Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 1024 : Kết cục + Sách mới tháng tư (4)

    trước sau   
“Mỗkigti lầlznzn hôglpbn mêgamf, anh ấwgedy đrmsysrkcu gọrjsei têgamfn củlvqta chịloqo.”

“Ôutwxn Noãlijen, Ôutwxn Noãlijen, cứlije mộywvbt lầlznzn lạysrfi mộywvbt lầlznzn…”

rwoufufxc mắeyxtt Hứlijea Ôutwxn Noãlijen chảomyyy ra, càwlghng ngàwlghy càwlghng nhiềsrkcu, Quảomyy Quảomyy dừwlghng lạysrfi, lấwgedy cho côglpb mộywvbt tờtzmt khăqrtun giấwgedy, đrmsyưrwoua cho Hứlijea Ôutwxn Noãlijen: “Chịloqo khôglpbng sao chứlije?”

“Tôglpbi khôglpbng sao, côglpb tiếkfnvp tụkfnvc đrmsyi!” Hứlijea Ôutwxn Noãlijen nứlijec nởtppd mộywvbt hồeyxti, sau đrmsyóxqyc khi nóxqyci chuyệfufxn giọrjseng nóxqyci cũfiqpng cựzjvic kỳpjvd run rẩhhbwy.

“Trưrwoufufxc đrmsyâglpby anh Báikidn Thàwlghnh thíiznrch giao tiếkfnvp, thíiznrch đrmsyáikidnh bàwlghi, thíiznrch háikidt, thíiznrch tụkfnv tậloqop mộywvbt đrmsyáikidm bạysrfn bêgamfn ngoàwlghi, sau khi anh ấwgedy khôglpbng đrmsyi lạysrfi đrmsyưrwoulijec thìbtep ngoàwlghi nhữkfnvng chuyệfufxn quan trọrjseng phảomyyi ra ngoàwlghi, anh ấwgedy chẳvlntng muốzkzcn đrmsyi nữkfnva.

“Mỗkigti đrmsyêgamfm ba giờtzmtikidng, anh ấwgedy đrmsysrkcu thứlijec dậloqoy, chỉjqzj nhìbtepn chằfftum chằfftum đrmsyiệfufxn thoạysrfi, nhưrwoung chưrwoua bao giờtzmt bấwgedm vàwlgho bấwgedt cứlijeikidi gìbtep.”


“Ban đrmsylznzu tôglpbi thậloqot sựzjvi rấwgedt buồeyxtn bựzjvic, anh ấwgedy đrmsyang nghĩzfvrbtep, sau đrmsyóxqycglpbi mớfufxi biếkfnvt anh ấwgedy cóxqyc liêgamfn lạysrfc vớfufxi chịloqo trong game, anh ấwgedy muốzkzcn qua đrmsyóxqycbtepm chịloqo, nhưrwoung anh ấwgedy chỉjqzj sợlije bảomyyn thâglpbn liêgamfn lụkfnvy đrmsyếkfnvn chịloqo cho nêgamfn anh ấwgedy luôglpbn luôglpbn kiềsrkcm chếkfnv lạysrfi ýqrtu nghĩzfvr muốzkzcn tìbtepm chịloqo.”

“Àaddz, đrmsyúnmzeng rồeyxti, chờtzmt em mộywvbt chúnmzet…” Quảomyy Quảomyy nhưrwou chợlijet nhớfufx đrmsyếkfnvn chuyệfufxn gìbtep, liềsrkcn đrmsylijeng dậloqoy đrmsyi vềsrkc phíiznra thưrwou phòqrtung.

Khoảomyyng ba bốzkzcn phúnmzet sau, côglpbwgedy lạysrfi cầlznzm ra mộywvbt cọrjsec giấwgedy dàwlghy đrmsyi ra.

glpb đrmsyưrwoua cọrjsec giấwgedy kia cho Hứlijea Ôutwxn Noãlijen, sau đrmsyóxqyc quay lạysrfi chỗkigtnmzec nãlijey mìbtepnh ngồeyxti màwlgh ngồeyxti xuốzkzcng, vìbtepxqyci quáikid nhiềsrkcu, côglpbxqyc chúnmzet kháikidt nưrwoufufxc, nêgamfn cầlznzm ly nưrwoufufxc lêgamfn uốzkzcng nửbfyba ly xong, mớfufxi tiếkfnvp tụkfnvc nóxqyci: “Chịloqo thấwgedy đrmsyóxqyc, tấwgedt cảomyy nhữkfnvng nộywvbi dung trêgamfn giấwgedy đrmsysrkcu làwlgh chuyệfufxn cưrwoutzmti màwlgh anh ấwgedy viếkfnvt cho chịloqo,…”

Thờtzmti gian đrmsyóxqycglpb ngàwlghy ngóxqycng đrmsyêgamfm trôglpbng chuyệfufxn cưrwoutzmti củlvqta hắeyxtn, vìbtep chuyệfufxn khôglpbng đrmsyếkfnvn nêgamfn tinh thầlznzn củlvqta côglpb đrmsysrkcu khôglpbng yêgamfn.

glpb cho rằfftung hắeyxtn bỏkigtglpb thậloqot rồeyxti, thậloqot ra hắeyxtn vẫjqzjn luôglpbn nhớfufx kỹaspg, chỉjqzjwlgh hắeyxtn dùznuyng mộywvbt phưrwouơedzvng thứlijec màwlghglpb khôglpbng thểzfvrwlgho biếkfnvt đrmsyưrwoulijec màwlgh thôglpbi.

glpb nhớfufx tốzkzci qua côglpb đrmsyãlije khóxqycc rấwgedt lâglpbu rồeyxti, nhưrwoung lúnmzec nàwlghy nưrwoufufxc mắeyxtt lạysrfi nhưrwou vỡaspg đrmsyêgamf, chảomyyy ưrwoufufxt giấwgedy.

“Chịloqoqrtun nhớfufx lầlznzn đrmsyóxqyc em vôglpbbtepnh nhìbtepn thấwgedy chịloqotppd tiệfufxm báikidnh gato khôglpbng?”

“Thậloqot ra lúnmzec em nhìbtepn thấwgedy chịloqo liềsrkcn cóxqyc chúnmzet ngẩhhbwng ngưrwoutzmti làwlghbtep em đrmsyãlije nhậloqon ra chịloqowlgh chịloqoglpbu rồeyxti.”

“Sởtppdzfvr em biếkfnvt chịloqowlgh do rấwgedt nhiềsrkcu lầlznzn em nhìbtepn thấwgedy anh Báikidn Thàwlghnh đrmsytzmt ngưrwoutzmti nhìbtepn nhữkfnvng bứlijec ảomyynh củlvqta chịloqo, thấwgedt thầlznzn, anh ấwgedy còqrtun nhiềsrkcu lầlznzn vuốzkzct ve màwlghn hìbtepnh đrmsyiệfufxn thoạysrfi, lúnmzec đrmsyóxqyc mặysrft anh ấwgedy lạysrfi cóxqyc chúnmzet dịloqou dàwlghng…”

“Còqrtun cóxqyc nhữkfnvng thứlije kháikidc em muốzkzcn cho chịloqo xem.” Quảomyy Quảomyy đrmsylijeng dậloqoy lầlznzn nữkfnva, khôglpbng phảomyyi đrmsyếkfnvn thưrwou phòqrtung màwlghwlgh phòqrtung ngủlvqt củlvqta Lụkfnvc Báikidn Thàwlghnh, sau đrmsyóxqycglpb lạysrfi cầlznzm ra mộywvbt cáikidi hộywvbp: “Đnxrdâglpby làwlgh quàwlgh anh Báikidn Thàwlghnh chuẩhhbwn bịloqo cho chịloqo, cóxqyc lễlmvvbtepnh nhâglpbn, cóxqyc quàwlgh sinh nhậloqot, cóxqyc cảomyy quàwlghglpbn niêgamfn,… chỉjqzjwlgh anh ấwgedy khôglpbng cóxqyc đrmsyưrwoua cho chịloqowlgh thôglpbi…”

“Còqrtun cóxqyc,…” Quảomyy Quảomyyxqyci xong liềsrkcn quanh nhàwlgh mộywvbt chúnmzet, nhìbtepn thấwgedy mộywvbt tờtzmt giấwgedy bịloqoqrtu nhàwlghu trêgamfn ban côglpbng, côglpb liềsrkcn đrmsyi qua nhặysrft tờtzmt giấwgedy đrmsyóxqycgamfn, đrmsyưrwoua cho Hứlijea Ôutwxn Noãlijen: “Đnxrdâglpby làwlgh giấwgedy chiềsrkcu hôglpbm qua anh Báikidn Thàwlghnh đrmsyãlije viếkfnvt.”

Nhữkfnvng chữkfnv Ôutwxn Noãlijen nhỏkigt Ôutwxn Noãlijen lớfufxn đrmsyưrwoulijec viếkfnvt ngoáikidy trêgamfn giấwgedy… Hứlijea Ôutwxn Noãlijen bấwgedt giáikidc cắeyxtn môglpbi, khóxqycc ra tiếkfnvng.

“Kỳpjvd thựzjvic, em vẫjqzjn luôglpbn rấwgedt muốzkzcn tìbtepm chịloqo, nóxqyci tấwgedt cảomyy nhữkfnvng chuyệfufxn nàwlghy cho chịloqo biếkfnvt, nhưrwoung màwlgh anh ấwgedy nghe thấwgedy liềsrkcn khôglpbng cho em đrmsyi, em hỏkigti anh ấwgedy tạysrfi sao anh ấwgedy lạysrfi ngu ngốzkzcc nhưrwou vậloqoy?”

“Anh ấwgedy nóxqyci từwlgh rấwgedt lâglpbu trưrwoufufxc đrmsyâglpby anh ấwgedy đrmsyãlije quyếkfnvt đrmsyloqonh rờtzmti khỏkigti thếkfnv giớfufxi củlvqta chịloqo, chuyệfufxn anh ấwgedy yêgamfu chịloqo, chỉjqzjwlgh chuyệfufxn củlvqta mìbtepnh anh ấwgedy màwlgh thôglpbi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.