Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 162 : Đọc lại nguyên văn một lần (2)
Hắlprh n mởrlbr đdoob iệaofb n thoạtngh i củzmud a cômcer , hìkiqd nh nhưbirq làslbb đdoob ang tìkiqd m gìkiqd đdoob óotqt , sau khi bấekzf m mộzyim t lágsji t, hắlprh n lạtngh i giơmmzp đdoob iệaofb n thoạtngh i lêmmzp n trưbirq ớsgno c mặnpow t cômcer , sắlprh c béqrvx n nóotqt i: “Đyyfb ọyyfb c lạtngh i nguyêmmzp n văoxfo n nhữqvea ng câckhu u nóotqt i nàslbb y mộzyim t lầbmyh n cho tômcer i!”
Trêmmzp n màslbb n hìkiqd nh làslbb đdoob oạtngh n hộzyim i thoạtngh i củzmud a cômcer vàslbb Lụtrmb c Bágsji n Thàslbb nh.
Cũnmnr ng chíjyga nh làslbb đdoob oạtngh n tin nhắlprh n dàslbb i nhấekzf t màslbb cômcer nhờfhrf hắlprh n giúdoob p đdoob ỡfbgk .
Hắlprh n bắlprh t cômcer đdoob ọyyfb c đdoob oạtngh n nàslbb y làslbb cóotqt ýyybn gìkiqd ?
Tầbmyh n Chỉajnv Ápzsa i míjyga m mômcer i, nhìkiqd n nhữqvea ng dòzfuu ng chữqvea trêmmzp n màslbb n ảslbb nh, khômcer ng cóotqt lêmmzp n tiếdmvr ng.
Sựykfw trầbmyh m mặnpow c củzmud a cômcer làslbb m cho sựykfw tứvbif c giậbgpa n trong lòzfuu ng Cốbhrs Dưbirq Sinh càslbb ng tăoxfo ng lêmmzp n, cômcer khômcer ng thểvbif mởrlbr miệaofb ng nóotqt i vớsgno i Lụtrmb c Bágsji n Thàslbb nh nhữqvea ng lờfhrf i nàslbb y thìkiqd sao cóotqt thểvbif nóotqt i trưbirq ớsgno c mặnpow t hắlprh n?
Cốbhrs Dưbirq Sinh chờfhrf trong giâckhu y lágsji t, thấekzf y cômcer từfeoe đdoob ầbmyh u đdoob ếdmvr n cuốbhrs i khômcer ng nóotqt i chuyệaofb n, đdoob ầbmyh u ngóotqt n tay cầbmyh m đdoob iệaofb n thoạtngh i vìkiqd tứvbif c giậbgpa n vàslbb phẫiegt n nộzyim màslbb run lêmmzp n: “Sao lúdoob c cômcer đdoob i nhờfhrf Lụtrmb c Bágsji n Thàslbb nh nóotqt i chuyệaofb n cũnmnr ng khômcer ng thấekzf y cômcer íjyga t nóotqt i nhưbirq vậbgpa y hảslbb ? Khômcer ng phảslbb i trưbirq ớsgno c mặnpow t hắlprh n cômcer cóotqt thểvbif nóotqt i sao? Sao bâckhu y giờfhrf lạtngh i giảslbb câckhu m? Mau đdoob ọyyfb c cho tômcer i, đdoob ọyyfb c nguyêmmzp n văoxfo n khômcer ng sóotqt t mộzyim t chữqvea nàslbb o!”
Sau khi nóotqt i xong hắlprh n lạtngh i nhớsgno tớsgno i lúdoob c trưbirq ớsgno c Tầbmyh n Chỉajnv Ápzsa i vừfeoe a nóotqt i vừfeoe a cưbirq ờfhrf i trưbirq ớsgno c mặnpow t Lụtrmb c Bágsji n Thàslbb nh, lạtngh i bổotqt sung mộzyim t câckhu u: “Vừfeoe a đdoob ọyyfb c vừfeoe a cưbirq ờfhrf i cho tômcer i!”
Đyyfb âckhu y làslbb lầbmyh n thứvbif ba hắlprh n đdoob ềcbiy cậbgpa p đdoob ếdmvr n cágsji i têmmzp n Lụtrmb c Bágsji n Thàslbb nh… Hai lầbmyh n trưbirq ớsgno c cômcer thậbgpa t sựykfw khômcer ng hiểvbif u đdoob ãzxvq xảslbb y ra chuyệaofb n gìkiqd nhưbirq ng giờfhrf thìkiqd cômcer đdoob ãzxvq hiểvbif u.
Hắlprh n vìkiqd cômcer nhờfhrf Lụtrmb c Bágsji n Thàslbb nh giúdoob p nêmmzp n mớsgno i tứvbif c giậbgpa n nhưbirq vậbgpa y?
Nhưbirq ng sao hắlprh n lạtngh i tứvbif c giậbgpa n chứvbif ? Làslbb hắlprh n khômcer ng muốbhrs n cômcer làslbb m phiềcbiy n hắlprh n, cômcer chỉajnv làslbb m theo nhữqvea ng gìkiqd hắlprh n nóotqt i, hắlprh n còzfuu n tứvbif c giậbgpa n cágsji i gìkiqd ?
Tầbmyh n Chỉajnv Ápzsa i míjyga m mômcer i, cụtrmb p mắlprh t, khômcer ng nhìkiqd n màslbb n hìkiqd nh đdoob iệaofb n thoạtngh i nữqvea a.
Chỉajnv sau mấekzf y giâckhu y, cằxkdo m củzmud a cômcer lạtngh i bịhomv Cốbhrs Dưbirq Sinh nắlprh m lấekzf y, tàslbb n nhẫiegt n giơmmzp lêmmzp n, éqrvx p cômcer phảslbb i nhìkiqd n vàslbb o màslbb n hìkiqd nh đdoob iệaofb n thoạtngh i.
“Cômcer nghe khômcer ng hiểvbif u nhữqvea ng lờfhrf i tômcer i nóotqt i hay làslbb giảslbb vờfhrf nhưbirq khômcer ng nghe thấekzf y tômcer i nóotqt i gìkiqd hảslbb ? Còzfuu n chưbirq a chịhomv u đdoob ọyyfb c?”
Cốbhrs Dưbirq Sinh càslbb ng hỏuged i càslbb ng tứvbif c giậbgpa n, nhưbirq mộzyim t làslbb n sóotqt ng nàslbb y nốbhrs i tiếdmvr p lớsgno p sóotqt ng kia, tàslbb n nhẫiegt n bao phủzmud lổotqt ng ngựykfw c củzmud a hắlprh n, hắlprh n khômcer ng khốbhrs ng chếdmvr đdoob ưbirq ợwktp c gia tăoxfo ng sứvbif c mạtngh nh nắlprh m lấekzf y cằxkdo m củzmud a Tầbmyh n Chỉajnv Ápzsa i, nghiếdmvr n răoxfo ng nghiếdmvr n lợwktp i nóotqt i: “Tômcer i cho cômcer biếdmvr t, hômcer m nay cômcer muốbhrs n hay khômcer ng muốbhrs n cũnmnr ng phảslbb i đdoob ọyyfb c cho tômcer i, đdoob ừfeoe ng éqrvx p tômcer i phảslbb i đdoob ộzyim ng thủzmud !”
Cômcer bịhomv hắlprh n bấekzf m chặnpow t nhưbirq vậbgpa y, đdoob au đdoob ếdmvr n nỗhlmi i run rẩbmyh y, cômcer nhiềcbiy u lầbmyh n muốbhrs n nóotqt i chuyệaofb n nhưbirq ng chỉajnv giậbgpa t giậbgpa t mômcer i, khômcer ng phágsji t ra âckhu m thanh.
“Tômcer i nóotqt i lạtngh i mộzyim t lầbmyh n cuốbhrs i, đdoob ọyyfb c cho tômcer i!” Cốbhrs Dưbirq Sinh giốbhrs ng nhưbirq khômcer ng thểvbif chịhomv u đdoob ựykfw ng đdoob ưbirq ợwktp c nữqvea a, vung tay quậbgpa t cômcer lêmmzp n ghếdmvr salon.
Tầbmyh n Chỉajnv Ápzsa i giốbhrs ng nhưbirq khômcer ng hềcbiy đdoob ểvbif ýyybn đdoob ếdmvr n sựykfw thômcer bạtngh o trêmmzp n mặnpow t Cốbhrs Dưbirq Sinh, mặnpow t màslbb y đdoob ềcbiy u khômcer ng cóotqt biểvbif u cảslbb m gìkiqd , cômcer nằxkdo m nhoàslbb i trêmmzp n ghếdmvr salon, biểvbif u hiệaofb n trêmmzp n mặnpow t cựykfw c kỳmcpn bìkiqd nh tĩrlbr nh, nóotqt i chuyệaofb n khinh nhạtngh t: “Tạtngh i sao tômcer i lạtngh i phảslbb i làslbb m nhưbirq vậbgpa y, anh khômcer ng biếdmvr t sao?”
Cốbhrs Dưbirq Sinh muốbhrs n đdoob ậbgpa p đdoob iệaofb n thoạtngh i lêmmzp n ghếdmvr salon, nhưbirq ng vừfeoe a nghe đdoob ếdmvr n câckhu u nàslbb y, hắlprh n lạtngh i dừfeoe ng lạtngh i.
Hắlprh n nhìkiqd n cômcer chằxkdo m chằxkdo m, biểvbif u hiệaofb n lạtngh nh băoxfo ng, nhưbirq ng trưbirq ớsgno c câckhu u hỏuged i đdoob ầbmyh y ngụtrmb ýyybn kia củzmud a cômcer lạtngh i khômcer ng thểvbif héqrvx răoxfo ng.
Tầbmyh n Chỉajnv Ápzsa i từfeoe từfeoe trởrlbr mìkiqd nh, đdoob ứvbif ng dậbgpa y, cômcer ngẩbmyh ng đdoob ầbmyh u lêmmzp n, lặnpow p lạtngh i câckhu u hỏuged i kia mộzyim t lầbmyh n nữqvea a: “Tạtngh i sao tômcer i lạtngh i phảslbb i đdoob i tìkiqd m Lụtrmb c Bágsji n Thàslbb nh, anh thậbgpa t sựykfw khômcer ng biếdmvr t sao?”
Trê
Cũ
Hắ
Tầ
Sự
Cố
Sau khi nó
Đ
Hắ
Như
Tầ
Chỉ
“Cô
Cố
Cô
“Tô
Tầ
Cố
Hắ
Tầ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.