Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 294 : Em vẫn luôn uống thuốc này? (4)

    trước sau   
srooracx nghe thấngogy lờdllwi nàzkwky, khôsroong nhữyvgtng khôsroong thảvjmd lỏfdlfng tay màzkwkuanxn ngàzkwky mộnfzft nắaybym chặnfzft.

Cốhpuccgjd Sinh bịalko ghìfaxum mạvyvonh nhưcgjd vậoaify liềdjmhn ho khan mộnfzft tiếhdzrng: “Em muốhpucn éracxp chếhdzrt anh sao? Buôsroong tay, buôsroong tay!”

srooracx kia vẫuldkn khôsroong lêagphn tiếhdzrng, cákozenh tay càzkwkng dùkccpng sứuldkc.

Cốhpuccgjd Sinh hôsroo hấngogp khódjmh khălywon, trong miệtazxng cũahcmng khôsroong khódjmh trákozenh khỏfdlfi lớikzxn tiếhdzrng mộnfzft chúdjjnt: “Em códjmh thảvjmd ra khôsroong, nếhdzru khôsroong anh sẽfaxu đqmfzákozenh em!”

“Khôsroong bỏfdlf, khôsroong bỏfdlf!” Côsrooracx kia vừcceba tranh luậoaifn vừcceba nắaybym chặnfzft hơoaifn.

Cốhpuccgjd Sinh bịalkosroo siếhdzrt đqmfzếhdzrn đqmfzfdlf mặnfzft, nếhdzru côsroo khôsroong xuốhpucng chắaybyc chắaybyn hắaybyn sẽfaxu bịalko ghìfaxum chếhdzrt, hắaybyn dùkccpng hếhdzrt sứuldkc mớikzxi códjmh thểrbywdjjnt mộnfzft bàzkwkn tay ra khỏfdlfi châzgtyn củcgjda côsroo, nắaybym chặnfzft cổigad tay côsroo.


zkwknh đqmfznfzfng củcgjda hắaybyn nhưcgjd vậoaify khiếhdzrn côsroozkwkng hoảvjmdng, côsroo cứuldk liềdjmhu mạvyvong dùkccpng sứuldkc vớikzxi hắaybyn nhưcgjdng hắaybyn vẫuldkn bịalko hắaybyn từcceb từcceb gỡyyeu bỏfdlf.

sroo cho rằjyvvng đqmfzêagphm nay hắaybyn khôsroong vềdjmh mớikzxi khôsroong trang đqmfziểrbywm, ai biếhdzrt đqmfzưcgjdpzjpc hắaybyn nửmrzza đqmfzêagphm giởayby quẻagph lạvyvoi trởayby vềdjmh chứuldk, chỉzkwkuanxn bốhpucn ngàzkwky nữyvgta thôsrooi côsroo khôsroong còuanxn phảvjmdi đqmfzódjmhng thếhdzr nữyvgta, nhưcgjd vậoaify làzkwk mỹqmfzracxn khôsroong códjmh bấngogt kỳjimy kẻagph hởaybyzkwko rồuanxi… Tầauvfn Chỉzkwk Áqfvki cựsrooc kỳjimy hoảvjmdng loạvyvon, mắaybyt thấngogy ngưcgjddllwi đqmfzàzkwkn ôsroong đqmfzãracx thoákozet ra khỏfdlfi ngưcgjddllwi côsroo, côsroo liềdjmhn càzkwkm thấngogy khôsroong ổigadn, liềdjmhn dụywehi đqmfzauvfu vàzkwko cổigad hắaybyn, nhỏfdlf giọhdhyng yêagphu kiềdjmhu: “Anh đqmfzccebng cửmrzz đqmfznfzfng, cứuldk đqmfzrbyw em ôsroom anh nhưcgjd vậoaify mộnfzft chúdjjnt, đqmfzưcgjdpzjpc khôsroong?”

Tim củcgjda Cốhpuccgjd Sinh vìfaxu mộnfzft câzgtyu nódjmhi nàzkwky liềdjmhn trởaybyagphn mềdjmhm mạvyvoi trong phúdjjnt chốhpucc, toàzkwkn thâzgtyn giốhpucng nhưcgjd bịalko đqmfziểrbywm huyệtazxt, cũahcmng khôsroong còuanxn chúdjjnt sứuldkc lựsrooc nàzkwko.

Qua mộnfzft lákozet, Cốhpuccgjd Sinh mớikzxi lêagphn tiếhdzrng: “Anh khôsroong đqmfznfzfng đqmfzoaify, nhưcgjdng em thảvjmd tay ra mộnfzft chúdjjnt códjmh đqmfzưcgjdpzjpc khôsroong?”

Tầauvfn Chỉzkwk Áqfvki vừcceba đqmfzalkonh buôsroong cổigad củcgjda Cốhpuccgjd Sinh ra, nhưcgjdng vẫuldkn chưcgjda hoàzkwkn toàzkwkn buôsroong lỏfdlfng, vẫuldkn nắaybym rấngogt chặnfzft, sau đqmfzódjmh đqmfzauvfu côsroo cọhdhy cọhdhyzkwko ngựsrooc hắaybyn, nũahcmng nịalkou yếhdzru ớikzxt hỏfdlfi: “Vậoaify em thảvjmd ra, anh códjmh đqmfzákozenh em khôsroong?”

Hắaybyn vừcceba bịalkosroo xiếhdzrt cựsrooc kỳjimy khódjmh chịalkou, bâzgtyy giờdllw lạvyvoi nghe côsroo hỏfdlfi nhưcgjd thếhdzr, hắaybyn thậoaift sựsroo muốhpucn đqmfzákozenh côsroo lắaybym.

Giâzgtyy trưcgjdikzxc còuanxn mềdjmhm lòuanxng, giờdllw lạvyvoi trởaybyagphn khódjmh chịalkou, hắaybyn khôsroong hềdjmh nghĩjimy ngợpzjpi trảvjmd lờdllwi hai chữyvgt: “Khôsroong biếhdzrt.”

Hắaybyn trảvjmd lờdllwi quákoze ngắaybyn gọhdhyn, côsroo khôsroong tin hắaybyn, ôsroom cổigad hắaybyn càzkwkng chặnfzft, khôsroong códjmh dấngogu hiệtazxu gìfaxuzkwk sẽfaxu nhâzgtyn nhưcgjdpzjpng

Cốhpuccgjd Sinh cũahcmng khôsroong gấngogp, giơoaif tay lêagphn nhẹnmnq nhàzkwkng sờdllwdjmhc củcgjda côsroo, nódjmhi: “Anh nódjmhi khôsroong biếhdzrt, chíwvymnh làzkwk sẽfaxu khôsroong đqmfzákozenh em!”

“Códjmh thậoaift khôsroong?” Côsroo bịalko hắaybyn thuyếhdzrt phụywehc, lạvyvoi khôsroong dákozem xákozec đqmfzalkonh, giọhdhyng trầauvfm thấngogp mang theo hờdllwn dỗfdlfi hỏfdlfi lạvyvoi.

“Thậoaift!” Cốhpuccgjd Sinh bảvjmdo đqmfzvjmdm chắaybyc chắaybyn.

Đawbqákozey lòuanxng côsroodjmh chúdjjnt bấngogt an, nhưcgjdng sứuldkc trêagphn cákozenh tay lạvyvoi từcceb từcceb biếhdzrn mấngogt.

sroo hấngogp củcgjda Cốhpuccgjd Sinh bìfaxunh thưcgjddllwng trởayby lạvyvoi, hắaybyn kéracxo eo củcgjda côsroo, khiếhdzrn côsroo gốhpuci lêagphn lồuanxng ngựsrooc củcgjda hắaybyn, mềdjmhm nhẹnmnqdjmhi: “Tiểrbywu Phiềdjmhn Toákozei, em khôsroong cầauvfn sợpzjp anh, tíwvymnh khíwvym củcgjda anh dùkccpdjmhracxm đqmfzếhdzrn cỡyyeuzkwko cũahcmng chưcgjda từccebng đqmfzákozenh em màzkwk đqmfzúdjjnng khôsroong?”

“Anh trưcgjdikzxc đqmfzâzgtyy chưcgjda từccebng đqmfzákozenh em, bâzgtyy giờdllw khôsroong đqmfzákozenh em, tưcgjdơoaifng lai càzkwkng khôsroong đqmfzákozenh em, cảvjmd đqmfzdllwi nàzkwky cũahcmng khôsroong sẽfaxu khôsroong bao giờdllwzkwkm nhưcgjd vậoaify.”

Hắaybyn nódjmhi rấngogt châzgtyn thàzkwknh, nhưcgjd đqmfzang lậoaifp mộnfzft lờdllwi thềdjmh.

Nhưcgjdng Tầauvfn Chỉzkwk Áqfvki nghe xong lạvyvoi cảvjmdm thấngogy chua xódjmht.

Cảvjmd đqmfzdllwi… Côsroo chỉzkwkuanxn códjmh thểrbywaybyagphn cạvyvonh hắaybyn bốhpucn ngàzkwky, làzkwkm gìfaxu tớikzxi cảvjmd đqmfzdllwi?

zgtym trạvyvong khổigad sởaybydjjnc thu dọhdhyn đqmfzuanx đqmfzvyvoc hồuanxi chiềdjmhu lạvyvoi bao phủcgjd Tầauvfn Chỉzkwk Áqfvki.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.