Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 153 : Một người rất quan trọng (3)
“Ừxncd , thiếgkgy u gia cónpzb hỏuzkg i, tôhnxq i đwetq ãymvz nónpzb i theo lờellz i côhnxq dặojju n, cậdstj u ấpiwx y tin…”
“Tiểqfyx u thưxrxd , tôhnxq i thấpiwx y côhnxq nêsyvu n nónpzb i cho thiếgkgy u gia biếgkgy t lànlgd tốmzmt i qua côhnxq đwetq ưxrxd a cậdstj u ấpiwx y vềlzee , chăgclw m sónpzb c cậdstj u ấpiwx y suốmzmt t đwetq êsyvu m… sao côhnxq biếgkgy t thiếgkgy u gia biếgkgy t đwetq ưxrxd ợssls c sẽhaxg khôhnxq ng vui chứohtk ?”
.......
Đucfm ầgkgy u dâpiwx y bêsyvu n kia sau khi nghe đwetq ếgkgy n câpiwx u hỏuzkg i nànlgd y củbhsv a quảiftv n gia liềlzee n dừxsjv ng lạloay i, nhìdzvy n chằgcay m chằgcay m ngoànlgd i cửhjdc a sổyjnd sáhnxq ng loáhnxq ng, trầgkgy m tưxrxd mộnlgd t láhnxq t, mớgclw i mởsyvu miệadwt ng nónpzb i: “Anh ấpiwx y vốmzmt n đwetq ãymvz khôhnxq ng vui, khôhnxq ng cầgkgy n phảiftv i nónpzb i cho anh ấpiwx y biếgkgy t, nhấpiwx t đwetq ịfhng nh sẽhaxg lạloay i khiếgkgy n anh ấpiwx y khôhnxq ng vui.”
.........
Lờellz i nónpzb i củbhsv a Tầgkgy n Chỉhnxq Álmmz i rấpiwx t bằgcay ng phẳueic ng, khôhnxq ng cónpzb sựhwyi bi thưxrxd ơwetq ng nànlgd o, nhưxrxd ng quảiftv n gia nghe lạloay i cảiftv m thấpiwx y khónpzb chịfhng u trong lòxiru ng.
Trưxrxd ớgclw c kia, tiểqfyx u thưxrxd đwetq ềlzee u cốmzmt tìdzvy nh quấpiwx n lấpiwx y thiếgkgy u gia.
Bànlgd cảiftv m thấpiwx y tiểqfyx u thưxrxd rấpiwx t khôhnxq ng hiểqfyx u chuyệadwt n, cũzyin ng khôhnxq ng thậdstj t sựhwyi thílqzp ch thiếgkgy u gia, chỉhnxq lànlgd muốmzmt n danh phậdstj n vànlgd đwetq ịfhng a vịfhng nànlgd y nêsyvu n mớgclw i quấpiwx n lấpiwx y thiếgkgy u gia thôhnxq i.
Cho đwetq ếgkgy n giờellz bànlgd mớgclw i biếgkgy t, thìdzvy ra bànlgd nhìdzvy n nhầgkgy m tiểqfyx u thưxrxd rồymvz i, tiểqfyx u thưxrxd lànlgd thậdstj t lòxiru ng đwetq ốmzmt i xửhjdc tốmzmt t vớgclw i thiếgkgy u gia.
Quảiftv n gia cầgkgy m đwetq iệadwt n thoạloay i, thấpiwx t thầgkgy n, sau đwetq ónpzb liềlzee n cưxrxd ờellz i khanh kháhnxq ch, thay đwetq ổyjnd i đwetq ềlzee tànlgd i: “Tiểqfyx u thưxrxd , côhnxq khôhnxq ng biếgkgy t đwetq âpiwx u, thiếgkgy u gia rấpiwx t thílqzp ch ăgclw n cơwetq m côhnxq nấpiwx u, mỗiftv i lầgkgy n côhnxq nấpiwx u đwetq ểqfyx u ăgclw n rấpiwx t nhiềlzee u!”
-
Nghe đwetq ưxrxd ợssls c câpiwx u nànlgd y, áhnxq nh mắlqzp t củbhsv a Tầgkgy n Chỉhnxq Álmmz i đwetq ãymvz cónpzb chúsmmv t vui vẻmodh , côhnxq nónpzb i vớgclw i quảiftv n gia thêsyvu m hai câpiwx u mớgclw i cúsmmv p máhnxq y.
Lúsmmv c sáhnxq ng sớgclw m Tầgkgy n Chỉhnxq Álmmz i đwetq ãymvz quêsyvu n sạloay c pin đwetq iệadwt n thoạloay i di đwetq ộnlgd ng, Tầgkgy n Chỉhnxq Álmmz i tìdzvy m đwetq ồymvz sạloay c, vừxsjv a mớgclw i cắlqzp m đwetq iệadwt n, cửhjdc a phòxiru ng đwetq ãymvz đwetq ưxrxd ợssls c đwetq ẩnpzb y ra.
Chu Tịfhng nh đwetq i vànlgd o, hầgkgy m hầgkgy m tứohtk c giậdstj n: “Đucfm úsmmv ng lúsmmv c lắlqzp m, tôhnxq i vừxsjv a mớgclw i gọuymy i đwetq iệadwt n thoạloay i cho côhnxq , hôhnxq m nay côhnxq đwetq ãymvz đwetq ếgkgy n côhnxq ng ty!
So vớgclw i tứohtk c giậdstj n củbhsv a Chu Tịfhng nh, Tầgkgy n Chỉhnxq Álmmz i bìdzvy nh tĩusep nh hơwetq n rấpiwx t nhiềlzee u, côhnxq đwetq ặojju t đwetq iệadwt n thoạloay i di đwetq ộnlgd ng lêsyvu n bànlgd n, hỏuzkg i Chu Tịfhng nh: “Sao vậdstj y?”
“Máhnxq y ngànlgd y trưxrxd ớgclw c đwetq úsmmv ng lànlgd tứohtk c chếgkgy t đwetq i đwetq ưxrxd ợssls c!” Chu Tịfhng nh nặojju ng nềlzee quăgclw ng túsmmv i xuốmzmt ng ghếgkgy salon, liềlzee n tỉhnxq nh táhnxq o mởsyvu miệadwt ng: “Côhnxq cũzyin ng biếgkgy t tháhnxq ng sau chúsmmv ng ta sẽhaxg đwetq ónpzb ng mộnlgd t bộnlgd phim cổyjnd trang đwetq úsmmv ng khôhnxq ng? Lànlgd bộnlgd Thịfhng nh Đucfm ưxrxd ờellz ng Duy Phong đwetq ónpzb ”
Tầgkgy n Chỉhnxq Álmmz i khẽhaxg gậdstj t đwetq ầgkgy u mộnlgd t cáhnxq i, khôhnxq ng nónpzb i gìdzvy .
“Đucfm âpiwx y lànlgd bộnlgd cổyjnd trang cónpzb hai nữzfiq chílqzp nh, mộnlgd t lànlgd côhnxq , mộnlgd t lànlgd Lâpiwx m Ứjdpq c, lúsmmv c kýigfp hợssls p đwetq ồymvz ng rõhjdc rànlgd ng đwetq ãymvz bànlgd n luậdstj n xong hếgkgy t rồymvz i, kếgkgy t quảiftv khôhnxq ng biếgkgy t Lâpiwx m Ứjdpq c kia lấpiwx y đwetq âpiwx u ra mấpiwx y chụsyvu c triệadwt u ra đwetq ầgkgy u tưxrxd , sau đwetq ónpzb kịfhng ch bảiftv n lạloay i bịfhng cắlqzp t đwetq i kháhnxq nhiềlzee u phâpiwx n đwetq oạloay n củbhsv a côhnxq . Bảiftv n thâpiwx n bộnlgd phim nànlgd y lànlgd nhờellz côhnxq vànlgd nam chílqzp nh chốmzmt ng đwetq ỡbcbn , nhưxrxd ng phâpiwx n đwetq oạloay n củbhsv a côhnxq bịfhng cắlqzp t nhiềlzee u nhưxrxd vậdstj y, đwetq ếgkgy n khi phim hoànlgd n thànlgd nh khôhnxq ng phảiftv i côhnxq giốmzmt ng nhưxrxd lànlgd m bànlgd n đwetq ạloay p cho ngưxrxd ờellz i kháhnxq c tiếgkgy n thâpiwx n sao?” Chu Tịfhng nh thởsyvu phìdzvy phòxiru giơwetq tay lêsyvu n vuốmzmt t tónpzb c, nhìdzvy n chằgcay m chằgcay m ngoànlgd i cửhjdc a sổyjnd mộnlgd t lúsmmv c, sau đwetq ónpzb quyếgkgy t đwetq ịfhng nh: “Nhưxrxd vậdstj y đwetq i, côhnxq đwetq i tìdzvy m Cốmzmt tổyjnd ng!”
Tầgkgy n Chỉhnxq Álmmz i nhílqzp u mànlgd y: “Cốmzmt Dưxrxd Sinh?”
“Đucfm úsmmv ng, Cốmzmt Dưxrxd Sinh!” Chu Tịfhng nh gậdstj t gậdstj t đwetq ầgkgy u khẳueic ng đwetq ịfhng nh, sau đwetq ónpzb lạloay i lắlqzp c lắlqzp c đwetq ầgkgy u: “Khôhnxq ng, chưxrxd a chắlqzp c gìdzvy hắlqzp n sẽhaxg đwetq ứohtk ng ra giúsmmv p côhnxq giảiftv i quyếgkgy t. Trưxrxd ớgclw c đwetq âpiwx y, Tiểqfyx u Khấpiwx u ởsyvu lànlgd ng giảiftv i trílqzp gặojju p phảiftv i chuyệadwt n gìdzvy đwetq ềlzee u đwetq i tìdzvy m Cốmzmt lãymvz o gia, vìdzvy vậdstj y côhnxq cũzyin ng đwetq i tìdzvy m Cốmzmt lãymvz o gia, nhấpiwx t đwetq ịfhng nh Cốmzmt lãymvz o gia sẽhaxg giúsmmv p Tiểqfyx u Khấpiwx u, đwetq ếgkgy n lúsmmv c Cốmzmt lãymvz o gia lêsyvu n tiếgkgy ng, Cốmzmt Dưxrxd Sinh chắlqzp c chắlqzp n sẽhaxg xửhjdc lýigfp chuyệadwt n nànlgd y.”
“Tiể
.......
Đ
.........
Lờ
Trư
Bà
Cho đ
Quả
-
Nghe đ
Lú
Chu Tị
So vớ
“Má
Tầ
“Đ
Tầ
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.