Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 324 : Tiểu Phiền Toái, chúng ta sinh em bé đi (4)

    trước sau   
“Cốyvdpjhny Sinh sẽbhkj ly hôrscnn vớxivhi cậcxbnu, sau đbmddóxivhdyotm con bébhkj nghèsrwlo kiếsftxt xáqlbyc kia vềbnpfpenmm vợjhny!”

jhnyơtymxng Đjowrcxbnu Khấbhkju bịvbrb ngữhwib đbmddiệpenmu củiqmea Chu Tịvbrbnh làpenmm cho kinh hoảqzvlng: “Sao cóxivh thểjfsd? Tớxivh vẫofcbn còbhkjn Cốyvdphwibo gia…”

“Cốyvdphwibo gia?” Chu Tịvbrbnh cưjhnychuji mỉpxmta, lạbmddi mởjfsd miệpenmng nóxivhi tiếsftxp: “Thậcxbnt sựdfjc đbmddếsftxn lúpoxnc đbmddóxivh tớxivhxivh thểjfsd thẳzabjng thắaiyun nóxivhi cho cậcxbnu biếsftxt, Tiểjfsdu Khấbhkju, dùbmdd cậcxbnu cóxivh Cốyvdphwibo gia, cũwbdang khôrscnng thểjfsd ngăbmddn cảqzvln Cốyvdpjhny Sinh ly hôrscnn đbmddưjhnyjhnyc!”

“Sao cóxivh thểjfsd nhưjhny vậcxbny đbmddưjhnyjhnyc?” Chỗoqyo dựdfjca duy nhấbhkjt củiqmea mìdyotnh cũwbdang bịvbrb Chu Tịvbrbnh gạbmddt phăbmddng, Lưjhnyơtymxng Đjowrcxbnu Khấbhkju tứvdjzc lêjrxpn: “Cốyvdpjhny Sinh vẫofcbn luôrscnn rấbhkjt kíjagonh trọnahhng Cốyvdphwibo gia, mỗoqyoi lầkwqin tớxivh đbmddi tìdyotm Cốyvdphwibo gia, Cốyvdpjhny Sinh đbmddbnpfu sẽbhkj nghe lờchuji! Cốyvdphwibo gia vàpenm ôrscnng nộacfxi củiqmea tớxivhxivh quan hệpenm tốyvdpt nhưjhny vậcxbny, ôrscnng chắaiyuc chắaiyun sẽbhkj khôrscnng cho Cốyvdpjhny Sinh ly hôrscnn, khôrscnng làpenmm chuyệpenmn cóxivh lỗoqyoi vớxivhi ôrscnng củiqmea tớxivh!”

“Cốyvdphwibo gia dùbmddxivh quan hệpenm tốyvdpt vớxivhi ôrscnng củiqmea cậcxbnu cũwbdang cóxivh thểjfsd chịvbrbu nổofcbi sứvdjzc ébhkjp củiqmea Cốyvdpjhny Sinh sao? Cốyvdpjhny Sinh thỏpxmta hiệpenmp cũwbdang khôrscnng phảqzvli làpenmdyot cậcxbnu màpenmpenmdyot muốyvdpn chiềbnpfu lòbhkjng Cốyvdphwibo gia, bởjfsdi vìdyot hắaiyun khôrscnng thíjagoch cậcxbnu, cóxivh ra sao cũwbdang đbmddưjhnyjhnyc! Chỉpxmt cầkwqin cậcxbnu khôrscnng quấbhkjy rốyvdpi hắaiyun, hắaiyun cảqzvlm thấbhkjy làpenmm nhưjhny vậcxbny cũwbdang đbmddáqlbyng. Nhưjhnyng bâlsgty giờchuj lạbmddi khôrscnng giốyvdpng nhưjhny vậcxbny nữhwiba, hắaiyun cóxivh ngưjhnychuji đbmddjfsdjrxpu, hắaiyun toàpenmn tâlsgtm toàpenmn ýukwx muốyvdpn kếsftxt hôrscnn, ai cóxivh thểjfsd ngăbmddn đbmddưjhnyjhnyc hắaiyun? Bâlsgty giờchuj ôrscnng cũwbdang đbmddãhwib lớxivhn tuổofcbi rồcqhfi, lúpoxnc nàpenmo cũwbdang cóxivh thểjfsd đbmddi đbmddchuji nhàpenm ma! Hơtymxn nữhwiba Cốyvdpjhny Sinh khôrscnng thíjagoch cậcxbnu, cảqzvl đbmddchuji cậcxbnu cũwbdang khôrscnng cóxivh con đbmddưjhnyjhnyc, hắaiyun lạbmddi cóxivh thểjfsd đbmddjfsd con bébhkj nghèsrwlo kiếsftxt xáqlbyc kia sinh con cho hắaiyun, Cốyvdphwibo gia chắaiyuc chắaiyun sẽbhkjdyot chắaiyut màpenm chịvbrbu thỏpxmta hiệpenmp.”

Chu Tịvbrbnh nóxivhi nhữhwibng lờchuji sắaiyuc bébhkjn nhưjhny vậcxbny xong liềbnpfn híjagot sâlsgtu mộacfxt hơtymxi, lạbmddi tiếsftxp tụlmmkc mởjfsd miệpenmng: “Xếsftx chiềbnpfu nay tôrscni bàpenmy ra chuyệpenmn nàpenmy thứvdjz nhấbhkjt làpenm muốyvdpn dùbmddng Cốyvdpjhny Sinh chèsrwln ébhkjp Lâlsgtm Ứcmgsc giúpoxnp cậcxbnu, thứvdjz hai chíjagonh làpenm cho cậcxbnu nhìdyotn thấbhkjy hiệpenmn thựdfjcc! Vìdyot vậcxbny Tiểjfsdu Khấbhkju, cậcxbnu hãhwiby tỉpxmtnh lạbmddi đbmddi!! Đjowriwudng cho rằrcoung Cốyvdpjhny Sinh làpenm mộacfxt kẻofcb ngu ngốyvdpc, hắaiyun nhạbmddy cảqzvlm hơtymxn so vớxivhi bấbhkjt cứvdjz ai trong sốyvdp chúpoxnng ta nhiềbnpfu, khôrscnng dễljhq đbmddyvdpi phóxivh đbmddâlsgtu!”

jhnyơtymxng Đjowrcxbnu Khấbhkju yêjrxpn lặsfklng mộacfxt lúpoxnc, mớxivhi nóxivhi: “Vậcxbny bâlsgty giờchuj chúpoxnng ta phảqzvli làpenmm gìdyot?”

“Con bébhkj kia bâlsgty giờchuj đbmddãhwib bịvbrb tớxivh uy hiếsftxp, Cốyvdpjhny Sinh còbhkjn chưjhnya thậcxbnt sựdfjc thổofcb lộacfx trưjhnyxivhc mặsfklt côrscn ta, côrscnbhkjy cũwbdang khôrscnng dáqlbym manh đbmddacfxng gìdyot đbmddâlsgtu, nhưjhnyng nếsftxu nhưjhny Cốyvdpjhny Sinh thổofcb lộacfx, hắaiyun lạbmddi nhiềbnpfu tiềbnpfn hơtymxn chúpoxnng ta, côrscnbhkjy còbhkjn phảqzvli sợjhny chúpoxnng ta sao? Vìdyot lẽbhkj đbmddóxivh, nếsftxu cậcxbnu còbhkjn muốyvdpn làpenmm Cốyvdp phu nhâlsgtn, muốyvdpn ởjfsdjrxpn cạbmddnh Cốyvdpjhny Sinh thìdyot chỉpxmtbhkjn mộacfxt cáqlbych.” Nóxivhi xong, Chu Tịvbrbnh liềbnpfn nóxivhi từiwudng kếsftx hoạbmddch củiqmea mìdyotnh cho Lưjhnyơtymxng Đjowrcxbnu Khấbhkju nghe.

jhnyơtymxng Đjowrcxbnu Khấbhkju nghe xong lậcxbnp tứvdjzc xùbmddrscnng lêjrxpn, khôrscnng hềbnpf nghĩcmgs ngợjhnyi liềbnpfn phảqzvln đbmddyvdpi: “Sao cóxivh thểjfsd nhưjhny vậcxbny! Tớxivhpenmm vậcxbny khôrscnng phảqzvli Cốyvdpjhny Sinh sẽbhkjpenmng ghébhkjt tớxivh sao?”

“Phảqzvli, sẽbhkjpenmng ghébhkjt cậcxbnu! Nhưjhnyng màpenm hắaiyun khôrscnng còbhkjn thíjagoch cậcxbnu, sẽbhkj trởjfsd thàpenmnh Cốyvdpjhny Sinh nhưjhny trưjhnyxivhc kia, sau đbmddóxivh hắaiyun sẽbhkjbmddng cậcxbnu duy trìdyot nhữhwibng sinh hoạbmddt bìdyotnh thưjhnychujng trưjhnyxivhc kia! Cậcxbnu mấbhkjt đbmddi tìdyotnh yêjrxpu củiqmea hắaiyun nhưjhnyng cậcxbnu vẫofcbn cóxivh thểjfsdpenmm Cốyvdp phu nhâlsgtn! Bằrcoung khôrscnng, cậcxbnu còbhkjn chưjhnya chạbmddm đbmddưjhnyjhnyc tớxivhi hắaiyun, vịvbrb tríjago Cốyvdp phu nhâlsgtn cũwbdang khôrscnng đbmddưjhnyjhnyc ngồcqhfi tớxivhi! Vìdyot vậcxbny, tựdfjc cậcxbnu chọnahhn đbmddi!”

jhnyơtymxng Đjowrcxbnu Khấbhkju đbmddbhkju tranh nộacfxi tâlsgtm khôrscnng biếsftxt phảqzvli làpenmm sao, cũwbdang khôrscnng nóxivhi gìdyot.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.