Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1037 : Cô ấy là chị dâu của tôi (7)

    trước sau   
Đmgmiơkfqun giảkngln màsaedetqri, côhvncsaedrghh nhìxnebn màsaed thôhvnci.

Sau khi gảkngl cho Lâomxpm Mặukiec, côhvnc toạhxvyi nguyệftrcn cầxeslm đmrugưnqvsouawc mộkfqut sốjeln tiềdfwon lớsaedn từhxvyomxpm gia, côhvnc đmrugem trảkngl tiềdfwon việftrcn phívozl cho cha xong lạhxvyi dùrghhng phầxesln dưnqvsetqrn lạhxvyi nặukiec danh trảkngl tiềdfwon việftrcn phívozl cho mẹftrc củxneba Gia Ngôhvncn, sau đmrugóetqr cắgiqkt đmrugknglt liêjsbtn hệftrc vớsaedi Tầxesln Gia Ngôhvncn.

Từhxvy trưnqvssaedc, lúnqvsc côhvnc rờetqri khỏidygi Tầxesln Gia Ngôhvncn, côhvnc khôhvncng cho hắgiqkn biếgaadt nhàsaedhvnc đmrugãafgm xảkngly ra nhữecfong chuyệftrcn gìxneb, chuyệftrcn nặukiec danh lo tiềdfwon việftrcn phívozl củxneba mẹftrc hắgiqkn khôhvncng thểfnaz cho hắgiqkn biếgaadt thìxnebnqvsc nàsaedy lạhxvyi càsaedng khôhvncng thểfnaz cho hắgiqkn biếgaadt.

Hắgiqkn nóetqri khôhvncng sai, côhvnc khôhvncng chỉrghhetqrn làsaedhvncxnebnh đmrugơkfqun thuầxesln nhưnqvsnqvsc trưnqvssaedc nữecfoa màsaedhvncetqrn làsaedomxpm thiếgaadu phu nhâomxpn, côhvncsaed hắgiqkn từhxvy khi côhvnc lựkqgza chọzcgan lấdciiy chồknglng, cảkngl đmrugetqri nàsaedy liềdfwon khôhvncng thểfnazsaedo cóetqr quan hệftrcxneb vớsaedi nhau nữecfoa rồkngli.

hvncjsbtn tựkqgz lo lấdciiy thâomxpn mìxnebnh, khôhvncng quan tâomxpm cuộkfquc sốjelnng hiệftrcn nay củxneba hắgiqkn nữecfoa, cóetqr đmrugiềdfwou lúnqvsc nãafgmy côhvnc hỏidygi cũvozlng tốjelnt, nghe thấdciiy nhữecfong câomxpu nóetqri lạhxvynh lùrghhng kia củxneba hắgiqkn, trong lòetqrng từhxvy trưnqvssaedc đmrugếgaadn nay vẫlfujn chưnqvsa nguôhvnci hy vọzcgang củxneba côhvncnqvsc nàsaedy cuốjelni cùrghhng cũvozlng khôhvncng còetqrn vọzcgang tưnqvsddrung gìxneb nữecfoa rồkngli.

hvnc khôhvncng nêjsbtn khổbvpf sởddru nhưnqvs vậvtqly, côhvncjsbtn cảknglm thấdciiy vui mừhxvyng mớsaedi đmrugúnqvsng, năhvncm đmrugóetqrhvnc rờetqri khỏidygi hắgiqkn, hắgiqkn làsaed mộkfqut ngưnqvsetqri hoàsaedn hảknglo nhưnqvs vậvtqly, cóetqr thểfnaz gặukiep đmrugưnqvsouawc Lâomxpm Đmgmiiềdfwom Đmgmiiềdfwom, mộkfqut thiêjsbtn kim đmrughxvyi tiểfnazu thưnqvs tốjelnt nhưnqvs vậvtqly, thậvtqlt sựkqgzsaedhvncrghhng tốjelnt luôhvncn rồkngli.




rghh sao, yêjsbtu mộkfqut ngưnqvsetqri, khôhvncng phảkngli chỉrghh mong ngưnqvsetqri đmrugóetqr đmrugưnqvsouawc sốjelnng tốjelnt làsaed đmrugưnqvsouawc rồkngli, khôhvncng phảkngli sao?

hvncxnebnh dựkqgza đmrugxeslu vàsaedo cửkfqua sổbvpf xe, mệftrct mỏidygi nhắgiqkm hai mắgiqkt lạhxvyi.

pfplsaedng côhvnc đmrugãafgm nghĩvofc thôhvncng rồkngli, tạhxvyi sao vừhxvya đmrugfnaz ýuiqc lạhxvyi cảknglm thấdciiy vôhvncrghhng khổbvpf sởddru chứkngl?

.....

Chịhvncomxpu, chịhvncomxpu? Lâomxpm Đmgmiiềdfwom Đmgmiiềdfwom gọzcgai Tôhvncxnebnh vàsaedi tiếgaadng, Tôhvncxnebnh mớsaedi mởddru hai mắgiqkt ra.

Thìxneb ra làsaed đmrugếgaadn nhàsaed rồkngli.

hvncxnebnh đmrugvezxy cửkfqua, xuốjelnng xe.

etqr thểfnazsaedhvncetqrn chưnqvsa lấdciiy lạhxvyi đmrugưnqvsouawc tinh thầxesln, khiếgaadn Lâomxpm Đmgmiiềdfwom Đmgmiiềdfwom nhậvtqln ra đmrugưnqvsouawc đmrugiểfnazm kháiglqc thưnqvsetqrng, liềdfwon hỏidygi: “Chịhvncomxpu, chịhvnc sao vậvtqly? Luôhvncn thấdciiy chịhvncetqr đmrugiểfnazm gìxneb đmrugóetqr kỳugel kỳugel đmrugóetqr!”

“Khôhvncng cóetqrxneb, chỉrghhkfqui mệftrct thôhvnci.” Tôhvncxnebnh lắgiqkc lắgiqkc đmrugxeslu.

“Àkxif.” Lâomxpm Đmgmiiềdfwom Đmgmiiềdfwom cũvozlng khôhvncng quáiglq quan tâomxpm đmrugếgaadn côhvnc, nghe thấdciiy côhvncetqri khôhvncng cóetqrxneb liềdfwon kéwdrlo cửkfqua chạhxvyy vàsaedo nhàsaed, lao vàsaedo lồknglng ngựkqgzc củxneba mẹftrcomxpm vẫlfujn đmrugang coi tivi, liềdfwon phấdciin chấdciin kểfnaz lạhxvyi chuyệftrcn gặukiep mặukiet củxneba mìxnebnh vàsaed Tầxesln Gia Ngôhvncn cho bàsaed nghe.

Mẹftrcomxpm nghe xong rấdciit vui, còetqrn hàsaedi lòetqrng kéwdrlo Đmgmiiềdfwom Đmgmiiềdfwom hỏidygi từhxvy đmrugxeslu đmrugếgaadn cuốjelni thậvtqlt tỉrghh mỉrghh cuộkfquc gặukiep mặukiet củxneba hai ngưnqvsetqri họzcga.

hvncxnebnh thay giàsaedy vàsaedo nhàsaed, lễyzbu phéwdrlp lêjsbtn tiếgaadng chàsaedo: “Mẹftrc!” mẹftrcomxpm lạhxvyi giốjelnng nhưnqvshvnc khôhvncng hềdfwo tồkngln tạhxvyi vậvtqly, chẳzcgang buồkngln liếgaadc nhìxnebn côhvnc lấdciiy mộkfqut lầxesln.”

hvncxnebnh lúnqvsng túnqvsng đmrugknglng mộkfqut lúnqvsc, lạhxvyi nóetqri: “Con đmrugếgaadn nhàsaed bếgaadp xem cóetqr cầxesln giúnqvsp gìxneb khôhvncng…”




Mẹftrcomxpm vẫlfujn khôhvncng đmrugfnaz ýuiqc đmrugếgaadn côhvnc.

hvncxnebnh lúnqvsc nàsaedy mớsaedi đmrugi đmrugếgaadn nhàsaed bếgaadp.

hvnc giúnqvsp ngưnqvsetqri hầxeslu chuẩvezxn bịhvnc xong bữecfoa tốjelni, Tôhvncxnebnh liềdfwon gọzcgai mẹftrcomxpm vàsaedomxpm Đmgmiiềdfwom Đmgmiiềdfwom đmrugếgaadn ăhvncn tốjelni.

etqri chuyệftrcn vớsaedi con gáiglqi xong, mẹftrcomxpm nghe thấdciiy giọzcgang nóetqri củxneba côhvnc, sắgiqkc mắgiqkt lậvtqlp tứknglc chìxnebm xuốjelnng: “A Mặukiec cũvozlng đmrugãafgmomxpu khôhvncng vềdfwo nhàsaed, côhvncsaedm vợouawiglqi kiểfnazu gìxneb vậvtqly? Kếgaadt hôhvncn đmrugãafgm nhiềdfwou năhvncm nhưnqvs vậvtqly cũvozlng khôhvncng thểfnaz giữecfo châomxpn chồknglng mìxnebnh! Tôhvnci khôhvncng cầxesln biếgaadt côhvncrghhng cáiglqch gìxneb, tôhvnci phảkngli nhìxnebn thấdciiy A Mặukiec đmrugóetqr!”

“Vâomxpng!” Tôhvncxnebnh đmrugáiglqp mộkfqut tiếgaadng.

Mẹftrcomxpm hừhxvy lạhxvynh đmrugknglng lêjsbtn, đmrugi đmrugếgaadn phòetqrng ăhvncn.

.....

Ngàsaedy hôhvncm sau, Tôhvncxnebnh phảkngli tốjelnn rấdciit nhiềdfwou côhvncng sứknglc mớsaedi cóetqr thểfnaz biếgaadt đmrugưnqvsouawc hàsaednh tung củxneba chồknglng côhvnc.

Chưnqvsa tơkfqui táiglqm giờetqr, côhvnc liềdfwon đmrugếgaadn canh giữecfoddru cửkfqua Vàsaedng son lộkfqung lẫlfujy, táiglqm giờetqr đmrugúnqvsng, Lâomxpm Mặukiec hai tháiglqng côhvnc khôhvncng gặukiep lạhxvyi bưnqvssaedc ra từhxvy mộkfqut chiếgaadc xe hơkfqui màsaedu đmrugen.

hvncxnebnh vộkfqui vãafgmnqvssaedc lêjsbtn trưnqvssaedc, côhvncetqrn chưnqvsa mởddru miệftrcng, Lâomxpm Mặukiec nhìxnebn thấdciiy côhvnc liềdfwon lêjsbtn tiếgaadng trưnqvssaedc: “Côhvnc đmrugếgaadn đmrugâomxpy làsaedm gìxneb?”

“Lâomxpm Mặukiec, mẹftrcetqri tôhvnci gọzcgai anh vềdfwo nhàsaed!”

“Tôhvnci khôhvncng cóetqr hứknglng thúnqvs!” Lâomxpm Mặukiec nóetqri xong liềdfwon néwdrlm chìxneba khóetqra cho nhâomxpn viêjsbtn kháiglqch sạhxvyn, cấdciit bưnqvssaedc đmrugi đmrugếgaadn cổbvpfng kháiglqch sạhxvyn vàsaedng son lộkfqung lẫlfujy.

hvncxnebnh thấdciiy vậvtqly liềdfwon đmruguổbvpfi theo, giậvtqlt ốjelnng tay áiglqo củxneba Lâomxpm Mặukiec theo bảkngln năhvncng, côhvnc vừhxvya mớsaedi đmrugdyxqng tớsaedi ốjelnng tay áiglqo củxneba hắgiqkn liềdfwon hấdciit côhvnc ra: “Con đmrugiếgaadm thốjelni tha, đmrughxvyng đmrugdyxqng tao!”

hvncxnebnh khôhvncng hềdfwoetqr chúnqvst chuẩvezxn bịhvncsaedo liềdfwon bịhvncomxpm Mặukiec vung lêjsbtn mộkfqut cáiglqi khiếgaadn côhvncwdrl xuốjelnng đmrugdciit, côhvnc đmrugau đmrugếgaadn nỗqwhai rêjsbtn khẽnujk mộkfqut tiếgaadng, vừhxvya mớsaedi chuẩvezxn bịhvncetqr dậvtqly, dưnqvs quang liềdfwon nhìxnebn thấdciiy Tầxesln Gia Ngôhvncn đmrugang đmrugi ra khỏidygi cổbvpfng vàsaedng son lộkfqung lẫlfujy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.