcedm nhưtohn vậfvzly cũmcedng đefyráhtyang. Nhưtohnng bâarkxy giờedmn lạqnrqi khôdbmrng giốwchtng nhưtohn vậfvzly nữietaa, hắkamen cóadbo ngưtohnedmni đefyruklkzbkbu, hắkamen toàmcedn tâarkxm toàmcedn ýbtqx muốwchtn kếwosvt hôdbmrn, ai cóadbo thểuklk ngăeahkn đefyrưtohngqmxc hắkamen? Bâarkxy giờedmn ôdbmrng cũmcedng đefyrãkzsv lớrzein tuổqzdri rồvnhoi, lújkufc nàmcedo cũmcedng cóadbo thểuklk đefyri đefyredmni nhàmced ma! Hơqbmen nữietaa Cốwchttohn Sinh khôdbmrng thíkvtech cậfvzlu, cảjipx đefyredmni cậfvzlu cũmcedng khôdbmrng cóadbo con đefyrưtohngqmxc, hắkamen lạqnrqi cóadbo thểuklk đefyruklk con béqyap nghècepuo kiếwosvt xáhtyac kia sinh con cho hắkamen, Cốwchtkzsvo gia chắkamec chắkamen sẽzawtjyjt chắkamet màmced chịbtqxu thỏbpkga hiệvnhop.”

Chu Tịbtqxnh nóadboi nhữietang lờedmni sắkamec béqyapn nhưtohn vậfvzly xong liềhtyan híkvtet sâarkxu mộsiqpt hơqbmei, lạqnrqi tiếwosvp tụclggc mởcepu miệvnhong: “Xếwosv chiềhtyau nay tôdbmri bàmcedy ra chuyệvnhon nàmcedy thứwcht nhấbpkgt làmced muốwchtn dùcepung Cốwchttohn Sinh chècepun éqyapp Lâarkxm Ứpserc giújkufp cậfvzlu, thứwcht hai chíkvtenh làmced cho cậfvzlu nhìjyjtn thấbpkgy hiệvnhon thựkqwwc! Vìjyjt vậfvzly Tiểuklku Khấbpkgu, cậfvzlu hãkzsvy tỉajcinh lạqnrqi đefyri!! Đlyqktdrqng cho rằpserng Cốwchttohn Sinh làmced mộsiqpt kẻpwol ngu ngốwchtc, hắkamen nhạqnrqy cảjipxm hơqbmen so vớrzeii bấbpkgt cứwcht ai trong sốwcht chújkufng ta nhiềhtyau, khôdbmrng dễqzdr đefyrwchti phóadbo đefyrâarkxu!”

tohnơqbmeng Đlyqkfvzlu Khấbpkgu yêzbkbn lặpblsng mộsiqpt lújkufc, mớrzeii nóadboi: “Vậfvzly bâarkxy giờedmn chújkufng ta phảjipxi làmcedm gìjyjt?”

“Con béqyap kia bâarkxy giờedmn đefyrãkzsv bịbtqx tớrzei uy hiếwosvp, Cốwchttohn Sinh còwosvn chưtohna thậfvzlt sựkqww thổqzdr lộsiqp trưtohnrzeic mặpblst côdbmr ta, côdbmrbpkgy cũmcedng khôdbmrng dáhtyam manh đefyrsiqpng gìjyjt đefyrâarkxu, nhưtohnng nếwosvu nhưtohn Cốwchttohn Sinh thổqzdr lộsiqp, hắkamen lạqnrqi nhiềhtyau tiềhtyan hơqbmen chújkufng ta, côdbmrbpkgy còwosvn phảjipxi sợgqmx chújkufng ta sao? Vìjyjt lẽzawt đefyróadbo, nếwosvu cậfvzlu còwosvn muốwchtn làmcedm Cốwcht phu nhâarkxn, muốwchtn ởcepuzbkbn cạqnrqnh Cốwchttohn Sinh thìjyjt chỉajciwosvn mộsiqpt cáhtyach.” Nóadboi xong, Chu Tịbtqxnh liềhtyan nóadboi từtdrqng kếwosv hoạqnrqch củdbmra mìjyjtnh cho Lưtohnơqbmeng Đlyqkfvzlu Khấbpkgu nghe.

tohnơqbmeng Đlyqkfvzlu Khấbpkgu nghe xong lậfvzlp tứwchtc xùcepudbmrng lêzbkbn, khôdbmrng hềhtya nghĩrtdx ngợgqmxi liềhtyan phảjipxn đefyrwchti: “Sao cóadbo thểuklk nhưtohn vậfvzly! Tớrzeimcedm vậfvzly khôdbmrng phảjipxi Cốwchttohn Sinh sẽzawtmcedng ghéqyapt tớrzei sao?”

“Phảjipxi, sẽzawtmcedng ghéqyapt cậfvzlu! Nhưtohnng màmced hắkamen khôdbmrng còwosvn thíkvtech cậfvzlu, sẽzawt trởcepu thàmcednh Cốwchttohn Sinh nhưtohn trưtohnrzeic kia, sau đefyróadbo hắkamen sẽzawtcepung cậfvzlu duy trìjyjt nhữietang sinh hoạqnrqt bìjyjtnh thưtohnedmnng trưtohnrzeic kia! Cậfvzlu mấbpkgt đefyri tìjyjtnh yêzbkbu củdbmra hắkamen nhưtohnng cậfvzlu vẫzawtn cóadbo thểuklkmcedm Cốwcht phu nhâarkxn! Bằpserng khôdbmrng, cậfvzlu còwosvn chưtohna chạqnrqm đefyrưtohngqmxc tớrzeii hắkamen, vịbtqx tríkvte Cốwcht phu nhâarkxn cũmcedng khôdbmrng đefyrưtohngqmxc ngồvnhoi tớrzeii! Vìjyjt vậfvzly, tựkqww cậfvzlu chọpintn đefyri!”

tohnơqbmeng Đlyqkfvzlu Khấbpkgu đefyrbpkgu tranh nộsiqpi tâarkxm khôdbmrng biếwosvt phảjipxi làmcedm sao, cũmcedng khôdbmrng nóadboi gìjyjt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.