Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 10 : Sau tường ngăn có nam thần (10)
Toàzsgl n thâdjbi n quảeptr n gia giốrdrh ng nhưvopv bịjmtk đumdu óylcq ng băzefv ng, châdjbi n liềlrxk n dừijuu ng bưvopv ớzxll c, nhìylcq n Cốrdrh Dưvopv Sinh tứahpz c giậioiw n đumdu iêhndh n cuồaugq ng, cóylcq chúumdu t lo lắvtve ng cho Tầutwx n Chỉshfn Áceck i, mớzxll i to gan mởhwfc miệfwez ng muốrdrh n khuyêhndh n nhủzloz Cốrdrh Dưvopv Sinh: “Cốrdrh ...”
”Cúumdu t!”
Cốrdrh Dưvopv Sinh chỉshfn nóylcq i mộylcq t chữlrxk , toàzsgl n thâdjbi n quảeptr n gia đumdu ềlrxk u dựpizn ng tóylcq c gáezbu y, lao nhanh xuốrdrh ng lầutwx u.
Cửrkru a phòvwvw ng đumdu óylcq ng sầutwx m lạbpvb i, Cốrdrh Dưvopv Sinh đumdu i vềlrxk phímuin a Tầutwx n Chỉshfn Áceck i.
Hắvtve n bưvopv ớzxll c rấwaam t chậioiw m, đumdu ạbpvb p trêhndh n tấwaam m thảeptr m dàzsgl y, khôjmtk ng pháezbu t ra tiếwngj ng đumdu ộylcq ng nàzsgl o.
Cốrdrh Dưvopv Sinh nhưvopv vậioiw y liềlrxk n khiếwngj n cho ngưvopv ờioiw i ta cảeptr m thấwaam y sợhwfc hãpizn i, hắvtve n lúumdu c nàzsgl y khiếwngj n cho ngưvopv ờioiw i ta thậioiw t sựpizn muốrdrh n chạbpvb y trốrdrh n.
Tầutwx n Chỉshfn Áceck i hoảeptr ng sợhwfc nắvtve m chặnhlp t áezbu o lóylcq t trong tay, hai châdjbi n run run từijuu từijuu di chuyểsmpm n.
Nhưvopv ng côjmtk khôjmtk ng đumdu i nổwaam i, côjmtk chỉshfn cóylcq thểsmpm trơlkpm mắvtve t nhìylcq n hắvtve n bưvopv ớzxll c từijuu ng bưvopv ớzxll c rồaugq i dừijuu ng lạbpvb i trưvopv ớzxll c mặnhlp t mìylcq nh.
Hắvtve n gầutwx n côjmtk nhưvopv vậioiw y, làzsgl m cho côjmtk càzsgl ng sợhwfc hãpizn i, khôjmtk ng dáezbu m nhìylcq n thẳaacp ng vàzsgl o áezbu nh mắvtve t củzloz a hắvtve n, chỉshfn cóylcq thểsmpm cúumdu i đumdu ầutwx u, nhìylcq n môjmtk ng lung.
Côjmtk thấwaam p hơlkpm n hắvtve n rấwaam t nhiềlrxk u, hắvtve n cúumdu i đumdu ầutwx u, nhìylcq n chằaiax m chằaiax m đumdu ỉshfn nh đumdu ầutwx u củzloz a côjmtk mộylcq t lúumdu c, bỗzxll ng đumdu ưvopv a tay ra kéxkdh o tóylcq c côjmtk , buộylcq c côjmtk phảeptr i ngẩsohx ng đumdu ầutwx u lêhndh n.
Đmebq au đumdu ớzxll n ậioiw p đumdu ếwngj n, Tầutwx n Chỉshfn Áceck i nhịjmtk n khôjmtk ng đumdu ưvopv ợhwfc c thốrdrh t lêhndh n: “Dưvopv Sinh...”
Hai chữlrxk đumdu ơlkpm n giảeptr n nhưvopv ng lạbpvb i khiếwngj n con ngưvopv ơlkpm i củzloz a Cốrdrh Dưvopv Sinh co rúumdu t, giậioiw t tóylcq c côjmtk càzsgl ng mạbpvb nh: “Côjmtk gọwadl i tôjmtk i làzsgl gìylcq ?”
Tầutwx n Chỉshfn Áceck i đumdu au đumdu ếwngj n mứahpz c mặnhlp t trắvtve ng bệfwez ch, giậioiw t giậioiw t môjmtk i đumdu ổwaam i giọwadl ng: “Cốrdrh ... Cốrdrh tiêhndh n sinh...”
Cốrdrh Dưvopv Sinh cưvopv ờioiw i gằaiax ng mộylcq t tiếwngj ng, hắvtve n khôjmtk ng tiếwngj p tụggnv c nóylcq i chuyệfwez n vớzxll i côjmtk , trựpizn c tiếwngj p cúumdu i ngưvopv ờioiw i hôjmtk n lêhndh n môjmtk i côjmtk .
Khôjmtk ng phảeptr i hôjmtk n, nóylcq i đumdu úumdu ng hơlkpm n làzsgl cắvtve n.
Hắvtve n khôjmtk ng đumdu ểsmpm ýtreq đumdu ếwngj n cảeptr m nhậioiw n củzloz a côjmtk , chỉshfn mạbpvb nh mẽhwfc cạbpvb y đumdu ôjmtk i môjmtk i đumdu óylcq ng chặnhlp t củzloz a côjmtk , dùmebq ng sứahpz c lựpizn c rấwaam t lớzxll n đumdu ểsmpm trảeptr thùmebq , cóylcq đumdu iềlrxk u, hai ba lầutwx n côjmtk vẫosko n khôjmtk ng héxkdh miệfwez ng, môjmtk i bịjmtk hắvtve n cắvtve n đumdu ếwngj n chảeptr y máezbu u, mùmebq i máezbu u tanh lậioiw p tứahpz c hòvwvw a vàzsgl o nụggnv hôjmtk n kia.
Tầutwx n Chỉshfn Áceck i bịjmtk đumdu au, muốrdrh n chạbpvb y trốrdrh n, nhưvopv ng càzsgl ng giãpizn y dụggnv a, hắvtve n lạbpvb i càzsgl ng mạbpvb nh tay, khiếwngj n cho mùmebq i máezbu u trong miệfwez ng hai ngưvopv ờioiw i ngàzsgl y mộylcq t nồaugq ng.
Tầutwx n Chỉshfn Áceck i cảeptr m thấwaam y buồaugq n nôjmtk n, dùmebq sứahpz c củzloz a côjmtk khôjmtk ng ngăzefv n nổwaam i sứahpz c củzloz a Cốrdrh Dưvopv Sinh, vẫosko n liềlrxk u mạbpvb ng dãpizn y dụggnv a.
Cốrdrh Dưvopv Sinh khôjmtk ng đumdu ểsmpm ýtreq đumdu ếwngj n dãpizn y dụggnv a củzloz a côjmtk , bắvtve t đumdu ưvopv ợhwfc c đumdu ầutwx u lưvopv ỡwadl i củzloz a côjmtk liềlrxk n tàzsgl n nhẫosko n cắvtve n mộylcq t cáezbu i, mãpizn i đumdu ếwngj n khi cảeptr m nhậioiw n đumdu ưvopv ợhwfc c Tầutwx n Chỉshfn Áceck i vìylcq quáezbu đumdu au màzsgl khôjmtk ng còvwvw n dãpizn y dụggnv a nổwaam i nữlrxk a, mớzxll i buôjmtk ng tha đumdu ôjmtk i môjmtk i sưvopv ng đumdu ỏyshj củzloz a côjmtk , lạbpvb i di chuyểsmpm n đumdu ếwngj n tai côjmtk , âdjbi m thanh kiềlrxk u diễhcui m, nhưvopv đumdu ang nóylcq i lờioiw i tâdjbi m tìylcq nh, nhưvopv ng hơlkpm i thởhwfc ấwaam m áezbu p kia lạbpvb i nóylcq i ra nhữlrxk ng lờioiw i lạbpvb nh nhưvopv băzefv ng: “Côjmtk nghĩrdrh nhữlrxk ng lờioiw i tôjmtk i nóylcq i làzsgl giỡwadl n chơlkpm i thôjmtk i sao?”
”Tôjmtk i khôjmtk ng phảeptr i đumdu ãpizn nóylcq i vớzxll i côjmtk rằaiax ng việfwez c củzloz a tôjmtk i vàzsgl côjmtk khôjmtk ng đumdu ưvopv ợhwfc c đumdu ểsmpm ôjmtk ng biếwngj t sao?”
Hắvtve n hímuin p mắvtve t, lạbpvb i nóylcq i: “Vẫosko n làzsgl côjmtk ởhwfc mộylcq t mìylcq nh thiếwngj u hơlkpm i đumdu àzsgl n ôjmtk ng, nêhndh n ôjmtk ng vừijuu a đumdu ếwngj n, côjmtk lạbpvb i khôjmtk ng thểsmpm chờioiw đumdu ưvopv ợhwfc c giởhwfc trỏyshj cũktgg đumdu ểsmpm ôjmtk ng buộylcq c tôjmtk i quay vềlrxk ngủzloz cùmebq ng côjmtk cóylcq phảeptr i khôjmtk ng?”
”Cú
Cố
Cử
Hắ
Cố
Tầ
Như
Hắ
Cô
Đ
Hai chữ
Tầ
Cố
Khô
Hắ
Tầ
Tầ
Cố
”Tô
Hắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.