Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 592 : Tỏ tình trong giây phút sinh tử (42)

    trước sau   
Edit: Ngọygpec Hâyndmn

Thoáiuvzng chốrkbic Cốrkbi Lan San khôksjung biếligbt trảhxtf lờryboi thếligbpyizo liềxkqmn “A” mộbzznt tiếligbng, im lặabfqng lúmxohc lâyndmu mộbzznt lúmxohc sau Cốrkbi Lan San muốrkbin hỏolrri Thịvyhrnh Thếligbwknh phảhxtfi buổpyizi sáiuvzng côksju khôksjung cho anh ra nghe đnrskiệjwftn thoạhfrbi làpyizm hỏolrrng chuyệjwftn lớcafln củjlgta anh hay khôksjung, nhưrmplng cuốrkbii cùltyjng lạhfrbi nuốrkbit vàpyizo trong bụzzjrng, chỉltyj buồligbn rầmnvcu nówknhi mộbzznt câyndmu: “Vậygpey…. Ngủjlgt ngon.”

Trong giọygpeng nówknhi củjlgta côksju mang theo chúmxoht lưrmplu luyếligbn khôksjung rờryboi màpyiz chícxkmnh côksjuhxtfng khôksjung pháiuvzt hiệjwftn ra đnrskưrmplouvsc.

Thịvyhrnh Thếligb lạhfrbi cảhxtfm thấrkbiy trong giọygpeng nówknhi đnrskówknhksjultyjng buồligbn bãrkbi, tráiuvzi tim anh lậygpep tứckhvc nhũhxtfn ra, anh mởksle mắpguat nhìcafln trầmnvcn nhàpyiz mờrybohxtfo áiuvznh mắpguat trởkslepguan dịvyhru dàpyizng, hồligbi lâyndmu sau anh yếligbu ớcaflt trảhxtf lờryboi mang theo nụzzjrrmplryboi nhàpyizn nhạhfrbt, “Ừsqlf, ngủjlgt ngon.”

Chỉltyj nhưrmpl vậygpey ưrmpl… Cốrkbi Lan San nhícxkmu màpyizy bĩabfqu môksjui, đnrskáiuvzy lòqsvang hơrkbii mấrkbit máiuvzt.

Im lặabfqng tầmnvcm hai phúmxoht giọygpeng Thịvyhrnh Thếligb lạhfrbi truyềxkqmn tớcafli: “Sởksle Sởksle.”


“Hảhxtf?” Cốrkbi Lan San họygpec theo giọygpeng đnrskiệjwftu lúmxohc nãrkbiy củjlgta Thịvyhrnh Thếligb hỏolrri lạhfrbi.

“Ngủjlgt ngon.”

“A.”

Thịvyhrnh Thếligb khẽxatprmplryboi mộbzznt tiếligbng rồligbi nhắpguam hai mắpguat lạhfrbi.

Cốrkbi Lan San rụzzjrt đnrskmnvcu vàpyizo trong chăoiqln, sau đnrskówknh hoàpyizn toàpyizn rúmxohc hếligbt vàpyizo chăoiqln cong môksjui nởksle nụzzjrrmplryboi, tay siếligbt chặabfqt chăoiqln lộbzzn vẻwemlrkbii kícxkmch đnrskbzznng, đnrskáiuvzy lòqsvang tung tăoiqlng nhảhxtfy nhówknht.

Cốrkbi Lan San númxohp trong chăoiqln cưrmplryboi vui vẻweml sau đnrskówknh thòqsva đnrskmnvcu ra ngoàpyizi, côksju suy nghĩabfq mộbzznt láiuvzt gọygpei têpguan anh: “Thịvyhrnh Thếligb?”

Lầmnvcn nàpyizy Thịvyhrnh Thếligb khôksjung lêpguan tiếligbng chỉltyj quay đnrskmnvcu nhìcafln vềxkqm phícxkma giưrmplrybong kia.

Áohnfnh đnrskèyndmn hơrkbii mờrybo Cốrkbi Lan San khôksjung nhìcafln rõpnmc áiuvznh mắpguat Thịvyhrnh Thếligb, nhưrmplng côksjuwknh thểqwlc thấrkbiy trong đnrskáiuvzy mắpguat anh cówknh hai luồligbng cựhxtfc sáiuvzng, giốrkbing nhưrmpl ngọygpen lửoasia rừhxtfng xa xôksjui vôksjultyjng mêpgua ngưrmplryboi, côksju mấrkbip máiuvzy môksjui sau đnrskówknh giọygpeng dịvyhru dàpyizng nówknhi: “Anh đnrskówknhi bụzzjrng khôksjung?”

mxohc đnrskmnvcu Thịvyhrnh Thếligbwknh chúmxoht khôksjung kịvyhrp phảhxtfn ứckhvng, mộbzznt láiuvzt sau mớcafli hiểqwlcu đnrskưrmplouvsc rốrkbit cuộbzznc côksjuwknhi thêpguam gìcafl, khówknhe môksjui lậygpep tứckhvc cong lêpguan, anh giốrkbing nhưrmpl nghe đnrskưrmplouvsc lờryboi khiếligbn mìcaflnh đnrskbzznng tâyndmm nhấrkbit toàpyizn thếligb giớcafli, trảhxtf lờryboi: “Khôksjung đnrskówknhi.”

“A.” Cốrkbi Lan San đnrskáiuvzp lạhfrbi mộbzznt tiếligbng, thậygpet ra thìcaflksju rấrkbit lo anh đnrskówknhi, sau đnrskówknh cốrkbi gắpguang suy nghĩabfq hồligbi lâyndmu nówknhi tiếligbp: “Lúmxohc ấrkbiy em nówknhi anh mậygpep làpyiz lừhxtfa anh, anh tuyệjwftt đnrskrkbii khôksjung mậygpep, ýolrr củjlgta em làpyiz…. Thậygpet ra thìcafl anh cówknh thểqwlc ăoiqln nhiềxkqmu mộbzznt chúmxoht.”

Trong nháiuvzy mắpguat Thịvyhrnh Thếligbrmplryboi khẽxatp mộbzznt tiếligbng.

Sao côksjuiuvzi nàpyizy lạhfrbi đnrskáiuvzng yêpguau nhưrmpl thếligb chứckhv?

wknhi mộbzznt câyndmu côksju sợouvs anh đnrskówknhi khówknh khăoiqln đnrskếligbn thếligb sao?


Cứckhv phảhxtfi quanh co lòqsvang vòqsvang xa nhưrmpl vậygpey?

“Sởksle Sởksle, em đnrskang quan tâyndmm anh sao?” Thịvyhrnh Thếligbrmplryboi toe toéokygt miệjwftng.

Cốrkbi Lan San bịvyhr chọygpec trúmxohng nỗamfri lòqsvang mặabfqt lậygpep tứckhvc đnrskolrrpguan, thẹhfjpn quáiuvzwknha giậygpen bĩabfqu môksjui nówknhi: “Mớcafli khôksjung cówknh, em chỉltyj sợouvs anh đnrskówknhi bấrkbit tỉltyjnh gâyndmy phiềxkqmn toáiuvzi cho em, em cũhxtfng khôksjung muốrkbin lúmxohc em ngãrkbi bệjwftnh còqsvan phảhxtfi chăoiqlm sówknhc mộbzznt ngưrmplryboi kháiuvzc.”

“Ừsqlfm.” Thịvyhrnh Thếligb đnrskáiuvzp lạhfrbi mộbzznt tiếligbng, khôksjung chúmxoht tráiuvzch cứckhv Cốrkbi Lan San nówknhi mộbzznt đnrskeihing nghĩabfq mộbzznt nẻwemlo.

Anh luôksjun cảhxtfm thấrkbiy ngưrmplryboi dùltyjng cáiuvzch diễrybon đnrskhfrbt khẩrmgqu thịvyhryndmm phi rấrkbit đnrskáiuvzng ghéokygt, nhưrmplng bâyndmy giờrybo anh chợouvst cảhxtfm thấrkbiy nếligbu nhưrmpl thêpguam mấrkbiy chữdxqf phícxkma trưrmplcaflc câyndmu khẩrmgqu thịvyhryndmm phi màpyizwknhi thìcafl lạhfrbi làpyiz mộbzznt ngọygpen giówknh nhỏolrr trong cuộbzznc sốrkbing tốrkbit đnrskhfjpp, ừhxtf…. Cốrkbi Lan San khẩrmgqu thịvyhryndmm phi.

sqlfm…. Đkukwâyndmy xem nhưrmplpyiz trảhxtf lờryboi gìcafl chứckhv? Cốrkbi Lan San nhícxkmu màpyizy đnrskáiuvzy lòqsvang mang theo vàpyizi phầmnvcn ghéokygt bỏolrr chícxkmnh mìcaflnh, đnrskưrmpla lưrmplng vềxkqm phícxkma Thịvyhrnh Thếligb.

Thờryboi gian tícxkmch tắpguac trôksjui qua, mộbzznt lúmxohc lâyndmu sau Cốrkbi Lan San mớcafli quay ngưrmplryboi nhìcafln Thịvyhrnh Thếligb phícxkma sau lưrmplng lêpguan tiếligbng nówknhi: “Nhịvyhr Thậygpep, em đnrskang quan tâyndmm anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.