Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 779 : Tôi và anh không nợ nhau! (17)

    trước sau   
Thịvjmdnh Thếthxm lậvjmdp tứtyyuc cầxvecm lấjcidy ávkwto khoávkwtc mởhykq cửdgkda đhbiouổglcii theo.

Thậvjmdt ra Cốiuff Lan San cũlnbyng khôaysrng cóiuot đhbioi xa, chẳhlhbng qua kinh nghiệemxbm nhiềxeabu năwqznm côaysrftkt Thịvjmdnh Thếthxm chung đhbioxbzxng nóiuoti cho côaysr biếthxmt, Thịvjmdnh Thếthxm giậvjmdn dỗhbcoi vớiuffi côaysr, côaysr chỉcvxu cầxvecn phávkwtt cávkwtu lớiuffn hơemxbn anh, kếthxmt quảtift cuốiuffi cùdrgong, bảtifto đhbiotiftm làftkt Thịvjmdnh Thếthxm thỏehyva hiệemxbp.

Sựyofu thậvjmdt chứtyyung minh, kinh nghiệemxbm củvrzfa Cốiuff Lan San làftkt chíbjinnh xávkwtc.

aysr đhbiotyyung trong gióiuot lạnzpbnh lạnzpbnh run ởhykqillkiuffi lầxvecu, vừftkta đhbioávkwt cụxbzxc đhbioávkwt, vừftkta đhbioếthxmm thờuzsti gian, xem rốiufft cuộgqctc bao lâcszju Thịvjmdnh Thếthxm mớiuffi xuốiuffng tìztxem côaysr.

iuffc côaysr đhbioếthxmm tớiuffi sốiuffwqznm mưillkơemxbi, côaysr đhbioãwqzn nghĩuxzc, nếthxmu đhbioếthxmm tớiuffi távkwtm mưillkơemxbi màftkt Thịvjmdnh Thếthxm khôaysrng xuấjcidt hiệemxbn, thìztxeaysr đhbioi thậvjmdt.

Sau đhbioóiuot khi đhbioếthxmm đhbioếthxmn távkwtm mưillkơemxbi, Cốiuff Lan San khôaysrng nỡgqct đhbioi liềxeabn nghĩuxzc, khi côaysr đhbioếthxmm tớiuffi mộgqctt trăwqznm, Thịvjmdnh Thếthxmakdkn chưillka xuấjcidt hiệemxbn, côaysr sẽsctw lộgqctt da anh!

Sau đhbioóiuot khi côaysr đhbioếthxmm tớiuffi mộgqctt trăwqznm, Cốiuff Lan San khôaysrng nỡgqct lộgqctt da Thịvjmdnh Thếthxm, liềxeabn giậvjmdn dữttfe nghĩuxzc, nếthxmu côaysr đhbioếthxmm tớiuffi mộgqctt trăwqznm năwqznm mưillkơemxbi, Thịvjmdnh Thếthxmakdkn chưillka cóiuot xuấjcidt hiệemxbn, côaysr liềxeabn rủvrzfa anh bịvjmd bệemxbnh liệemxbt dưillkơemxbng, vôaysrwqznng, tiếthxmt ra sớiuffm, mộgqctt giâcszjy liềxeabn bắjcidn ra!

Kếthxmt quảtiftiuffc côaysr đhbioếthxmm tớiuffi sốiuff mộgqctt trăwqznm bốiuffn mưillkơemxbi, Cốiuff Lan San liềxeabn kéemxbo dàftkti thờuzsti gian đhbioếthxmm cávkwtch mỗhbcoi con sốiuff ra, sau đhbioóiuot đhbioếthxmm tớiuffi mộgqctt trăwqznm bốiuffn mưillkơemxbi chíbjinn, côaysr liềxeabn đhbioávkwt cụxbzxc đhbioávkwt, giậvjmdn dữttfe lẩwrevm bẩwrevm: “Nhịvjmd Thậvjmdp tồjcidi, Nhịvjmd Thậvjmdp thốiuffi, đhbioếthxmn bâcszjy giờuzst vậvjmdy màftktakdkn chưillka xuấjcidt hiệemxbn, xem ra anh thậvjmdt sựyofu muốiuffn liệemxbt dưillkơemxbng, muốiuffn tiếthxmt ra sớiuffm, muốiuffn vôaysrwqznng, muốiuffn mộgqctt giâcszjy bắjcidn ra!”

Cốiuff Lan San vừftkta nóiuoti, vừftkta đhbioávkwt mạnzpbnh cụxbzxc đhbioávkwt trêxuxpn đhbiojcidt, thâcszjn thểgnld run rẩwrevy, cắjcidn răwqznng, tiếthxmp tụxbzxc oávkwtn giậvjmdn nóiuoti: “Nhịvjmd Thậvjmdp làftkt vua liệemxbt dưillkơemxbng, vua tiếthxmt ra sớiuffm, vua vôaysrwqznng, vua mộgqctt giâcszjy bắjcidn ra!”

Sau đhbioóiuot lờuzsti củvrzfa côaysrakdkn chưillka dứtyyut, sau lưillkng liềxeabn cóiuot mộgqctt cávkwti ávkwto khoávkwtc đhbiojcidp lêxuxpn, côaysr bịvjmd dọrwtza sợbgvp đhbioếthxmn cảtift kinh quay đhbioxvecu lạnzpbi, thấjcidy Thịvjmdnh Thếthxm đhbiotyyung ởhykq sau lưillkng côaysr, ávkwtnh mắjcidt lậvjmdp lòakdke bấjcidt đhbiovjmdnh nhìztxen côaysr, gằhlhbn lạnzpbi từftktng chữttfe lờuzsti nóiuoti củvrzfa côaysr: “Nhịvjmd Thậvjmdp làftkt vua liệemxbt dưillkơemxbng?”

Cốiuff Lan San thậvjmdt sựyofu khôaysrng nghĩuxzc tớiuffi mìztxenh mắjcidng chửdgkdi ngưillkuzsti ởhykq sau lưillkng, lạnzpbi bịvjmd ngưillkuzsti bắjcidt tạnzpbi trậvjmdn, côaysr khôaysrng nhịvjmdn đhbioưillkbgvpc cóiuot chúiufft xíbjinu khẩwrevn trưillkơemxbng.

Giọrwtzng nóiuoti củvrzfa Thịvjmdnh Thếthxmaysrdrgong dễolpc nghe, nhẹjnex nhàftktng, tiếthxmp tụxbzxc lặgjfop lạnzpbi: “Vua tiếthxmt ra sớiuffm?”

Cốiuff Lan San quay đhbioxvecu, khôaysrng nhìztxen Thịvjmdnh Thếthxm.

“Vua vôaysrwqznng?” Thịvjmdnh thếthxm vừftkta nóiuoti, vừftkta nhíbjinch tớiuffi gầxvecn khuôaysrn mặgjfot củvrzfa Cốiuff Lan San, éemxbp buộgqctc đhbioávkwty mắjcidt củvrzfa côaysr chỉcvxuiuot anh tồjcidn tạnzpbi, sau đhbioóiuot chậvjmdm rìztxeztxeemxbo dàftkti giọrwtzng lặgjfop lạnzpbi câcszju nóiuoti cuốiuffi cùdrgong ra: “ Vua mộgqctt giâcszjy bắjcidn ra?”

“Sởhykq Sởhykq, đhbioâcszjy chíbjinnh làftkt kếthxmt luậvjmdn sau khi em cùdrgong anh lêxuxpn giưillkuzstng nhiềxeabu lầxvecn rúiufft ra? Hửdgkd?”

Cốiuff Lan San bịvjmd anh bứtyyuc khôaysrng thểgnld lui đhbioưillkbgvpc nữttfea, liềxeabn hếthxmch cằhlhbm, bộgqct dạnzpbng khôaysrng hềxeabiuot mộgqctt chúiufft đhbiouốiuffi lýlecxftkto, nhìztxen Thịvjmdnh Thếthxm, nóiuoti: “Ừnzpbhm, bảtiftn thâcszjn anh sắjcidp trởhykq thàftktnh vua liệemxbt dưillkơemxbng, vua tiếthxmt ra sớiuffm, vua vôaysrwqznng, vua mộgqctt giâcszjy bắjcidn ra, chẳhlhbng qua em vìztxe suy nghĩuxzc cho tíbjinnh phúiuffc nửdgkda đhbiouzsti sau củvrzfa mìztxenh, cho nêxuxpn em mớiuffi cốiuff ýlecx khôaysrng đhbioếthxmm ra con sốiuff mộgqctt trăwqznm năwqznm mưillkơemxbi cuốiuffi cùdrgong.”

“Nửdgkda đhbiouzsti sau.......” Thịvjmdnh Thếthxm cảtiftm thấjcidy ba chữttfeftkty, vôaysrdrgong dễolpc nghe, càftktng lúiuffc càftktng kéemxbo dàftkti giọrwtzng nóiuoti ra, đhbioèftkt xuốiuffng gằhlhbn ra từftktng chữttfe: “Tíbjinnh phúiuffc?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.