Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 153 : Một người rất quan trọng (3)
“Ừhkge , thiếslur u gia cóacgu hỏhpgp i, tômxfo i đacgu ãdkcm nóacgu i theo lờaoya i cômxfo dặhjfd n, cậtwrt u ấkoqe y tin…”
“Tiểouij u thưwdxt , tômxfo i thấkoqe y cômxfo nêurcn n nóacgu i cho thiếslur u gia biếslur t làbitn tốhkge i qua cômxfo đacgu ưwdxt a cậtwrt u ấkoqe y vềdnkp , chăacgu m sóacgu c cậtwrt u ấkoqe y suốhkge t đacgu êurcn m… sao cômxfo biếslur t thiếslur u gia biếslur t đacgu ưwdxt ợuvhu c sẽhjfd khômxfo ng vui chứqveg ?”
.......
Đvxeb ầcyfx u dâtwrt y bêurcn n kia sau khi nghe đacgu ếslur n câtwrt u hỏhpgp i nàbitn y củklbw a quảvxeb n gia liềdnkp n dừiypy ng lạllry i, nhìgrpf n chằuewx m chằuewx m ngoàbitn i cửkyxp a sổdkcm sávpwe ng loávpwe ng, trầcyfx m tưwdxt mộsnfp t lávpwe t, mớubjy i mởxpus miệkoqe ng nóacgu i: “Anh ấkoqe y vốhkge n đacgu ãdkcm khômxfo ng vui, khômxfo ng cầcyfx n phảvxeb i nóacgu i cho anh ấkoqe y biếslur t, nhấkoqe t đacgu ịcyfx nh sẽhjfd lạllry i khiếslur n anh ấkoqe y khômxfo ng vui.”
.........
Lờaoya i nóacgu i củklbw a Tầcyfx n Chỉipxy Ácnit i rấkoqe t bằuewx ng phẳhpgp ng, khômxfo ng cóacgu sựlpfo bi thưwdxt ơtwrt ng nàbitn o, nhưwdxt ng quảvxeb n gia nghe lạllry i cảvxeb m thấkoqe y khóacgu chịcyfx u trong lònbdj ng.
Trưwdxt ớubjy c kia, tiểouij u thưwdxt đacgu ềdnkp u cốhkge tìgrpf nh quấkoqe n lấkoqe y thiếslur u gia.
Bàbitn cảvxeb m thấkoqe y tiểouij u thưwdxt rấkoqe t khômxfo ng hiểouij u chuyệkoqe n, cũmdqa ng khômxfo ng thậtwrt t sựlpfo thíkoqe ch thiếslur u gia, chỉipxy làbitn muốhkge n danh phậtwrt n vàbitn đacgu ịcyfx a vịcyfx nàbitn y nêurcn n mớubjy i quấkoqe n lấkoqe y thiếslur u gia thômxfo i.
Cho đacgu ếslur n giờaoya bàbitn mớubjy i biếslur t, thìgrpf ra bàbitn nhìgrpf n nhầcyfx m tiểouij u thưwdxt rồswbg i, tiểouij u thưwdxt làbitn thậtwrt t lònbdj ng đacgu ốhkge i xửkyxp tốhkge t vớubjy i thiếslur u gia.
Quảvxeb n gia cầcyfx m đacgu iệkoqe n thoạllry i, thấkoqe t thầcyfx n, sau đacgu óacgu liềdnkp n cưwdxt ờaoya i khanh khávpwe ch, thay đacgu ổdkcm i đacgu ềdnkp tàbitn i: “Tiểouij u thưwdxt , cômxfo khômxfo ng biếslur t đacgu âtwrt u, thiếslur u gia rấkoqe t thíkoqe ch ăacgu n cơtwrt m cômxfo nấkoqe u, mỗgrpf i lầcyfx n cômxfo nấkoqe u đacgu ểouij u ăacgu n rấkoqe t nhiềdnkp u!”
-
Nghe đacgu ưwdxt ợuvhu c câtwrt u nàbitn y, ávpwe nh mắhkge t củklbw a Tầcyfx n Chỉipxy Ácnit i đacgu ãdkcm cóacgu chúslur t vui vẻvyxa , cômxfo nóacgu i vớubjy i quảvxeb n gia thêurcn m hai câtwrt u mớubjy i cúslur p mávpwe y.
Lúslur c sávpwe ng sớubjy m Tầcyfx n Chỉipxy Ácnit i đacgu ãdkcm quêurcn n sạllry c pin đacgu iệkoqe n thoạllry i di đacgu ộsnfp ng, Tầcyfx n Chỉipxy Ácnit i tìgrpf m đacgu ồswbg sạllry c, vừiypy a mớubjy i cắhkge m đacgu iệkoqe n, cửkyxp a phònbdj ng đacgu ãdkcm đacgu ưwdxt ợuvhu c đacgu ẩkyxp y ra.
Chu Tịcyfx nh đacgu i vàbitn o, hầcyfx m hầcyfx m tứqveg c giậtwrt n: “Đvxeb úslur ng lúslur c lắhkge m, tômxfo i vừiypy a mớubjy i gọwdxt i đacgu iệkoqe n thoạllry i cho cômxfo , hômxfo m nay cômxfo đacgu ãdkcm đacgu ếslur n cômxfo ng ty!
So vớubjy i tứqveg c giậtwrt n củklbw a Chu Tịcyfx nh, Tầcyfx n Chỉipxy Ácnit i bìgrpf nh tĩdswk nh hơtwrt n rấkoqe t nhiềdnkp u, cômxfo đacgu ặhjfd t đacgu iệkoqe n thoạllry i di đacgu ộsnfp ng lêurcn n bàbitn n, hỏhpgp i Chu Tịcyfx nh: “Sao vậtwrt y?”
“Mávpwe y ngàbitn y trưwdxt ớubjy c đacgu úslur ng làbitn tứqveg c chếslur t đacgu i đacgu ưwdxt ợuvhu c!” Chu Tịcyfx nh nặhjfd ng nềdnkp quăacgu ng túslur i xuốhkge ng ghếslur salon, liềdnkp n tỉipxy nh távpwe o mởxpus miệkoqe ng: “Cômxfo cũmdqa ng biếslur t thávpwe ng sau chúslur ng ta sẽhjfd đacgu óacgu ng mộsnfp t bộsnfp phim cổdkcm trang đacgu úslur ng khômxfo ng? Làbitn bộsnfp Thịcyfx nh Đvxeb ưwdxt ờaoya ng Duy Phong đacgu óacgu ”
Tầcyfx n Chỉipxy Ácnit i khẽhjfd gậtwrt t đacgu ầcyfx u mộsnfp t cávpwe i, khômxfo ng nóacgu i gìgrpf .
“Đvxeb âtwrt y làbitn bộsnfp cổdkcm trang cóacgu hai nữswbg chíkoqe nh, mộsnfp t làbitn cômxfo , mộsnfp t làbitn Lâtwrt m Ứdwhi c, lúslur c kýtwrt hợuvhu p đacgu ồswbg ng rõcyfx ràbitn ng đacgu ãdkcm bàbitn n luậtwrt n xong hếslur t rồswbg i, kếslur t quảvxeb khômxfo ng biếslur t Lâtwrt m Ứdwhi c kia lấkoqe y đacgu âtwrt u ra mấkoqe y chụlpfo c triệkoqe u ra đacgu ầcyfx u tưwdxt , sau đacgu óacgu kịcyfx ch bảvxeb n lạllry i bịcyfx cắhkge t đacgu i khávpwe nhiềdnkp u phâtwrt n đacgu oạllry n củklbw a cômxfo . Bảvxeb n thâtwrt n bộsnfp phim nàbitn y làbitn nhờaoya cômxfo vàbitn nam chíkoqe nh chốhkge ng đacgu ỡhlws , nhưwdxt ng phâtwrt n đacgu oạllry n củklbw a cômxfo bịcyfx cắhkge t nhiềdnkp u nhưwdxt vậtwrt y, đacgu ếslur n khi phim hoàbitn n thàbitn nh khômxfo ng phảvxeb i cômxfo giốhkge ng nhưwdxt làbitn m bàbitn n đacgu ạllry p cho ngưwdxt ờaoya i khávpwe c tiếslur n thâtwrt n sao?” Chu Tịcyfx nh thởxpus phìgrpf phònbdj giơtwrt tay lêurcn n vuốhkge t tóacgu c, nhìgrpf n chằuewx m chằuewx m ngoàbitn i cửkyxp a sổdkcm mộsnfp t lúslur c, sau đacgu óacgu quyếslur t đacgu ịcyfx nh: “Nhưwdxt vậtwrt y đacgu i, cômxfo đacgu i tìgrpf m Cốhkge tổdkcm ng!”
Tầcyfx n Chỉipxy Ácnit i nhíkoqe u màbitn y: “Cốhkge Dưwdxt Sinh?”
“Đvxeb úslur ng, Cốhkge Dưwdxt Sinh!” Chu Tịcyfx nh gậtwrt t gậtwrt t đacgu ầcyfx u khẳhpgp ng đacgu ịcyfx nh, sau đacgu óacgu lạllry i lắhkge c lắhkge c đacgu ầcyfx u: “Khômxfo ng, chưwdxt a chắhkge c gìgrpf hắhkge n sẽhjfd đacgu ứqveg ng ra giúslur p cômxfo giảvxeb i quyếslur t. Trưwdxt ớubjy c đacgu âtwrt y, Tiểouij u Khấkoqe u ởxpus làbitn ng giảvxeb i tríkoqe gặhjfd p phảvxeb i chuyệkoqe n gìgrpf đacgu ềdnkp u đacgu i tìgrpf m Cốhkge lãdkcm o gia, vìgrpf vậtwrt y cômxfo cũmdqa ng đacgu i tìgrpf m Cốhkge lãdkcm o gia, nhấkoqe t đacgu ịcyfx nh Cốhkge lãdkcm o gia sẽhjfd giúslur p Tiểouij u Khấkoqe u, đacgu ếslur n lúslur c Cốhkge lãdkcm o gia lêurcn n tiếslur ng, Cốhkge Dưwdxt Sinh chắhkge c chắhkge n sẽhjfd xửkyxp lýtwrt chuyệkoqe n nàbitn y.”
“Tiể
.......
Đ
.........
Lờ
Trư
Bà
Cho đ
Quả
-
Nghe đ
Lú
Chu Tị
So vớ
“Má
Tầ
“Đ
Tầ
“Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.