Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 294 : Em vẫn luôn uống thuốc này? (4)

    trước sau   
ltleerhi nghe thấrvxry lờemhfi nàvtmly, khôltleng nhữemhfng khôltleng thảnavd lỏecayng tay màvtmlulnun ngàvtmly mộuenbt nắrtyqm chặrvkgt.

Cốbmxwewai Sinh bịmbyw ghìwhvlm mạbmcbnh nhưewai vậrvyby liềyftbn ho khan mộuenbt tiếvldwng: “Em muốbmxwn éerhip chếvldwt anh sao? Buôltleng tay, buôltleng tay!”

ltleerhi kia vẫsxsmn khôltleng lêcwdon tiếvldwng, cáfpkfnh tay càvtmlng dùulakng sứssbic.

Cốbmxwewai Sinh hôltle hấrvxrp khóavww khăcaown, trong miệmvhpng cũhurkng khôltleng khóavww tráfpkfnh khỏecayi lớyftbn tiếvldwng mộuenbt chújuwtt: “Em cóavww thảnavd ra khôltleng, nếvldwu khôltleng anh sẽqxpy đffwaáfpkfnh em!”

“Khôltleng bỏecay, khôltleng bỏecay!” Côltleerhi kia vừvoxra tranh luậrvybn vừvoxra nắrtyqm chặrvkgt hơtwacn.

Cốbmxwewai Sinh bịmbywltle siếvldwt đffwaếvldwn đffwaecay mặrvkgt, nếvldwu côltle khôltleng xuốbmxwng chắrtyqc chắrtyqn hắrtyqn sẽqxpy bịmbyw ghìwhvlm chếvldwt, hắrtyqn dùulakng hếvldwt sứssbic mớyftbi cóavww thểjrztjuwtt mộuenbt bàvtmln tay ra khỏecayi châbmxwn củirnna côltle, nắrtyqm chặrvkgt cổavww tay côltle.


vtmlnh đffwauenbng củirnna hắrtyqn nhưewai vậrvyby khiếvldwn côltlevtmlng hoảnavdng, côltle cứssbi liềyftbu mạbmcbng dùulakng sứssbic vớyftbi hắrtyqn nhưewaing hắrtyqn vẫsxsmn bịmbyw hắrtyqn từvoxr từvoxr gỡlgyd bỏecay.

ltle cho rằmetbng đffwaêcwdom nay hắrtyqn khôltleng vềyftb mớyftbi khôltleng trang đffwaiểjrztm, ai biếvldwt đffwaưewaicgzec hắrtyqn nửpnzka đffwaêcwdom giởlgyd quẻecay lạbmcbi trởlgyd vềyftb chứssbi, chỉjuwtulnun bốbmxwn ngàvtmly nữemhfa thôltlei côltle khôltleng còulnun phảnavdi đffwaóavwwng thếvldw nữemhfa, nhưewai vậrvyby làvtml mỹrvkgwhvln khôltleng cóavww bấrvxrt kỳutbz kẻecay hởlgydvtmlo rồzjqji… Tầbmxnn Chỉjuwt Áozzpi cựwcvvc kỳutbz hoảnavdng loạbmcbn, mắrtyqt thấrvxry ngưewaiemhfi đffwaàvtmln ôltleng đffwaãwhvl thoáfpkft ra khỏecayi ngưewaiemhfi côltle, côltle liềyftbn càvtmlm thấrvxry khôltleng ổavwwn, liềyftbn dụtwaci đffwabmxnu vàvtmlo cổavww hắrtyqn, nhỏecay giọprtdng yêcwdou kiềyftbu: “Anh đffwavoxrng cửpnzk đffwauenbng, cứssbi đffwajrzt em ôltlem anh nhưewai vậrvyby mộuenbt chújuwtt, đffwaưewaicgzec khôltleng?”

Tim củirnna Cốbmxwewai Sinh vìwhvl mộuenbt câbmxwu nóavwwi nàvtmly liềyftbn trởlgydcwdon mềyftbm mạbmcbi trong phújuwtt chốbmxwc, toàvtmln thâbmxwn giốbmxwng nhưewai bịmbyw đffwaiểjrztm huyệmvhpt, cũhurkng khôltleng còulnun chújuwtt sứssbic lựwcvvc nàvtmlo.

Qua mộuenbt láfpkft, Cốbmxwewai Sinh mớyftbi lêcwdon tiếvldwng: “Anh khôltleng đffwauenbng đffwarvyby, nhưewaing em thảnavd tay ra mộuenbt chújuwtt cóavww đffwaưewaicgzec khôltleng?”

Tầbmxnn Chỉjuwt Áozzpi vừvoxra đffwambywnh buôltleng cổavww củirnna Cốbmxwewai Sinh ra, nhưewaing vẫsxsmn chưewaia hoàvtmln toàvtmln buôltleng lỏecayng, vẫsxsmn nắrtyqm rấrvxrt chặrvkgt, sau đffwaóavww đffwabmxnu côltle cọprtd cọprtdvtmlo ngựwcvvc hắrtyqn, nũhurkng nịmbywu yếvldwu ớyftbt hỏecayi: “Vậrvyby em thảnavd ra, anh cóavww đffwaáfpkfnh em khôltleng?”

Hắrtyqn vừvoxra bịmbywltle xiếvldwt cựwcvvc kỳutbz khóavww chịmbywu, bâbmxwy giờemhf lạbmcbi nghe côltle hỏecayi nhưewai thếvldw, hắrtyqn thậrvybt sựwcvv muốbmxwn đffwaáfpkfnh côltle lắrtyqm.

Giâbmxwy trưewaiyftbc còulnun mềyftbm lòulnung, giờemhf lạbmcbi trởlgydcwdon khóavww chịmbywu, hắrtyqn khôltleng hềyftb nghĩrvkg ngợcgzei trảnavd lờemhfi hai chữemhf: “Khôltleng biếvldwt.”

Hắrtyqn trảnavd lờemhfi quáfpkf ngắrtyqn gọprtdn, côltle khôltleng tin hắrtyqn, ôltlem cổavww hắrtyqn càvtmlng chặrvkgt, khôltleng cóavww dấrvxru hiệmvhpu gìwhvlvtml sẽqxpy nhâbmxwn nhưewaicgzeng

Cốbmxwewai Sinh cũhurkng khôltleng gấrvxrp, giơtwac tay lêcwdon nhẹzqhd nhàvtmlng sờemhfavwwc củirnna côltle, nóavwwi: “Anh nóavwwi khôltleng biếvldwt, chílgydnh làvtml sẽqxpy khôltleng đffwaáfpkfnh em!”

“Cóavww thậrvybt khôltleng?” Côltle bịmbyw hắrtyqn thuyếvldwt phụtwacc, lạbmcbi khôltleng dáfpkfm xáfpkfc đffwambywnh, giọprtdng trầbmxnm thấrvxrp mang theo hờemhfn dỗffwai hỏecayi lạbmcbi.

“Thậrvybt!” Cốbmxwewai Sinh bảnavdo đffwanavdm chắrtyqc chắrtyqn.

Đqumnáfpkfy lòulnung côltleavww chújuwtt bấrvxrt an, nhưewaing sứssbic trêcwdon cáfpkfnh tay lạbmcbi từvoxr từvoxr biếvldwn mấrvxrt.

ltle hấrvxrp củirnna Cốbmxwewai Sinh bìwhvlnh thưewaiemhfng trởlgyd lạbmcbi, hắrtyqn kéerhio eo củirnna côltle, khiếvldwn côltle gốbmxwi lêcwdon lồzjqjng ngựwcvvc củirnna hắrtyqn, mềyftbm nhẹzqhdavwwi: “Tiểjrztu Phiềyftbn Toáfpkfi, em khôltleng cầbmxnn sợcgze anh, tílgydnh khílgyd củirnna anh dùulakavwwerhim đffwaếvldwn cỡlgydvtmlo cũhurkng chưewaia từvoxrng đffwaáfpkfnh em màvtml đffwaújuwtng khôltleng?”

“Anh trưewaiyftbc đffwaâbmxwy chưewaia từvoxrng đffwaáfpkfnh em, bâbmxwy giờemhf khôltleng đffwaáfpkfnh em, tưewaiơtwacng lai càvtmlng khôltleng đffwaáfpkfnh em, cảnavd đffwaemhfi nàvtmly cũhurkng khôltleng sẽqxpy khôltleng bao giờemhfvtmlm nhưewai vậrvyby.”

Hắrtyqn nóavwwi rấrvxrt châbmxwn thàvtmlnh, nhưewai đffwaang lậrvybp mộuenbt lờemhfi thềyftb.

Nhưewaing Tầbmxnn Chỉjuwt Áozzpi nghe xong lạbmcbi cảnavdm thấrvxry chua xóavwwt.

Cảnavd đffwaemhfi… Côltle chỉjuwtulnun cóavww thểjrztlgydcwdon cạbmcbnh hắrtyqn bốbmxwn ngàvtmly, làvtmlm gìwhvl tớyftbi cảnavd đffwaemhfi?

bmxwm trạbmcbng khổavww sởlgydjuwtc thu dọprtdn đffwazjqj đffwabmcbc hồzjqji chiềyftbu lạbmcbi bao phủirnn Tầbmxnn Chỉjuwt Áozzpi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.