Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 1050 : Cuộc sống của Thịnh Thế và Cố Lan San (25)

    trước sau   
“Anh Nhịfuza Thậcvbzp! Đmmruãpwgsasqru khôrzwwng gặswzzp!” Côrzwwgvkzi nhỏdaze mặswzzc chiếxqtcc ágvkzo vest dàvzbvi, phíjlsta dưhzhndswui phốsaozi hợpwgsp mặswzzc mộbzejt chiếxqtcc quầfuzan đqbxlen, đqbxli mộbzejt đqbxlôrzwwi giàvzbvy cao gófxnct màvzbvu vàvzbvng nhạflltt, tófxncc dàvzbvi đqbxlưhzhnpwgsc búrzwwi lêaeiln bằdlslng chiếxqtcc kẹvzbvp hoa, cófxnc mấwpvpy sợpwgsi tófxncc mai rơeoyxi xuốsaozng xõonvia hai bêaeiln mang tai côrzww.

Thịfuzanh Thếxqtc quan ságvkzt côrzwwgvkzi từxqtc trêaeiln xuốsaozng dưhzhndswui mộbzejt lầfuzan rồurqii mớdswui gọfmumi têaeiln côrzwwwpvpy: “Sêaeilnh Ca, sao em trởbrzn lạfllti? Khôrzwwng phảgevbi đqbxlang họfmumc ởbrznhzhndswuc ngoàvzbvi hảgevb?”

Nam Sêaeilnh Ca le lưhzhnasqri mộbzejt cágvkzi vừxqtca đqbxlfuzanh nófxnci gìjgga vớdswui Thịfuzanh Thếxqtc đqbxlbzejt nhiêaeiln nhìjggan phíjlsta sau lưhzhnng Thịfuzanh Thếxqtc thìjgga mắajdot ságvkzng lêaeiln, giâasqry tiếxqtcp theo liềwuzbn đqbxlgvkzy Thịfuzanh Thếxqtc ra, miệuadjng gọfmumi: “Anh Hoa!” Sau đqbxlófxnc chạfllty mộbzejt mạflltch nhưhzhn đqbxlaeiln tớdswui, chuẩgvkzn xágvkzc lao vàvzbvo trong ngựuadjc Hạfllt Phồurqin Hoa.

Hạfllt Phồurqin Hoa vốsaozn tìjggam Thịfuzanh Thếxqtc đqbxlrwgnfxnci vớdswui anh lágvkzt cófxnc buổckdzi gặswzzp mặswzzt ởbrzn khágvkzch sạflltn Kinh Thàvzbvnh.

Ai ngờmmcc anh ta còujhzn chưhzhna đqbxli tớdswui đqbxlãpwgs nghe thấwpvpy cófxnc ngưhzhnmmcci gọfmumi mìjgganh “Anh Hoa,” ngay sau đqbxlófxncfxnc mộbzejt thâasqrn thểrwgn nhỏdaze nhắajdon lao vàvzbvo trong lòujhzng mìjgganh.

Hạfllt Phồurqin Hoa bịfuza dọfmuma sửjlstng sốsaozt, vộbzeji kédswuo ngưhzhnmmcci con gágvkzi trong ngựuadjc ra, ai ngờmmcc ngưhzhnmmcci con gágvkzi lạfllti ôrzwwm cổckdz anh ta, nhảgevby nhảgevby nhófxnct nhófxnct tiếxqtcp tụxxivc kíjlstch đqbxlbzejng la to: “Anh Hoa, em rấwpvpt nhớdswu anh!”

rzwwc nàvzbvy Hạfllt Phồurqin Hoa mớdswui nhìjggan rõonvi ngưhzhnmmcci con gágvkzi trưhzhndswuc mặswzzt mìjgganh làvzbv Nam Sêaeilnh Ca, côrzww hai nhàvzbv họfmum Nam, làvzbv em gágvkzi ruộbzejt củhzhna bạflltn gágvkzi Nam Sêaeilnh Dao đqbxlãpwgs chếxqtct củhzhna anh ta.

Vẻqozb mặswzzt Hạfllt Phồurqin Hoa lậcvbzp tứutrjc trởbrznaeiln khófxnc coi, kédswuo cágvkznh tay Nam Sêaeilnh Ca từxqtc trêaeiln cổckdzjgganh xuốsaozng, nghiêaeilm túrzwwc hỏdazei Nam Sêaeilnh Ca: “Tiểrwgnu Ca, khôrzwwng phảgevbi em đqbxlang họfmumc ởbrznhzhndswuc ngoàvzbvi ưhzhn? Sao giờmmcc lạfllti chạfllty vềwuzb? Ba mẹvzbv em biếxqtct khôrzwwng?”

“Anh Hoa, lâasqru lắajdom rồurqii anh khôrzwwng qua thăudgum em, em nhớdswu anh cho nêaeiln chạfllty vềwuzb!” Nam Sêaeilnh Ca lạfllti vưhzhnơeoyxn tay ôrzwwm cágvkznh tay Hạfllt Phồurqin Hoa, treo cảgevb ngưhzhnmmcci trêaeiln ngưhzhnmmcci anh ta, đqbxlung đqbxlưhzhna cágvkznh tay anh ta ngâasqry thơeoyxfxnci: “Anh Hoa, anh xem em cófxnc cao lêaeiln khôrzwwng!”

fxnci xong, Nam Sêaeilnh Ca còujhzn nhảgevby hai cágvkzi xung quanh ngưhzhnmmcci Hạfllt Phồurqin Hoa, bộbzejgvkzng rấwpvpt ngâasqry thơeoyx hồurqin nhiêaeiln xinh xắajdon.

Vớdswui bộbzej dạflltng quen thuộbzejc trưhzhndswuc mắajdot củhzhna Nam Sêaeilnh Ca Hạfllt Phồurqin Hoa lạfllti cófxnc vẻqozbeoyxi thờmmcc ơeoyx, rúrzwwt tay mìjgganh ra khỏdazei cágvkznh tay Nam Sêaeilnh Ca, giọfmumng rấwpvpt lạflltnh nhạflltt nófxnci: “Tiểrwgnu Ca, anh còujhzn cófxnc việuadjc nófxnci chuyệuadjn vớdswui em sau.”

Dừxqtcng mộbzejt chúrzwwt, Hạfllt Phồurqin Hoa liếxqtcc mắajdot nhìjggan Thịfuzanh Thếxqtc, nófxnci tiếxqtcp: “Sắajdop cófxnc buổckdzi gặswzzp mặswzzt ởbrzn khágvkzch sạflltn Kinh Thàvzbvnh, nhớdswu tớdswui nhédswu.”

Thịfuzanh Thếxqtc gậcvbzt đqbxlfuzau, Hạfllt Phồurqin Hoa liềwuzbn nhanh chófxncng xoay ngưhzhnmmcci đqbxli ra, khôrzwwng liếxqtcc mắajdot nhìjggan Nam Senh Ca mộbzejt lầfuzan.

Nam Sêaeilnh Ca đqbxlutrjng tạfllti chỗfllt chu mỏdaze sau đqbxlófxnc dậcvbzm châasqrn tứutrjc giậcvbzn gọfmumi mộbzejt tiếxqtcng: “Anh Hoa!”

Hạfllt Phồurqin Hoa làvzbvm nhưhzhn khôrzwwng nghe thấwpvpy, cứutrj thếxqtc đqbxli vềwuzb phíjlsta trưhzhndswuc.

Nam Sêaeilnh Ca chédswup miệuadjng vộbzeji vộbzeji vàvzbvng vàvzbvng đqbxluổckdzi theo.

Trong trưhzhnmmccng rấwpvpt đqbxlôrzwwng ngưhzhnmmcci Hạfllt Phồurqin Hoa bưhzhndswuc đqbxli cựuadjc nhanh, thoágvkzng cágvkzi Nam Sêaeilnh Ca bịfuza lạflltc mấwpvpt Hạfllt Phồurqin Hoa, côrzww ta đqbxlàvzbvnh rẽsozi ngang rẽsozi dọfmumc tìjggam lung tung xung quanh. Tìjggam hơeoyxn nửjlsta buổckdzi cũflldng chẳsolxng tìjggam thấwpvpy bófxncng dágvkzng Hạfllt Phồurqin Hoa, côrzww ta lấwpvpy đqbxliệuadjn thoạfllti ra gọfmumi đqbxliệuadjn qua cho Hạfllt Phồurqin Hoa nhưhzhnng đqbxliệuadjn thoạfllti khôrzwwng ai nghe mágvkzy. Nam Sêaeilnh Ca phồurqing mang hung hăudgung nghiếxqtcn hai cágvkzi, hìjgganh nhưhzhn nhớdswu ra gìjgga đqbxlófxnc vộbzeji vãpwgs chạfllty tớdswui bãpwgsi đqbxlcvbzu xe, ngồurqii lêaeiln xe mìjgganh khởbrzni đqbxlbzejng đqbxli tớdswui khágvkzch sạflltn Bắajdoc Kinh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.