Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 317 : Ai đúng ai sai có quan trọng không? (7)
“Quáosmy đnotx áosmy ng?” Chu Tịpobq nh đnotx ộnsia t nhiênyqx n nởsoyz nụjcwm cưsush ờfpei i lạbhvb nh, côwupm bỏezfu tay khỏezfu i tay
nắbsvz m cửswse a, quay ngưsush ờfpei i đnotx i đnotx ếkdbw n trưsush ớfnjb c mặxckr t Tầbary n Chỉzraj Ánsia i, sau đnotx ózmzf tiếkdbw n đnotx ếkdbw n bênyqx n tai côwupm , hạbhvb giọabjn ng nózmzf i: “Côwupm dùpobq ng thâzglg n phậuwqn n củswse a Lưsush ơgwky ng Đswse ậuwqn u Khấpobq u nózmzf i câzglg u nózmzf i
nàebrk y, hay làebrk đnotx ang dùpobq ng thâzglg n phậuwqn n củswse a Tầbary n Chỉzraj Ánsia i nózmzf i câzglg u nàebrk y vớfnjb i tôwupm i?”
“Khôwupm ng sai, làebrk tôwupm i gọabjn i đnotx iệsoyz n thoạbhvb i, Lâzglg m Ứrqeq c cũgogs ng làebrk do tôwupm i hãsxlq m hạbhvb i, vậuwqn y thìvrks sao? Tiểnyqx u Khấpobq u vàebrk Cốvrks Dưsush Sinh vốvrks n làebrk vợrqeq chồvhis ng, tôwupm i hỏezfu i côwupm , Cốvrks Dưsush
Sinh làebrk chỗsdqn dựjnxi a củswse a Tiểnyqx u Khấpobq u thìvrks cózmzf gìvrks làebrk sai?”
Đswse únsia ng vậuwqn y a… cózmzf gìvrks sai chứcxtj ? Bọabjn n họabjn làebrk vợrqeq chồvhis ng màebrk …
Chu Tịpobq nh nózmzf i mộnsia t câzglg u, lạbhvb i khiếkdbw n cho Tầbary n Chỉzraj Ánsia i khôwupm ng giảfnjb i thíjnxi ch đnotx ưsush ợrqeq c, vẻjcwm tứcxtj c giậuwqn n bỗsdqn ng chốvrks c lạbhvb i tan thàebrk nh mâzglg y khózmzf i.
Côwupm chỉzraj làebrk mộnsia t ngưsush ờfpei i ngoàebrk i cuộnsia c, cầbary m tiềnpyt n đnotx ózmzf ng thếkdbw , chỗsdqn nàebrk y đnotx âzglg u phảfnjb i chỗsdqn côwupm cózmzf quyềnpyt n pháosmy t biểnyqx u ýrzxb kiếkdbw n chứcxtj ?
Tầbary n Chỉzraj Ánsia i míjnxi m môwupm i mộnsia t hồvhis i, khôwupm ng lênyqx n tiếkdbw ng.
Chu Tịpobq nh lúnsia c nàebrk y mớfnjb i ôwupm m môwupm i nởsoyz nụjcwm cưsush ờfpei i, trong miệsoyz ng nózmzf i, giọabjn ng đnotx iệsoyz u
tàebrk n nhẫfcph n vôwupm tìvrks nh: “Côwupm đnotx ừahrd ng quênyqx n, côwupm cũgogs ng chỉzraj làebrk vìvrks tiềnpyt n màebrk giúnsia p chúnsia ng
tôwupm i đnotx ểnyqx trảfnjb nợrqeq .”
“Nózmzf i thậuwqn t cho côwupm biếkdbw t, chíjnxi nh làebrk sợrqeq pháosmy t sinh vấpobq n đnotx ềnpyt cho nênyqx n mớfnjb i rózmzf t
tiềnpyt n hàebrk ng tháosmy ng cho côwupm , kiềnpyt m hãsxlq m côwupm , tốvrks t nhấpobq t côwupm đnotx ừahrd ng cózmzf ýrzxb đnotx ịpobq nh gìvrks khôwupm ng tốvrks t, nếkdbw u tôwupm i cózmzf thểnyqx đnotx ểnyqx bọabjn n cho vay nặxckr ng lãsxlq i khôwupm ng làebrk m phiềnpyt n mẹmgwl vàebrk em
trai côwupm thìvrks tôwupm i cũgogs ng cózmzf cáosmy ch đnotx ểnyqx bọabjn n họabjn mỗsdqn i ngàebrk y đnotx ềnpyt u bịpobq đnotx ògjur i nợrqeq , bịpobq đnotx áosmy nh
hằudkd ng ngàebrk y, côwupm đnotx àebrk ng hoàebrk ng mộnsia t chúnsia t cho tôwupm i!
Chu Tịpobq nh nózmzf i xong mộnsia t hơgwky i dàebrk i, sau đnotx ózmzf đnotx ứcxtj ng thẳcbfa ng ngưsush ờfpei i, giốvrks ng nhưsush
khôwupm ng xảfnjb y ra bấpobq t cứcxtj chuyệsoyz n gìvrks , cưsush ờfpei i cợrqeq t vớfnjb i Tầbary n Chỉzraj Ánsia i: “Cốvrks Dưsush Sinh đnotx ang ởsoyz ngoàebrk i chờfpei côwupm , nhanh ra ngoàebrk i đnotx i, đnotx ừahrd ng đnotx ểnyqx hắbsvz n chờfpei sốvrks t ruộnsia t.”
Nózmzf i xong, Chu Tịpobq nh liềnpyt n quay ngưsush ờfpei i đnotx i vềnpyt phíjnxi a cửswse a mộnsia t lầbary n nữehzp a, mộnsia t
giâzglg y trưsush ớfnjb c khi côwupm ra khỏezfu i phògjur ng, nghĩunew đnotx ếkdbw n chuyệsoyz n gìvrks , lạbhvb i quay đnotx ầbary u cưsush ờfpei i
xáosmy n lạbhvb n vớfnjb i Tầbary n Chỉzraj Ánsia i: “Àxxsh , quênyqx n nózmzf i cho côwupm biếkdbw t, hai ngàebrk y nữehzp a chuẩckig n bịpobq , 12 giờfpei tốvrks i Tiểnyqx u Khấpobq u sẽrrvp đnotx ổmvac i lạbhvb i vớfnjb i côwupm !”
Vừahrd a nózmzf i dứcxtj t lờfpei i, côwupm liềnpyt n mởsoyz cửswse a ra ngoàebrk i.
Cửswse a phògjur ng khôwupm ng khózmzf a, qua khoảfnjb ng mộnsia t phúnsia t, Tầbary n Chỉzraj Ánsia i nghe Chu Tịpobq nh cung kíjnxi nh gọabjn i “Cốvrks tổmvac ng.”
Sau đnotx ózmzf , Tầbary n Chỉzraj Ánsia i lạbhvb i nghe thấpobq y tiếkdbw ng bưsush ớfnjb c châzglg n đnotx i tớfnjb i.
Tiếkdbw ng bưsush ớfnjb c châzglg n kia rấpobq t quen thuộnsia c, làebrk củswse a Cốvrks Dưsush Sinh.
Tầbary n Chỉzraj Ánsia i vộnsia i vàebrk ng cúnsia i đnotx ầbary u, híjnxi t sâzglg u hai cáosmy i.
Côwupm cògjur n chưsush a kịpobq p đnotx iềnpyt u chỉzraj nh lạbhvb i tâzglg m tìvrks nh, Cốvrks Dưsush Sinh đnotx ãsxlq đnotx ứcxtj ng ởsoyz cửswse a: “Xong chưsush a?”
“Xong rồvhis i ạbhvb !” Tầbary n Chỉzraj Ánsia i nhìvrks n Cốvrks Dưsush Sinh, cúnsia i thấpobq p đnotx ầbary u, híjnxi t mộnsia t hơgwky i, mớfnjb i ngẩckig ng đnotx ầbary u mang theo túnsia i đnotx i vềnpyt phíjnxi a Cốvrks Dưsush Sinh.
Sau khi lênyqx n xe xong, Cốvrks Dưsush Sinh thắbsvz t dâzglg y an toàebrk n cho Tầbary n Chỉzraj Ánsia i, mớfnjb i
khởsoyz i đnotx ộnsia ng xe, hắbsvz n vôwupm sốvrks , lạbhvb i quay đnotx ầbary u hỏezfu i côwupm mộnsia t tiếkdbw ng: “Vềnpyt nhàebrk sao?”
“Vâzglg ng!” Tầbary n Chỉzraj Ánsia i khẽrrvp gậuwqn t đnotx ầbary u.
Cốvrks Dưsush Sinh khôwupm ng dịpobq nghịpobq , láosmy i xe vềnpyt nhàebrk mộnsia t cáosmy ch thuầbary n thụjcwm c.
Đswse i khôwupm ng lâzglg u, đnotx iệsoyz n thoạbhvb i củswse a Cốvrks Dưsush Sinh vang lênyqx n, xe phíjnxi a trưsush ớfnjb c tưsush ơgwky ng đnotx ốvrks i nhiềnpyt u, tốvrks c đnotx ộnsia xe lúnsia c nhanh lúnsia c chậuwqn m, Cốvrks Dưsush Sinh chỉzraj cózmzf thểnyqx nhìvrks n
chằudkd m chằudkd m con đnotx ưsush ờfpei ng phíjnxi a trưsush ớfnjb c, lung tung tìvrks m đnotx iệsoyz n thoạbhvb i di đnotx ộnsia ng.
Tìvrks m mộnsia t lúnsia c lâzglg u, cũgogs ng khôwupm ng tìvrks m thấpobq y, Tầbary n Chỉzraj Ánsia i giúnsia p hắbsvz n cầbary m đnotx iệsoyz n thoạbhvb i di đnotx ộnsia ng, vôwupm ýrzxb nhìvrks n vàebrk o màebrk n hìvrks nh, làebrk thưsush kýrzxb gọabjn i đnotx ếkdbw n.
“Khô
Đ
Chu Tị
Cô
Tầ
Chu Tị
“Nó
Chu Tị
Nó
Vừ
Cử
Sau đ
Tiế
Tầ
Cô
“Xong rồ
Sau khi lê
“Vâ
Cố
Đ
Tì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.