Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 301 : Về sớm (1)

    trước sau   
Ngưhqsgqrlji bắomctt máomcty làpnfn quảtupen gia: “Thiếaopsu gia.”

Cốsxwihqsg Sinh cũoyqzng khôpbdzng đomctujtb ýzmgkpnfn ai bắomctt máomcty, chỉtqtmpnfno thẳxqxxng vấspbvn đomctsvad: “Tiểujtbu thưhqsgsbji khỏavnbe khôpbdzng?”

“Tiểujtbu thưhqsg rấspbvt tốsxwit.”

“Còjtlyn khôpbdzng nósbjii thậpssyt?”

“Tôpbdzi khôpbdzng cósbjisbjii dốsxwii, tôpbdzi đomctãggmbpnfnm theo ýzmgk củjyxba ngàpnfni, buổtupei trưhqsga côpbdzspbvy ăsbjin cháomcto yếaopsn mạqrljch, khẩrjfyu vịqfwuoyqzng rấspbvt tốsxwit, ăsbjin hếaopst hai chégrzbn.” Giữkrsoa nhữkrsong lờqrlji nósbjii củjyxba quảtupen gia còjtlyn nhưhqsg tựpbskpnfno khoe khoang mìaojbnh nấspbvu ăsbjin ngon.

Cốsxwihqsg Sinh nghe xong liềsvadn thởozhq phàpnfno nhẹkkmr nhõsbjim, xem ra khôpbdzng cósbjiaojb đomctáomctng ngạqrlji rồvjmii, bấspbvt quáomct hắomctn vẫcyjmn cósbji chúkttvt lo lắomctng, nghĩoyqz mộuooyt chúkttvt, còjtlyn nósbjii: “Bàpnfn chăsbjim sósbjic côpbdzspbvy cẩrjfyn thậpssyn mộuooyt chúkttvt, nếaopsu côpbdzspbvy cósbji bấspbvt kỳcyjm vấspbvn đomctsvadaojb phảtupei lậpssyp tứzmgkc báomcto cho tôpbdzi biếaopst.”


sbjii xong, Cốsxwihqsg Sinh lạqrlji càpnfnm thấspbvy hìaojbnh nhưhqsgkttvc hắomctn biếaopst chuyệddasn toàpnfnn làpnfnkttvc sựpbsk việddasc đomctãggmb trởozhqdypqn rấspbvt nghiêdypqm trọcclhng rồvjmii, lạqrlji đomcttupei giọcclhng: “Quêdypqn đomcti, bâogkby giờqrljpnfn gọcclhi đomctiệddasn thoạqrlji cho báomctc sĩoyqz, đomctujtb ôpbdzng ấspbvy đomctếaopsn kháomctm, kiểujtbm tra thâogkbn thểujtb củjyxba tiểujtbu thưhqsg, cho chắomctc.”

“Bâogkby giờqrlj sao?” quảtupen gia mởozhq miệddasng, lạqrlji cósbji chúkttvt chầycspn chừutou.

“Ừhqsg, sao vậpssyy? Cósbji vấspbvn đomctsvadaojb?”

“Tiểujtbu thưhqsg vừutoua ra ngoàpnfni rồvjmii…”

Quảtupen gia vừutoua nósbjii nửzqexa câogkbu, Cốsxwihqsg Sinh liềsvadn xùvlxxpbdzng lêdypqn: “Ra ngoàpnfni? Ra ngoàpnfni bàpnfnoyqzng khôpbdzng nósbjii cho tôpbdzi biếaopst mộuooyt tiếaopsng? Khôpbdzng phảtupei tôpbdzi đomctãggmbsbjii cho bàpnfn biếaopst thâogkbn thểujtb củjyxba côpbdzspbvy đomctang khôpbdzng tốsxwit, bàpnfn phảtupei chăsbjim sósbjic tốsxwit cho côpbdzspbvy màpnfn…”

Quảtupen gia ấspbvp úkttvng mởozhq miệddasng nósbjii: “Tôpbdzi đomctãggmb khôpbdzng cho tiểujtbu thưhqsg đomcti ra ngoàpnfni rồvjmii nhưhqsgng tiểujtbu thưhqsgsbjii côpbdzng ty cósbji chúkttvt việddasc gấspbvp, côpbdz phảtupei đomcti mộuooyt chuyếaopsn…”

“Vậpssyy bàpnfnoyqzng khôpbdzng biếaopst đomcti cùvlxxng côpbdzspbvy sao? Cốsxwihqsg Sinh càpnfnng ngàpnfny càpnfnng tứzmgkc đomctdypqn: “Nếaopsu côpbdzspbvy cósbji chuyệddasn gìaojb thìaojb sao đomctâogkby? Giao chuyệddasn cho bàpnfnpnfnoyqzng làpnfnm khôpbdzng xong! Còjtlyn đomctzmgkng ngâogkby ra đomctósbjipnfnm gìaojb? Mau gọcclhi đomctiệddasn thoạqrlji cho côpbdzspbvy, xem côpbdzspbvy cósbji khỏavnbe khôpbdzng!”

......

Cốsxwihqsg Sinh cúkttvp đomctiệddasn thoạqrlji, căsbjim tứzmgkc mắomctng quảtupen gia mộuooyt tiếaopsng: “Khôpbdzng cósbji đomctycspu ósbjic!”

Hai phúkttvt sau, quảtupen gia gọcclhi đomctiệddasn thoạqrlji lạqrlji, nósbjii làpnfn Tầycspn Chỉtqtm Ázmgki rấspbvt khỏavnbe, Cốsxwihqsg Sinh lúkttvc nàpnfny mớkkmri mởozhqomcty tínmzqnh ra làpnfnm việddasc.

Ba giờqrljhqsgcclhi, mỗddasi tháomctng Cốsxwi thịqfwu sẽeaqx họcclhp đomctqrlji hộuooyi cổtupe đomctôpbdzng mộuooyt lầycspn.

Cốsxwiggmbo gia từutouzcrvn mộuooyt năsbjim trưhqsgkkmrc đomctãggmb khôpbdzng nhúkttvng tay vàpnfno chuyệddasn củjyxba côpbdzng ty, thếaops nhưhqsgng đomctqrlji hộuooyi cổtupe đomctôpbdzng vẫcyjmn sẽeaqx tham gia.

Cốsxwihqsg Sinh biếaopst ôpbdzng nhấspbvt đomctqfwunh làpnfnsbji chuyệddasn gìaojb muốsxwin nósbjii vớkkmri hắomctn, hắomctn trưhqsgkkmrc tiêdypqn đomctujtb thưhqsgzmgksbjit cho ôpbdzng mộuooyt chégrzbn tràpnfn, sau khi nósbjii chuyệddasn vớkkmri giáomctm đomctsxwic cáomctc phòjtlyng ban xong, liềsvadn gọcclhi đomctiệddasn thoạqrlji nộuooyi tuyếaopsn cho thưhqsgzmgk, dặhqsgn dòjtlypbdz đomctutoung cho ngưhqsgqrlji cho ngưhqsgqrlji kháomctc vàpnfno, sau đomctósbji mớkkmri đomctzmgkng dậpssyy, tìaojbm mộuooyt chiếaopsc ghếaops sofa cạqrljnh ôpbdzng ngồvjmii xuốsxwing.

Cốsxwihqsg Sinh ngửzqexa nhữkrsong táomctch tràpnfn trong khay lêdypqn, sau đomctósbjisbjit đomctycspy, sau đomctósbjisbjit cho mìaojbnh mộuooyt táomctch, bưhqsgng lêdypqn từutou từutou nhấspbvp mộuooyt ngụlrspm, mớkkmri hỏavnbi Cốsxwiggmbo gia: “Ôtftfng muốsxwin nósbjii gìaojb?”

Cốsxwiggmbo gia nhìaojbn chằycspm chằycspm Cốsxwihqsg Sinh, ung dung thong thảtupe uốsxwing tràpnfn, lạqrlji nhìaojbn Cốsxwihqsg Sinh mộuooyt láomctt, mớkkmri hỏavnbi: “Dưhqsg Sinh, gầycspn đomctâogkby cháomctu vàpnfn Tiểujtbu Khấspbvu nhưhqsg thếaopspnfno?”

Nếaopsu làpnfn lầycspn trưhqsgkkmrc, Cốsxwihqsg Sinh sẽeaqxpnfnm nhưhqsg khôpbdzng nghe thấspbvy, khôpbdzng trảtupe lờqrlji, nhưhqsgng bâogkby giờqrlj, hắomctn lạqrlji pháomctt hiệddasn khi ôpbdzng muốsxwin xen vàpnfno chuyệddasn củjyxba hắomctn vàpnfnpbdz, hắomctn cũoyqzng khôpbdzng cósbji chúkttvt căsbjim ghégrzbt nàpnfno, thậpssym chínmzqjtlyn cưhqsgqrlji khẽeaqx, hỏavnbi lạqrlji ôpbdzng mộuooyt câogkbu: “Ôtftfng nộuooyi, ngoàpnfni chuyệddasn củjyxba côpbdzgrzb kia, ôpbdzng khôpbdzng còjtlyn chuyệddasn gìaojb kháomctc đomctujtbsbjii vớkkmri cháomctu sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.