Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 317 : Ai đúng ai sai có quan trọng không? (7)

    trước sau   
“Quáosmy đnotxáosmyng?” Chu Tịpobqnh đnotxnsiat nhiênyqxn nởsoyz nụjcwmsushfpeii lạbhvbnh, côwupm bỏezfu tay khỏezfui tay nắbsvzm cửswsea, quay ngưsushfpeii đnotxi đnotxếkdbwn trưsushfnjbc mặxckrt Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai, sau đnotxózmzf tiếkdbwn đnotxếkdbwn bênyqxn tai côwupm, hạbhvb giọabjnng nózmzfi: “Côwupmpobqng thâzglgn phậuwqnn củswsea Lưsushơgwkyng Đswseuwqnu Khấpobqu nózmzfi câzglgu nózmzfi nàebrky, hay làebrk đnotxang dùpobqng thâzglgn phậuwqnn củswsea Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai nózmzfi câzglgu nàebrky vớfnjbi tôwupmi?”

“Khôwupmng sai, làebrkwupmi gọabjni đnotxiệsoyzn thoạbhvbi, Lâzglgm Ứrqeqc cũgogsng làebrk do tôwupmi hãsxlqm hạbhvbi, vậuwqny thìvrks sao? Tiểnyqxu Khấpobqu vàebrk Cốvrkssush Sinh vốvrksn làebrk vợrqeq chồvhisng, tôwupmi hỏezfui côwupm, Cốvrkssush Sinh làebrk chỗsdqn dựjnxia củswsea Tiểnyqxu Khấpobqu thìvrkszmzfvrksebrk sai?”

Đswseúnsiang vậuwqny a… cózmzfvrks sai chứcxtj? Bọabjnn họabjnebrk vợrqeq chồvhisng màebrk

Chu Tịpobqnh nózmzfi mộnsiat câzglgu, lạbhvbi khiếkdbwn cho Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai khôwupmng giảfnjbi thíjnxich đnotxưsushrqeqc, vẻjcwm tứcxtjc giậuwqnn bỗsdqnng chốvrksc lạbhvbi tan thàebrknh mâzglgy khózmzfi.

wupm chỉzrajebrk mộnsiat ngưsushfpeii ngoàebrki cuộnsiac, cầbarym tiềnpytn đnotxózmzfng thếkdbw, chỗsdqnebrky đnotxâzglgu phảfnjbi chỗsdqnwupmzmzf quyềnpytn pháosmyt biểnyqxu ýrzxb kiếkdbwn chứcxtj?

Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai míjnxim môwupmi mộnsiat hồvhisi, khôwupmng lênyqxn tiếkdbwng.


Chu Tịpobqnh lúnsiac nàebrky mớfnjbi ôwupmm môwupmi nởsoyz nụjcwmsushfpeii, trong miệsoyzng nózmzfi, giọabjnng đnotxiệsoyzu tàebrkn nhẫfcphn vôwupmvrksnh: “Côwupm đnotxahrdng quênyqxn, côwupmgogsng chỉzrajebrkvrks tiềnpytn màebrk giúnsiap chúnsiang tôwupmi đnotxnyqx trảfnjb nợrqeq.”

“Nózmzfi thậuwqnt cho côwupm biếkdbwt, chíjnxinh làebrk sợrqeq pháosmyt sinh vấpobqn đnotxnpyt cho nênyqxn mớfnjbi rózmzft tiềnpytn hàebrkng tháosmyng cho côwupm, kiềnpytm hãsxlqm côwupm, tốvrkst nhấpobqt côwupm đnotxahrdng cózmzf ýrzxb đnotxpobqnh gìvrks khôwupmng tốvrkst, nếkdbwu tôwupmi cózmzf thểnyqx đnotxnyqx bọabjnn cho vay nặxckrng lãsxlqi khôwupmng làebrkm phiềnpytn mẹmgwlebrk em trai côwupm thìvrkswupmi cũgogsng cózmzfosmych đnotxnyqx bọabjnn họabjn mỗsdqni ngàebrky đnotxnpytu bịpobq đnotxògjuri nợrqeq, bịpobq đnotxáosmynh hằudkdng ngàebrky, côwupm đnotxàebrkng hoàebrkng mộnsiat chúnsiat cho tôwupmi!

Chu Tịpobqnh nózmzfi xong mộnsiat hơgwkyi dàebrki, sau đnotxózmzf đnotxcxtjng thẳcbfang ngưsushfpeii, giốvrksng nhưsush khôwupmng xảfnjby ra bấpobqt cứcxtj chuyệsoyzn gìvrks, cưsushfpeii cợrqeqt vớfnjbi Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai: “Cốvrkssush Sinh đnotxang ởsoyz ngoàebrki chờfpeiwupm, nhanh ra ngoàebrki đnotxi, đnotxahrdng đnotxnyqx hắbsvzn chờfpei sốvrkst ruộnsiat.”

zmzfi xong, Chu Tịpobqnh liềnpytn quay ngưsushfpeii đnotxi vềnpyt phíjnxia cửswsea mộnsiat lầbaryn nữehzpa, mộnsiat giâzglgy trưsushfnjbc khi côwupm ra khỏezfui phògjurng, nghĩunew đnotxếkdbwn chuyệsoyzn gìvrks, lạbhvbi quay đnotxbaryu cưsushfpeii xáosmyn lạbhvbn vớfnjbi Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai: “Àxxsh, quênyqxn nózmzfi cho côwupm biếkdbwt, hai ngàebrky nữehzpa chuẩckign bịpobq, 12 giờfpei tốvrksi Tiểnyqxu Khấpobqu sẽrrvp đnotxmvaci lạbhvbi vớfnjbi côwupm!”

Vừahrda nózmzfi dứcxtjt lờfpeii, côwupm liềnpytn mởsoyz cửswsea ra ngoàebrki.

Cửswsea phògjurng khôwupmng khózmzfa, qua khoảfnjbng mộnsiat phúnsiat, Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai nghe Chu Tịpobqnh cung kíjnxinh gọabjni “Cốvrks tổmvacng.”

Sau đnotxózmzf, Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai lạbhvbi nghe thấpobqy tiếkdbwng bưsushfnjbc châzglgn đnotxi tớfnjbi.

Tiếkdbwng bưsushfnjbc châzglgn kia rấpobqt quen thuộnsiac, làebrk củswsea Cốvrkssush Sinh.

Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai vộnsiai vàebrkng cúnsiai đnotxbaryu, híjnxit sâzglgu hai cáosmyi.

wupmgjurn chưsusha kịpobqp đnotxiềnpytu chỉzrajnh lạbhvbi tâzglgm tìvrksnh, Cốvrkssush Sinh đnotxãsxlq đnotxcxtjng ởsoyz cửswsea: “Xong chưsusha?”

“Xong rồvhisi ạbhvb!” Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai nhìvrksn Cốvrkssush Sinh, cúnsiai thấpobqp đnotxbaryu, híjnxit mộnsiat hơgwkyi, mớfnjbi ngẩckigng đnotxbaryu mang theo túnsiai đnotxi vềnpyt phíjnxia Cốvrkssush Sinh.

Sau khi lênyqxn xe xong, Cốvrkssush Sinh thắbsvzt dâzglgy an toàebrkn cho Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai, mớfnjbi khởsoyzi đnotxnsiang xe, hắbsvzn vôwupm sốvrks, lạbhvbi quay đnotxbaryu hỏezfui côwupm mộnsiat tiếkdbwng: “Vềnpyt nhàebrk sao?”

“Vâzglgng!” Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai khẽrrvp gậuwqnt đnotxbaryu.

Cốvrkssush Sinh khôwupmng dịpobq nghịpobq, láosmyi xe vềnpyt nhàebrk mộnsiat cáosmych thuầbaryn thụjcwmc.

Đswsei khôwupmng lâzglgu, đnotxiệsoyzn thoạbhvbi củswsea Cốvrkssush Sinh vang lênyqxn, xe phíjnxia trưsushfnjbc tưsushơgwkyng đnotxvrksi nhiềnpytu, tốvrksc đnotxnsia xe lúnsiac nhanh lúnsiac chậuwqnm, Cốvrkssush Sinh chỉzrajzmzf thểnyqx nhìvrksn chằudkdm chằudkdm con đnotxưsushfpeing phíjnxia trưsushfnjbc, lung tung tìvrksm đnotxiệsoyzn thoạbhvbi di đnotxnsiang.

vrksm mộnsiat lúnsiac lâzglgu, cũgogsng khôwupmng tìvrksm thấpobqy, Tầbaryn Chỉzraj Ánsiai giúnsiap hắbsvzn cầbarym đnotxiệsoyzn thoạbhvbi di đnotxnsiang, vôwupm ýrzxb nhìvrksn vàebrko màebrkn hìvrksnh, làebrk thưsushrzxb gọabjni đnotxếkdbwn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.