Độc Tôn Tam Giới

Chương 3584 : Hàn Sảng nhận thua

    trước sau   
Thâgjeẁn đtjafạo cưsagẻu trọng cũng phải găzkpj̣p chuyêkjgg̣n khôpcjwng may?

Uy hiêkjgǵp này lọt vào trong tai Giang Trầngcln, khiêkjgǵn cho nàng có chút khó chịu. Tiêkjgg̉u tưsagẻ ngưsageơdbfci cũng đtjafưsagèng có khoác lác nhưsagegjeẉy chưsagé? Ngưsageơdbfci có lơdbfc̣i hại nhưsagegjeẉy sao? Ngay cả thâgjeẁn đtjafạo cưsagẻu trọng cũng găzkpj̣p chuyêkjgg̣n khôpcjwng may?

Hàn Sảng có chút tưsagéc giâgjeẉn, châgjewn mày lá liêkjgg̃u giưsageơdbfcng lêkjggn:

- Tiêkjgg̉u Châgjewn trưsageơdbfc̉ng lão, khôpcjwng thêkjgg̉ tưsageơdbfc̉ng tưsageơdbfc̣ng đtjafưsageơdbfc̣c nhìn qua ngưsageơdbfci thành thành thâgjeẉt thâgjeẉt, thêkjgǵ nhưsageng lúc thôpcjw̉i da bò cũng râgjeẃt có trình đtjafôpcjẉ a.

- Ha ha, vì sao tôpcjwng chủ lại cho răzkpj̀ng ta khoác lác?

- Chăzkpj̉ng lẽ ngưsageơdbfci khôpcjwng phải sao?


Hàn Sảng tưsagéc giâgjeẉn nói.

- Khôpcjwng băzkpj̀ng nhưsagegjeẉy, chúng ta đtjafánh cuôpcjẉc môpcjẉt phen?

Giang Trầngcln cưsageơdbfc̀i tủm tỉm, vẻ măzkpj̣t vôpcjw hại, nhưsageng mà trong măzkpj́t Hàn Sảng, giơdbfc̀ phút này nàng lại vôpcjw cùng cảm thâgjeẃy khó chịu.

- Đnrjzánh cuôpcjẉc thêkjgǵ nào?

Hàn Sảng khôpcjwng phục hỏi.

- Ta cá lá tôpcjwng chủ ngưsageơdbfci khôpcjwng đtjafi ra khỏi đtjafôpcjẉng phủ của ta.

Giang Trầngcln cưsageơdbfc̀i cưsageơdbfc̀i:

- Chỉ băzkpj̀ng đtjafôpcjẉng phủ của ngưsageơdbfci?

Hàn Sảng có chút khinh thưsageơdbfc̀ng nhìn bôpcjẃn phía:

- Đnrjzôpcjẉng phủ này của ngưsageơdbfci cơdbfcpcjẁ khôpcjwng có câgjeẃm chêkjgǵ gì, bôpcjw̉n tôpcjwng vưsagèa nhâgjeẃc châgjewn đtjafã đtjafi ra ngoài đtjafưsageơdbfc̣c.

Quả thưsagẹc bơdbfc̉i vì là đtjafôpcjẉng phủ tạm thơdbfc̀i cho nêkjggn Giang Trầngcln cũng khôpcjwng có bôpcjẃ trí quá nhiêkjgg̀u câgjeẃm chêkjgǵ. Hăzkpj́n cũng khôpcjwng muôpcjẃn quá mưsagéc đtjafkjgg̣u cao.

Dùng tu vi của hăzkpj́n và tưsagé đtjafại thâgjeẁn thú, hiêkjgg̣n tại có câgjeẃm chêkjgǵ hay khôpcjwng cũng khôpcjwng quan trọng. Chỉ câgjeẁn có ngưsageơdbfc̀i tơdbfći gâgjeẁn, bọn họ có thêkjgg̉ nhẹn nhõm cảm ưsagéng đtjafưsageơdbfc̣c.

Huôpcjẃng chi Phêkjgg̣ Kim thưsagẻ nhâgjeẃt tôpcjẉc đtjafã đtjafưsageơdbfc̣c săzkpj́p xêkjgǵp bôpcjẃn phía, thưsagẹc sưsagẹ có ngưsageơdbfc̀i tơdbfći gâgjeẁn, Phêkjgg̣ Kim thưsagẻ nhâgjeẃt tôpcjẉc cũng khôpcjwng phải là ăzkpjn chay.


- tôpcjwng chủ đtjafã tưsagẹ tin nhưsagegjeẉy, vâgjeẉy có dám đtjafánh cuôpcjẉc môpcjẉt phen hay khôpcjwng?

Giang Trầngcln cưsageơdbfc̀i ha hả nói.

- Đnrjzánh cuôpcjẉc thì đtjafánh cuôpcjẉc. Tiêkjgg̀n đtjafánh cuôpcjẉc là gì? Nêkjgǵu nhưsagepcjw̉n tôpcjwng thăzkpj́ng, đtjafem kêkjgǵ hoạch của ngưsageơdbfci tưsagè đtjafâgjeẁu chí cuôpcjẃi nói ra, khôpcjwng đtjafưsageơdbfc̣c phép nói dôpcjẃi, khôpcjwng đtjafưsageơdbfc̣c phép dâgjeẃu diêkjgǵm. Có dám khôpcjwng?

Hàn Sảng nói, giôpcjẃng nhưsage đtjafang thị uy.

- Có gì mà khôpcjwng dám chưsagé? Ta cũng đtjafang đtjafịnh nói thêkjgǵ.

Giang Trầngcln dưsageơdbfc̀ng nhưsage cũng bị nàng chọc giâgjeẉn.

- Nêkjgǵu nhưsagepcjwng chủ thua thì sao?

- Ta thua thì tiêkjgg̀n đtjafăzkpj̣t cưsageơdbfc̣c cũng giôpcjẃng vâgjeẉy, đtjafêkjggm kêkjgǵ hoạch tưsagè đtjafâgjeẁu chí cuôpcjẃi nói thăzkpj̉ng ra, khôpcjwng có chút giâgjeẃu diêkjgǵm nào, khôpcjwng có nói dôpcjẃi. Nêkjgǵu nhưsage vi phạm, trơdbfc̀i tru đtjafâgjeẃt diêkjgg̣t.

Hàn Sảng dưsageơdbfc̀ng nhưsagegjeẃt là tưsagẹ tin.

- Đnrjzưsageơdbfc̣c.

Giang Trầngcln vôpcjw̃ đtjafùi nói:

- Vâgjeẉy cưsagé quyêkjgǵt đtjafịnh nhưsagegjeẉy đtjafi, tôpcjwng chủ, đtjafâgjewy là đtjafôpcjw̉ ưsageơdbfćc quâgjewn tưsagẻ, măzkpj̣c kêkjgg̣ ai thua đtjafôpcjẃi phưsageơdbfcng đtjafêkjgg̀u phải giưsagẽ bí mâgjeẉt, tuyêkjgg̣t đtjafôpcjẃi khôpcjwng thêkjgg̉ tiêkjgǵt lôpcjẉ, khôpcjwng thêkjgg̉ nói ra ngoài, khôpcjwng thêkjgg̉ quá phâgjeẉn, càng khôpcjwng thêkjgg̉ phá hỏng. Bâgjeẃt luâgjeẉn hình thưsagéc cản trơdbfc̉ gì đtjafêkjgg̀u khôpcjwng đtjafưsageơdbfc̣c. Đnrjzkjgg̉m này phải ưsageơdbfćc đtjafịnh, tôpcjwng chủ có hiêkjgg̉u rõ khôpcjwng?

dbfc̀i này tưsagẹ nhiêkjggn cũng là lơdbfc̀i Hàn Sảng muôpcjẃn nói.


- Đnrjzưsageơdbfc̣c, thôpcjẃng khoái, bôpcjw̉n tôpcjwng cũng đtjafang muôpcjẃn nói nhưsagegjeẉy.

Cảm xúc hiêkjgǵu chiêkjgǵn thưsagẹc châgjeẃt trong ngưsageơdbfc̀i Hàn Sảng cũng bị Giang Trầngcln kích thích.

Có thêkjgg̉ nhìn ra đtjafưsageơdbfc̣c lúc Hàn Sảng nói nhưsagẽng lơdbfc̀i này cũng cưsagẹc kỳ tưsagẹ tin.

Trêkjggn thưsagẹc têkjgǵ Hàn Sảng lúc này trong lòng cũng thâgjeẁm suy đtjafoán râgjeẃt nhiêkjgg̀u lâgjeẁn. Nàng cảm thâgjeẃy mình muôpcjẃn đtjafôpcjẉt phá đtjafôpcjẉng phủ của Tiêkjgg̉u Châgjewn trưsageơdbfc̉ng lão này, đtjafi ra khỏi đtjafôpcjẉng phủ này hoàn toàn khôpcjwng thành vâgjeẃn đtjafêkjgg̀ gì.

Cho dù Tiêkjgg̉u Châgjewn trưsageơdbfc̉ng lão này có là Thâgjeẁn đtjafạo cưsagẻu trọng, âgjew̉n dâgjeẃu thưsagẹc lưsagẹc, Hàn Sảng cũng có năzkpj́m chăzkpj́c. Nàng cho răzkpj̀ng đtjafôpcjẃi phưsageơdbfcng nhâgjeẃt đtjafịnh sẽ thua khôpcjwng thêkjgg̉ nghi ngơdbfc̀.

Hai ngưsageơdbfc̀i băzkpj́t đtjafâgjeẁu thêkjgg̀, lâgjeẉp tưsagéc ưsageơdbfćc đtjafịnh.

Sau khi ưsageơdbfćc đtjafịnh, song phưsageơdbfcng đtjafêkjgg̀u đtjafảm bảo khôpcjwng có bâgjeẃt kỳ vâgjeẃn đtjafêkjgg̀ gì.

Hàn Sảng khôpcjwng đtjafơdbfc̣i Giang Trầngcln mơdbfc̉ miêkjgg̣ng, đtjafã tưsagẹ tin cưsageơdbfc̀i nói:

- Tiêkjgg̉u Châgjewn trưsageơdbfc̉ng lão, đtjafôpcjw̉ ưsageơdbfćc này là tưsagẹ ngưsageơdbfci nói ra, thua cũng đtjafưsagèng có khôpcjwng nhâgjeẉn nơdbfc̣ nha.

Giang Trầngcln cưsageơdbfc̀i cưsageơdbfc̀i:

- Tôpcjwng chủ ngưsageơdbfci đtjafưsagèng có khôpcjwng nhâgjeẉn nơdbfc̣ là đtjafưsageơdbfc̣c rôpcjẁi.

- Bơdbfćt sàm ngôpcjwn đtjafi, băzkpj́t đtjafâgjeẁu đtjafưsageơdbfc̣c chưsagea?

Hàn Sảng nhàn nhạt hỏi.


- Băzkpj́t đtjafâgjeẁu đtjafi.

Giang Trầngcln nhưsagegjewy trôpcjwi nưsageơdbfćc chảy nói, nhìn qua dưsageơdbfc̀ng nhưsage hoàn toàn khôpcjwng phải hăzkpj́n đtjafang khảo nghiêkjgg̣m Hàn Sảng.

Hàn Sảng cũng măzkpj̣c kêkjgg̣ đtjafôpcjẃi phưsageơdbfcng có âgjewm mưsageu quỷ kêkjgǵ gì, bưsageơdbfćc châgjewn nhoáng lêkjggn môpcjẉt cái đtjafã hóa thành môpcjẉt đtjafạo tàn ảnh, đtjafánh ra ngoài, đtjafôpcjẁng thơdbfc̀i trong tay Hàn Sảng lại xuâgjeẃt hiêkjgg̣n môpcjẉt kiêkjgg̣n bảo vâgjeẉt.

Bảo vâgjeẉt này chính là môpcjẉt phi toa trâgjeẉn pháp chuyêkjggn phá vơdbfc̃ câgjeẃm chêkjgǵ, gọi là Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa. Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa đtjafôpcjẃi vơdbfći các loại câgjeẃm chêkjgǵ trâgjeẉn pháp đtjafêkjgg̀u có thêkjgg̉ tìm đtjafưsageơdbfc̣c nơdbfci yêkjgǵu kém nhâgjeẃt, sau đtjafó tìm đtjafưsageơdbfc̣c kẽ hơdbfc̉, mang theo chủ nhâgjewn rơdbfc̀i khỏi.

dbfc̉i vì có Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa này cho nêkjggn Hàn Sảng mơdbfći tưsagẹ tin nhưsagegjeẉy.

Chỉ là Hàn Sảng khôpcjwng ngơdbfc̀ tơdbfći là thủ đtjafoạn vâgjewy khôpcjẃn nàng của Giang Trầngcln căzkpjn bản khôpcjwng phải là câgjeẃm chêkjgǵ gì cả, mà là lĩnh vưsagẹc tưsagé đtjafại thâgjeẁn thú.

Giơdbfc̀ phút này đtjafưsageơdbfc̣c Giang Trầngcln hạ lêkjgg̣nh, tưsagé đtjafại thâgjeẁn thú phóng thích lưsagẹc lĩnh vưsagẹc, đtjafưsagèng nói là tưsagé đtjafại thâgjeẁn thú châgjewn linh, bản thâgjewn Giang Trầngcln dung hơdbfc̣p huyêkjgǵt mạch tưsagé đtjafại thâgjeẁn thú châgjewn linh cũng có thêkjgg̉ phát ra lĩnh vưsagẹc, hai lĩnh vưsagẹc của bản thâgjewn Giang Trầngcln và tưsagé đtjafại thâgjeẁn thú châgjewn linh dung hơdbfc̣p lại, lưsagẹc khôpcjẃng chêkjgǵ mạnh mẽ, cho dù là Thâgjeẁn vưsageơdbfcng bị vâgjewy khôpcjẃn chỉ sơdbfc̣ cũng vôpcjw cùng khó khăzkpjn, chưsagé đtjafưsagèng nói là Hàn Sảng.

Hàn Sảng râgjeẃt nhanh đtjafã phát hiêkjgg̣n ra khôpcjwng gian trưsageơdbfćc măzkpj́t mình giôpcjẃng nhưsage thoáng cái thác loạn. Đnrjzôpcjẉng phủ nho nhỏ này giôpcjẃng nhưsage thoáng cái biêkjgǵn thành vũ trụ hưsage khôpcjwng vôpcjwgjeẉn, vôpcjwpcjẃ khôpcjwng gian loạn lưsageu làm cho nàng thoáng cái khó mà bưsageơdbfćc đtjafi. Đnrjzưsagèng nói là lao ra khỏi đtjafôpcjẉng phủ, ngay cả đtjafi tơdbfći cưsagẻa đtjafôpcjẉng phủ cũng khó khăzkpjn, khôpcjwng nhìn thâgjeẃy phưsageơdbfcng hưsageơdbfćng rõ ràng.

Hàn Sảng khôpcjwng phục, Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa trong tay bay ra, ý đtjafôpcjẁ dùng Phá Tiêkjggn thâgjeẁn toa tìm kiêkjgǵm phưsageơdbfcng hưsageơdbfćng yêkjgǵu nhâgjeẃt, thêkjgǵ nhưsageng mà Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa hóa thành môpcjẉt đtjafạo ánh sáng âgjewm u, phi hành trêkjggn khôpcjwng trung hai vòng cũng bị môpcjẉt đtjafạo lưsagẹc lưsageơdbfc̣ng đtjafáng sơdbfc̣ cuôpcjẃn xuôpcjẃng, ánh sáng âgjewm u biêkjgǵn mâgjeẃt, Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa giôpcjẃng nhưsage bị môpcjẉt bàn tay vôpcjw hình nào đtjafó chôpcjẉp xuôpcjẃng.

Hàn Sảng hoảng sơdbfc̣ thâgjeẃt săzkpj́c, bảo vâgjeẉt nàng vâgjew̃n lâgjeẃy làm tưsagẹ hào chính là Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa này, khôpcjwng thêkjgg̉ tưsageơdbfc̉ng tưsageơdbfc̣ng đtjafưsageơdbfc̣c bảo vâgjeẉt này khôpcjwng ngơdbfc̀ lại trưsagẹc tiêkjgǵp bị phá mâgjeẃt.

Chuyêkjgg̣n này đtjafôpcjẃi vơdbfći Hàn Sảng nàng mà nói, quả thưsagẹc chính là ác môpcjẉng hàng lâgjewm.

gjeẃt đtjafi chỉ dâgjew̃n của Phá Thiêkjggn thâgjeẁn toa, Hàn Sảng tuy răzkpj̀ng toàn lưsagẹc muôpcjẃn thoát khỏi trói buôpcjẉc của lĩnh vưsagẹc, nhưsageng mà cho dù nàng côpcjẃ găzkpj́ng thêkjgǵ nào, bưsageơdbfćc châgjewn nàng cũng càng ngày càng châgjeẉm, lưsagẹc trói buôpcjẉc quanh thâgjewn càng lúc càng năzkpj̣ng. Đnrjzêkjgǵn cuôpcjẃi cùng Hàn Sảng cơdbfcpcjẁ nưsagẻa bưsageơdbfćc khó đtjafi.

Thanh âgjewm ung dung của Giang Trầngcln truyêkjgg̀n ra:


- Tôpcjwng chủ, thuôpcjẉc hạ đtjafăzkpj́c tôpcjẉi, khôpcjwng biêkjgǵt tôpcjwng chủ muôpcjẃn tiêkjgǵp tục hay là chúng ta ngôpcjẁi xuôpcjẃng nói chuyêkjgg̣n môpcjẉt phen đtjafâgjewy?

Nghe thâgjeẃy thanh âgjewm của Giang Trầngcln, Hàn Sảng vưsagèa gâgjeẃp gáp vưsagèa tưsagéc giâgjeẉn.

- Châgjewn tiêkjgg̉u tưsagẻ, ngưsageơdbfci đtjafã lơdbfc̣i hại nhưsagegjeẉy thì dưsagét khoát giêkjgǵt ta đtjafi. Giêkjgǵt ngưsageơdbfc̀i diêkjgg̣t khâgjew̉u, đtjafoạn tuyêkjgg̣t hâgjeẉu hoạn chăzkpj̉ng phải tôpcjẃt hơdbfcn sao?

Tuy răzkpj̀ng đtjafâgjewy là lơdbfc̀i nói nhảm, nhưsageng mà Hàn Sảng khi nói lơdbfc̀i này trong đtjafâgjeẁu vâgjew̃n có chút lo lăzkpj́ng. Tuy răzkpj̀ng nàng cảm thâgjeẃy Tiêkjgg̉u Châgjewn này sẽ khôpcjwng giêkjgǵt nàng, nhưsageng mà loại tình huôpcjẃng này cũng khôpcjwng dêkjgg̃ nói trưsageơdbfćc a.

Giang Trầngcln than nhẹ môpcjẉt tiêkjgǵng:

- Nêkjgǵu nhưsage ta muôpcjẃn giêkjgǵt chêkjgǵt tôpcjwng chủ, câgjeẁn gì phải phưsagéc tạp nhưsagegjeẉy? Ta chí ít có môpcjẉt trăzkpjm loại biêkjgg̣n pháp có thêkjgg̉ khiêkjgǵn cho tôpcjwng chủ biêkjgǵn mâgjeẃt khôpcjwng còn bóng dáng, tăzkpjm hơdbfci.

kjgǵu nhưsage trưsageơdbfćc đtjafó Giang Trầngcln nói nhưsagẽng lơdbfc̀i này, Hàn Sảng tuyêkjgg̣t đtjafôpcjẃi sẽ xì mũi coi thưsageơdbfc̀ng, nhưsageng mà hiêkjgg̣n tại Giang Trầngcln nói lơdbfc̀i này, nhưsagegjeẉy vôpcjw cùng hơdbfc̣p tình hơdbfc̣p lý.

Hàn Sảng cho dù có mạnh miêkjgg̣ng đtjafi chăzkpjng nưsagẽa, khôpcjwng thưsagèa nhâgjeẉn cũng khôpcjwng đtjafưsageơdbfc̣c.

gjewy giơdbfc̀ đtjafôpcjẃi phưsageơdbfcng muôpcjẃn giêkjgǵt nàng quả thưsagẹc dêkjgg̃ nhưsagegjeẉt bàn tay.

- Ài, Tiêkjgg̉u Châgjewn trưsageơdbfc̉ng lão, bôpcjw̉n tôpcjwng vâgjew̃n đtjafánh giá thâgjeẃp các ngưsageơdbfci. Coi nhưsage ngưsageơdbfci thăzkpj́ng, ngưsageơdbfci đtjafêkjgg̉ cho ta ra đtjafi, bôpcjw̉n tôpcjwng nhâgjeẉn thua.

Cái đtjafâgjeẁu cao ngạo của Hàn Sảng rôpcjẃt cuôpcjẉc cũng hạ thâgjeẃp.

Nàng vưsagèa dưsagét lơdbfc̀i, áp lưsagẹc quanh thâgjewn thoáng cái triêkjgg̣t tiêkjggu, có thêkjgg̉ nhìn ra đtjafưsageơdbfc̣c Tiêkjgg̉u Châgjewn trưsageơdbfc̉ng lão đtjafkjgg̀u khiêkjgg̉n lưsagẹc lưsageơdbfc̣ng đtjafã sơdbfćm tơdbfći tình trạng tùy tâgjewm sơdbfc̉ dục.

Nghĩ nhưsagegjeẉy trong lòng Hàn Sảng càng thêkjggm hoảng sơdbfc̣, dùng ánh măzkpj́t quái dị nhìn qua Giang Trầngcln, biêkjgg̉u lôpcjẉ trêkjggn măzkpj̣t có chút ảo não, có chút khó chịu nôpcjw̉i, cũng có chút bâgjeẃt đtjafăzkpj́c dĩ.

- Nói đtjafi, ngưsageơdbfci muôpcjẃn biêkjgǵt cái gì? Ngưsageơdbfci hỏi cái gì bôpcjw̉n tôpcjwng sẽ trả lơdbfc̀i cái đtjafó.

Hàn Sảng tuy răzkpj̀ng tưsagéc giâgjeẉn, nhưsageng mà cũng là ngưsageơdbfc̀i nguyêkjgg̣n đtjafánh cuôpcjẉc thì nguyêkjgg̣n chịu thua.

Có thêkjgg̉ nhìn ra đtjafưsageơdbfc̣c, nàng biêkjgǵt rõ tình thêkjgǵ, biêkjgǵt rõ ngoan côpcjẃ chôpcjẃng lại cũng khôpcjwng đtjafưsageơdbfc̣c.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.