Editor: Nhãimon Y Đyxam ìjtqb nh
Rấhmdt t nhiềckip u nămict m khôdesj ng chơllnb i tròvtzt nàzsbt y, mọderi i ngưkria ờarlg i nghe xong cảwbyv m thấhmdt y rấhmdt t vui vẻhajd . Ngay cảwbyv târafk m trạyrmf ng Cốbqst Lan San khôdesj ng đdttd ưkria ợsrou c tốbqst t cũaqsk ng cảwbyv m thấhmdt y đdttd ỡyrmf hơllnb n rấhmdt t nhiềckip u. Côdesj thấhmdt y giốbqst ng nhưkria trởygwm lạyrmf i thờarlg i thiếtaeh u niêfdsh n đdttd ẹutym p nhấhmdt t củtaeh a cuộsrlc c đdttd ờarlg i.
Hai ngưkria ờarlg i bốbqst c phảwbyv i cặokyu p J đdttd ầhfkv u tiêfdsh n làzsbt Quýxdud Lưkria u Niêfdsh n vàzsbt Hạyrmf Phồhmdt n Hoa. Hai ngưkria ờarlg i chọderi n bàzsbt i ‘Hôdesj m nay em phảwbyv i gảwbyv cho anh!’. Hạyrmf Phồhmdt n Hoa hávmrn t giọderi ng nữrwsc , đdttd ếtaeh n đdttd oạyrmf n Thávmrn i Y Lârafk m hávmrn t, anh ta cốbqst gắxdud ng họderi c giọderi ng nữrwsc . Đyxam ếtaeh n đdttd oạyrmf n đdttd iệiioi p khúsrlc c, hai ngưkria ờarlg i nắxdud m tay nhau đdttd i hai bưkria ớijib c. Sau đdttd óhsgp , Hạyrmf Phồhmdt n Hoa còvtzt n làzsbt m ra vẻhajd côdesj gávmrn i nhỏqxbs rúsrlc c vàzsbt o lòvtzt ng Quýxdud Lưkria u Niêfdsh n. Đyxam ếtaeh n khi kếtaeh t thúsrlc c, Quýxdud Lưkria u Niêfdsh n đdttd ộsrlc t nhiêfdsh n quỳutym mộsrlc t chârafk n vớijib i Hạyrmf Phồhmdt n Hoa mang vẻhajd mặokyu t thârafk m tìjtqb nh, thay đdttd ổztqj i lờarlg i bàzsbt i hávmrn t: “Em cóhsgp đdttd ồhmdt ng ýxdud gảwbyv cho tôdesj i khôdesj ng?”
Mộsrlc t bàzsbt i hávmrn t từgjnj ng nổztqj i tiếtaeh ng khắxdud p đdttd ấhmdt t nưkria ớijib c bịvdox hai têfdsh n đdttd àzsbt n ôdesj ng hávmrn t thàzsbt nh nhưkria vậovga y khiếtaeh n cảwbyv phòvtzt ng cưkria ờarlg i nghiêfdsh ng ngảwbyv .
Mọderi i ngưkria ờarlg i cùsrou ng chạyrmf m cốbqst c, uốbqst ng rưkria ợsrou u, Quýxdud Lưkria u Niêfdsh n tiếtaeh p tụlfhn c chia bàzsbt i. Bârafk y giờarlg Cốbqst Âfcrr n Âfcrr n song ca cùsrou ng Hạyrmf Phồhmdt n Hoa, hai ngưkria ờarlg i hávmrn t bàzsbt i ‘Thầhfkv n thoạyrmf i’. Sau đdttd óhsgp chơllnb i tiếtaeh p hai lưkria ợsrou t, đdttd ếtaeh n lưkria ợsrou t thứyxam nămict m, Cốbqst Lan San mớijib i trúsrlc ng đdttd ạyrmf n. Côdesj bốbqst c phảwbyv i J cơllnb , hơllnb i nârafk ng mắxdud t lêfdsh n, hỏqxbs i: “Ai làzsbt J bívhlz ch?”
“J bívhlz ch! J bívhlz ch!” Quýxdud Lưkria u Niêfdsh n hôdesj lêfdsh n.
Hàzsbt n Thàzsbt nh Trìjtqb giơllnb quârafk n bàzsbt i trong tay lêfdsh n: “Mìjtqb nh!”
Cốbqst Lan San sữrwsc ng sờarlg . Thịvdox nh Thếtaeh nheo mắxdud t lạyrmf i/
“A, Thàzsbt nh Trìjtqb cùsrou ng Lan San..... Đyxam ểbfdf mìjtqb nh xem nêfdsh n hávmrn t bàzsbt i gìjtqb !” Hạyrmf Phồhmdt n Hoa ngồhmdt i trưkria ớijib c màzsbt n hìjtqb nh đdttd iệiioi n tửmxvd , xem mộsrlc t lưkria ợsrou t, sau ba giârafk y, Hạyrmf Phồhmdt n Hoa hôdesj : “Bàzsbt i hávmrn t kinh đdttd iểbfdf n ‘Tìjtqb nh yêfdsh u Hiroshima’!”
“Đyxam úsrlc ng làzsbt bàzsbt i hávmrn t quávmrn cổztqj rồhmdt i, đdttd ãimon lârafk u khôdesj ng hávmrn t, cũaqsk ng khôdesj ng biếtaeh t cóhsgp thểbfdf hávmrn t đdttd ưkria ợsrou c hay khôdesj ng!” Hàzsbt n Thàzsbt nh Trìjtqb cưkria ờarlg i hôdesj n Cốbqst Âfcrr n Âfcrr n mộsrlc t cávmrn i, rồhmdt i cầhfkv m lấhmdt y mic đdttd ứyxam ng lêfdsh n.
Cốbqst Lan San thậovga t khôdesj ng ngờarlg côdesj vàzsbt Hàzsbt n Thàzsbt nh Trìjtqb cóhsgp cơllnb hộsrlc i hávmrn t song ca, lạyrmf i còvtzt n hávmrn t bàzsbt i ‘Tìjtqb nh yêfdsh u Hiroshima’ màzsbt côdesj thívhlz ch nhấhmdt t. Trong lòvtzt ng Cốbqst Lan San xúsrlc c đdttd ộsrlc ng, cảwbyv m thấhmdt y cóhsgp lẽvvof đdttd ârafk y làzsbt ôdesj ng trờarlg i cho côdesj mộsrlc t chúsrlc t kỉhmdt niệiioi m đdttd ểbfdf côdesj nóhsgp i lờarlg i tạyrmf m biệiioi t tìjtqb nh yêfdsh u đdttd ơllnb n phưkria ơllnb ng vớijib i Hàzsbt n Thàzsbt nh Trìjtqb . Sau đdttd óhsgp côdesj sẽvvof tiếtaeh p tụlfhn c cuộsrlc c sốbqst ng củtaeh a mìjtqb nh, còvtzt n anh ởygwm bêfdsh n tìjtqb nh yêfdsh u củtaeh a anh.
Hạyrmf Phồhmdt n Hoa đdttd ưkria a mic cho Thịvdox nh Thếtaeh đdttd ểbfdf anh đdttd ưkria a cho Cốbqst Lan San.
Thịvdox nh Thếtaeh vừgjnj a cầhfkv m thuốbqst c lávmrn , vừgjnj a đdttd ưkria a mic cho Cốbqst Lan San rồhmdt i ngưkria ớijib c mắxdud t nhìjtqb n côdesj mộsrlc t chúsrlc t.
Nhạyrmf c dạyrmf o đdttd ầhfkv u bàzsbt i ‘Tìjtqb nh yêfdsh u Hiroshima!’ vang lêfdsh n, Hàzsbt n Thàzsbt nh Trìjtqb cầhfkv m mic, nhìjtqb n lờarlg i trêfdsh n màzsbt n hìjtqb nh, mởygwm miệiioi ng hávmrn t: “Em nêfdsh n từgjnj chốbqst i tôdesj i từgjnj lârafk u rồhmdt i. Em khôdesj ng nêfdsh n cho tôdesj i cơllnb hộsrlc i đdttd ểbfdf theo đdttd uổztqj i, cho tôdesj i khávmrn t vọderi ng, hay cho tôdesj i mộsrlc t cávmrn i têfdsh n tôdesj i khôdesj ng thểbfdf nàzsbt o quêfdsh n!”
Trong nhóhsgp m bọderi n họderi , Hàzsbt n Thàzsbt nh Trìjtqb cóhsgp giọderi ng hávmrn t khávmrn hay, giọderi ng ca sârafk u lắxdud ng, trầhfkv m bổztqj ng khiếtaeh n tấhmdt t cảwbyv mọderi i ngưkria ờarlg i trong phòvtzt ng đdttd êfdsh u chămict m chúsrlc nghe.
Cốbqst Lan San cầhfkv m mic lêfdsh n, “Thờarlg i gian khôdesj ng quay trởygwm lạyrmf i..... “
Vừgjnj a hávmrn t đdttd ưkria ợsrou c vàzsbt i chữrwsc đdttd ộsrlc t nhiêfdsh n mic khôdesj ng cóhsgp tiếtaeh ng nữrwsc a.
“Sao lạyrmf i thếtaeh , đdttd ang hay màzsbt !” Hạyrmf Phồhmdt n Hoa quay đdttd ầhfkv u hỏqxbs i mộsrlc t cârafk u.
“Xấhmdt u hổztqj quávmrn ! Mìjtqb nh quêfdsh n khôdesj ng tắxdud t thuốbqst c!” Thịvdox nh Thếtaeh nhẹutym nhàzsbt ng nóhsgp i nhưkria ng khôdesj ng hềckip cóhsgp ýxdud xin lỗmxvd i. Ngóhsgp n tay thon dàzsbt i cầhfkv m hai đdttd oạyrmf n dârafk y mic, lắxdud c lắxdud c trưkria ớijib c mặokyu t mọderi i ngưkria ờarlg i, “Làzsbt m đdttd ứyxam t dârafk y mic rồhmdt i!”
Rấ
Hai ngư
Mộ
Mọ
“J bí
Hà
Cố
“A, Thà
“Đ
Cố
Hạ
Thị
Nhạ
Trong nhó
Cố
Vừ
“Sao lạ
“Xấ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.