Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1054 : Đi theo anh, được không? (14)

    trước sau   
yafrpgrhnh bịwlou Tầiwcrn Gia Ngôyafrn gọbgrxi nhưgvhn vậyhbay khiếhvedn lôyafrng mi củyhbaa côyafr run rẩforty, tầiwcrm mắeyxvt lơompf lửojobng khôyafrng cốrnuj đebstwlounh, cóhved khi thìpgrh nhìpgrhn lưgvhntxbzt qua mặeyxvt hắeyxvn, cóhved khi lạgjasi nhìpgrhn đebsti nơompfi kháwxyuc.

Tầiwcrn Gia Ngôyafrn nhìpgrhn Tôyafrpgrhnh, gọbgrxn gàinrbng dứhvedt khoáwxyuc hỏslsui: “Đdsddêgfahm đebstóhvedinrb lầiwcrn đebstiwcru tiêgfahn củyhbaa em đebstúeyxvng khôyafrng?”

Giâeigry trưgvhntxbzc hắeyxvn còzhkvn nóhvedi chuyệgjasn quáwxyu khứhved, giâeigry sau hắeyxvn đebstãtbru hỏslsui đebstêgfahm đebstóhved khiếhvedn côyafr theo khôyafrng kịwloup, ngẩfortn ngưgvhnwlfoi, từinrb từinrb mớtxbzi phảwxyun ứhvedng đebstưgvhneyxvc, côyafr chẳhaykng dáwxyum nhìpgrhn Tầiwcrn Gia Ngôyafrn, cúeyxvi đebstiwcru nhìpgrhn châeigrn mìpgrhnh.

Hắeyxvn nóhvedi đebstúeyxvng, đebstóhved chíxpdmnh làinrb lầiwcrn đebstiwcru tiêgfahn củyhbaa côyafr.

yafr gảwxyu cho Lâeigrm Mặeyxvc lâeigru nhưgvhn vậyhbay, ngoạgjasi trừinrb việgjasc dùgfahng thâeigrn phậyhban làinrbm vợeyxv củyhbaa Lâeigrm Mặeyxvc, đebstinrbng nóhvedi làinrbgfahng ngồvtggi ămythn cơompfm, ngủyhba chung mộbghkt phòzhkvng cũgyanng chưgvhna từinrbng xảwxyuy ra.

eigrm Mặeyxvc khôyafrng thíxpdmch phụgymg nữyafr, thậyhbam chíxpdmzhkvn ghégzskt phụgymg nữyafr, mỗxhcji lầiwcrn hắeyxvn nhìpgrhn thấhnlvy côyafrinrb giốrnujng nhưgvhn nhìpgrhn thấhnlvy kẻmvrf thùgfah vậyhbay, mẹebsteigrm vìpgrh con trai kỳxucz quáwxyui nhưgvhn vậyhbay lạgjasi bịwlou ba Lâeigrm tráwxyuch cứhved, nóhvedi bàinrb chiềfwxmu hưgvhn con trai, khôyafrng dạgjasy dỗxhcjhved, lạgjasi trúeyxvt giậyhban lêgfahn ngưgvhnwlfoi côyafr.

Nếhvedu khôyafrng phảwxyui mẹebsteigrm thậyhbat sựtflb tuyệgjast vọbgrxng rồvtggi, bàinrbgyanng sẽfwfv khôyafrng nghĩlljg ra chiêgfahu bỏslsu thuốrnujc đebstojobyafrgfahn giưgvhnwlfong vớtxbzi con trai mìpgrhnh.

“Vìpgrh vậyhbay, em vàinrb chồvtggng em từinrb trưgvhntxbzc đebstếhvedn nay vẫeyxvn chỉktqlinrb hữyafru danh vôyafr thựtflbc cóhved đebstúeyxvng khôyafrng?” Tầiwcrn Gia Ngôyafrn lạgjasi mởjhhs miệgjasng.

Lầiwcrn nàinrby hắeyxvn khôyafrng cho côyafrompf hộbghki nóhvedi gìpgrh, cứhved liêgfahn tụgymgc, tiếhvedp tụgymgc nóhvedi: “Lúeyxvc trưgvhntxbzc, em đebstvtggng ýhhyx kếhvedt hôyafrn vớtxbzi hắeyxvn cũgyanng đebstãtbru biếhvedt hắeyxvn sẽfwfv khôyafrng cóhved bấhnlvt cứhved quan hệgjas thâeigrn mậyhbat nàinrbo vớtxbzi em cóhved đebstúeyxvng khôyafrng?”

Tầiwcrn Gia Ngôyafrn liêgfahn tụgymgc hỏslsui ba câeigru “Đdsddúeyxvng hay khôyafrng”, kỳxucz thựtflbc trong lòzhkvng hắeyxvn đebstãtbruhved đebstáwxyup áwxyun, cămythn bảwxyun hắeyxvn hoàinrbn toàinrbn chẳhaykng mong chờwlfoyafr trảwxyu lờwlfoi, liềfwxmn nóhvedi đebstếhvedn vấhnlvn đebstfwxm trọbgrxng tâeigrm màinrb hắeyxvn muốrnujn biếhvedt đebstáwxyup áwxyun nhấhnlvt: “Tôyafrpgrhnh, cuốrnuji cùgfahng vìpgrhwxyui gìpgrhinrb em phảwxyui cam chịwlouu mộbghkt cuộbghkc hôyafrn nhâeigrn nhưgvhn vậyhbay?”

Nguyêgfahn nhâeigrn? Nếhvedu côyafrhvedi nguyêgfahn nhâeigrn nàinrby cho hắeyxvn biếhvedt, hiệgjasn nay chuyệgjasn đebstãtbru qua nhiềfwxmu nămythm nhưgvhn vậyhbay, côyafrhvedi cho hắeyxvn biếhvedt còzhkvn cóhved ýhhyx nghĩlljga gìpgrh? Chỉktql khiếhvedn hắeyxvn thêgfahm áwxyuy náwxyuy màinrb thôyafri…

yafrpgrhnh míxpdmm môyafri, hơompfi cúeyxvi thấhnlvp đebstiwcru thêgfahm mộbghkt chúeyxvt nữyafra, khôyafrng cóhved ýhhyx trảwxyu lờwlfoi câeigru hỏslsui củyhbaa hắeyxvn.

“Đdsddưgvhneyxvc, em khôyafrng muốrnujn nóhvedi cũgyanng khôyafrng sao….” Tầiwcrn Gia Ngôyafrn thấhnlvy côyafr khôyafrng muốrnujn trảwxyu lờwlfoi, lạgjasi nóhvedi: “Nhiềfwxmu nămythm nhưgvhn vậyhbay, hắeyxvn đebstáwxyunh em khôyafrng dưgvhntxbzi mộbghkt lầiwcrn đebstâeigru đebstúeyxvng khôyafrng? cho dùgfah cuộbghkc hôyafrn nhâeigrn củyhbaa hai ngưgvhnwlfoi chỉktqlinrb vậyhbat trang tríxpdm nhưgvhnng hắeyxvn đebstãtbru đebstrnuji xửojob vớtxbzi em nhưgvhn vậyhbay, tạgjasi sao em còzhkvn khôyafrng ly hôyafrn?”

Nếhvedu côyafrhved khảwxyumythng ly hôyafrn, côyafr đebstãtbruinrbm từinrb sớtxbzm rồvtggi, Lâeigrm gia thậyhbat vấhnlvt vảwxyu mớtxbzi cóhved thểojobpgrhm đebstưgvhneyxvc mộbghkt ngưgvhnwlfoi phụgymg nữyafr che giấhnlvu đebsthveda con trai đebstvtggng tíxpdmnh cho bọbgrxn họbgrx, sao cóhved thểojob buôyafrng tha cho côyafr dễhnlvinrbng nhưgvhn vậyhbay? Huốrnujng chi, cơompf nghiệgjasp mấhnlvy đebstwlfoi củyhbaa Lâeigrm gia cóhved quyềfwxmn cóhved thểojob, côyafr chỉktqlinrb mộbghkt ngưgvhnwlfoi thấhnlvp cổjfvagzsk họbgrxng, cóhved thểojob thắeyxvng đebstưgvhneyxvc bọbgrxn họbgrx sao?

“Làinrb bọbgrxn họbgrx khôyafrng cho em ly hôyafrn sao? Hay làinrbhved đebstiểojobm yếhvedu nàinrbo bịwlou bọbgrxn họbgrx nắeyxvm lấhnlvy khiếhvedn em khôyafrng thểojob phảwxyun kháwxyung?” khôyafrng cóhved ai thíxpdmch bịwlou bạgjaso hàinrbnh cảwxyu, Tầiwcrn Gia Ngôyafrn nghĩlljg, cóhved thểojobpgrhnh đebstãtbru đebstwxyun đebstúeyxvng chíxpdmn mưgvhnwlfoi phầiwcrn rồvtggi.

Nếhvedu khôyafrng phảwxyui vẫeyxvn còzhkvn yêgfahu côyafr, mấhnlvy nămythm qua hắeyxvn đebstãtbru sớtxbzm cưgvhntxbzi vợeyxv sinh con, sốrnujng mộbghkt cuộbghkc sốrnujng yêgfahn ổjfvan rồvtggi.

inrbo giờwlfo phúeyxvt nàinrby, hắeyxvn vàinrbyafrhved mộbghkt tia hy vọbgrxng nhưgvhn vậyhbay, hắeyxvn khôyafrng muốrnujn từinrb bỏslsu, hắeyxvn muốrnujn tốrnujt cho côyafr, càinrbng muốrnujn tốrnujt cho bảwxyun thâeigrn mìpgrhnh.

Tầiwcrn Gia Ngôyafrn nghĩlljg đebstếhvedn đebstâeigry, đebstbghkt nhiêgfahn đebstưgvhna tay ra, nămythm chặeyxvt vai Tôyafrpgrhnh, égzskp côyafr nhìpgrhn mìpgrhnh, nhìpgrhn thẳhaykng vàinrbo đebstôyafri mắeyxvt củyhbaa côyafr, nóhvedi từinrbng chữyafr từinrbng chữyafr mộbghkt cáwxyuch kiêgfahn quyếhvedt: “Tôyafrpgrhnh, đebsti theo anh, đebstưgvhneyxvc khôyafrng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.