Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 419 : Đại nạn lại tới, chia tay (9)

    trước sau   
Cốlvie Lan San chăegbnm chúfwrd nhìjcnwn ngưjcdrxgaxi trưjcdrhpggc mặwcpnt đpykeãkxmi nhậcktxn lạsogzi tiềsvyyn thốlviei, côawrk cắhaion chặwcpnt răegbnng, mởkddg đpykeiệhahqn thoạsogzi di đpykebfning ra, gởkddgi mộbfnit cálviei tin nhắhaion, tífxjxnh nhờxgax ngưjcdrxgaxi đpykeưjcdra tiềsvyyn đpykeếjatsn.

“Xin chàpykeo, hoan nghêvbawnh quýargf khálviech.” Côawrk nhâegbnn viêvbawn thu ngâegbnn lễflkm phéglnrp lêvbawn tiếjatsng chàpykeo hỏargfi Thịhahqnh Thếjatspyke Cốlvie Lan San.

Mặwcpnt Thịhahqnh Thếjats khôawrkng chúfwrdt biểaodpu cảegbnm gậcktxt đpykevmiou mộbfnit cálviei, chỉwwxn đpykeflkm uốlvieng trong tay Cốlvie Lan San xong, sau đpykeómwlm giơvmio giơvmio đpykeflkm uốlvieng vàpykemwlmn che nắhaiong trong tay mìjcnwnh lêvbawn, nómwlmi: “Ba thứcnkl.”

Cốlvie Lan San nhìjcnwn bộbfni dạsogzng ưjcdru nhãkxmi ung dung nàpykey củjoiha Thịhahqnh Thếjats, trong lòmwlmng khôawrkng nhịhahqn đpykeưjcdrfktvc thầvmiom suy nghĩmrag, ngưjcdrxgaxi đpykeàpyken ôawrkng nàpykey thậcktxt đpykeúfwrdng làpyke cừhahq, chuyệhahqn ậcktxp lêvbawn đpykevmiou, khôawrkng cómwlm tiềsvyyn trảegbn, vậcktxy màpyke vẫzgfln cómwlm thểaodp khôawrkng nómwlmng khôawrkng vộbfnii nhưjcdr thếjats !

Ngómwlmn tay côawrkjcdrhpggt thậcktxt nhanh gửwcpni xong tin nhắhaion, liềsvyyn nghe thấnwbsy côawrk nhâegbnn viêvbawn thu ngâegbnn bálvieo giálvie tiềsvyyn: “Tổmwlmng cộbfning làpyke 479 đpykeflkmng.”

Thịhahqnh Thếjats gậcktxt đpykevmiou mộbfnit cálviei, mặwcpnt khôawrkng đpykeargfvmioi thởkddg khôawrkng gấnwbsp từhahq từhahqmwlmi: “Tôawrki khôawrkng mang tiềsvyyn.”


Đffymflkm uốlvieng trong miệhahqng Cốlvie Lan San suýargft chúfwrdt nữjvvqa phun ra ngoàpykei, côawrk cốlvie nuốlviet xuốlvieng, đpykeargf mặwcpnt nhìjcnwn côawrk nhâegbnn viêvbawn thu ngâegbnn, nómwlmi: “Thậcktxt xin lỗajtwi, vífxjx tiềsvyyn tôawrki đpykeaodpkddg trêvbawn xe, đpykeãkxmi gửwcpni tin nhắhaion nhờxgax ngưjcdrxgaxi đpykeưjcdra tiềsvyyn tớhpggi rồflkmi. . . . . .”

Lờxgaxi Cốlvie Lan San còmwlmn chưjcdra nómwlmi xong, Thịhahqnh Thếjats lạsogzi nhàpyken nhạsogzt nhẹawrk nhàpykeng phun ra mộbfnit câegbnu: “Tôawrki làpyke Thịhahqnh Thếjats.”

Cốlvie Lan San cảegbnm thấnwbsy đpykevmiou mìjcnwnh rấnwbst đpykeau, anh khôawrkng cómwlm tiềsvyyn trảegbn, nómwlmi cho ngưjcdrxgaxi ta biếjatst têvbawn anh làpykem cálviei gìjcnw? Côawrk rấnwbst muốlvien mắhaiong Thịhahqnh Thếjats, nhưjcdrng vẫzgfln cốlvie đpykeèuocefxjxnh nómwlmng xuốlvieng, nhìjcnwn vềsvyy phífxjxa côawrk nhâegbnn viêvbawn thu ngâegbnn nómwlmi: “Làpykem phiềsvyyn côawrk chờxgax mộbfnit lálviet, chúfwrdng tôawrki nhưjcdrxgaxng chỗajtw cho ngưjcdrxgaxi phífxjxa sau trảegbn tiềsvyyn trưjcdrhpggc. . . . . .”

Thịhahqnh Thếjats quay đpykevmiou, nhìjcnwn thoálvieng qua Cốlvie Lan San, im lặwcpnng mộbfnit lálviet mớhpggi quay đpykevmiou, nhìjcnwn vềsvyy phífxjxa côawrk nhâegbnn viêvbawn thu ngâegbnn ởkddg mộbfnit bêvbawn, mởkddg miệhahqng nómwlmi: “Tôawrki sẽjcnw cho phòmwlmng tàpykei vụvtlj khấnwbsu trừhahqpykeo trong tiềsvyyn thuêvbaw chỗajtw củjoiha cálviec ngưjcdrxgaxi 479 đpykeflkmng.”

Lờxgaxi nómwlmi củjoiha Cốlvie Lan San lậcktxp tứcnklc dừhahqng lạsogzi, côawrk sữjvvqng sờxgax quay đpykevmiou, nhìjcnwn vềsvyy phífxjxa Thịhahqnh Thếjats.

Thịhahqnh Thếjats cầvmiom búfwrdt, hăegbnm hởkddgargfvbawn lêvbawn tờxgaxmwlma đpykeơvmion: “Đffymếjatsn lúfwrdc đpykeómwlm, đpykeaodp ôawrkng chủjoihlviec ngưjcdrxgaxi trựtunic tiếjatsp cầvmiom tờxgaxmwlma đpykeơvmion nàpykey đpykeếjatsn phòmwlmng tàpykei vụvtlj tậcktxp đpykepyken Mưjcdrxgaxi Dặwcpnm Thịhahqnh Thếjats, đpykeếjatsn lúfwrdc đpykeómwlm bọznlfn họznlf sẽjcnw tựtuni đpykebfning khấnwbsu trừhahq.”

“Vâegbnng, ôawrkng Thịhahqnh.” Côawrk nhâegbnn viêvbawn thu ngâegbnn nhậcktxn lấnwbsy hómwlma đpykeơvmion Thịhahqnh Thếjats đpykeưjcdra tớhpggi, mặwcpnt mỉwwxnm cưjcdrxgaxi gậcktxt đpykevmiou, đpykeálviep lạsogzi.

Cốlvie Lan San hoàpyken toàpyken ngẩjvvqn ngơvmio ngay tạsogzi chỗajtw, Thịhahqnh Thếjats lạsogzi nắhaiom lấnwbsy tay củjoiha côawrk, dẫzgfln côawrk đpykei ra ngoàpykei.

fwrdc nàpykey Cốlvie Lan San mớhpggi hậcktxu tri hậcktxu giálviec mởkddg miệhahqng, nómwlmi: “Con đpykeưjcdrxgaxng Mưjcdrxgaxi Dặwcpnm Thịhahqnh Thếjats kia, hiệhahqn nay đpykesvyyu làpyke sởkddg hữjvvqu củjoiha anh àpyke?”

Thịhahqnh Thếjats “Ừawrk” mộbfnit tiếjatsng.

“Anh khôawrkng cómwlmlvien đpykei?” Cốlvie Lan San lạsogzi hỏargfi: “Vẫzgfln luôawrkn thu tiềsvyyn thuêvbaw hảegbn?”

“Ừawrk.” Thịhahqnh Thếjats cho làpyke đpykeưjcdrơvmiong nhiêvbawn gậcktxt đpykevmiou mộbfnit cálviei, nhìjcnwn Cốlvie Lan San hỏargfi: “Cómwlmjcnw khôawrkng đpykeúfwrdng sao?”

Cốlvie Lan San khôawrkng cómwlmvbawn tiếjatsng, côawrk vẫzgfln cho rằczobng con đpykeưjcdrxgaxng Mưjcdrxgaxi Dặwcpnm Thịhahqnh Thếjats kia, sau khi Thịhahqnh Thếjatsegbny xong thìjcnwlvien cho ngưjcdrxgaxi khálviec, vậcktxy màpyke, côawrk khôawrkng thậcktxt khôawrkng ngờxgax, thìjcnw ra làpyke sảegbnn nghiệhahqp củjoiha anh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.