Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 294 : Em vẫn luôn uống thuốc này? (4)
Côltle béerhi nghe thấrvxr y lờemhf i nàvtml y, khôltle ng nhữemhf ng khôltle ng thảnavd lỏecay ng tay màvtml còulnu n ngàvtml y mộuenb t nắrtyq m chặrvkg t.
Cốbmxw Dưewai Sinh bịmbyw ghìwhvl m mạbmcb nh nhưewai vậrvyb y liềyftb n ho khan mộuenb t tiếvldw ng: “Em muốbmxw n éerhi p chếvldw t anh sao? Buôltle ng tay, buôltle ng tay!”
Côltle béerhi kia vẫsxsm n khôltle ng lêcwdo n tiếvldw ng, cáfpkf nh tay càvtml ng dùulak ng sứssbi c.
Cốbmxw Dưewai Sinh hôltle hấrvxr p khóavww khăcaow n, trong miệmvhp ng cũhurk ng khôltle ng khóavww tráfpkf nh khỏecay i lớyftb n tiếvldw ng mộuenb t chújuwt t: “Em cóavww thảnavd ra khôltle ng, nếvldw u khôltle ng anh sẽqxpy đffwa áfpkf nh em!”
“Khôltle ng bỏecay , khôltle ng bỏecay !” Côltle béerhi kia vừvoxr a tranh luậrvyb n vừvoxr a nắrtyq m chặrvkg t hơtwac n.
Cốbmxw Dưewai Sinh bịmbyw côltle siếvldw t đffwa ếvldw n đffwa ỏecay mặrvkg t, nếvldw u côltle khôltle ng xuốbmxw ng chắrtyq c chắrtyq n hắrtyq n sẽqxpy bịmbyw ghìwhvl m chếvldw t, hắrtyq n dùulak ng hếvldw t sứssbi c mớyftb i cóavww thểjrzt rújuwt t mộuenb t bàvtml n tay ra khỏecay i châbmxw n củirnn a côltle , nắrtyq m chặrvkg t cổavww tay côltle .
Hàvtml nh đffwa ộuenb ng củirnn a hắrtyq n nhưewai vậrvyb y khiếvldw n côltle càvtml ng hoảnavd ng, côltle cứssbi liềyftb u mạbmcb ng dùulak ng sứssbi c vớyftb i hắrtyq n nhưewai ng hắrtyq n vẫsxsm n bịmbyw hắrtyq n từvoxr từvoxr gỡlgyd bỏecay .
Côltle cho rằmetb ng đffwa êcwdo m nay hắrtyq n khôltle ng vềyftb mớyftb i khôltle ng trang đffwa iểjrzt m, ai biếvldw t đffwa ưewai ợcgze c hắrtyq n nửpnzk a đffwa êcwdo m giởlgyd quẻecay lạbmcb i trởlgyd vềyftb chứssbi , chỉjuwt còulnu n bốbmxw n ngàvtml y nữemhf a thôltle i côltle khôltle ng còulnu n phảnavd i đffwa óavww ng thếvldw nữemhf a, nhưewai vậrvyb y làvtml mỹrvkg mãwhvl n khôltle ng cóavww bấrvxr t kỳutbz kẻecay hởlgyd nàvtml o rồzjqj i… Tầbmxn n Chỉjuwt Áozzp i cựwcvv c kỳutbz hoảnavd ng loạbmcb n, mắrtyq t thấrvxr y ngưewai ờemhf i đffwa àvtml n ôltle ng đffwa ãwhvl thoáfpkf t ra khỏecay i ngưewai ờemhf i côltle , côltle liềyftb n càvtml m thấrvxr y khôltle ng ổavww n, liềyftb n dụtwac i đffwa ầbmxn u vàvtml o cổavww hắrtyq n, nhỏecay giọprtd ng yêcwdo u kiềyftb u: “Anh đffwa ừvoxr ng cửpnzk đffwa ộuenb ng, cứssbi đffwa ểjrzt em ôltle m anh nhưewai vậrvyb y mộuenb t chújuwt t, đffwa ưewai ợcgze c khôltle ng?”
Tim củirnn a Cốbmxw Dưewai Sinh vìwhvl mộuenb t câbmxw u nóavww i nàvtml y liềyftb n trởlgyd nêcwdo n mềyftb m mạbmcb i trong phújuwt t chốbmxw c, toàvtml n thâbmxw n giốbmxw ng nhưewai bịmbyw đffwa iểjrzt m huyệmvhp t, cũhurk ng khôltle ng còulnu n chújuwt t sứssbi c lựwcvv c nàvtml o.
Qua mộuenb t láfpkf t, Cốbmxw Dưewai Sinh mớyftb i lêcwdo n tiếvldw ng: “Anh khôltle ng đffwa ộuenb ng đffwa ậrvyb y, nhưewai ng em thảnavd tay ra mộuenb t chújuwt t cóavww đffwa ưewai ợcgze c khôltle ng?”
Tầbmxn n Chỉjuwt Áozzp i vừvoxr a đffwa ịmbyw nh buôltle ng cổavww củirnn a Cốbmxw Dưewai Sinh ra, nhưewai ng vẫsxsm n chưewai a hoàvtml n toàvtml n buôltle ng lỏecay ng, vẫsxsm n nắrtyq m rấrvxr t chặrvkg t, sau đffwa óavww đffwa ầbmxn u côltle cọprtd cọprtd vàvtml o ngựwcvv c hắrtyq n, nũhurk ng nịmbyw u yếvldw u ớyftb t hỏecay i: “Vậrvyb y em thảnavd ra, anh cóavww đffwa áfpkf nh em khôltle ng?”
Hắrtyq n vừvoxr a bịmbyw côltle xiếvldw t cựwcvv c kỳutbz khóavww chịmbyw u, bâbmxw y giờemhf lạbmcb i nghe côltle hỏecay i nhưewai thếvldw , hắrtyq n thậrvyb t sựwcvv muốbmxw n đffwa áfpkf nh côltle lắrtyq m.
Giâbmxw y trưewai ớyftb c còulnu n mềyftb m lòulnu ng, giờemhf lạbmcb i trởlgyd nêcwdo n khóavww chịmbyw u, hắrtyq n khôltle ng hềyftb nghĩrvkg ngợcgze i trảnavd lờemhf i hai chữemhf : “Khôltle ng biếvldw t.”
Hắrtyq n trảnavd lờemhf i quáfpkf ngắrtyq n gọprtd n, côltle khôltle ng tin hắrtyq n, ôltle m cổavww hắrtyq n càvtml ng chặrvkg t, khôltle ng cóavww dấrvxr u hiệmvhp u gìwhvl làvtml sẽqxpy nhâbmxw n nhưewai ợcgze ng
Cốbmxw Dưewai Sinh cũhurk ng khôltle ng gấrvxr p, giơtwac tay lêcwdo n nhẹzqhd nhàvtml ng sờemhf tóavww c củirnn a côltle , nóavww i: “Anh nóavww i khôltle ng biếvldw t, chílgyd nh làvtml sẽqxpy khôltle ng đffwa áfpkf nh em!”
“Cóavww thậrvyb t khôltle ng?” Côltle bịmbyw hắrtyq n thuyếvldw t phụtwac c, lạbmcb i khôltle ng dáfpkf m xáfpkf c đffwa ịmbyw nh, giọprtd ng trầbmxn m thấrvxr p mang theo hờemhf n dỗffwa i hỏecay i lạbmcb i.
“Thậrvyb t!” Cốbmxw Dưewai Sinh bảnavd o đffwa ảnavd m chắrtyq c chắrtyq n.
Đqumn áfpkf y lòulnu ng côltle cóavww chújuwt t bấrvxr t an, nhưewai ng sứssbi c trêcwdo n cáfpkf nh tay lạbmcb i từvoxr từvoxr biếvldw n mấrvxr t.
Hôltle hấrvxr p củirnn a Cốbmxw Dưewai Sinh bìwhvl nh thưewai ờemhf ng trởlgyd lạbmcb i, hắrtyq n kéerhi o eo củirnn a côltle , khiếvldw n côltle gốbmxw i lêcwdo n lồzjqj ng ngựwcvv c củirnn a hắrtyq n, mềyftb m nhẹzqhd nóavww i: “Tiểjrzt u Phiềyftb n Toáfpkf i, em khôltle ng cầbmxn n sợcgze anh, tílgyd nh khílgyd củirnn a anh dùulak cóavww kéerhi m đffwa ếvldw n cỡlgyd nàvtml o cũhurk ng chưewai a từvoxr ng đffwa áfpkf nh em màvtml đffwa újuwt ng khôltle ng?”
“Anh trưewai ớyftb c đffwa âbmxw y chưewai a từvoxr ng đffwa áfpkf nh em, bâbmxw y giờemhf khôltle ng đffwa áfpkf nh em, tưewai ơtwac ng lai càvtml ng khôltle ng đffwa áfpkf nh em, cảnavd đffwa ờemhf i nàvtml y cũhurk ng khôltle ng sẽqxpy khôltle ng bao giờemhf làvtml m nhưewai vậrvyb y.”
Hắrtyq n nóavww i rấrvxr t châbmxw n thàvtml nh, nhưewai đffwa ang lậrvyb p mộuenb t lờemhf i thềyftb .
Nhưewai ng Tầbmxn n Chỉjuwt Áozzp i nghe xong lạbmcb i cảnavd m thấrvxr y chua xóavww t.
Cảnavd đffwa ờemhf i… Côltle chỉjuwt còulnu n cóavww thểjrzt ởlgyd bêcwdo n cạbmcb nh hắrtyq n bốbmxw n ngàvtml y, làvtml m gìwhvl tớyftb i cảnavd đffwa ờemhf i?
Tâbmxw m trạbmcb ng khổavww sởlgyd lújuwt c thu dọprtd n đffwa ồzjqj đffwa ạbmcb c hồzjqj i chiềyftb u lạbmcb i bao phủirnn Tầbmxn n Chỉjuwt Áozzp i.
Cố
Cô
Cố
“Khô
Cố
Hà
Cô
Tim củ
Qua mộ
Tầ
Hắ
Giâ
Hắ
Cố
“Có
“Thậ
Đ
Hô
“Anh trư
Hắ
Như
Cả
Tâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.