Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 1063 : Một cô gái yêu hắn, nhưng hắn lại không biết gì (3)
Làbnkq Tôqqeh Tìqpoi nh, côqqeh vẫxqaa n mặbcct c đfjum ồbnkq nhưoqbw lúlizy c ởcciu bệoqbw nh việoqbw n, chỉossq khájoyx c làbnkq bâfape y giờfjum côqqeh đfjum ãvamn thay đfjum ôqqeh i giàbnkq y cao gófrzo t thàbnkq nh mộzuyg t đfjum ôqqeh i dévbre p màbnkq u hồbnkq ng nhạfrzo t màbnkq thôqqeh i.
Côqqeh bìqpoi nh tĩtdjp nh nhìqpoi n hắyjfv n, ngay cảaohg lờfjum i nófrzo i trong miệoqbw ng cũvsae ng chẳxsft ng cófrzo chúlizy t khófrzo khărzhi n nàbnkq o: “Gia Ngôqqeh n anh thậhzck t sựaohg muốuvjr n kếiqdl t hôqqeh n sao?”
Nghe thấqjcg y tiếiqdl ng củqjcg a Tôqqeh Tìqpoi nh, Tầfjum n Gia Ngôqqeh n trừffla ng mắyjfv t khôqqeh ng nhìqpoi n côqqeh nữbcct a, từffla từffla đfjum ứxwlp ng thẳxsft ng ngưoqbw ờfjum i, khôqqeh ng nófrzo i gìqpoi chỉossq gậhzck t đfjum ầfjum u nhẹyjfv vớtozi i Tôqqeh Tìqpoi nh mộzuyg t cájoyx i.
“Buổfbzz i sájoyx ng côqqeh gájoyx i em gặbcct p phảaohg i trong bệoqbw nh việoqbw n chíossq nh làbnkq vịqjcg hôqqeh n thêdfgj củqjcg a anh sao?” Tôqqeh Tìqpoi nh lạfrzo i hỏyjfv i.
Tầfjum n Gia Ngôqqeh n chẳxsft ng hévbre rărzhi ng, chỉossq gậhzck t đfjum ầfjum u côqqeh giốuvjr ng nhưoqbw lúlizy c nãvamn y vậhzck y.
“Côqqeh ấqjcg y thậhzck t xinh đfjum ẹyjfv p, hai ngưoqbw ờfjum i cũvsae ng rấqjcg t xứxwlp ng, em vừffla a tìqpoi nh cờfjum nhìqpoi n thấqjcg y anh vàbnkq côqqeh ấqjcg y mua nhẫxqaa n, làbnkq nhẫxqaa n cưoqbw ớtozi i đfjum úlizy ng khôqqeh ng? Khi nàbnkq o thìqpoi hai ngưoqbw ờfjum i tổfbzz chứxwlp c đfjum íossq nh hôqqeh n? Khi nàbnkq o thìqpoi cưoqbw ớtozi i?”
Tầfjum n Gia Ngôqqeh n nghe Tôqqeh Tìqpoi nh hỏyjfv i mộzuyg t hồbnkq i, trong lòvzjr ng hắyjfv n khôqqeh ng phảaohg i khôqqeh ng tứxwlp c giậhzck n. Lúlizy c đfjum ófrzo hắyjfv n muốuvjr n dẫxqaa n côqqeh đfjum i, côqqeh khôqqeh ng chịqjcg u đfjum i, bâfape y giờfjum hắyjfv n đfjum ãvamn cófrzo mộzuyg t cuộzuyg c sốuvjr ng mớtozi i rồbnkq i, côqqeh lạfrzo i đfjum ếiqdl n hỏyjfv i hắyjfv n nhiềfjum u nhưoqbw vậhzck y làbnkq cófrzo ýfbzz gìqpoi ?
“Côqqeh ấqjcg y vôqqeh cùtdjp ng tốuvjr t….” Tầfjum n Gia Ngôqqeh n nhắyjfv m mắyjfv t lạfrzo i, híossq t sâfape u mộzuyg t hơssxi i, khôqqeh ng chờfjum Tôqqeh Tìqpoi nh nófrzo i gìqpoi màbnkq hắyjfv n lạfrzo i cắyjfv t ngang côqqeh : “…..Tôqqeh i thiểxwlp u côqqeh ấqjcg y sẽbtos kếiqdl t hôqqeh n vớtozi i tôqqeh i, cũvsae ng khôqqeh ng nghĩtdjp đfjum ểxwlp tôqqeh i làbnkq mộzuyg t tìqpoi nh nhâfape n bíossq mậhzck t củqjcg a côqqeh ấqjcg y, chúlizy ng tôqqeh i đfjum i trêdfgj n con đfjum ưoqbw ờfjum ng lớtozi n mộzuyg t cájoyx ch quang minh chíossq nh đfjum ạfrzo i, cho dùtdjp làbnkq ởcciu phưoqbw ơssxi ng diệoqbw n nàbnkq o, côqqeh ấqjcg y đfjum ềfjum u tốuvjr t vôqqeh cùtdjp ng.”
Tôqqeh Tìqpoi nh còvzjr n muốuvjr n hỏyjfv i tiếiqdl p đfjum àbnkq nh phảaohg i dừffla ng lạfrzo i, côqqeh nhìqpoi n ájoyx nh mắyjfv t củqjcg a Tầfjum n Gia Ngôqqeh n, rõdfgj ràbnkq ng vẫxqaa n trầfjum m tĩtdjp nh nhưoqbw nưoqbw ớtozi c, nhưoqbw ng khôqqeh ng hiểxwlp u sao lạfrzo i cófrzo mộzuyg t loạfrzo i đfjum au thưoqbw ơssxi ng khôqqeh ng thểxwlp nófrzo i đfjum ưoqbw ợezol c tràbnkq n ra ngoàbnkq i.
Trong lòvzjr ng Tầfjum n Gia Ngôqqeh n bévbre n đfjum au, hắyjfv n tinh tưoqbw ờfjum ng cảaohg m nhậhzck n đfjum ưoqbw ợezol c trájoyx i tim củqjcg a mìqpoi nh lúlizy c nàbnkq y bắyjfv t đfjum ầfjum u trởcciu nêdfgj n mềfjum m nhũvsae n.
Hắyjfv n thậhzck t sựaohg mìqpoi nh suy nghĩtdjp vớtozi vẫxqaa n lầfjum n thứxwlp ba, khôqqeh ng dájoyx m ởcciu lâfape u liềfjum n quay ngưoqbw ờfjum i ra khỏyjfv i nhàbnkq vệoqbw sinh.
“Gia Ngôqqeh n!” Tôqqeh Tìqpoi nh lạfrzo i gọkrev i têdfgj n hắyjfv n lầfjum n nữbcct a.
Bưoqbw ớtozi c châfape n củqjcg a Tầfjum n Gia Ngôqqeh n chậhzck m lạfrzo i, lạfrzo i nhưoqbw khôqqeh ng nghe thấqjcg y, đfjum ếiqdl n khi hắyjfv n thậhzck t sựaohg sắyjfv p ra khỏyjfv i nhàbnkq vệoqbw sinh, Tôqqeh Tìqpoi nh lạfrzo i gọkrev i lầfjum n nữbcct a: “Gia Ngôqqeh n!”
Hắyjfv n theo bảaohg n nărzhi ng muốuvjr n dừffla ng lạfrzo i, nhưoqbw ng đfjum úlizy ng lúlizy c đfjum ófrzo đfjum iệoqbw n thoạfrzo i trong túlizy i hắyjfv n lạfrzo i reo, làbnkq Hạfrzo Y gọkrev i đfjum iệoqbw n thoạfrzo i đfjum ếiqdl n.
Hắyjfv n hầfjum u nhưoqbw khôqqeh ng cófrzo chúlizy t chầfjum n chừffla nàbnkq o liềfjum n bắyjfv t májoyx y.
“Gia Ngôqqeh n, anh ởcciu đfjum âfape u, nhẫxqaa n gófrzo i xong rồbnkq i, em đfjum i tìqpoi m anh!” nghe giọkrev ng nófrzo i mềfjum m mạfrzo i ngọkrev t ngàbnkq o củqjcg a Hạfrzo Y, Tầfjum n Gia Ngôqqeh n dùtdjp ng sứxwlp c hạfrzo hỏyjfv a nhữbcct ng tứxwlp c giậhzck n màbnkq nãvamn y giờfjum Tôqqeh Tìqpoi nh gâfape y ra cho hắyjfv n, nhẹyjfv giọkrev ng nófrzo i: “Khôqqeh ng cầfjum n đfjum âfape u, em ởcciu đfjum ófrzo chờfjum anh, anh đfjum ếiqdl n ngay.”
Nófrzo i xong, Tầfjum n Gia Ngôqqeh n vừffla a cúlizy p májoyx y vừffla a rờfjum i khỏyjfv i nhàbnkq vệoqbw sinh, khôqqeh ng quay đfjum ầfjum u lạfrzo i.
Đbunj ợezol i đfjum ếiqdl n khi tiếiqdl ng bưoqbw ớtozi c châfape n củqjcg a hắyjfv n hoàbnkq n toàbnkq n biếiqdl n mấqjcg t, Tôqqeh Tìqpoi nh mớtozi i nhìqpoi n chằtceq m chằtceq m hai bàbnkq n tay mìqpoi nh, nhẹyjfv giọkrev ng nófrzo i: “Tầfjum n Gia Ngôqqeh n, em gọkrev i anh lạfrzo i làbnkq muốuvjr n nófrzo i vốuvjr i anh mộzuyg t câfape u, chúlizy c anh hạfrzo nh phúlizy c!”
Nhưoqbw ng hôqqeh m nay em mớtozi i biếiqdl t, thìqpoi ra anh đfjum ãvamn đfjum i xa em đfjum ếiqdl n vậhzck y, mộzuyg t câfape u chúlizy c phúlizy c anh cũvsae ng chẳxsft ng cầfjum n ởcciu em.
Tôqqeh Tìqpoi nh khẽbtos thởcciu dàbnkq i mộzuyg t hơssxi i, đfjum ưoqbw a tay sờfjum bụwblh ng mìqpoi nh mộzuyg t lúlizy c lạfrzo i trốuvjr mắyjfv t đfjum ứxwlp ng đfjum ófrzo mộzuyg t lájoyx t, mớtozi i cấqjcg t bưoqbw ớtozi c rờfjum i đfjum i.
Côqqeh đfjum i ra, đfjum úlizy ng lúlizy c nhìqpoi n thấqjcg y Tầfjum n Gia Ngôqqeh n vàbnkq vợezol chưoqbw a cưoqbw ớtozi i củqjcg a hắyjfv n vàbnkq o thang májoyx y.
Cô
Nghe thấ
“Buổ
Tầ
“Cô
Tầ
“Cô
Tô
Trong lò
Hắ
“Gia Ngô
Bư
Hắ
Hắ
“Gia Ngô
Nó
Đ
Như
Tô
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.