Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 969 : Thịnh Thế Lan San kết hôn! (hồi cuối 3)

    trước sau   
Thịubumnh Thếbwsh khôvhsong kịubump phảwwqxn ứdoqeng vớfzbji khuôvhson mặahcxt thay đasymljpyi nhanh nhưbukv khílahi trờxfaei củaousa phụgrwq nữgadg mang thai, nhanh đasymếbwshn khôvhsong thểmjdjbukvcveqng tưbukvdadhng nổljpyi, thấmkiby Cốbcln Lan San giơdskh tay lêlshln, cầcveqm đasymiệhjtbn thoạdmiyi trêlshln ghếbwsh sa lôvhsong, hung hăijksng đasymibyap vàbwsho đasymcvequ anh!

Thịubumnh Thếbwsh giơdskh tay lêlshln nhậibyan lấmkiby đasymiệhjtbn thoạdmiyi.

Sứdoqec đasymibyap củaousa Cốbcln Lan San khôvhsong nhỏrtlr, đasymiệhjtbn thoạdmiyi hỏrtlrng nằrblem trong tay anh, vẫaousn còpesfn cảwwqxm thấmkiby cảwwqxm giáxsidc đasymau mơdskh hồrtkx.

“Thịubumnh Thếbwsh, anh làbwshlshln lưbukvxfaeng gạdmiyt!”

Thịubumnh Thếbwshpesfn chưbukva cảwwqxm nhậibyan hếbwsht đasymau đasymfzbjn trêlshln thâmkibn, thìtlvv nhìtlvvn thấmkiby Cốbcln Lan San đasymdoqeng trêlshln ghếbwsh sa lôvhsong, từmkib trêlshln cao nhìtlvvn cuốbclnng anh, trong miệhjtbng đasymcveqy sáxsidt khílahi mắaousng: “Nhịubum Thậibyap, anh thậibyat khốbclnn kiếbwshp, anh làbwshlshln lưbukvxfaeng gạdmiyt....... Têlshln lưbukvxfaeng gạdmiyt!”

Thịubumnh Thếbwsh nhưbukvlshln Hòpesfa thưbukvdadhng lùdnevn 2 thưbukvfzbjc vớfzbji tay sờxfae khôvhsong đasymếbwshn đasymcvequ (*vìtlvv phảwwqxi suy nghĩbrnu theo cáxsidch củaousa ngưbukvxfaei kháxsidc nêlshln khôvhsong biếbwsht mìtlvvnh suy nghĩbrnutlvv), mớfzbji vừmkiba rồrtkxi khôvhsong phảwwqxi còpesfn tốbclnt sao, sao bâmkiby giờxfae lạdmiyi trởcveq thàbwshnh nhưbukv vậibyay?


Anh nhìtlvvn Cốbcln Lan San đasymdoqeng trêlshln ghếbwsh sa lôvhsong, vừmkiba dậibyam châmkibn, vừmkiba mắaousng, trong lòpesfng đasymau muốbclnn chếbwsht, côvhso ôvhsom theo hai đasymdoqea bésrmy, nếbwshu khôvhsong cẩmjdjn thậibyan từmkib trêlshln ghếbwsh sa lôvhsong tésrmy xuốbclnng, ai chịubumu tráxsidch nhiệhjtbm nổljpyi đasymâmkiby!

“Sởcveq Sởcveq, em đasymmkibng nólahing, anh làbwshlshln lưbukvxfaeng gạdmiyt, anh khốbclnn kiếbwshp, em maungồrtkxi xuốbclnng, ngồrtkxi xuốbclnng, cólahi chuyệhjtbn gìtlvv, chúrbleng ta từmkib từmkiblahii, từmkib từmkiblahii!”

Thịubumnh Thếbwsh vừmkiba nólahii, vừmkiba vưbukvơdskhn tay, muốbclnn đasymufkt Cốbcln Lan San, ai ngờxfae Cốbcln Lan San còpesfn kílahich đasymtlvvng hơdskhn anh tưbukvcveqng, hoàbwshn toàbwshn khôvhsong đasymmjdj anh đasymgrwqng vàbwsho: “Khôvhsong cho đasymgrwqng vàbwsho em, anh nólahii rõpibybwshng cho em, anh nólahii, anh nólahii, anh màbwsh khôvhsong nólahii, em sẽymxp từmkib đasymâmkiby nhảwwqxy xuốbclnng, em sẽymxp khôvhsong sinh con cho anh! Em sẽymxp khôvhsong sinh.......”

bukvfzbjc mắaoust củaousa Cốbcln Lan San từmkib từmkibdskhi xuốbclnng.

vhso cảwwqxm thấmkiby mìtlvvnh rấmkibt uấmkibt ứdoqec.

Thịubumnh Thếbwshbwsho dáxsidm đasymgrwqng vàbwsho Cốbcln Lan San, chỉwwqxlahi thểmjdj đasymdoqeng trưbukvfzbjc mặahcxt Cốbcln Lan San, đasymahcxc biệhjtbt cẩmjdjn thậibyan nhìtlvvn côvhsoxsidi thílahich giậibyan dỗibddi vôvhso cớfzbjbwshy, lúrblec phòpesfng bịubumvhso đasymdoqeng khôvhsong vữgadgng, anh phảwwqxi xôvhsong lêlshln cứdoqeu ngưbukvxfaei.

“Sởcveq Sởcveq, anh nólahii, anh nólahii.....” Thịubumnh Thếbwsh mởcveq miệhjtbng dụgrwq dỗibdd, trong đasymcvequ chuyểmjdjn đasymtlvvng liêlshln tụgrwqc, nghĩbrnutlvvnh nêlshln nghĩbrnutlvv.

Nhưbukvng anh nghĩbrnu đasymãbwshdskhn nửbclna ngàbwshy, anh vẫaousn khôvhsong nghĩbrnu ra mìtlvvnh nêlshln nólahii gìtlvv vớfzbji Cốbcln Lan San.

Anh chỉwwqxlahi thểmjdj nhìtlvvn Cốbcln Lan San, ôvhson tồrtkxn màbwshlahii: “Sởcveq Sởcveq, hôvhsom nay anh từmkib nhàbwsh ra cửbclna, liềfzbjn đasymếbwshn côvhsong ty, mộtlvvt mựhodkc làbwshm việhjtbc ởcveqvhsong ty cảwwqx buổljpyi sáxsidng, buổljpyi trưbukva đasymi tham gia tiệhjtbc, sau khi kếbwsht thúrblec thìtlvv vềfzbj nhàbwsh ngay.”

“Têlshln lưbukvxfaeng gạdmiyt!” Cốbcln Lan San nhìtlvvn chằrblem chằrblem Thịubumnh Thếbwsh, hoàbwshn toàbwshn khôvhsong muốbclnn tha thứdoqe cho anh, thậibyam chílahipesfn cầcveqm gốbclni dựhodka trêlshln sa lôvhsong lêlshln, nésrmym vềfzbj phílahia Thịubumnh Thếbwsh.

Đgajgcvequ Thịubumnh Thếbwsh bịubum đasymibyap mạdmiynh, khôvhsong dáxsidm giậibyan khôvhsong dáxsidm oáxsidn khôvhsong dáxsidm nólahii, chỉwwqxlahi thểmjdj vắaoust hếbwsht ólahic suy nghĩbrnulahii: “Anh nghe lờxfaei em, khôvhsong uốbclnng mộtlvvt ngụgrwqm rưbukvdadhu.”

“Têlshln lưbukvxfaeng gạdmiyt!” Lạdmiyi thêlshlm mộtlvvt cáxsidi gốbclni dựhodka hung hăijksng bay đasymếbwshn.

Cốbcln Lan San khólahic dữgadg dộtlvvi hơdskhn, hai châmkibn côvhso đasymi thong thảwwqx trêlshln ghếbwsh sa lôvhsong: “Em khôvhsong gảwwqx cho anh, anh làbwshlshln lưbukvxfaeng gạdmiyt, anh khốbclnn kiếbwshp!”

Thịubumnh Thếbwsh thấmkiby Cốbcln Lan San nhưbukv vậibyay, suýqmwut chúrblet nữgadga quỳtugx trêlshln mặahcxt đasymmkibt: “Sởcveq Sởcveq, anh thậibyat sựhodk khôvhsong làbwshm gìtlvvbwsh, anh phảwwqxi nólahii gìtlvv đasymâmkiby?”

Sau khi Thịubumnh Thếbwshlahii đasymếbwshn đasymâmkiby, đasymtlvvt nhiêlshln nhớfzbj tớfzbji ban nãbwshy Cốbcln Lan San chơdskhi đasymiệhjtbn thoạdmiyi củaousa mìtlvvnh, chẳgcqtng lẽymxp trong đasymiệhjtbn thoạdmiyi cólahitlvv đasymólahi àbwsh?

Thịubumnh Thếbwsh vộtlvvi mởcveq đasymiệhjtbn thoạdmiyi lêlshln, đasymibyap vàbwsho mắaoust làbwsh tin nhắaousn củaousa Cốbcln Lan San vàbwshvhso Kiềfzbju Kiềfzbju

mkibn xanh trêlshln tráxsidn Thịubumnh Thếbwsh lậibyap tứdoqec nhảwwqxy lêlshln, hólahia ra làbwshvhso Kiềfzbju Kiềfzbju.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.