Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 754 : Mày biết không, cô ấy không vui! (14)

    trước sau   
Edit: Ngọgrnic Hâvfzln

Thịbsjgnh Thếkamx lửyzwja giậvfzln ngúelokt trờsqmki đrrwqi tớqfygi phòejbbng làngeum việmluac củaniea Hàngeun Thàngeunh Trìmysu, vừwdona lúelokc Hàngeun Thàngeunh Trìmysu từwdon phòejbbng nghỉtvms ngơrrwqi phínrxza sau đrrwqi tớqfygi, trêtvmsn khuôczvvn mặpbdft tuấkamxn túelok thoáelokng hiệmluan vẻnfiq khôczvvng vui, sau khi nhìmysun thấkamxy ngưonjpsqmki tớqfygi làngeu Thịbsjgnh Thếkamx vẻnfiq mặpbdft cũdyfcng khôczvvng vui cũdyfcng biếkamxn mấkamxt.

“Hàngeun tổwpcjng, tôczvvi khôczvvng ngăatnqn đrrwqưonjpbwgcc anh ta.” Thưonjplaii liếkamxc mắqpjpt nhìmysun Thịbsjgnh Thếkamx, mởozwy miệmluang nócygoi vớqfygi Hàngeun Thàngeunh Trìmysu.

ngeun Thàngeunh Trìmysurrwqi hấkamxt cằbwgcm vớqfygi thưonjplaii, rồbrggi chuyểxerln vềkvxy trêtvmsn mặpbdft Thịbsjgnh Thếkamx, cong môczvvi mởozwy miệmluang gọgrnii: “Nhịbsjg Thậvfzlp, sao cậvfzlu lạnfiqi tớqfygi đrrwqâvfzly?”

Thịbsjgnh Thếkamx đrrwqzzbing trưonjpqfygc cửyzwja phòejbbng làngeum việmluac, tầugofm mắqpjpt thẳxlsdng tắqpjpp nhìmysun chằbwgcm chằbwgcm Hàngeun Thàngeunh Trìmysu, anh khôczvvng mởozwy miệmluang nócygoi chuyệmluan chỉtvms tay nắqpjpm thàngeunh quyềkvxyn bưonjpqfygc nhanh tớqfygi trưonjpqfygc mặpbdft Hàngeun Thàngeunh Trìmysu, sau đrrwqócygovfzlng quảutzg đrrwqkamxm hung hăatnqng nệmluan lêtvmsn mặpbdft Hàngeun Thàngeunh Trìmysu.

Sứzzbic lựeuzcc củaniea Thịbsjgnh Thếkamx rấkamxt mạnfiqnh, đrrwqvfzlp tớqfygi khiếkamxn Hàngeun Thàngeunh Trìmysu liêtvmsn tiếkamxp lùmkxri vềkvxy sau hai bưonjpqfygc mớqfygi cốqxay gắqpjpng giữxlsd vữxlsdng cơrrwq thểxerl.


Quảutzg đrrwqkamxm củaniea Thịbsjgnh Thếkamx chínrxznh xáelokc tuyệmluat đrrwqqxayi nệmluan lêtvmsn gòejbbelokngeun Thàngeunh Trìmysu, cócygo mộjygit tia máeloku từwdon trong miệmluang Hàngeun Thàngeunh Trìmysu chảutzgy ra ngoàngeui.

Cửyzwja phòejbbng làngeum việmluac củaniea Hàngeun Thàngeunh Trìmysu vốqxayn mởozwy rộjyging, bêtvmsn ngoàngeui cócygo rấkamxt nhiềkvxyu nhâvfzln viêtvmsn đrrwqãpjxm dờsqmki lựeuzcc chúelok ýlaii qua bêtvmsn nàngeuy ngay khi Thịbsjgnh Thếkamx tứzzbic giậvfzln xôczvvng vàngeuo. Bâvfzly giờsqmk nhìmysun thấkamxy Thịbsjgnh Thếkamx khôczvvng nócygoi tiếkamxng nàngeuo trựeuzcc tiếkamxp ra tay đrrwqáeloknh ngưonjpsqmki, ai cũdyfcng bịbsjg hoảutzgng sợbwgc, cócygo ngưonjpsqmki nhanh chócygong nhấkamxn đrrwqiệmluan thoạnfiqi gọgrnii bảutzgo vệmluaonjpqfygi lầugofu.

Thưonjplaii đrrwqzzbing bêtvmsn cạnfiqnh Thịbsjgnh Thếkamx cựeuzcc kỳygpy sợbwgcpjxmi, the thélaii gọgrnii: “Hàngeun tổwpcjng?”

Sau đrrwqócygo nghiêtvmsng đrrwqugofu sang nhìmysun Thịbsjgnh Thếkamx giốqxayng nhưonjp đrrwqang nhìmysun mộjygit ngưonjpsqmki đrrwqtvmsn: “Anh cócygo ýlaiimysu, sao cócygo thểxerl ra tay đrrwqáeloknh ngưonjpsqmki!”

Thịbsjgnh Thếkamx vốqxayn khôczvvng đrrwqpbdft thưonjplaii kia vàngeuo trong mắqpjpt, anh cũdyfcng khôczvvng quan tâvfzlm cócygo bao nhiêtvmsu ngưonjpsqmki đrrwqang nhìmysun, sau khi cho Hàngeun Thàngeunh Trìmysu mộjygit đrrwqkamxm liềkvxyn giơrrwq tay lêtvmsn nệmluan lêtvmsn gòejbbelokngeun Thàngeunh Trìmysu mộjygit quyềkvxyn nữxlsda.

ngeun nàngeuy đrrwqáeloknh mạnfiqnh hơrrwqn cảutzg lầugofn trưonjpqfygc, đrrwqáeloknh cho Hàngeun Thàngeunh Trìmysu vừwdona mớqfygi giữxlsd vữxlsdng cơrrwq thểxerl liềkvxyn lảutzgo đrrwqutzgo mộjygit cáeloki rồbrggi ngãpjxm quỵswjl xuốqxayng đrrwqkamxt.

Thưonjplaii vộjygii chạnfiqy tớqfygi trưonjpqfygc mặpbdft Hàngeun Thàngeunh Trìmysuonjpơrrwqn tay muốqxayn kélaiio anh ta dậvfzly, nhưonjpng Hàngeun Thàngeunh Trìmysu chỉtvms lẳxlsdng lặpbdfng giơrrwq tay đrrwqqpjpy tay thưonjplaii ra sau đrrwqócygo mộjygit tay chốqxayng đrrwqkamxt mộjygit tay nâvfzlng lêtvmsn lau khócygoe môczvvi. Anh ta nhìmysun thấkamxy màngeuu đrrwqbqyr trêtvmsn ngócygon tay, cảutzg ngưonjpsqmki khôczvvng cócygo bấkamxt kỳygpynrxzch đrrwqjyging nàngeuo chỉtvms chậvfzlm rãpjxmi ngẩqpjpng đrrwqugofu, áeloknh mắqpjpt sáelokng rựeuzcc nhìmysun chằbwgcm chằbwgcm Thịbsjgnh Thếkamx.

Thịbsjgnh Thếkamxdyfcng chỉtvms lạnfiqnh lùmkxrng nhếkamxch môczvvi cưonjpsqmki châvfzlm biếkamxm vớqfygi Hàngeun Thàngeunh Trìmysu, sau đrrwqócygo giơrrwq châvfzln lêtvmsn trựeuzcc tiếkamxp đrrwqnfiqp lêtvmsn ngưonjpsqmki Hàngeun Thàngeunh Trìmysu.

ngeun Thàngeunh Trìmysurrwqi nghiêtvmsng đrrwqugofu nêtvmsn châvfzln Thịbsjgnh Thếkamx liềkvxyn rờsqmki vàngeuo lồbrggng ngựeuzcc anh ta, đrrwqnfiqp cảutzg ngưonjpsqmki anh ta bay thẳxlsdng ra phínrxza sau, tiếkamxp đrrwqócygo nặpbdfng nềkvxyrrwqi xuốqxayng đrrwqkamxt.

ngeun Thàngeunh Trìmysu nằbwgcm trêtvmsn mặpbdft đrrwqkamxt cảutzgm thấkamxy sau lưonjpng truyềkvxyn tớqfygi con đrrwqau têtvmseloki, anh ta ngửyzwja đrrwqugofu hung hăatnqng ho khan.

Bảutzgo vệmluaonjpqfygi lầugofu đrrwqãpjxm vọgrnit lêtvmsn tớqfygi, nhanh chócygong xôczvvng vàngeuo phòejbbng làngeum việmluac củaniea Hàngeun Thàngeunh Trìmysu.

Đbrggôczvvi mắqpjpt Thịbsjgnh Thếkamx đrrwqbqyr au nhìmysun chằbwgcm chằbwgcm Hàngeun Thàngeunh Trìmysu, anh giẫzzbim bưonjpqfygc muốqxayn đrrwqi tớqfygi lạnfiqi bịbsjg mấkamxy ngưonjpsqmki lậvfzlp tứzzbic cảutzgn lạnfiqi, Hàngeun Thàngeunh Trìmysu chậvfzlt vậvfzlt phun mộjygit ngụvbixm máeloku, nhìmysun vềkvxy đrrwqáelokm ngưonjpsqmki trong phòejbbng, ra lệmluanh nócygoi: “Đbrggi ra ngoàngeui!”

“Hàngeun tổwpcjng!” Thưonjplaiitvmsu têtvmsn Hàngeun Thàngeunh Trìmysu rồbrggi nhìmysun qua Thịbsjgnh Thếkamx, cócygo ýlaii phảutzgn đrrwqqxayi rấkamxt rõaniengeung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.