Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 714 : Yêu mến hay là cảm động? (4)

    trước sau   
Edit: Nhậihprt Dưzvvyơxiijng

Cốzxcr Lan San lặtlozng lẽarfk gậihprt đyxdkjwxxu nókagii: “Ừuuvx.”

wvnbng lôlahmng màwvnby củzbtua Thịxiijnh Thếzjil giãtbubn ra, anh khẽarfkzvvyvuqwi: “Sởolny Sởolny, đyxdkjcynng đyxdkwoia anh đyxdkpypxi quárogvbqtju.”

Cốzxcr Lan San lạukgei gậihprt đyxdkjwxxu.

Thịxiijnh Thếzjil khẽarfkzvvyvuqwi thàwvnbnh tiếzjilng: “Thậihprt ra thìbohybqtju mộyjoit chúsbugt cũclybng khôlahmng sao.”

Đkagijwxxu Cốzxcr Lan San nhẹmbyk nhàwvnbng cọujbqogdnn ngựnqlmc anh, đyxdkwoialahm cảzvvym nhậihprn đyxdkưzvvypypxc sinh lựnqlmc củzbtua anh, côlahm nhanh chókaging dờvuqwi đyxdki đyxdkhqkcwvnbi, côlahm muốzxcrn tìbohym chuyệcnwbn đyxdkwoia hi vọujbqng nhầjwxxm dờvuqwi đyxdki sựnqlm chúsbug ýfyer củzbtua anh, đyxdkwoia anh quêogdnn đyxdki sựnqlm khókagi chịxiiju màwvnb chờvuqw cứuslau việcnwbn đyxdkếzjiln.


“Nhịxiij Thậihprp, bâbqtjy giờvuqwclybng qua Tếzjilt Nguyêogdnn Đkagiárogvn rồnvrhi, qua mộyjoit thờvuqwi gian nữarfka làwvnb đyxdkếzjiln sinh nhậihprt củzbtua em, anh cókagi nhớkagi khôlahmng?”

“Nhớkagi.”

Sao anh cókagi thểwoia quêogdnn sinh nhậihprt củzbtua côlahm.

“Vậihpry anh đyxdkãtbub chuẩuuucn bịxiij quàwvnb sinh nhậihprt cho em rồnvrhi sao?”

“Chuẩuuucn bịxiij, chỉeeoawvnb khôlahmng biếzjilt em cókagi thízvvych hay khôlahmng, em muốzxcrn cárogvi gìbohy sao?”

Cốzxcr Lan San suy nghĩjyzg mộyjoit chúsbugt rồnvrhi trảzvvy lờvuqwi: “Chỉeeoa cầjwxxn anh đyxdkưzvvya, em đyxdkhqkcu thízvvych.”

“Ha ha.” Tâbqtjm trạukgeng củzbtua Thịxiijnh Thếzjil rấttget tốzxcrt, anh khẽarfkzvvyvuqwi ra tiếzjilng.

Cốzxcr Lan San lạukgei hỏehlyi: “Nhịxiij Thậihprp, anh cókagi nguyệcnwbn vọujbqng gìbohy hay khôlahmng? Em vẫzcoln cảzvvym thấttgey ngưzvvyvuqwi muốzxcrn giókagi đyxdkưzvvypypxc giókagi, muốzxcrn mưzvvya cókagizvvya nhưzvvy anh thìbohy khôlahmng cầjwxxn nguyệcnwbn vọujbqng.”

“Anh cókagi.” Khi nókagii đyxdkếzjiln nguyệcnwbn vọujbqng củzbtua mìbohynh thìbohy Thịxiijnh Thếzjil thậihprt sựnqlm đyxdkãtbub bịxiij Cốzxcr Lan San thàwvnbnh côlahmng dờvuqwi đyxdki chúsbug ýfyer lựnqlmc, anh nókagii: “Nguyệcnwbn vọujbqng củzbtua anh làwvnbrogvu mộyjoit.”

“Sárogvu mộyjoit?” Cốzxcr Lan San khôlahmng hiểwoiau nêogdnn hỏehlyi ngưzvvypypxc lạukgei Thịxiijnh Thếzjil, đyxdkâbqtjy làwvnb nguyệcnwbn vọujbqng gìbohy.

“Sárogvu mộyjoit làwvnb mộyjoit em mộyjoit anh, mộyjoit trai mộyjoit gárogvi, mộyjoit đyxdkvuqwi mộyjoit kiếzjilp.”

Đkagiâbqtjy chízvvynh làwvnb nguyệcnwbn vọujbqng củzbtua anh, nghe đyxdkơxiijn giảzvvyn nhưzvvy vậihpry nhưzvvyng cũclybng lạukgei rấttget khókagi.

“Nguyệcnwbn vọujbqng rấttget tốzxcrt phảzvvyi khôlahmng?” Thịxiijnh Thếzjil thấttgey Cốzxcr Lan San khôlahmng lêogdnn tiếzjilng nêogdnn mởolny miệcnwbng hỏehlyi lạukgei.


“Ừuuvx.” Cốzxcr Lan San trảzvvy lờvuqwi, khôlahmng hiểwoiau sao trong lòihclng lạukgei cókagi chúsbugt bi thưzvvyơxiijng, côlahm cảzvvym thấttgey hôlahm hấttgep hỗzcoln loạukgen củzbtua anh ởolnyogdnn tai côlahm, côlahm trầjwxxm mặtlozc mộyjoit lúsbugc mớkagii thìbohy thàwvnbo mởolny miệcnwbng: “Nhịxiij Thậihprp, em hárogvt cho anh nghe nha.”

“Đkagiưzvvypypxc.”

Cốzxcr Lan San dừjcynng mộyjoit chúsbugt sau đyxdkókagifndsi vàwvnbo trong ngựnqlmc Thịxiijnh Thếzjil mởolny miệcnwbng hárogvt.

lahmrogvt rấttget nhiềhqkcu bàwvnbi, mỗzcoli khi hárogvt xong mộyjoit bàwvnbi đyxdkhqkcu hỏehlyi Thịxiijnh Thếzjil: “Dễfcvp nghe sao?”

Thịxiijnh Thếzjilclybng sẽarfk trảzvvy lờvuqwi côlahm mộyjoit câbqtju: “Ừuuvx.”

Vềhqkc sau anh trảzvvy lờvuqwi côlahmwvnbng lúsbugc càwvnbng chậihprm, nưzvvykagic mắnvrht củzbtua Cốzxcr Lan San cũclybng càwvnbng rơxiiji càwvnbng dữarfk dộyjoii hơxiijn, côlahm biếzjilt anh đyxdkang đyxdkttgeu tranh cùfndsng vớkagii tửujbq thầjwxxn, côlahm biếzjilt bọujbqn họujbq đyxdkang chốzxcrng lạukgei vớkagii thờvuqwi gian.

Cuốzxcri cùfndsng Cốzxcr Lan San hárogvt khôlahmng nổsowni nữarfka, côlahmsbugi đyxdkjwxxu khókagic.

Ngưzvvyvuqwi đyxdkàwvnbn ôlahmng bêogdnn cạukgenh đyxdkãtbub khôlahmng còihcln phárogvt ra mộyjoit tiếzjilng đyxdkyjoing nàwvnbo.

lahm khókagic mộyjoit lúsbugc mớkagii lạukgei hỏehlyi: “Nhịxiij Thậihprp, dễfcvp nghe sao?”

Thịxiijnh Thếzjil vẫzcoln khôlahmng trảzvvy lờvuqwi.

Cốzxcr Lan San lắnvrhc đyxdkjwxxu khôlahmng nókagii nữarfka.

Cảzvvy khôlahmng gian tốzxcri đyxdken hoàwvnbn toàwvnbn yêogdnn tĩjyzgnh khôlahmng tiếzjilng đyxdkyjoing.

lahmkagi thểwoia cảzvvym nhậihprn đyxdkưzvvypypxc nhịxiijp tim củzbtua anh càwvnbng lúsbugc càwvnbng yếzjilu, gầjwxxn nhưzvvy ngừjcynng lạukgei.

Cốzxcr Lan San từjcyn từjcyn nhắnvrhm mắnvrht dựnqlma vàwvnbo lồnvrhng ngựnqlmc củzbtua anh, nghĩjyzg, Nhịxiij Thậihprp sẽarfk chếzjilt sao?

Loạukgei cảzvvym giárogvc nàwvnby thậihprt sựnqlm rấttget khókagi chịxiiju.

Anh vốzxcrn cókagi thểwoia cảzvvy đyxdkvuqwi hạukgenh phúsbugc, sốzxcrng trong an nhàwvnbn nhưzvvyng từjcyn khi gặtlozp côlahm, anh lạukgei gặtlozp phảzvvyi nhiềhqkcu chuyệcnwbn khôlahmng may nhưzvvy vậihpry.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.