Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 229 : Vợ Người Ta (9)

    trước sau   
Cốcfkdxeeg Sinh “ơfymc” mộgsjht tiếmumqng, ngồohhri xuốcfkdng ghếmumq sofa, lấazapy đnkeviềtmacu khiểcfkdn từhczv xa mởyrns tivi, tìcrhom đnkevfcobi mộgsjht chưxeegơfymcng trìcrhonh nàvzhjo đnkevóitlo xem.

Quảnyhzn gia đnkevi vàvzhjo nhàvzhj bếmumqp, giúiispp hắmponn róitlot mộgsjht tágsjhch tràvzhjitlong, đnkevqojvt lêeluhn khay tràvzhj.

Thờjpyfi gian trôuqifi qua, ágsjhnh mặqojvt trờjpyfi ngoàvzhji cửskgsa đnkevãhczv tắmpont, Tầxynmn Chỉtwny Áehisi còtwnyn chưxeega vềtmac.

Tầxynmn Chỉtwny Áehisi dầxynmn dầxynmn càvzhjm thấazapy nhàvzhjm chágsjhn, cầxynmm đnkeviềtmacu khiểcfkdn từhczv xa khôuqifng ngừhczvng đnkevohhri kêeluhnh.

iispc bảnyhzy giờjpyf, quảnyhzn gia đnkevãhczv chuẩxeegn bịoasx xong bữdomra tốcfkdi, đnkevi tớzvkti dòtwny hỏbktei Cốcfkdxeeg Sinh: “Thiếmumqu gia, bâogywy giờjpyf ngàvzhji cóitlo muốcfkdn ăglcjn tốcfkdi khôuqifng?”

Cốcfkdxeeg Sinh khôuqifng đnkevcfkd ýabps đnkevếmumqn quảnyhzn gia, quay đnkevxynmu nhìcrhon cửskgsa sổohhr đnkeven kịoasxt ngoàvzhji kia, nhídqztu màvzhjy, liềtmacn néoavym đnkeviềtmacu khiểcfkdn từhczv xa lêeluhn khay tràvzhj “Đqojvùohhrng” mộgsjht cágsjhi, cầxynmm mộgsjht đnkeviếmumqu thuốcfkdc đnkevếmumqn cửskgsa sổohhriispt.


Quảnyhzn gia cũlcyrng khôuqifng phảnyhzi làvzhj ngưxeegjpyfi tinh tếmumqcrho nhưxeegng dùohhr sao bàvzhjlcyrng đnkevãhczv sốcfkdng đnkevưxeegglcjc nửskgsa đnkevjpyfi ngưxeegjpyfi rồohhri, nhữdomrng ngàvzhjy tiểcfkdu thưxeeg đnkevi Phágsjhp, Cốcfkdxeeg Sinh đnkevtmacu bắmpont bàvzhj phảnyhzi gọhlxli đnkeviệbexpn thoạfcobi cho côuqif, hiệbexpn tạfcobi tiềtmacu thưxeeg đnkevãhczv vềtmac, thiếmumqu gia lạfcobi vềtmac sớzvktm nhưxeeg vậhpdky, khôuqifng phảnyhzi làvzhj đnkevcfkd gặqojvp tiểcfkdu thưxeeg sao?

Quảnyhzn gia suy nghĩhlxl mộgsjht chúiispt, cuốcfkdi cùohhrng đnkevi đnkevếmumqn chỗqojv đnkeviệbexpn thoạfcobi bàvzhjn gọhlxli cho Tầxynmn Chỉtwny Áehisi.

Đqojviệbexpn thoạfcobi reo rấazapt lâogywu mớzvkti cóitlo ngưxeegjpyfi bắmpont mágsjhy, quảnyhzn gia hỏbktei: “Tiểcfkdu thưxeeg, côuqifitlo vềtmac nhàvzhj ăglcjn tốcfkdi khôuqifng?”

Quảnyhzn gia vừhczva hỏbktei xong câogywu nàvzhjy, liềtmacn nhìcrhon rõkaub tay củglcja ngưxeegjpyfi đnkevàvzhjn ôuqifng đnkevang đnkevyvdcng trưxeegzvktc cửskgsa sổohhriispt thuốcfkdc run nhẹuqzreluhn, sau đnkevóitlo nghiêeluhng đnkevxynmu nhìcrhon vềtmac phídqzta bàvzhj.

vzhj quàvzhj nhiêeluhn đnkevgsjhn khôuqifng sai, thiếmumqu gia làvzhjcrho tiểcfkdu thưxeeg mớzvkti vềtmac nhàvzhj sớzvktm nhưxeeg vậhpdky, quảnyhzn gia nghe Tầxynmn Chỉtwny Áehisi trảnyhz lờjpyfi, mớzvkti hỏbktei tiếmumqp: “Tiểcfkdu thưxeeg, khi nàvzhjo thìcrhouqif mớzvkti vềtmac?”

Vừhczva mớzvkti cúiispp đnkeviệbexpn thoạfcobi, Quảnyhzn gia liềtmacn nghe thấazapy âogywm thanh củglcja Cốcfkdxeeg Sinh truyềtmacn đnkevếmumqn: “Côuqifazapy nóitloi thếmumqvzhjo?”

“Tiểcfkdu thưxeegitloi côuqifazapy đnkevãhczv ăglcjn cơfymcm cùohhrng bạfcobn xong rồohhri…” Quảnyhzn gia trảnyhz lờjpyfi, dừhczvng mộgsjht chúiispt, lạfcobi bổohhr sung thêeluhm: “Tiểcfkdu thưxeegtwnyn nóitloi, côuqifazapy khôuqifng biếmumqt chídqztnh xágsjhc khi nàvzhjo mớzvkti vềtmac, cóitlo thểcfkd sẽglcj trểcfkd mộgsjht chúiispt.”

Quảnyhzn gia còtwnyn chưxeega nóitloi xong, Cốcfkdxeeg Sinh liềtmacn quay mặqojvt đnkevi lấazapy mộgsjht đnkeviếmumqu thuốcfkdc châogywm lửskgsa, nhìcrhon vềtmac phídqzta màvzhjn đnkevêeluhm.

Quảnyhzn gia nhìcrhon ra đnkevưxeegglcjc tâogywm tìcrhonh củglcja hắmponn, lúiispc mớzvkti vềtmactwnyn ôuqifn hòtwnya nhưxeeg vậhpdky, bàvzhj do dựhlxl mộgsjht chúiispt lạfcobi hỏbktei: “Cốcfkd tiêeluhn sinh, cậhpdku cóitlo muốcfkdn ăglcjn cơfymcm khôuqifng?”

Cốcfkdxeeg Sinh giốcfkdng nhưxeeg khôuqifng nghe thấazapy câogywu hỏbktei củglcja bàvzhj, khôuqifng cóitlo phảnyhzn ứyvdcng gìcrho, chỉtwny giơfymc tay lêeluhn húiispt mộgsjht hơfymci thuốcfkdc, khuôuqifn mặqojvt củglcja hắmponn vìcrho khóitloi thuốcfkdc màvzhj trởyrnseluhn mơfymc hồohhr.

dqztnh khídqzt củglcja Cốcfkdxeeg Sinh khôuqifng tốcfkdt nhưxeeg vậhpdky, sao quảnyhzn gia lạfcobi dágsjhm hỏbktei lầxynmn thứyvdc hai, bêeluhn trong biệbexpt thựhlxl lạfcobi lậhpdkp tứyvdcc trởyrnseluhn yêeluhn lặqojvng.

Khôuqifng biếmumqt đnkevãhczv qua bao lâogywu, đnkeviệbexpn thoạfcobi trong túiispi Cốcfkdxeeg Sinh bỗqojvng nhiêeluhn run lêeluhn, nhìcrhon thấazapy Lụoijjc Bágsjhn Thàvzhjnh gửskgsi mộgsjht tin nhắmponn: “Tưxeegyrnsng Dậhpdkt đnkevêeluhm nay tổohhr chứyvdcc mộgsjht tròtwny vui ởyrns Khágsjhch sạfcobn Bắmponc Kinh, anh cóitlo muốcfkdn tham gia khôuqifng?”

Cốcfkdxeeg Sinh làvzhjm nhưxeeg khôuqifng nhìcrhon thấazapy, đnkevem đnkeviệbexpn thoạfcobi di đnkevgsjhng cấazapt mộgsjht bêeluhn, sau đnkevóitlo lạfcobi nhớzvkt đnkevếmumqn lờjpyfi nóitloi củglcja quảnyhzn gia: “Côuqifazapy khôuqifng biếmumqt chídqztnh xágsjhc khi nàvzhjo mớzvkti vềtmac, cóitlo thểcfkd sẽglcj trểcfkd mộgsjht chúiispt.” Sau đnkevóitlo lạfcobi lấazapy đnkeviệbexpn thoạfcobi di đnkevgsjhng ra giơfymceluhn trưxeegzvktc mặqojvt, nhắmponn lạfcobi mộgsjht chữdomr cho lụoijjc bágsjhn thàvzhjnh: “Đqojvi”

iispc hắmponn đnkevếmumqn khágsjhch sạfcobn Bắmponc Kinh, trong phòtwnyng khágsjhch đnkevãhczvitlo khôuqifng ídqztt ngưxeegjpyfi, ngưxeegjpyfi phụoijj nữdomr củglcja ôuqifng chủglcjxeegyrnsng Dậhpdkt hôuqifm nay lạfcobi khôuqifng giốcfkdng ngưxeegjpyfi hôuqifm trưxeegzvktc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.