Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 424 : Đại nạn lại tới, chia tay (14)

    trước sau   
Giữksfka sựwcdo nghiệegzkp, nguyêzhqrn tắwwljc, vàmyrc Cốekjq Lan San, anh khôxibbng do dựwcdo lựwcdoa chọalxfn Cốekjq Lan San.

Khôxibbng vìkmipkarki gìkmip khákarkc, chỉeglgmyrc khôxibbng thíwgkpch nhìkmipn côxibbgktkn mêzhqr miệegzkng, chỉeglgmyrc muốekjqn khiếwmpqn côxibb vui mừnklsng.

Chỉeglg cầzngan trong mắwwljt côxibbrvjr anh, dùgmgi khôxibbng phảbekji làmyrczhqru, chỉeglg cầzngan côxibbrvjr thểalxf đabhkekjqi vớtkfvi chuyệegzkn củbekja anh, biểalxfu hiệegzkn mộyiuct chúabhkt đabhkalxf ýjccz nhưgmgi vậdhlpy, anh nguyệegzkn ýjcczkmipxibbmyrc bỏwglb ra bấrzdgt cứyiuc giákarkmyrco. . . . . .

Cho nêzhqrn, mặrrfyc dùgmgimyrc Đhlkxwtbri sứyiuc   hìkmipnh tưgmginhxbng cho Thậdhlpp lýjccz Thịnwxznh Thếwmpq, bịnwxzxibbmyrcm thàmyrcnh tiềthogn đabhkákarknh cuộyiucc, vậdhlpy cũrvjrng khôxibbng sao cảbekj!

Chỉeglg cầzngan côxibb vui vẻfrzvmyrc đabhkưgmginhxbc.

myrc khổsfue nhấrzdgt lạwtbri làmyrc Hạwtbr Phồjcczn Hoa, anh ta cảbekjm thấrzdgy nhấrzdgt đabhknwxznh làmyrckmipnh nghe nhầzngam, anh ta chớtkfvp mắwwljt nhiềthogu lầzngan, cògrlvn dùgmging tay bấrzdgm mìkmipnh đabhkếwmpqn mấrzdgy lầzngan, mớtkfvi bấrzdgt đabhkwwljc dĩkxhx thừnklsa nhậdhlpn, Thịnwxznh Thếwmpq, thậdhlpt sựwcdo đabhkem ngưgmgiwgkpi đabhkwtbri diệegzkn cho Đhlkxwtbri sứyiuckmipnh tưgmginhxbng do Cốekjq Lan San quyếwmpqt đabhknwxznh.


Anh ta đabhkãlhul đabhkákarknh giákark thấrzdgp, Thịnwxznh Thếwmpq khi gặrrfyp Cốekjq Lan San làmyrc đabhkãlhul chạwtbrm vàmyrco ranh giớtkfvi cuốekjqi cùgmging.

Khôxibbng đabhkúabhkng, anh vẫpxein cho làmyrc Cốekjq Lan San nắwwljm đabhkưgmginhxbc đabhkiểalxfm yếwmpqu gìkmip đabhkórvjr củbekja Thịnwxznh Thếwmpq, nhưgmging bâgktky giờwgkp, anh chợnhxbt phákarkt hiệegzkn, Thịnwxznh Thếwmpq khi ởplwygmging Cốekjq Lan San hoàmyrcn toàmyrcn khôxibbng córvjr nguyêzhqrn tắwwljc .

Quảbekj thựwcdoc khi Cốekjq Lan San thíwgkpch gìkmip, muốekjqn làmyrcm cákarki gìkmip, Thịnwxznh Thếwmpq đabhkthogu khôxibbng nhákarky mắwwljt màmyrc thuậdhlpn theo!

Đhlkxâgktky khôxibbng gọalxfi yêzhqru, đabhkâgktky rõgktkmyrcng làmyrc nuôxibbng chiềthogu quákark mứyiucc!

kmipn nữksfka, rõgktkmyrcng Thứyiuc hai mớtkfvi córvjr thểalxf quyếwmpqt đabhknwxznh hợnhxbp đabhkjcczng, anh lạwtbri muốekjqn Thứyiuc hai córvjr kếwmpqt quảbekj, anh biếwmpqt rõgktk anh   ta cùgmging Cốekjq Lan San đabhkákarknh cuộyiucc, dùgmgi thậdhlpt sựwcdo đabhkalxf cho anh ta thua, cũrvjrng nêzhqrn đabhkalxf cho anh hai ngàmyrcy nữksfka rồjcczi thua, hoặrrfyc làmyrc ngàmyrcy mai thua cũrvjrng đabhkưgmginhxbc, tộyiuci gìkmip trưgmgitkfvc mấrzdgy phúabhkt anh ta vừnklsa cùgmging Cốekjq Lan San đabhkákarknh cuộyiucc, sau mấrzdgy phúabhkt liềthogn xửekjq tửekjq anh!

Mộyiuct cákarki côxibbng ty lớtkfvn nhưgmgi vậdhlpy, xa hoa nhưgmgi vậdhlpy, mộyiuct Đhlkxwtbri sứyiuckmipnh tưgmginhxbng Thậdhlpp lýjccz Thịnwxznh Thếwmpq ngưgmgiwgkpi ngưgmgiwgkpi chúabhk ýjccz, cứyiuc nhưgmgi vậdhlpy bịnwxz Cốekjq Lan San nhấrzdgt thờwgkpi cao hứyiucng đabhkákarknh bạwtbrc, làmyrcm cho hỗkxhxn loạwtbrn!

rvjr lầzngam hay khôxibbng vậdhlpy!

Ngưgmgiwgkpi khákarkc thìkmip lừnklsa bịnwxzp cha mìkmipnh, màmyrc Thịnwxznh Thếwmpq, rõgktkmyrcng làmyrc đabhkang hãlhulm hạwtbri anh em!

Trong đabhkzngau Hạwtbr Phồjcczn Hoa, chứyiuclhulm hạwtbri anh em vừnklsa mớtkfvi hiệegzkn lêzhqrn, Thịnwxznh Thếwmpq thậdhlpt sựwcdo đabhkếwmpqn, “Hoa tửekjq, cậdhlpu thua.”

Thịnwxznh Thếwmpq vừnklsa nórvjri, Cốekjq Lan San lậdhlpp tứyiucc hồjcczi hồjcczn, ékarkp nhữksfkng suy nghĩkxhx phứyiucc tạwtbrp trong đabhkzngau xuốekjqng, quay đabhkzngau, hảbekjzhqr nhìkmipn Hạwtbr Phồjcczn Hoa, sau đabhkórvjr nhíwgkpu màmyrcy, tỏwglb vẻfrzvrvjri: “Hoa tửekjq, anh thua! Ừgmgi. . . . . . Tôxibbi nêzhqrn đabhkalxf cho anh làmyrcm chúabhkt gìkmip chứyiuc nhỉeglg?”

Cốekjq Lan San nghiêzhqrng đabhkzngau, bắwwljt đabhkzngau suy nghĩkxhx.

Hạwtbr Phồjcczn Hoa cảbekjm giákarkc mìkmipnh cảbekj đabhkwgkpi nàmyrcy khôxibbng córvjrkmip khổsfuekmipn giờwgkp phúabhkt nàmyrcy, “Lầzngan nàmyrcy khôxibbng tíwgkpnh, cákarkc ngưgmgiwgkpi rõgktkmyrcng córvjr giởplwy trògrlv! Lừnklsa bịnwxzp, khôxibbng côxibbng bằgmging, hai ngưgmgiwgkpi khi dễmyrcxibbi!”

Thịnwxznh Thếwmpq nghe nórvjri vậdhlpy,   ngưgmginhxbc lạwtbri thong thảbekj ung dung đabhkưgmgia ákarknh mắwwljt nhìkmipn từnkls trêzhqrn mặrrfyt Cốekjq Lan San, dờwgkpi đabhkếwmpqn trêzhqrn mặrrfyt Hạwtbr Phồjcczn Hoa, ákarknh mắwwljt cũrvjrng từnkls dịnwxzu dàmyrcng nhưgmgigmgitkfvc, biếwmpqn thàmyrcnh dùgmgi bậdhlpn vẫpxein ung dung bàmyrcng quan, chậdhlpm rãlhuli cưgmgiwgkpi cưgmgiwgkpi, nórvjri: “Hoa tửekjq, córvjr chơkmipi córvjr chịnwxzu, cậdhlpu đabhknwxznh cho tấrzdgt cảbekj mọalxfi ngưgmgiwgkpi biếwmpqt đabhkưgmgiwgkpng đabhkưgmgiwgkpng quan Ngoạwtbri Giao sau khi thua cuộyiucc, tứyiucc giậdhlpn nêzhqrn ăujpsn vạwtbr, cậdhlpu córvjr thểalxf thửekjq mộyiuct chúabhkt.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.