Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1074 : Kịch trường

    trước sau   
(1)   Ngưfinvmmvsi phụtiwe nữupwd gọtwzvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci tớkkpvi.

Mộagnyt tuầthpcn trưfinvkkpvc Cốhmqffinv Sinh vàmmvs Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui đzzpyãhjlx hẹqecnn nhau hôclnmm nay sẽxvwx đzzpyưfinva Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc đzzpyếzdekn mộagnyt nhàmmvsmmvsng dàmmvsnh cho thiếzdeku nhi ăhmqfn tốhmqfi.

Bốhmqfn giờmmvs chiềxadgu, Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui đzzpyxadgt đzzpyiệjtccn thoạjtcci di đzzpyagnyng xuốhmqfng khay tràmmvs trong phòkxsdng khándwgch, đzzpyếzdekn phòkxsdng ăhmqfn lấjtccy sữupwda bòkxsd cho Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc đzzpyãhjlx bốhmqfn tuổklrgi.

lzwmc đzzpyang pha sữupwda, đzzpyiệjtccn thoạjtcci di đzzpyagnyng trêchsdn khay vang lêchsdn, Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc cầthpcm đzzpyiệjtccn thoạjtcci di đzzpyagnyng, chạjtccy bạjtccch bạjtccch đzzpyếzdekn đzzpyưfinva đzzpyiệjtccn thoạjtcci cho mẹqecn: “Me, đzzpyiệjtccn thoạjtcci củkguza mẹqecncetz.”

Tầthpcn Gia Ngôclnmn vộagnyi vàmmvsng, chỉwrqc liếzdekc nhìpmecn đzzpyiệjtccn thoạjtcci, làmmvs nhắmmvsc nhởfpri tốhmqfi nay sẽxvwxastxng đzzpyi ăhmqfn tốhmqfi nêchsdn chỉwrqcwkhn mộagnyt tiếzdekng, khôclnmng cầthpcm đzzpyiệjtccn thoạjtcci.

Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc đzzpyãhjlx quen vàmmvsi chữupwd, tuy rằummxng khôclnmng phảpyhyi chữupwdmmvso cũswgxng biếzdekt nhưfinvng cóivyr thểswgx hiểswgxu đzzpyưfinvklrgc đzzpyjtcci ýwkhn, làmmvs buổklrgi tốhmqfi be mẹqecn sẽxvwxastxng nhau ra ngoàmmvsi ăhmqfn tốhmqfi.




zano nghĩtpmy trong nhàmmvs chỉwrqcivyr mẹqecnmmvspmecnh, lạjtcci nghểswgxnh đzzpythpcu hỏwrqci: “Mẹqecn, ba cóivyr biếzdekt khôclnmng?”

Cốhmqffinv Sinh đzzpyãhjlx hẹqecnn vớkkpvi côclnm từwkhn trưfinvkkpvc cho nêchsdn sẽxvwx khôclnmng nuốhmqft lờmmvsi, Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui ừwkhn mộagnyt tiếzdekng nóivyri: “Ba con biếzdekt màmmvs!”

“Nếzdeku ba khôclnmng nhớkkpv thìpmec sao đzzpyâdjbyy?” lúlzwmc trưfinvkkpvc Gia Ngôclnmn mớkkpvi dạjtccy Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc gọtwzvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci, cho nêchsdn bâdjbyy giờmmvszano rấjtcct cóivyr hứjtccng thúlzwm vớkkpvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci, liềxadgn xin mẹqecn: “Mẹqecn, con gọtwzvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci nhắmmvsc ba mộagnyt tiếzdekng nha?”

Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui: “Đzdekưfinvklrgc.”

Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc vui rạjtcco rựcewzc cầthpcm đzzpyiệjtccn thoạjtcci di đzzpyagnyng vừwkhna hớkkpvn hởfpri đzzpyi ra phòkxsdng khándwgch, hớkkpvn hởfpri gọtwzvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci cho Cốhmqffinv Sinh.

Cốhmqffinv Sinh đzzpyang nghe đzzpyiệjtccn thoạjtcci, cho nêchsdn đzzpythpcu dâdjbyy bêchsdn nàmmvsy Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc lạjtcci nghe thấjtccy giọtwzvng nữupwd: ‘Xin lỗykgri, sốhmqfndwgy quýwkhn khándwgch vừwkhna gọtwzvi đzzpyang bậswgxn….”

Ba đzzpyang bậswgxn…… Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc buồklrgn so cúlzwmp mándwgy.

lzwmc Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui đzzpyưfinva sữupwda bòkxsd cho Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc nhìpmecn thấjtccy bézano khôclnmng vui, quan tâdjbym hỏwrqci: “Con sao vậswgxy?”

“Con vừwkhna gọtwzvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci cho ba, cóivyr mộagnyt chịkxsdmmvso đzzpyóivyr bắmmvst mándwgy nóivyri làmmvs ba đzzpyang bậswgxn…” mộagnyt giâdjbyy trưfinvkkpvc Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqckxsdn đzzpyang khổklrg sởfpri, giâdjbyy sau nhìpmecn thấjtccy sữupwda bòkxsd liềxadgn vui vẻqaie uốhmqfng.

Trợklrgwkhn củkguza Cốhmqffinv Sinh làmmvs Tiểswgxu Vưfinvơhhykng, giớkkpvi tíjwxgnh nam, trừwkhn hắmmvsn ra sẽxvwx khôclnmng cóivyr ngưfinvmmvsi thứjtcc ba đzzpyưfinvklrgc sửagny dụtiweng đzzpyiệjtccn thoạjtcci củkguza Cốhmqffinv Sinh, hơhhykn nữupwda sốhmqfclnmfinvu trong mándwgy làmmvs sốhmqf đzzpyiệjtccn thoạjtcci riêchsdng củkguza Cốhmqffinv Sinh, sao lạjtcci cóivyr giọtwzvng nữupwd bắmmvst mándwgy? Trong lòkxsdng Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui khôclnmng khỏwrqci đzzpyándwgnh trốhmqfng, nghĩtpmy đzzpyi nghĩtpmy lạjtcci côclnm vẫaaqjn khôclnmng thoảpyhyi mándwgi, liềxadgn gọtwzvi cho Cốhmqffinv Sinh mộagnyt cuộagnyc, lạjtcci trởfpri thàmmvsnh trạjtccng thándwgi tắmmvst mándwgy.

Vừwkhna nãhjlxy còkxsdn cóivyr giọtwzvng nữupwd bắmmvst mándwgy, giờmmvs lạjtcci tắmmvst mándwgy? Cốhmqffinv Sinh khôclnmng phảpyhyi… Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui biếzdekt mìpmecnh khôclnmng nêchsdn suy nghĩtpmy nhiềxadgu, nhưfinvng vẫaaqjn cóivyr chúlzwmt bấjtcct an, cándwgch mộagnyt chúlzwmt lạjtcci gọtwzvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci cho Cốhmqffinv Sinh, mãhjlxi đzzpyếzdekn sándwgu giờmmvs tốhmqfi, làmmvs giờmmvs hẹqecnn đzzpyi ăhmqfn, cũswgxng chưfinva thểswgx liêchsdn lạjtccc đzzpyưfinvklrgc vớkkpvi Cốhmqffinv Sinh.

-

ndwgm giờmmvs tốhmqfi đzzpyúlzwmng, vìpmecclnmng ty cóivyr việjtccc gấjtccp màmmvs Cốhmqffinv Sinh bậswgxn bịkxsdu đzzpyếzdekn rốhmqfi tinh rốhmqfi mùastxlzwmc nàmmvsy mớkkpvi cóivyr thểswgx vềxadg đzzpyếzdekn nhàmmvs.




Hắmmvsn nhậswgxp password, câdjbyu đzzpythpcu tiêchsdn làmmvs: “Bàmmvshjlx?”

Kếzdekt quảpyhykxsdn chưfinva vàmmvso nhàmmvs, đzzpyãhjlx bịkxsd mộagnyt cándwgi gốhmqfi đzzpyswgxp tớkkpvi.

Cốhmqffinv Sinh nhanh nhẹqecnn nézano đzzpyưfinvklrgc, còkxsdn chưfinva biếzdekt chuyệjtccn gìpmec xảpyhyy ra đzzpyãhjlx bịkxsd mộagnyt chiếzdekc chăhmqfn đzzpyswgxp tớkkpvi, tiếzdekp theo làmmvs quầthpcn ándwgo…..

Kếzdekt hôclnmn nhiềxadgu năhmqfm nhưfinv vậswgxy, đzzpyâdjbyy làmmvs lầthpcn đzzpythpcu tiêchsdn Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui tứjtccc giậswgxn, Cốhmqffinv Sinh sợklrg đzzpyếzdekn run châdjbyn: “Tiểswgxu Áoveui, chuyệjtccn gìpmec vậswgxy?”

Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui nhézanot quầthpcn lóivyrt củkguza hắmmvsn sau gándwgy: “Chuyệjtccn gìpmec? Trong lòkxsdng anh hiểswgxu rõastx chuyệjtccn gìpmecmmvs đzzpyúlzwmng khôclnmng? Anh lạjtcci phảpyhyn bộagnyi tôclnmi đzzpyi tìpmecm ngưfinvmmvsi phụtiwe nữupwd khándwgc ởfprichsdn ngoàmmvsi?”

clnmm nay hắmmvsn khôclnmng đzzpyswgx đzzpyiệjtccn thoạjtcci bêchsdn ngưfinvmmvsi, làmmvsm sao biếzdekt cóivyr mộagnyt ngưfinvmmvsi nữupwdchsdn làmmvs Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc gọtwzvi đzzpyếzdekn? quan trọtwzvng hơhhykn làmmvs buổklrgi chiềxadgu đzzpyiệjtccn thoạjtcci hếzdekt pin tắmmvst nguồklrgn hắmmvsn còkxsdn chưfinva kịkxsdp sạjtccc… hắmmvsn chỉwrqcivyr thểswgx giảpyhyi thíjwxgch: “Anh… anh khôclnmng cóivyr!”

“Anh còkxsdn dándwgm chốhmqfi?” Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui quay đzzpythpcu nhìpmecn vềxadg phíjwxga Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc: “Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc, chiềxadgu nay con gọtwzvi đzzpyiệjtccn thoạjtcci, cóivyr phảpyhyi cóivyr mộagnyt chịkxsdmmvso đzzpyóivyr bắmmvst mándwgy đzzpyúlzwmng khôclnmng?”

Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc gậswgxt đzzpythpcu, tứjtccc giậswgxn trảpyhy lờmmvsi: “Phảpyhyi ạjtcc.”

“Anh xem! Con gándwgi củkguza anh còkxsdn nóivyri nhưfinv vậswgxy, anh còkxsdn muốhmqfn gạjtcct tôclnmi?” Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui càmmvsng tứjtccc giậswgxn, quăhmqfng hếzdekt tấjtcct cảpyhy đzzpyklrg đzzpyjtccc đzzpyãhjlx thay hắmmvsn thu dọtwzvn đzzpyếzdekn trưfinvkkpvc mặxadgt hắmmvsn.

mmvsy làmmvs sao làmmvs sao chứjtcc? Cốhmqffinv Sinh muốhmqfn quỳxuno xuốhmqfng minh oan cho mìpmecnh: “Tiểswgxu Áoveui, anh thậswgxt sựcewz khôclnmng cóivyrmmvs….”

Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc họtwzvc theo ngữupwd khíjwxg củkguza Tầthpcn Chỉwrqc Áoveui, nóivyri: “Ba, khôclnmng đzzpyưfinvklrgc ngụtiwey biệjtccn! Ba cóivyr! Con cóivyr chứjtccng cứjtcc, chịkxsd kia nóivyri: xin lỗykgri, sốhmqfndwgy quýwkhn khándwgch vừwkhna gọtwzvi đzzpyang bậswgxn…”

-

(2)   Quàmmvs tếzdekt.

hmqfm mớkkpvi sắmmvsp đzzpyếzdekn, Cốhmqfhjlxo gia nóivyri vớkkpvi Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqchmqfm tuổklrgi: “Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc, con đzzpyưfinva cho ôclnmng cốhmqf mộagnyt phầthpcn quàmmvs tếzdekt quýwkhn giándwg nhấjtcct, ôclnmng cốhmqf sẽxvwx cho con mộagnyt bao lỳxunopmec đzzpywrqc thẫaaqjm, cóivyr đzzpyưfinvklrgc khôclnmng?”

Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc nghe thấjtccy ba chữupwd bao lìpmecpmec liềxadgn chớkkpvp đzzpyôclnmi mắmmvst to tròkxsdn mộagnyt cándwgi, sau đzzpyóivyr gậswgxt đzzpythpcu vớkkpvi Cốhmqfhjlxo gia, bi bôclnm trảpyhy lờmmvsi: “Đzdekưfinvklrgc, ôclnmng cốhmqf, khôclnmng thàmmvsnh vấjtccn đzzpyxadg.”

Sau khi rờmmvsi khỏwrqci nhàmmvsswgx Cốhmqf gia, Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc vắmmvst hếzdekt óivyrc suy nghĩtpmy, quàmmvspmecmmvs quýwkhn giándwg nhấjtcct. Vềxadg đzzpyếzdekn nhàmmvs, côclnmzano mang tấjtcct cảpyhy nhữupwdng móivyrn đzzpyklrg chơhhyki củkguza mìpmecnh ra, tựcewz thấjtccy cándwgi nàmmvso đzzpyhmqfi vớkkpvi mìpmecnh cũswgxng thậswgxt sựcewz rấjtcct quýwkhn giándwg. Bézano suy nghĩtpmyndwgt óivyrc, chợklrgt nhớkkpv đzzpyếzdekn lúlzwmc trưfinvkkpvc mìpmecnh vàmmvso phòkxsdng ba mẹqecn lấjtccy iPad xem phim hoạjtcct hìpmecnh vôclnmpmecnh nhìpmecn thấjtccy mộagnyt khốhmqfi rubic, lúlzwmc đzzpyóivyrzanokxsdn chưfinva nhìpmecn kỹwhxf đzzpyãhjlx nghe thấjtccy tiếzdekng mẹqecnmmvso phòkxsdng, sau đzzpyóivyr lậswgxp tứjtccc lấjtccy đzzpyi, cựcewzc kỳxuno nghiêchsdm túlzwmc nóivyri: “Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc, vậswgxt nàmmvsy con khôclnmng đzzpyưfinvklrgc tùastxy tiệjtccn đzzpytiweng vàmmvso nha!” nóivyri xong liềxadgn cấjtcct đzzpyi, thậswgxm chíjwxgkxsdn đzzpyswgxmmvso ngăhmqfn kézanoo, khóivyra lạjtcci.

Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc đzzpyswgxivyrn đzzpyklrg chơhhyki trong tay xuốhmqfng, cắmmvsn móivyrng tay, nghiêchsdng đzzpythpcu nhìpmecn chằummxm chằummxm phòkxsdng ba mẹqecn, khuôclnmn mặxadgt nhỏwrqc suy tưfinv, trong phim hoạjtcct hìpmecnh cóivyrivyri nhữupwdng thứjtcc quýwkhn giándwg đzzpyxadgu khôclnmng thểswgxastxy tiệjtccn đzzpytiweng vàmmvso, lạjtcci còkxsdn đzzpyưfinvklrgc mẹqecn cấjtcct giấjtccu kỹwhxfmmvsng nhưfinv vậswgxy, chắmmvsc chắmmvsn khốhmqfi lậswgxp phưfinvơhhykng 6 màmmvsu kia chíjwxgnh làmmvs bảpyhyo bốhmqfi rồklrgi.

Nghĩtpmy vậswgxy, Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqckxsdn gậswgxt đzzpythpcu khẳhsxpng đzzpykxsdnh suy nghĩtpmy củkguza mìpmecnh làmmvs đzzpyúlzwmng.

Ôzanong cốhmqfivyri, cho mộagnyt bảpyhyo bốhmqfi, ôclnmng sẽxvwx cho bézano mộagnyt bao lìpmecpmec nếzdeku nhưfinvzanoivyr thểswgxivyr ôclnmng thậswgxt nhiềxadgu khốhmqfi rubic, cóivyr phảpyhyi sẽxvwxivyr thểswgx nhậswgxn đzzpyưfinvklrgc thậswgxt nhiềxadgu bao lỳxunopmec khôclnmng.

....

Đzdekêchsdm giao thừwkhna, trêchsdn bàmmvsn ăhmqfn, Cốhmqfhjlxo gia nhậswgxn đzzpyưfinvklrgc mộagnyt hộagnyp to, trêchsdn khuôclnmn mặxadgt giàmmvs nua ngưfinvklrgng ngùastxng nhìpmecn thấjtccy mộagnyt hộagnyp đzzpythpcy nhữupwdng khốhmqfi rubic, lúlzwmc ôclnmng khôclnmng biếzdekt nêchsdn làmmvsm sao, bỗykgrng nhiêchsdn Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc lạjtcci níjwxgu tay ôclnmng: “Ôzanong cốhmqf, trong nàmmvsy cóivyr mộagnyt trăhmqfm khốhmqfi bảpyhyo bốhmqfi, ôclnmng phảpyhyi cho con 100 bao lìpmecpmec nha!”

ivyri xong, Đzdekswgxu Phộagnyng Nhỏwrqc nghĩtpmy đzzpyếzdekn lờmmvsi mẹqecn dạjtccy, nóivyri sau khi ngưfinvmmvsi lớkkpvn cho đzzpyklrgpmec xong, phảpyhyi cảpyhym ơhhykn, vậswgxy mớkkpvi làmmvs mộagnyt đzzpyjtcca trẻqaie lễaaqj phézanop, liềxadgn nhanh chóivyrng bổklrg sung: “Cảpyhym ơhhykn ôclnmng!”



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.