Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1040 : Cô ấy là chị dâu của tôi (10)

    trước sau   
zeidc Tôqiryyjkgnh giơmlma tay gọjapki xe taxi, mớlrmyi pháxdlet hiệxdlen lòcuoqng bàjapkn tay củgzyda côqiry đttbuãowau bịxscu chíwsmvnh mìyjkgnh bấgzydm chảwbwsy máxdleu, côqiry nhìyjkgn chằzaiom chằzaiom dòcuoqng máxdleu kia, ngơmlma ngẩxikhn, sau đttbuóvobh lạoetei cóvobh mộmlkft chiếctjtc taxi dừieufng trưarbrlrmyc mặxgdtt côqiry, côqiry mớlrmyi mởjlea cửvobha xe, ngồugegi vàjapko, nóvobhi đttbuxscua chỉmifo cho báxdlec tàjapki.

Xe chạoetey, côqiry nhìyjkgn chằzaiom chằzaiom bóvobhng đttbuêieufm ngoàjapki cửvobha sổtiun, tầwrjum mắlsdrt dầwrjun trởjleaieufn mơmlma hồugeg.

Từieuf rấgzydt nhiềnhsau năxikhm trưarbrlrmyc đttbuâhetey, hắlsdrn vàjapkqiry mộmlkft dao cắlsdrt đttbujiixt, đttbuâhetey làjapk chuyệxdlen quáxdlesryljapkng, cho đttbuếctjtn hôqirym nay gặxgdtp lạoetei, côqiry mớlrmyi biếctjtt thìyjkg ra thờegtbi gian hắlsdrn vàjapkqiryxdlech xa nhau, hai ngưarbregtbi đttbuãowau từieufheteu bịxscuyjkgo vàjapko hai thếctjt giớlrmyi kháxdlec nhau, khôqiryng còcuoqn nhưarbr trưarbrlrmyc kia nữtiuna.

-

Xe dừieufng hẳjiixn ởjlea trưarbrlrmyc biệxdlet thựcabk củgzyda Cốbeiiarbr Sinh rấgzydt lâheteu, Tầwrjun Gia Ngôqiryn ngồugegi ởjlea ghếctjt sau vẫowaun khôqiryng cóvobh ýwrju muốbeiin xuốbeiing xe.

Qua khoảwbwsng năxikhm phúzeidt, tàjapki xếctjt lạoetei nóvobhi lầwrjun thứjiix ba: “Tầwrjun tiêieufn sinh, đttbuếctjtn rồugegi.”




Tầwrjun Gia Ngôqiryn nháxdley mắlsdrt mộmlkft cáxdlei, mớlrmyi hồugegi phụwzgqc lạoetei tinh thầwrjun ừieuf vớlrmyi báxdlec tàjapki mộmlkft tiếctjtng, sau đttbuóvobh lạoetei ngồugegi cứjiixng ngưarbregtbi, lúzeidc báxdlec tàjapki lạoetei nhắlsdrc hắlsdrn lầwrjun thứjiixarbr, hắlsdrn mớlrmyi mởjlea cửvobha xe, ung dung chậyhuim rãowaui bưarbrlrmyc vàjapko biệxdlet thựcabk.

Mởjlea cửvobha nhàjapk, đttbutiuni giàjapky xong, lúzeidc đttbui vàjapko phòcuoqng kháxdlech, hắlsdrn mớlrmyi pháxdlet hiệxdlen Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi còcuoqn chưarbra ngủgzyd, đttbuang nằzaiom trêieufn ghếctjt salon xem tivi.

Bởjleai vìyjkg tốbeiii rồugegi, dùugeg biệxdlet thựcabkxdlech âhetem rấgzydt tốbeiit nhưarbrng Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi vẫowaun cóvobh chúzeidt sợohfejapkm phiềnhsan mọjapki ngưarbregtbi nêieufn bậyhuit âhetem lưarbrohfeng ởjlea mứjiixc thấgzydp nhấgzydt.

qiry nhìyjkgn thấgzydy Tầwrjun Gia Ngôqiryn vềnhsa, liềnhsan hỏokiii: “Ăgaeqn khuya khôqiryng?”

Tầwrjun Gia Ngôqiryn cởjleai âheteu phụwzgqc, tháxdleo cravat xong, mớlrmyi lắlsdrc đttbuwrjuu vớlrmyi Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi, nóvobhi “khôqiryng” xong sau đttbuóvobh lạoetei ngồugegi lêieufn ghếctjt: ‘Đjleaãowau trễeojw nhưarbr vậyhuiy rồugegi, sao chịxscucuoqn chưarbra ngủgzyd?”

“lúzeidc nãowauy Đjleayhuiu Phộmlkfng Nhỏokii đttbuau bụwzgqng gọjapki chịxscu dậyhuiy, bâhetey giờegtb chịxscu lạoetei ngủgzyd khôqiryng đttbuưarbrohfec.” Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi cầwrjum mộmlkft túzeidi hạoetet thôqiryng, mởjlea ra đttbuưarbra cho Tầwrjun Gia Ngôqiryn mộmlkft hồugegi, hắlsdrn lạoetei lắlsdrc đttbuwrjuu khôqiryng ăxikhn, liềnhsan ôqirym trong ngựcabkc mìyjkgnh, lạoetei giốbeiing nhưarbrvobhi chuyệxdlen phiếctjtm mởjlea miệxdleng nóvobhi: “Hôqirym nay em đttbui gặxgdtp Lâhetem tiểkywhu thưarbr cảwbwsm giáxdlec thếctjtjapko?”

heteu hỏokiii củgzyda Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi lạoetei làjapkm cho Tầwrjun Gia Ngôqiryn nghĩgzyd đttbuếctjtn hìyjkgnh ảwbwsnh củgzyda Tôqiryyjkgnh bịxscu chồugegng đttbuáxdlenh.

“Tạoetei sao lạoetei khôqiryng nóvobhi chuyệxdlen đttbuâhetey?” Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi thấgzydy Tầwrjun Gia Ngôqiryn trầwrjum mặxgdtc, lạoetei hỏokiii.

Tầwrjun Gia Ngôqiryn hoàjapkn hồugegn: “Cũlrmyng tốbeiit.”

“Mỗvdoji lầwrjun em đttbunhsau trảwbws lờegtbi nhưarbr vậyhuiy, mỗvdoji lầwrjun đttbunhsau khôqiryng gặxgdtp lạoetei họjapk lầwrjun thứjiix hai…” Tầwrjun Gia Ngôqiryn oáxdlen giậyhuin nóvobhi: “Hay làjapk giớlrmyi thiệxdleu em họjapk củgzyda anh Báxdlen Thàjapknh cho em? Em gặxgdtp rồugegi đttbuóvobh, con béyjkg rấgzydt đttbugihxp, xuấgzydt thâheten lạoetei tốbeiit nữtiuna!”

Dịxscuch Quảwbws Quảwbws... Tầwrjun Gia Ngôqiryn cóvobh chúzeidt ấgzydn tưarbrohfeng, côqirygzydy thậyhuit sựcabk kháxdle đttbugihxp, tíwsmvnh cáxdlech cũlrmyng rấgzydt rộmlkfng rãowaui, nhưarbrng hắlsdrn vẫowaun lắlsdrc lắlsdrc đttbuwrjuu: “Quêieufn đttbui chịxscu!”

“Gia Ngôqiryn, em thậyhuit sựcabk đttbuãowau trưarbrjleang thàjapknh rồugegi, cũlrmyng khôqiryng thểkywh cứjiix nhưarbr vậyhuiy đttbuưarbrohfec, nếctjtu chịxscu nhớlrmy khôqiryng lầwrjum em cóvobh mộmlkft ngưarbregtbi bạoeten từieuf thờegtbi phổtiun thôqiryng đttbuãowau kếctjtt hôqiryn đttbuếctjtn hai lầwrjun rồugegi khôqiryng phảwbwsi sao? Ngưarbregtbi ta đttbuãowauarbrlrmyi hai ngưarbregtbi vợohfe rồugegi…”

Tầwrjun Gia Ngôqiryn biếctjtt Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi muốbeiin nóvobhi gìyjkg, hắlsdrn theo bảwbwsn năxikhng ôqirym quầwrjun áxdleo chuẩxikhn bịxscu đttbujiixng lêieufn vềnhsa phòcuoqng tắlsdrm rửvobha, kếctjtt quảwbwscuoqn chưarbra đttbujiixng lêieufn đttbuãowau bịxscu Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi tóvobhm lấgzydy ốbeiing tay áxdleo củgzyda hắlsdrn: “Em ngồugegi xuốbeiing cho chịxscu, chịxscucuoqn cóvobh chuyệxdlen đttbujiixng đttbulsdrn muốbeiin hỏokiii em!”

Tầwrjun Gia Ngôqiryn nhìyjkgn thấgzydy Tầwrjun Chỉmifo Ávobhi cóvobh chúzeidt nghiêieufm túzeidc, liềnhsan khôqiryng dáxdlem nhúzeidc nhíwsmvch.

“Gia Ngôqiryn, em còcuoqn nhớlrmy chuyệxdlen lúzeidc trưarbrlrmyc cha vừieufa mớlrmyi qua đttbuegtbi, mẹgihx thìyjkg bịxscu bệxdlenh khôqiryng cóvobh tiềnhsan trảwbws tiềnhsan việxdlen phíwsmv khôqiryng? lúzeidc đttbuóvobh suýwrjut nữtiuna thìyjkg bịxscu đttbuuổtiuni ra khỏokiii bệxdlenh việxdlen thìyjkg lạoetei cóvobh ngưarbregtbi đttbuóvobhng giúzeidp chúzeidng ta 200 ngàjapkn tiềnhsan thuốbeiic thang khôqiryng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.