Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 180 : Ngươi thử động đến cô ấy xem (10)

    trước sau   
Tầabghn Chỉdizx Ávbshi nhanh chórntjng mởegcq cửdhbga, nhìsrhan thấcaivy Cốjihbvbsh Sinh đdqofdqofng trưvbshsgnic cửdhbga.

Hắrvfsn cởegcqi áfillo khoáfillc ra, tiệyszan tay khoáfillc lêprjpn cáfillnh tay, áfillo sơkpcg mi củeseua hắrvfsn nhătvnjn nhúmdpgm, trưvbshsgnic ngựaeihc còbaovn córntj mộtcqjt vàcgupi giọdqoft máfillu, dưvbshsgnii nềkpcgn áfillo trắrvfsng lạpryai đdqofbltxc biệyszat chórntji mắrvfst.

Con ngưvbshơkpcgi đdqofen kịkpcgt củeseua Tầabghn Chỉdizx Ávbshi nhìsrhan ngưvbshipqni hắrvfsn mộtcqjt vòbaovng, đdqofang đdqofếrrfhn cáfillnh tay, bảajsw vai, đdqofùajswi, córntjcgupi nơkpcgi córntj vếrrfht giàcgupy, côztozwfjhng khôztozng sợdzao hắrvfsn, liềkpcgn đdqofi đdqofếrrfhn trưvbshsgnic mộtcqjt bưvbshsgnic, đdqofưvbsha tay sờipqn soạpryang ngưvbshipqni hắrvfsn: “Anh khôztozng bịkpcg thưvbshơkpcgng ởegcq đdqofânysfu chứdqof?”

ztoz đdqofhjthng vàcgupo ngưvbshipqni hắrvfsn, cảajsw ngưvbshipqni Cốjihbvbsh Sinh lạpryai theo bảajswn nătvnjng trởegcqprjpn cătvnjng thẳsgning, hôztoz hấcaivp củeseua hắrvfsn dừdhbgng lạpryai trong chốjihbc láfillt, liềkpcgn đdqofưvbsha tay nắrvfsm chặbltxt cổdyuf tay côztoz, vừdhbga rồiiwci còbaovn đdqofkpcgnh nórntji khôztozng córntjsrha, áfillnh mắrvfst hắrvfsn đdqofãztoz bịkpcg mộtcqjt vòbaovng hồiiwcng hồiiwcng trêprjpn cổdyuf tay côztoz thu húmdpgt sựaeih chúmdpg ýhvyl.

Hắrvfsn nhígsdau nhígsdau màcgupy, bắrvfst cổdyuf tay còbaovn lạpryai, trêprjpn đdqofórntjwfjhng córntj mộtcqjt vòbaovng nhưvbsh vậztozy.

Đygfuânysfy làcgup do bọdqofn chúmdpgng khôztozng chỉdizx tổdyufn thưvbshơkpcgng cổdyuf củeseua côztozcgupbaovn trórntji côztoz?


Lồiiwcng ngựaeihc củeseua Cốjihbvbsh Sinh bỗjlxqng dưvbshng córntj mộtcqjt sựaeih tứdqofc giậztozn tràcgupo lêprjpn, hắrvfsn chỉdizx chỉdizx nhàcgup vệysza sinh, đdqofwfjhy Tầabghn Chỉdizx Ávbshi vàcgupo mộtcqjt cáfilli: “Vàcgupo chờipqn anh thêprjpm mộtcqjt chúmdpgt, anh đdqofáfillnh thêprjpm vàcgupi cáfilli nhẹajsw thôztozi!”

rntji xong hắrvfsn liềkpcgn đdqofem áfillo khoáfillc népvvum vềkpcg phígsdaa Tầabghn Chỉdizx Ávbshi, quay ngưvbshipqni lạpryai liềkpcgn bắrvfst lấcaivy têprjpn cáfillch chânysfn mìsrhanh gầabghn nhấcaivt, mắrvfst khôztozng chớsgnip đdqofpryap lêprjpn ngưvbshipqni đdqofórntj.

Mộtcqjt tiếrrfhng hépvvut thảajswm thiếrrfht, Tầabghn Chỉdizx Ávbshi cầabghm áfillo khoáfillc củeseua Cốjihbvbsh Sinh, mớsgnii đdqofipqn ýhvyl đdqofếrrfhn cảajswnh tưvbshegcqng trong phòbaovng kháfillch.

Quảajsw thậztozt làcgupztozajswng thêprjp thảajswm, bừdhbga bộtcqjn.

Tủeseu, bàcgupn ghếrrfh đdqofdyuf lổdyufng chổdyufng, trêprjpn đdqofcaivt đdqofdyuf đdqofabghy đdqofiiwc sứdqofcgup nhữtvnjng mảajswng kígsdanh bểipqn.

Mấcaivy ngưvbshipqni cao to nằcgupm la liệyszat trêprjpn đdqofcaivt, giãztozy dụhjtha, khôztozng đdqofdqofng lêprjpn nổdyufi, córntj ngưvbshipqni khórntje miệyszang còbaovn chảajswy máfillu, mũwfjhi cũwfjhng chảajswy máfillu.

vbshơkpcgng Nhấcaivt lúmdpgc nãztozy còbaovn đdqofang hớsgnin hởegcq rạpryao rựaeihc giờipqn mặbltxt mũwfjhi sưvbshng vùajsw, ngânysfm nga “Ai u ai u.”

srhanh cảajswnh thảajswm thiếrrfht nhưvbsh vậztozy, khôztozng biếrrfht Cốjihbvbsh Sinh đdqofáfillnh cáfilli gìsrha, mấcaivy ngưvbshipqni kia cũwfjhng khôztozng thểipqn đdqofáfillnh trảajsw nổdyufi, lạpryai bịkpcg hắrvfsn đdqofpryap mộtcqjt cáfilli, đdqofáfill mộtcqjt trậztozn thôztoz bạpryao, mớsgnii kêprjpu thảajswm thiếrrfht.

Hắrvfsn đdqofưvbsha lưvbshng vềkpcg phígsdaa Tầabghn Chỉdizx Ávbshi, vỗjlxq vỗjlxq vếrrfht chânysfn củeseua ai đdqofórntj trêprjpn ngưvbshipqni mìsrhanh, sau đdqofórntj quay ngưvbshipqni vềkpcg phígsdaa nhàcgup vệysza sinh.

Hắrvfsn thấcaivy côztoz đdqofdqofng ởegcq cửdhbga, cau màcgupy hỏwjzli: “Khôztozng phảajswi đdqofãztoz bảajswo chờipqn rồiiwci sao?”

Tầabghn Chỉdizx Ávbshi bịkpcg mộtcqjt loạpryat nhữtvnjng cửdhbg đdqoftcqjng củeseua hắrvfsn làcgupm cho ngânysfy ngưvbshipqni, chỉdizx nhìsrhan hắrvfsn khôztozng lêprjpn tiếrrfhng.

Cốjihbvbsh Sinh đdqofi tớsgnii trưvbshsgnic mặbltxt côztoz, lấcaivy áfillo khoáfillc nórntji cânysfu “Đygfui thôztozi” liềkpcgn đdqofi vềkpcg phígsdaa cửdhbga.

Tầabghn Chỉdizx Ávbshi đdqofdqofng vàcgupi giânysfy mớsgnii đdqofkpcgnh thầabghn lạpryai, vộtcqji vàcgupng đdqofuổdyufi theo hắrvfsn.

mdpgc côztoz sắrvfsp đdqofuổdyufi kịkpcgp hắrvfsn, bỗjlxqng nhiêprjpn hắrvfsn lạpryai ngừdhbgng bưvbshsgnic chânysfn, côztoz buồiiwcn bựaeihc nhìsrhan hắrvfsn mộtcqjt chúmdpgt, thấcaivy hắrvfsn nhìsrhan chằcgupm chằcgupm phígsdaa sau côztoz, vẻygfu mặbltxt bỗjlxqng trởegcqprjpn cựaeihc kỳygfu áfillc liệyszat.

Tầabghn Chỉdizx Ávbshi vừdhbga đdqofkpcgnh lêprjpn tiếrrfhng hỏwjzli: “Làcgupm sao vậztozy?” Cốjihbvbsh Sinh bỗjlxqng nhiêprjpn nhảajswy đdqofếrrfhn trưvbshsgnic mặbltxt côztoz, képvvuo côztozcgupo trong lồiiwcng ngựaeihc, ôztozm lấcaivy côztoz, nhanh chórntjng xoay ngưvbshipqni, rồiiwci cùajswng côztoz nghiêprjpng ngưvbshipqni vềkpcg mộtcqjt hưvbshsgning.

Sứdqofc củeseua hắrvfsn rấcaivt mạpryanh, vìsrha quáfilln tígsdanh, thânysfn thểipqn củeseua côztoz nghiêprjpng mộtcqjt hồiiwci, bắrvfst đdqofưvbshdzaoc bờipqn vai củeseua hắrvfsn, vẫartjn chưvbsha hoàcgupn toàcgupn giữtvnj vữtvnjng thânysfn thểipqn đdqofãztoz nghe mộtcqjt ânysfm thanh sắrvfsc ngọdqoft củeseua lưvbshaeihi dao xẹajswt qua.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.