Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 973 : Thịnh Thế và Cố Lan San kết hôn (kết thúc 7)

    trước sau   
Thịrtmcnh Thếlceo khôhebing sợlceolhxoi chúwstvt nàteyao, mặqhqut dàteyay màteyay dạzpumn nhìsloln Cốhsnk Lan San, cưhgxaresti, hỏvjivi tớgfxmi: “Sởvjiv Sởvjiv, thìslol ra làteya, thờresti đldltiểhozvm trưhgxagfxmc kia em cũspuhng bắaeqkt đldltzttbu vìslol anh màteya ghen àteya?”

Mặqhqut Cốhsnk Lan San đldlten lạzpumi, vừoqqoa nghĩdbnd muốhsnkn giơemjq tay lêvavrn, đldltuvdcy Thịrtmcnh Thếlceo ra, thìslol Thịrtmcnh Thếlceo lạzpumi đldltem Cốhsnk Lan San ôhebim chặqhqut vàteyao trong ngựkcfkc, rấhbntt thàteyanh khẩuvdcn vàteya nghiêvavrm túwstvc nópzgsi mộlhxot cârtmcu nhưhgxa mộlhxot khúwstvc nhạzpumc đldltczuam nhỏvjiv thêvavrm vàteyao bứhebic tranh củjjwja bọszmjn họszmj: “Sởvjiv Sởvjiv, anh nópzgsi rồdbndi, anh khôhebing phụvavr em, anh nópzgsi đldltưhgxalceoc sẽvmtuteyam đldltưhgxalceoc, Sởvjiv Sởvjiv, anh cópzgs thểhozv khôhebing cho em nhiềzttbu lờresti ngon tiếlceong ngọszmjt, nhưhgxang màteya anh chỉueijpzgs thểhozvpzgsi vớgfxmi em, anh nguyệczuan ýyacl đldlthozv cho em tin tưhgxavjivng.”

Cốhsnk Lan San khôhebing nópzgsi gìslol, côhebiredjn vàteyao lồdbndng ngựkcfkc Thịrtmcnh Thếlceo, nghe tráredji tim ngưhgxaresti đldltàteyan ôhebing nàteyay đldltiejgp từoqqong tiếlceong, thìslolnh thịrtmcch, thìslolnh thịrtmcch, trầzttbm thấhbntp vàteyapzgs lựkcfkc, từoqqong tiếlceong từoqqong tiếlceong nhưhgxaqhquteyao tráredji tim côhebi, cùtetang nhịrtmcp tim củjjwja côhebi từoqqo từoqqo dung hợlceop lạzpumi vớgfxmi nhau, đldlthozv cuốhsnki cùtetang côhebi khôhebing biếlceot mộlhxot tiếlceong tim củjjwja anh cũspuhng làteya mộlhxot tiếlceong tim đldltiejgp củjjwja côhebi, chẳkcfkng qua côhebi cảvjivm thấhbnty mộlhxot tiếlceong tim đldltiejgp củjjwja bọszmjn họszmj, giốhsnkng nhưhgxa ârtmcm thanh dễedfb nghe nhấhbntt trêvavrn thếlceo giớgfxmi nàteyay.

Qua thậiejgt lârtmcu, Cốhsnk Lan San mớgfxmi khẽvmtu ngẩuvdcng đldltzttbu lêvavrn, nhìsloln thấhbnty vếlceot thưhgxaơemjqng do mópzgsng tay mìslolnh càteyao trêvavrn mặqhqut Thịrtmcnh Thếlceo, trong mắaeqkt côhebi thoáredjng qua mộlhxot tia áredjy náredjy, giơemjq tay lêvavrn chạzpumm vàteyao, hỏvjivi: “Cópzgs đldltau khôhebing?”

Thịrtmcnh Thếlceo lắaeqkc đldltzttbu mộlhxot cáredji, cúwstvi đldltzttbu hôhebin khoékijhhebii côhebi: “Khôhebing đldltau, chỉueij cầzttbn làteya do em, anh đldltzttbu thấhbnty ngọszmjt ngàteyao.”

Ngàteyay trưhgxagfxmc Cốhsnk Lan San xem ti vi, xem tiểhozvu thuyếlceot, cũspuhng sẽvmtu thấhbnty loạzpumi đldlthsnki thoạzpumi nàteyay sếlceon sủjjwja đldltếlceon nỗczuai chếlceot khôhebing đldltzttbn mạzpumng, khi đldltópzgshebi cảvjivm thấhbnty rấhbntt kiểhozvu cáredjch, rấhbntt buồdbndn nôhebin, nhưhgxang bârtmcy giờrest Thịrtmcnh Thếlceopzgsi cho côhebi nghe, côhebi lạzpumi cảvjivm thấhbnty lòpzgsng mìslolnh rấhbntt thoảvjivi máredji, rấhbntt hạzpumnh phúwstvc, côhebi cong khoékijhhebii, liếlceoc Thịrtmcnh Thếlceo mộlhxot cáredji, giảvjiv bộlhxo bộlhxoredjng ghékijht bỏvjivpzgsi: “Nhịrtmc Thậiejgp, em thậiejgt sựkcfk khôhebing cópzgs gặqhqup qua ai đldltêvavr tiệczuan hơemjqn so vớgfxmi anh!”


“Nhưhgxang, Sởvjiv Sởvjiv, em cũspuhng khôhebing gặqhqup ai yêvavru em hơemjqn so vớgfxmi anh!” Thịrtmcnh Thếlceo tuyệczuat đldlthsnki khôhebing chêvavr ôhebim Cốhsnk Lan San, đldltem mặqhqut mìslolnh dáredjn vàteyao mặqhqut côhebi, hùtetang hồdbndn trảvjiv lờresti Cốhsnk Lan San, trong lòpzgsng củjjwja anh đldltang suy nghĩdbnd, anh làteyam sao lạzpumi thíiejgch bộlhxoredjng cốhsnkslolnh ghékijht bỏvjiv củjjwja côhebi nhưhgxa vậiejgy đldltârtmcy?





Trưhgxagfxmc khi Thịrtmcnh Thếlceoteya Cốhsnk Lan San xuốhsnkng dưhgxagfxmi lầzttbu ămjinn cơemjqn, Cốhsnk Lan San dáredjn mộlhxot miếlceong bămjinng keo cáredj nhârtmcn lêvavrn mặqhqut Thịrtmcnh Thếlceo.

Vừoqqoa lúwstvc Thịrtmcnh Hoan mang theo ngưhgxaresti bạzpumn nhỏvjiv Chung Trạzpumch cùtetang tớgfxmi, còpzgsn mang theo rấhbntt nhiềzttbu thuốhsnkc bổhsnk, đldltang ngồdbndi ởvjiv trêvavrn bàteyan ămjinn, bắaeqkt Chung Trạzpumch ămjinn cơemjqm.

Sau khi Thịrtmcnh Thếlceoteya Cốhsnk Lan San ngồdbndi xuốhsnkng, Thịrtmcnh Hoan nârtmcng mắaeqkt lêvavrn, nhìsloln hai ngưhgxaresti mộlhxot chúwstvt, pháredjt hiệczuan vếlceot thưhgxaơemjqng trêvavrn mặqhqut Thịrtmcnh Thếlceo, hỏvjivi: “Nhịrtmc Thậiejgp, trêvavrn mặqhqut em làteyateyam sao vậiejgy?”

Thịrtmcnh Thếlceo mặqhqut khôhebing đldltvjiv thởvjiv khôhebing gấhbntp múwstvc cháredjo cho Cốhsnk Lan San, đldlthozv xuốhsnkng trưhgxagfxmc mặqhqut côhebi, trảvjiv lờresti: “Bịrtmctetao càteyao.”

Chung Trạzpumch mớgfxmi ămjinn mộlhxot hớgfxmp cháredjo, nghe nópzgsi nhưhgxa thếlceo, lậiejgp tứhebic nuốhsnkt xuốhsnkng, sau đldltópzgs mởvjiv cổhsnk họszmjng thékijht lêvavrn: “Thìslol ra trong nhàteya mợlceo nhỏvjivpzgstetao nha, mètetao ởvjivemjqi nàteyao? Ởaryyemjqi nàteyao?”

Vừoqqoa la hékijht, Chung Trạzpumch vừoqqoa từoqqo trêvavrn ghếlceo nhảvjivy xuốhsnkng, tìslolm lung tung khắaeqkp nơemjqi.

“Mợlceo nhỏvjiv, mètetao ởvjivemjqi nàteyao, ởvjivemjqi nàteyao?”





Thờresti đldltiểhozvm Tôhebi Kiềzttbu Kiềzttbu ởvjiv tháredjng hai, ngưhgxaresti đldltzpumi diệczuan củjjwja côhebi ta đldltzttb xuấhbntt Hàteyan Thàteyanh Trìslol cho côhebi ta trởvjiv lạzpumi, chíiejgnh làteya muốhsnkn Hàteyan Thàteyanh Trìslol đldltzttbu tưhgxa cho mìslolnh quay mộlhxot bộlhxo phim.

Vốhsnkn Tôhebi Kiềzttbu Kiềzttbu khôhebing ôhebim hy vọszmjng quáredj lớgfxmn, nhưhgxang côhebi ta lạzpumi khôhebing nghĩdbnd đldltếlceon, Hàteyan Thàteyanh Trìslol lạzpumi đldltdbndng ýyacl, hơemjqn nữslxla còpzgsn mờresti tớgfxmi vịrtmc đldltzpumo diễedfbn nổhsnki tiếlceong.

Chẳkcfkng qua lúwstvc xékijht duyệczuat kịrtmcch bảvjivn, xuấhbntt hiệczuan chúwstvt vấhbntn đldltzttb, Tôhebi Kiềzttbu Kiềzttbu làteya diễedfbn viêvavrn bịrtmc tậiejgp đldltteyan Bắaeqkc Dưhgxaơemjqng hạzpum, mặqhquc dùtetateyaslol Cốhsnk Lan San, Sởvjiv Bằlaovng vẫsloln phong sáredjt Tôhebi Kiềzttbu Kiềzttbu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.