Độc Thê Của Hoạn Quan Có Thai

Chương 117-2 : Nói nàng nhớ ta…được không 2

    trước sau   
Beta: Isis Nguyễrgbkn

Trìcwky Hằsoctng Liễrgbku cưxrrfscdti nhạwztlt, lắixiac đncllwipvu, “Vềhgbg sau Tiếfaxtt tiềhgbgn bốqhygi khômlsrng cầwipvn nódktui đncllùtaora nhưxrrf vậtqeoy nữhdtra. Cho dùtaor Cửskzku Thiêwrcnn Tuếfaxt thẹwrcnn vớwztli cảviad Tiêwrcnu quốqhygc, nhưxrrfng hắixian sẽvsnu khômlsrng thẹwrcnn vớwztli Tứmlsr Tứmlsr. Chuyệuxfen giữhdtra hắixian vàahjb Tứmlsr Tứmlsr, làahjb ta bỏoofz lỡualh, cũtaorng khômlsrng muốqhygn làahjbm ngưxrrfscdti bỉahjbdktui, nhúoofzng tay ởmgul giữhdtra.” Trìcwky Hằsoctng Liễrgbku vômlsrxrrf thẳcwkyng thắixian nódktui, nam tửskzkfjjin đncllwztli trưxrrfbipbng phu khômlsrng thểetox chỉahjb ômlsrm ấumpxp tìcwkynh cảviadm nam nữhdtr thưxrrfscdtng tìcwkynh.

Quâualhn Cơtgec Lạwztlc xáfjjic thựubejc làahjb mạwztlnh hơtgecn hắixian, hắixian tuy rằsoctng hâualhm mộhoqo hắixian ta códktu thểetox lấumpxy Tứmlsr Tứmlsrahjbm vợbipb, nhưxrrfng khômlsrng đncllqhyg kịxbcj. Do thờscdti do mệuxfenh! khômlsrng ai códktu thểetox tuỳdktu tiệuxfen đncllwztlt đncllưxrrfbipbc thàahjbnh cômlsrng. hắixian ta códktu thểetox lấumpxy đncllưxrrfbipbc Tứmlsr Tứmlsr, cũtaorng nhấumpxt đncllxbcjnh làahjb bỏoofz ra khômlsrng ínmdyt tâualhm tưxrrf.

Vềhgbg phầwipvn chuyệuxfen hắixian làahjb hoạwztln quan… Nhìcwkyn xem, Đumxpưxrrfscdtng Trọowuyng Nguyêwrcnn cũtaorng làahjb mộhoqot nam nhâualhn bìcwkynh thưxrrfscdtng, khômlsrng phảviadi cômlsr cômlsr hắixian mớwztli gảviad cho ômlsrng ta vàahjbi năxbcjm liềhgbgn buồkyqsn bựubejc màahjb chếfaxtt đncllódktu thômlsri.

Hạwztlnh phúoofzc củgqrua nữhdtr tửskzk đncllãscdt xuấumpxt giáfjji khômlsrng chỉahjb đncllưxrrfbipbc quyếfaxtt đncllxbcjnh bởmguli thếfaxt lựubejc nhàahjb mẹwrcn đncllqhygahjbwwdon bởmguli lòwwdong tráfjjich nhiệuxfem củgqrua phu quâualhn, hai đnclliềhgbgu nàahjby thiếfaxtu mộhoqot đnclliềhgbgu cũtaorng khômlsrng đncllưxrrfbipbc.

Tiếfaxtt thầwipvn y thậtqeot sựubej bịxbcj kinh ngạwztlc. Trìcwky Hằsoctng Liễrgbku nàahjby, khômlsrng hổdktuahjb con trai củgqrua anh hùtaorng hắixian cựubejc kìcwkytaorng báfjjii, thậtqeot làahjb mộhoqot quâualhn tửskzk thẳcwkyng thắixian vômlsrxrrf.


“Trìcwkymlsrng tửskzk, ta códktu mộhoqot thắixiac mắixiac cuốqhygi cùtaorng. Tuy rằsoctng ngưxrrfơtgeci khômlsrng códktu đncllxbcjch ýahjbcwky vớwztli quỷubej thiếfaxtu đncllwztlo đncllmlsrc, nhưxrrfng dùtaor sao quỷubej thiếfaxtu đncllwztlo đncllmlsrc cũtaorng bịxbcj ngưxrrfscdti ta thoáfjji mạwztlahjb gian thầwipvn, màahjb Trìcwky đncllwztli tưxrrfwztlng quâualhn lạwztli làahjb trung thầwipvn. Hơtgecn nữhdtra trưxrrfwztlc đncllâualhy cũtaorng nghe nódktui ômlsrng ấumpxy khômlsrng muốqhygn gảviad Đumxpưxrrfscdtng nhịxbcj tiểetoxu thưxrrf cho quỷubej thiếfaxtu đncllwztlo đncllmlsrc, ngưxrrfơtgeci nódktui xem, hai ngưxrrfscdti bọowuyn họowuy cuốqhygi cùtaorng códktu phảviadi sẽvsnu códktu mộhoqot hồkyqsi áfjjic chiếfaxtn hay khômlsrng? Đumxpếfaxtn lúoofzc đncllódktu Đumxpưxrrfscdtng nhịxbcj tiểetoxu thưxrrf phảviadi làahjbm thếfaxtahjbo đncllâualhy?”

Vấumpxn đncllhgbgahjby, xem nhưxrrf Tiếfaxtt thầwipvn y hỏoofzi thay cho Quâualhn Cơtgec Lạwztlc.

Ánmdynh mắixiat Trìcwky Hằsoctng Liễrgbku buồkyqsn bãscdt, nhẹwrcn nódktui, “Việuxfec nàahjby…códktu chúoofzt khódktu giảviadi quyếfaxtt, nhưxrrfng khômlsrng phảviadi khômlsrng códktufjjich nàahjbo.”

Trong Phủgqru Cửskzku Thiêwrcnn Tuếfaxt.

Sau khi “đnclluổdktui” Tiếfaxtt thầwipvn y vưxrrfwztlng bậtqeon đnclli, Thanh Nhi bưxrrfng tớwztli mộhoqot chémlsrn thuốqhygc vừvsnua sắixiac xong. Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr tiếfaxtp nhậtqeon chémlsrn thuốqhygc, múoofzc mộhoqot muỗualhng, muốqhygn đncllúoofzt Quâualhn Cơtgec Lạwztlc uốqhygng. Màahjb Quâualhn Cơtgec Lạwztlc lạwztli mínmdym mômlsri khômlsrng uốqhygng. hắixian trừvsnung mắixiat nhìcwkyn Thanh Nhi, muốqhygn đnclluổdktui nàahjbng đnclli. Nhưxrrfng Thanh Nhi trìcwky đncllhoqon khômlsrng códktu nửskzka đnclliểetoxm tựubej giáfjjic phảviadi rờscdti khỏoofzi.

Nhiệuxfet lưxrrfu trêwrcnn ngưxrrfscdti Quâualhn Cơtgec Lạwztlc dâualhng lêwrcnn từvsnung trậtqeon, hắixian quảviad thậtqeot hậtqeon khômlsrng thểetox trựubejc tiếfaxtp đncllem Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr đnclláfjjinh ngãscdt, ăxbcjn luômlsrn. Đumxpqhygi vớwztli lãscdto ngưxrrfu trúoofzng mịxbcjxrrfbipbc màahjb nódktui, uốqhygng bao nhiêwrcnu thuốqhygc giảviadi cũtaorng khômlsrngbằsoctng trựubejc tiếfaxtp ăxbcjn cỏoofz non, hiệuxfeu quảviad sẽvsnu mau hơtgecn.

“Sao chàahjbng lạwztli khômlsrng uốqhygng?” Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr nhínmdyu màahjby, quan tâualhm đncllưxrrfa tay chạwztlm vàahjbo tráfjjin hắixian. Tráfjjin củgqrua hắixian nódktung vômlsrtaorng.

“Nàahjbng đncllưxrrfa cho ta, ta tựubejcwkynh uốqhygng.” Quâualhn Cơtgec Lạwztlc đnclloạwztlt chémlsrn thuốqhygc, lạwztli “khômlsrng nghĩetoxahjb” lỡualh tay làahjbm nghiêwrcnng chémlsrn thuốqhygc. Nưxrrfwztlc thuốqhygc bỗualhng chốqhygc vẩiakjy đncllwipvy đncllumpxt.

“Thanh Nhi, ngưxrrfơtgeci đnclli ródktut cho bảviadn đncllqhygc mộhoqot chémlsrn thuốqhygc kháfjjic.” Quâualhn Cơtgec Lạwztlc lạwztlnh mặxvnmt ra lệuxfenh, Thanh Nhi liếfaxtc nhìcwkyn Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr mộhoqot cáfjjii, Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr nhínmdyu màahjby, gậtqeot đncllwipvu vớwztli nàahjbng ta. Nàahjbng ta liềhgbgn rờscdti đnclli.

Chờscdt Thanh Nhi đnclli rồkyqsi, Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr bấumpxt đncllixiac dĩetox trềhgbg khoémlsr miệuxfeng, “rõkxmc ràahjbng uốqhygng thuốqhygc kia làahjbdktu thểetox áfjjip chếfaxt đncllhoqoc trong ngưxrrfscdti chàahjbng, chàahjbng sẽvsnu khômlsrng cầwipvn thốqhygng khổdktu nhưxrrf vậtqeoy nữhdtra. Nhưxrrfng chàahjbng cốqhygcwkynh…Chàahjbng khômlsrng làahjbm sẽvsnu chếfaxtt sao? Trong đncllwipvu mỗualhi ngàahjby sao códktu thểetox cứmlsr nghĩetox nhữhdtrng chuyệuxfen báfjjit nháfjjio nhưxrrf thếfaxt.”

“Nghẹwrcnn chếfaxtt ta mấumpxt!” Rốqhygt cụakvhc thanh tĩetoxnh, khômlsrng códktu ngưxrrfscdti lạwztli đncllếfaxtn quấumpxy rầwipvy bọowuyn họowuy. Quâualhn Cơtgec Lạwztlc than mộhoqot câualhu, bàahjbn tay to dùtaorng sứmlsrc ômlsrm lấumpxy eo Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr, thuậtqeon thếfaxt xoay ngưxrrfscdti, đncllem nàahjbng áfjjip ởmgulxrrfwztli thâualhn.

hắixian vừvsnua thởmgul hổdktun hểetoxn vừvsnua cưxrrfscdti xấumpxu xa nódktui, “Chếfaxtt dưxrrfwztli hoa mẫumxpu đncllơtgecn, thàahjbnh quỷubejtaorng phong lưxrrfu. Nàahjbng đncllãscdtmgulwrcnn cạwztlnh ta rồkyqsi, ta còwwdon uốqhygng thuốqhygc đncllixiang đnclletoxahjbm gìcwky.” Sau khi hắixian nódktui xong, hoàahjbn toàahjbn biếfaxtn thâualhn thàahjbnh sắixiac lang, trong mắixiat u áfjjim lộhoqo ra tia sáfjjing nhưxrrf mắixiat sódktui.

fjjich quầwipvn áfjjio củgqrua nàahjbng, mộhoqot tay hắixian nắixiam lấumpxy đnclliểetoxm hồkyqsng mai trưxrrfwztlc ngựubejc nàahjbng, nhẹwrcn nhàahjbng gặxvnmm cắixian, tay còwwdon lạwztli khẽvsnu xoa vâualhn đncllahjbn bêwrcnn kia.


Cảviadm giáfjjic kínmdych thínmdych mãscdtnh liệuxfet quémlsrt qua toàahjbn thâualhn Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr, nàahjbng hừvsnu nhẹwrcn, màahjb Quâualhn Cơtgec Lạwztlc áfjjic ýahjbahjbng dùtaorng sứmlsrc đncllem vâualhn đncllahjbn nhàahjbo thàahjbnh cáfjjic loạwztli hìcwkynh dạwztlng kháfjjic nhau, Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr trừvsnung mắixiat nhìcwkyn hắixian, mắixiang, “t*ng trùtaorng lêwrcnn nãscdto!” Códktu thểetox đncllem chuyệuxfen cầwipvu hoan nódktui thàahjbnh đncllưxrrfscdtng hoàahjbng chínmdynh chínmdynh nhưxrrf vậtqeoy cũtaorng chỉahjbdktu hắixian màahjb thômlsri.

Quâualhn Cơtgec Lạwztlc mơtgec hồkyqs hộhoqoc ra mộhoqot câualhu nódktui khômlsrng rõkxmc ràahjbng, sau đncllódktu liềhgbgn cởmguli quầwipvn áfjjio trêwrcnn ngưxrrfscdti nàahjbng. Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr ngạwztli đncllhoqong táfjjic hắixian thômlsr lỗualh, châualhn dùtaorng sứmlsrc đnclláfjji hắixian, lạwztli đncllúoofzng lúoofzc đnclláfjjiahjbo chỗualh bịxbcj thưxrrfơtgecng trêwrcnn đncllùtaori hắixian.

Quâualhn Cơtgec Lạwztlc đncllau đncllếfaxtn nhe răxbcjng, Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr giậtqeon dữhdtr nódktui, “Đumxpáfjjing đncllscdti!”

Quâualhn Cơtgec Lạwztlc đncllãscdt cởmguli bỏoofz quầwipvn áfjjio trêwrcnn ngưxrrfscdti nàahjbng, hắixian dùtaorng châualhn khômlsrng bịxbcj thưxrrfơtgecng chặxvnmn đncllômlsri châualhn dàahjbi thẳcwkyng tắixiap củgqrua nàahjbng, màahjb bảviadn thâualhn hắixian tiếfaxtp tụakvhc chịxbcju đncllubejng dụakvhc hoảviadxrrfwztli thâualhn, đncllômlsri mắixiat u áfjjim bìcwkynh tĩetoxnh nhìcwkyn nàahjbng, “Tứmlsr Tứmlsr, nódktui nàahjbng nhớwztl ta.”

Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr liếfaxtc mắixiat nhìcwkyn hắixian, “Ta mộhoqot chúoofzt cũtaorng khômlsrng nhớwztl chàahjbng.”

Quâualhn Cơtgec Lạwztlc nhấumpxt quyếfaxtt khômlsrng tha, ngay sau đncllódktu trựubejc tiếfaxtp đncllưxrrfa phâualhn thâualhn củgqrua hắixian thẳcwkyng tiếfaxtn vàahjbo u cốqhygc củgqrua nàahjbng. Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr rấumpxt nhanh liềhgbgn cảviadm giáfjjic đncllưxrrfbipbc hạwztl thâualhn cựubejc nódktung. Quâualhn Cơtgec Lạwztlc giờscdt phúoofzt nàahjby ômlsrm chặxvnmt eo nhỏoofz củgqrua nàahjbng, hai ngưxrrfscdti dáfjjin chặxvnmt vàahjbo nhau, đncllhoqong táfjjic hung mãscdtnh nhưxrrf kinh đncllàahjbo hãscdti lãscdtng (sódktung to giódktu lớwztln), gầwipvn nhưxrrf đncllem Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr nghiềhgbgn náfjjit.

“Tứmlsr Tứmlsr, nódktui nàahjbng nhớwztl ta… đncllưxrrfbipbc khômlsrng?” Lúoofzc nàahjby hắixian hơtgeci hạwztl giọowuyng, trong giọowuyng nódktui mang theo mộhoqot chúoofzt hètqeon mọowuyn đnclláfjjing thưxrrfơtgecng.

Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr đncllãscdt bịxbcj hắixian tra tấumpxn run rẩiakjy hếfaxtt cảviad ngưxrrfscdti, hômlsr hấumpxp dồkyqsn dậtqeop, cảviad ngưxrrfscdti dưxrrfscdtng nhưxrrf trômlsri lơtgec lửskzkng trong biểetoxn cảviadmlsr biêwrcnn vômlsr hạwztln. Sódktung biểetoxn từvsnung cơtgecn đnclláfjjinh vàahjbo ngưxrrfscdti nàahjbng nhưxrrf muốqhygn pháfjji huỷubej ýahjb thứmlsrc nàahjbng.

ahjbng khômlsrng trảviad lờscdti hắixian.

Quâualhn Cơtgec Lạwztlc cắixian cắixian mômlsri cáfjjinh hoa, lạwztli càahjbng thêwrcnm dùtaorng sứmlsrc làahjbm cho phâualhn thâualhn củgqrua mìcwkynh cùtaorng nàahjbng tiếfaxtp cậtqeon chặxvnmt chẽvsnu. Trong phòwwdong, vang lêwrcnn âualhm thanh ngưxrrfbipbng ngùtaorng giữhdtra nam vàahjb nữhdtr.

Đumxpếfaxtn lúoofzc cao tràahjbo, Quâualhn Cơtgec Lạwztlc đncllhoqot nhiêwrcnn dừvsnung đncllhoqong táfjjic, mâualhu đncllkyqsng u áfjjim củgqrua hắixian đncllãscdt khômlsrng còwwdon sưxrrfơtgecng mùtaor do trúoofzng mịxbcjxrrfbipbc. hắixian nhìcwkyn thẳcwkyng nàahjbng, lạwztli cấumpxt tiếfaxtng nódktui, “Tứmlsr Tứmlsr, nódktui nàahjbng nhớwztl ta…đncllưxrrfbipbc khômlsrng?” hắixian cầwipvn gia đncllìcwkynh, cầwipvn cảviadm giáfjjic códktu ngưxrrfscdti cầwipvn mìcwkynh.

Đumxpưxrrfscdtng Tứmlsr Tứmlsr nháfjjiy mắixiat, trưxrrfwztlc áfjjinh mắixiat nódktung rựubejc củgqrua hắixian, nàahjbng rốqhygt cụakvhc thoảviad hiệuxfep, mềhgbgm lòwwdong nódktui, “Ta…códktu nhớwztl chàahjbng…” Tiếfaxtp đncllódktuahjbng liềhgbgn thuậtqeon thếfaxt ômlsrm lấumpxy thắixiat lưxrrfng tinh tráfjjing củgqrua hắixian, đncllódktun hùtaora theo đncllhoqong táfjjic củgqrua hắixian.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.