Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1040 : Cô ấy là chị dâu của tôi (10)

    trước sau   
qcpdc Tôrxycuaesnh giơebhv tay gọpcmii xe taxi, mớwtsvi phájqlnt hiệvopcn lòkwycng bàcsqrn tay củayhya côrxyc đtarsãuacs bịwvyy chíoekmnh mìuaesnh bấgzgwm chảckrny májqlnu, côrxyc nhìuaesn chằixqpm chằixqpm dòkwycng májqlnu kia, ngơebhv ngẩkwycn, sau đtarsóysgy lạfbtui cóysgy mộmukct chiếjqlnc taxi dừyjyyng trưsqfywtsvc mặjqlnt côrxyc, côrxyc mớwtsvi mởafrd cửodnna xe, ngồfeuoi vàcsqro, nóysgyi đtarswvyya chỉbnva cho bájqlnc tàcsqri.

Xe chạfbtuy, côrxyc nhìuaesn chằixqpm chằixqpm bóysgyng đtarsêtarsm ngoàcsqri cửodnna sổqlab, tầkwizm mắthrpt dầkwizn trởafrdtarsn mơebhv hồfeuo.

Từyjyy rấgzgwt nhiềvopcu năpqcdm trưsqfywtsvc đtarsâfblcy, hắthrpn vàcsqrrxyc mộmukct dao cắthrpt đtarsqeplt, đtarsâfblcy làcsqr chuyệvopcn quájqlnfxiycsqrng, cho đtarsếjqlnn hôrxycm nay gặjqlnp lạfbtui, côrxyc mớwtsvi biếjqlnt thìuaes ra thờafrdi gian hắthrpn vàcsqrrxycjqlnch xa nhau, hai ngưsqfyafrdi đtarsãuacs từyjyyfblcu bịwvyyfeuoo vàcsqro hai thếjqln giớwtsvi khájqlnc nhau, khôrxycng còkwycn nhưsqfy trưsqfywtsvc kia nữodnna.

-

Xe dừyjyyng hẳcsqrn ởafrd trưsqfywtsvc biệvopct thựqnds củayhya Cốqhynsqfy Sinh rấgzgwt lâfblcu, Tầkwizn Gia Ngôrxycn ngồfeuoi ởafrd ghếjqln sau vẫiwxin khôrxycng cóysgy ýwwbj muốqhynn xuốqhynng xe.

Qua khoảckrnng năpqcdm phúqcpdt, tàcsqri xếjqln lạfbtui nóysgyi lầkwizn thứqepl ba: “Tầkwizn tiêtarsn sinh, đtarsếjqlnn rồfeuoi.”




Tầkwizn Gia Ngôrxycn nhájqlny mắthrpt mộmukct cájqlni, mớwtsvi hồfeuoi phụigfoc lạfbtui tinh thầkwizn ừyjyy vớwtsvi bájqlnc tàcsqri mộmukct tiếjqlnng, sau đtarsóysgy lạfbtui ngồfeuoi cứqeplng ngưsqfyafrdi, lúqcpdc bájqlnc tàcsqri lạfbtui nhắthrpc hắthrpn lầkwizn thứqeplsqfy, hắthrpn mớwtsvi mởafrd cửodnna xe, ung dung chậmukcm rãuacsi bưsqfywtsvc vàcsqro biệvopct thựqnds.

Mởafrd cửodnna nhàcsqr, đtarsqlabi giàcsqry xong, lúqcpdc đtarsi vàcsqro phòkwycng khájqlnch, hắthrpn mớwtsvi phájqlnt hiệvopcn Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni còkwycn chưsqfya ngủayhy, đtarsang nằixqpm trêtarsn ghếjqln salon xem tivi.

Bởafrdi vìuaes tốqhyni rồfeuoi, dùqepl biệvopct thựqndsjqlnch âfblcm rấgzgwt tốqhynt nhưsqfyng Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni vẫiwxin cóysgy chúqcpdt sợcsqrcsqrm phiềvopcn mọpcmii ngưsqfyafrdi nêtarsn bậmukct âfblcm lưsqfycsqrng ởafrd mứqeplc thấgzgwp nhấgzgwt.

rxyc nhìuaesn thấgzgwy Tầkwizn Gia Ngôrxycn vềvopc, liềvopcn hỏchtdi: “Ăuckrn khuya khôrxycng?”

Tầkwizn Gia Ngôrxycn cởafrdi âfblcu phụigfoc, thájqlno cravat xong, mớwtsvi lắthrpc đtarskwizu vớwtsvi Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni, nóysgyi “khôrxycng” xong sau đtarsóysgy lạfbtui ngồfeuoi lêtarsn ghếjqln: ‘Đqlabãuacs trễbnva nhưsqfy vậmukcy rồfeuoi, sao chịwvyykwycn chưsqfya ngủayhy?”

“lúqcpdc nãuacsy Đqlabmukcu Phộmukcng Nhỏchtd đtarsau bụigfong gọpcmii chịwvyy dậmukcy, bâfblcy giờafrd chịwvyy lạfbtui ngủayhy khôrxycng đtarsưsqfycsqrc.” Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni cầkwizm mộmukct túqcpdi hạfbtut thôrxycng, mởafrd ra đtarsưsqfya cho Tầkwizn Gia Ngôrxycn mộmukct hồfeuoi, hắthrpn lạfbtui lắthrpc đtarskwizu khôrxycng ăpqcdn, liềvopcn ôrxycm trong ngựqndsc mìuaesnh, lạfbtui giốqhynng nhưsqfyysgyi chuyệvopcn phiếjqlnm mởafrd miệvopcng nóysgyi: “Hôrxycm nay em đtarsi gặjqlnp Lâfblcm tiểigfou thưsqfy cảckrnm giájqlnc thếjqlncsqro?”

fblcu hỏchtdi củayhya Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni lạfbtui làcsqrm cho Tầkwizn Gia Ngôrxycn nghĩckrn đtarsếjqlnn hìuaesnh ảckrnnh củayhya Tôrxycuaesnh bịwvyy chồfeuong đtarsájqlnnh.

“Tạfbtui sao lạfbtui khôrxycng nóysgyi chuyệvopcn đtarsâfblcy?” Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni thấgzgwy Tầkwizn Gia Ngôrxycn trầkwizm mặjqlnc, lạfbtui hỏchtdi.

Tầkwizn Gia Ngôrxycn hoàcsqrn hồfeuon: “Cũoekmng tốqhynt.”

“Mỗrxyci lầkwizn em đtarsvopcu trảckrn lờafrdi nhưsqfy vậmukcy, mỗrxyci lầkwizn đtarsvopcu khôrxycng gặjqlnp lạfbtui họpcmi lầkwizn thứqepl hai…” Tầkwizn Gia Ngôrxycn oájqlnn giậmukcn nóysgyi: “Hay làcsqr giớwtsvi thiệvopcu em họpcmi củayhya anh Bájqlnn Thàcsqrnh cho em? Em gặjqlnp rồfeuoi đtarsóysgy, con béfeuo rấgzgwt đtarscqlzp, xuấgzgwt thâfblcn lạfbtui tốqhynt nữodnna!”

Dịwvyych Quảckrn Quảckrn... Tầkwizn Gia Ngôrxycn cóysgy chúqcpdt ấgzgwn tưsqfycsqrng, côrxycgzgwy thậmukct sựqnds khájqln đtarscqlzp, tíoekmnh cájqlnch cũoekmng rấgzgwt rộmukcng rãuacsi, nhưsqfyng hắthrpn vẫiwxin lắthrpc lắthrpc đtarskwizu: “Quêtarsn đtarsi chịwvyy!”

“Gia Ngôrxycn, em thậmukct sựqnds đtarsãuacs trưsqfyafrdng thàcsqrnh rồfeuoi, cũoekmng khôrxycng thểigfo cứqepl nhưsqfy vậmukcy đtarsưsqfycsqrc, nếjqlnu chịwvyy nhớwtsv khôrxycng lầkwizm em cóysgy mộmukct ngưsqfyafrdi bạfbtun từyjyy thờafrdi phổqlab thôrxycng đtarsãuacs kếjqlnt hôrxycn đtarsếjqlnn hai lầkwizn rồfeuoi khôrxycng phảckrni sao? Ngưsqfyafrdi ta đtarsãuacssqfywtsvi hai ngưsqfyafrdi vợcsqr rồfeuoi…”

Tầkwizn Gia Ngôrxycn biếjqlnt Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni muốqhynn nóysgyi gìuaes, hắthrpn theo bảckrnn năpqcdng ôrxycm quầkwizn ájqlno chuẩkwycn bịwvyy đtarsqeplng lêtarsn vềvopc phòkwycng tắthrpm rửodnna, kếjqlnt quảckrnkwycn chưsqfya đtarsqeplng lêtarsn đtarsãuacs bịwvyy Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni tóysgym lấgzgwy ốqhynng tay ájqlno củayhya hắthrpn: “Em ngồfeuoi xuốqhynng cho chịwvyy, chịwvyykwycn cóysgy chuyệvopcn đtarsqeplng đtarsthrpn muốqhynn hỏchtdi em!”

Tầkwizn Gia Ngôrxycn nhìuaesn thấgzgwy Tầkwizn Chỉbnva Ávqtni cóysgy chúqcpdt nghiêtarsm túqcpdc, liềvopcn khôrxycng dájqlnm nhúqcpdc nhíoekmch.

“Gia Ngôrxycn, em còkwycn nhớwtsv chuyệvopcn lúqcpdc trưsqfywtsvc cha vừyjyya mớwtsvi qua đtarsafrdi, mẹcqlz thìuaes bịwvyy bệvopcnh khôrxycng cóysgy tiềvopcn trảckrn tiềvopcn việvopcn phíoekm khôrxycng? lúqcpdc đtarsóysgy suýwwbjt nữodnna thìuaes bịwvyy đtarsuổqlabi ra khỏchtdi bệvopcnh việvopcn thìuaes lạfbtui cóysgy ngưsqfyafrdi đtarsóysgyng giúqcpdp chúqcpdng ta 200 ngàcsqrn tiềvopcn thuốqhync thang khôrxycng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.