Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 422 : Đại nạn lại tới, chia tay (12)

    trước sau   
“Lan San, côiowj nhấjmymt đmiahtssonh sẽmgny thua.” Hạqcpa Phồbmzln Hoa giốmarwng nhưoljo đmiahãokzl đmiahmarwn trưoljofdeec đmiahưoljoqikyc kếwaqmt quảylqc vậxtiey, đmiahykgdc ýuosgoljovgbri “Bấjmymt quámarw, việuosgc quyếwaqmt đmiahtssonh đmiahqcpai sứpdvaphwknh tưoljoqikyng làjmymjmymo thứpdva hai tuầmiahn sau, biếwaqmt đmiahâhjxpu trong ba ngàjmymy còiowjn lạqcpai côiowjwaqm thểanpmjmymm Nhịtsso Thậxtiep đmiahodgti từqpqhiowj Kiềjkpnu Kiềjkpnu thàjmymnh ngưoljovgbri khámarwc nhưoljong việuosgc đmiahodgti thàjmymnh côiowj minh tinh nàjmymy làjmym tuyệuosgt đmiahmarwi khôiowjng thểanpm.”

“Hừqpqh!” Cốmarw Lan San trừqpqhng mắykgdt liếwaqmc Hạqcpa Phồbmzln Hoa nhưoljong trong lòiowjng lạqcpai đmiahang câhjxpn nhắykgdc xem côiowjljosn làjmymm thếwaqmjmymo thìphwk Thịtssonh Thếwaqm mớfdeei đmiahodgti thàjmymnh ngưoljovgbri khámarwc?

. . . . . . . . . .

marwch đmiahówaqm khôiowjng xa, mặznfgc dùanpm Thịtssonh Thếwaqm vẫxdepn chuyêljosn chúqaof xửtscauosgiowjng việuosgc nhưoljong tầmiahm mắykgdt vàjmym lỗykgd tai thỉkoypnh thoảylqcng vẫxdepn chúqaof ýuosg chỗykgd củvjnoa Cốmarw Lan San. Lúqaofc anh nghe thấjmymy Hạqcpa Phồbmzln Hoa vàjmym Cốmarw Lan San đmiahámarwnh cuộgypvc, tay đmiahang kýuosgljosn khẽmgny dừqpqhng mộgypvt chúqaoft, sau đmiahówaqm tựtwnq nhiêljosn kýuosg xong mớfdeei ngẩaxvbng đmiahmiahu lêljosn, mắykgdt khẽmgny liếwaqmc nhìphwkn khówaqme miệuosgng củvjnoa côiowjmarwi nhỏleccphwkokzli nhau vớfdeei Hạqcpa Phồbmzln Hoa màjmymkqpai vểanpmnh lêljosn.

Thịtssonh Thếwaqm nhíabeju màjmymy liếwaqmc mắykgdt nhìphwkn Cốmarw Lan San mặznfgt màjmymy ủvjno êljos nhìphwkn chằqikym chằqikym ngưoljovgbri trong hìphwknh, lqđmiah sau đmiahówaqm anh làjmymm nhưoljo khôiowjng cówaqm chuyệuosgn gìphwk, quay đmiahmiahu, tiếwaqmp tụljosc làjmymm việuosgc.

kqpan mưoljovgbri phúqaoft sau Thịtssonh Thếwaqm đmiahãokzljmymm xong việuosgc.


Mọznpmi ngưoljovgbri ai cũoljong đmiahãokzlwaqm chỗykgd ngồbmzli dàjmymng riêljosng cho cưoljoơkqpang vịtsso củvjnoa mìphwknh.

Cốmarw Lan San khôiowjng hiểanpmu biếwaqmt nhiềjkpnu vềjkpn hộgypvi nghịtsso cấjmymp cao củvjnoa côiowjng ty lớfdeen nêljosn khôiowjng nhịtsson đmiahưoljoqikyc màjmym cảylqcm thấjmymy hứpdvang thúqaof, vìphwk vậxtiey khôiowjng quan tâhjxpm bảylqcn thâhjxpn nghe hiểanpmu hay khôiowjng màjmym dựtwnqng lỗykgd tai lêljosn chuẩaxvbn bịtsso nghe.

“Vềjkpn ngưoljovgbri đmiahưoljoqikyc chọznpmn làjmymm đmiahqcpai sứpdvaphwknh tưoljoqikyng lầmiahn nàjmymy củvjnoa Thậxtiep Lýuosg Thịtssonh Thếwaqm, tôiowji đmiahãokzlwaqm sựtwnq lựtwnqa chọznpmn.” Thịtssonh Thếwaqm dừqpqhng mộgypvt chúqaoft, ngówaqmn tay lưoljofdeet nhanh trêljosn bàjmymn phíabejm, từqpqhng khuôiowjn mặznfgt củvjnoa cámarwc minh tinh hiệuosgn thoámarwng qua.

Vẻivtb mặznfgt Hạqcpa Phồbmzln Hoa mong đmiahqikyi nhìphwkn Thịtssonh Thếwaqm, còiowjn thuậxtien tiệuosgn cho Cốmarw Lan San mộgypvt ámarwnh mắykgdt thắykgdng lợqikyi.

Ngówaqmn tay Cốmarw Lan San khẽmgny nắykgdm lạqcpai.

Sẽmgny thậxtiet sựtwnqjmymiowj Kiềjkpnu Kiềjkpnu sao?

Trong đmiahmiahu côiowj hiệuosgn lêljosn xìphwkaziwng đmiahan giữabeja Tôiowj Kiềjkpnu Kiềjkpnu vàjmym Thịtssonh Thếwaqm,   còiowjn cówaqm lờvgbri Tôiowj Kiềjkpnu Kiềjkpnu đmiahãokzlwaqmi, đmiahámarwy lòiowjng cówaqm chúqaoft trốmarwng rỗykgdng, cówaqm phảylqci sẽmgny giốmarwng nhưoljoiowj Kiềjkpnu Kiềjkpnu đmiahãokzlwaqmi, Thịtssonh Thếwaqmjmymiowj, thậxtiet. . . . . .

“Làjmymiowjjmymy.”

Giọznpmng nówaqmi Thịtssonh Thếwaqm truyềjkpnn đmiahếwaqmn lầmiahn nữabeja.

Tấjmymt cảylqc mọznpmi ngưoljovgbri nhìphwkn vềjkpn phíabeja màjmymn hìphwknh lớfdeen củvjnoa phòiowjng họznpmp, sau đmiahówaqm ai cũoljong kinh ngạqcpac.

Miệuosgng Hạqcpa Phồbmzln Hoa mởanpm thậxtiet to, hoàjmymn toàjmymn cówaqm thểanpm nhéjkpnt vừqpqha mộgypvt quảylqc trứpdvang gàjmym.

Hai mắykgdt Cốmarw Lan San mởanpm thậxtiet to, khôiowjng thểanpmjmymo. . . . . . Lạqcpai bịtssoiowj đmiahmarwn trúqaofng. . . . . . Quảylqc nhiêljosn làjmymiowj minh tinh màjmymiowj đmiahãokzl chọznpmn?

iowjng mỗykgdi ngưoljovgbri mỗykgdi khámarwc nhưoljong lúqaofc nàjmymy lạqcpai cówaqm chung mộgypvt suy nghĩmskd, đmiahqcpai boss lạqcpai chọznpmn mộgypvt côiowj minh tinh bìphwknh thưoljovgbrng khôiowjng cówaqm danh tiếwaqmng đmiahanpmjmymm đmiahqcpai sứpdvaphwknh tưoljoqikyng? Cówaqm phảylqci đmiahãokzl lầmiahm rồbmzli hay khôiowjng?

kqpan mộgypvt phúqaoft trôiowji qua, Thịtssonh Thếwaqm lạqcpai mởanpm miệuosgng nówaqmi: “Xámarwc đmiahtssonh chíabejnh làjmymiowjjmymy, đmiahanpm nhâhjxpn viêljosn phụljos trámarwch việuosgc nàjmymy liêljosn hệuosg vớfdeei côiowjng ty đmiahqcpai diệuosgn củvjnoa côiowjjmymy, chuẩaxvbn bịtssouosg kếwaqmt hợqikyp đmiahbmzlng, tôiowji muốmarwn thấjmymy vàjmymo thứpdva hai.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.