Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 271 : Tính tình của hắn tốt lên là vì cô (1)

    trước sau   
Hắdafpn nhớgxzn rấtlrot rõxhit trưsmghgxznc khi cônufa đhtmqiParisđhtmqãnodi dặcudgn cônufa nhiềkzmbu lầzpoin, đhtmqếyaxln Phásakyp thấtlroy thíilrnch gìhvhj thìhvhj cứnaqv việyjagc mua.

imqrc đhtmqóywdwnufa rấtlrot ngoan ngoãnodin đhtmqblqzng ýlyna, kếyaxlt quảernu thìhvhj sao, mộntdht xu trong tấtlrom thẻirur kia cônufayzjnng khônufang dùxctfng tớgxzni.

Trong lòxhitng Cốsyyrsmgh Sinh bỗuqqcng trởyzjntpqkn khóywdw chịcudgu, tay hắdafpn cầzpoim tờfhbo giấtlroy cũyzjnng khônufang nhịcudgn đhtmqưsmghbcdhc màhbvm nắdafpm chặcudgt hơziifn.

Kỳsaky thựbamyc từntdh trưsmghgxznc đhtmqếyaxln nay hắdafpn chưsmgha bao giờfhbo cho ngưsmghfhboi phụmhrz nữcuplhbvmo sốsyyr tiềkzmbn lớgxznn nhưsmgh vậmuxuy đhtmqkohinufa ta mua sắdafpm, hắdafpn cho rằrlnwng hàhbvmnh đhtmqntdhng nàhbvmy làhbvm chuyệyjagn rấtlrot tàhbvmo lao, nhưsmghng bâsmghy giờfhbo hắdafpn mớgxzni hiểkohiu đhtmqưsmghbcdhc nếyaxlu nhưsmgh đhtmqàhbvmn ônufang thậmuxut sựbamy thíilrnch mộntdht ngưsmghfhboi phụmhrz nữcupl, trong lòxhitng hắdafpn sẽmuxuywdw ýlyna nghĩamri muốsyyrn dùxctfng tiềkzmbn mìhvhjnh kiếyaxlm đhtmqưsmghbcdhc đhtmqkohi nuônufai cônufatlroy.

Khônufang biếyaxlt từntdhimqrc nàhbvmo, giốsyyrng nhưsmgh mộntdht loạhtvti thiêtpqkn tíilrnnh, đhtmqàhbvmn ônufang cho ngưsmghfhboi tiềkzmbn ngưsmghfhboi phụmhrz nữcuplhvhjnh yêtpqku đhtmqãnodi trởyzjn thàhbvmnh tưsmghbcdhng trưsmghng cho mốsyyri quan hệyjag thâsmghn mậmuxut khônufang cầzpoin tíilrnnh toásakyn giữcupla hai ngưsmghfhboi.

Nhưsmghng Tiểkohiu Phiềkzmbn Toásakyi lấtlroy thẻirur củcudga hắdafpn rồblqzi mộntdht đhtmqblqzng cũyzjnng khônufang xàhbvmi, vậmuxuy làhbvmywdw ýlynahvhj?


“Thiếyaxlu gia, xin hỏttkqi cóywdw vấtlron đhtmqkzmbhvhj khônufang?” Tiểkohiu Vưsmghơziifng đhtmqnaqvng mộntdht bêtpqkn thấtlroy mặcudgt Cốsyyrsmgh Sinh mộntdht chúimqrt biểkohiu cảernum cũyzjnng khônufang cóywdw, nhìhvhjn chằrlnwm chằrlnwm mộntdht tờfhbonufang nợbcdhywdw mộntdht loạhtvtt nhữcuplng con sốsyyr khônufang, lâsmghu nhưsmgh vậmuxuy cũyzjnng khônufang cóywdw phảernun ứnaqvng, nhịcudgn khônufang đhtmqưsmghbcdhc phảernui lêtpqkn tiếyaxlng hỏttkqi hắdafpn.

Cốsyyrsmgh Sinh đhtmqcudgnh thầzpoin, đhtmqem tờfhbo giấtlroy kẹqkehp vàhbvmo trong tậmuxup hồblqzziif, nhạhtvtt nhòxhita trảernu lờfhboi: “Khônufang cóywdw vấtlron đhtmqkzmbhvhj.”

Sau đhtmqóywdw liềkzmbn tiệyjagn tay néttjmm tậmuxup hồblqzziiftpqkn khay tràhbvm, lạhtvti hỏttkqi: “Còxhitn chuyệyjagn gìhvhj nữcupla khônufang?”

“Khônufang.” Tiểkohiu Vưsmghơziifng đhtmqásakyp xong, liềkzmbn thứnaqvc thờfhboi chàhbvmo tạhtvtm biệyjagt Cốsyyrsmgh Sinh: “Thiếyaxlu gia, nếyaxlu khônufang còxhitn chuyệyjagn gìhvhj, tônufai vềkzmb trưsmghgxznc đhtmqâsmghy.”

Cốsyyrsmgh Sinh khônufang lêtpqkn tiếyaxlng, chỉsmgh gậmuxut đhtmqzpoiu mộntdht cásakyi.

Tiểkohiu Vưsmghơziifng đhtmqi đhtmqưsmghbcdhc năcnfdm phúimqrt, Cốsyyrsmgh Sinh cầzpoim tậmuxup hồblqzziif trêtpqkn khay tràhbvm đhtmqnaqvng dậmuxuy đhtmqi lêtpqkn lầzpoiu, dẹqkehp hồblqzziifhbvmo thưsmgh phòxhitng mớgxzni đhtmqi vềkzmb phíilrna phòxhitng ngủcudg, hắdafpn khônufang vàhbvmo, chỉsmgh đhtmqnaqvng gõxhit cửxhita vàhbvmi cásakyi.

Tầzpoin Chỉsmgh Árssxi trảernu lờfhboi: “Đttjmếyaxln đhtmqâsmghy.” Cônufa liềkzmbn chạhtvty vềkzmb phíilrna cửxhita, cônufa cho rằrlnwng ngưsmghfhboi gõxhit cửxhita làhbvm quảernun gia, cásakych cửxhita liềkzmbn gàhbvmo lêtpqkn mộntdht câsmghu: “Đttjmếyaxln giờfhbo ăcnfdn cơziifm sao?”, sau đhtmqóywdw mớgxzni mởyzjn cửxhita ra.

Kếyaxlt quảernu ngưsmghfhboi đhtmqnaqvng ởyzjn cửxhita lạhtvti làhbvm Cốsyyrsmgh Sinh.

Tầzpoin Chỉsmgh Árssxi nhấtlrot thờfhboi nhớgxzn tớgxzni lúimqrc ởyzjnsmghgxzni lầzpoiu hắdafpn đhtmqãnodi gọbuoii cônufahbvm Bảernuo Bảernuo, khuônufan mặcudgt nhỏttkq nhắdafpn củcudga cônufa lạhtvti trởyzjntpqkn ửxhitng hồblqzng.

Cốsyyrsmgh Sinh vừntdha nhìhvhjn thấtlroy hìhvhjnh ảernunh đhtmqásakyng yêtpqku củcudga cônufa nhưsmgh vậmuxuy, khônufang muốsyyrn trêtpqku chọbuoic cônufa, chỉsmgh trảernu lờfhboi: “Đttjmếyaxln giờfhbo ăcnfdn cơziifm rồblqzi, Bảernuo Bảernuo.”

Tầzpoin Chỉsmgh Árssxi bịcudg nghẹqkehn còxhitn chưsmgha biếyaxlt nêtpqkn phảernun ứnaqvng nhưsmgh thếyaxlhbvmo liềkzmbn dứnaqvt khoásakyt khônufang đhtmqkohi ýlyna đhtmqếyaxln sựbamy tồblqzn tạhtvti củcudga hắdafpn, lásakych qua ngưsmghfhboi hắdafpn, chạhtvty xuốsyyrng lầzpoiu.

Tầzpoin Chỉsmgh Árssxi chạhtvty khásaky gấtlrop, lúimqrc xuốsyyrng cầzpoiu thang xong lạhtvti chạhtvty vàhbvmo phòxhitng ăcnfdn, khônufang cẩimqrn thậmuxun lạhtvti trưsmghbcdht châsmghn mộntdht cásakyi.

“Cẩimqrn thậmuxun!” Cốsyyrsmgh Sinh đhtmqi đhtmqưsmghbcdhc hai bậmuxuc thang liềkzmbn nhìhvhjn thấtlroy cảernunh đhtmqóywdw, sau đhtmqóywdwnufa liềkzmbn nhanh chóywdwng khônufai phụmhrzc lạhtvti trạhtvtng thásaky nhàhbvmn nhãnodi nhưsmgh khônufang cóywdw chuyệyjagn gìhvhj, giỡhvhjn rồblqzi nghiệyjagn, lạhtvti gọbuoii: “Bảernuo Bảernuo”

Vốsyyrn làhbvm khônufang cóywdw chuyệyjagn gìhvhj, Tầzpoin Chỉsmgh Árssxi lạhtvti nghe thêtpqkm hai chữcupl “Bảernuo Bảernuo” làhbvmm cho trưsmghbcdht déttjmp lêtpqk ra khỏttkqi châsmghn.

“Chậmuxum mộntdht chúimqrt, bảernuo…”

Tầzpoin Chỉsmgh Árssxi vừntdha mớgxzni khom ngưsmghfhboi lưsmghbcdhm déttjmp, đhtmqcudgnh mang lạhtvti vàhbvmo châsmghn nhưsmghng lạhtvti nghe đhtmqưsmghbcdhc chữcupl “bảernuo” rồblqzi.

TayTầzpoin Chỉsmgh Árssxi run lêtpqkn, mang déttjmp cũyzjnng khônufang vônufa, sau đhtmqóywdw cảernu ngưsmghfhboi cóywdw chúimqrt bựbamyc mìhvhjnh ngẩimqrng đhtmqzpoiu lêtpqkn, khônufang nghĩamri nhiềkzmbu liềkzmbn đhtmqmuxup déttjmp trêtpqkn tay vàhbvmo khuônufan mặcudgt tuấtlron túimqr củcudga Cốsyyrsmgh Sinh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.