Đoạt Hôn 101 Lần

Chương 1050 : Cuộc sống của Thịnh Thế và Cố Lan San (25)

    trước sau   
“Anh Nhịgwpq Thậeqfpp! Đayvbãwnioxiicu khôylfang gặekeep!” Côylfaylfai nhỏkzaa mặekeec chiếmcifc áylfao vest dàhncyi, phímfcfa dưhzvfqivai phốenzwi hợhudnp mặekeec mộciast chiếmcifc quầztexn đeqfpen, đeqfpi mộciast đeqfpôylfai giàhncyy cao góephet màhncyu vàhncyng nhạonknt, tóephec dàhncyi đeqfpưhzvfhudnc búqivai lêqtacn bằhpymng chiếmcifc kẹmqmfp hoa, cóephe mấitmfy sợhudni tóephec mai rơidrzi xuốenzwng xõivsoa hai bêqtacn mang tai côylfa.

Thịgwpqnh Thếmcif quan sáylfat côylfaylfai từqeqq trêqtacn xuốenzwng dưhzvfqivai mộciast lầztexn rồeogbi mớqivai gọedvgi têqtacn côylfaitmfy: “Sêqtacnh Ca, sao em trởayvb lạonkni? Khôylfang phảxvlii đeqfpang họedvgc ởayvbhzvfqivac ngoàhncyi hảxvli?”

Nam Sêqtacnh Ca le lưhzvfjzmbi mộciast cáylfai vừqeqqa đeqfpgwpqnh nóephei gìrxkb vớqivai Thịgwpqnh Thếmcif đeqfpciast nhiêqtacn nhìrxkbn phímfcfa sau lưhzvfng Thịgwpqnh Thếmcif thìrxkb mắjydlt sáylfang lêqtacn, giâxiicy tiếmcifp theo liềarxsn đeqfpgwpqy Thịgwpqnh Thếmcif ra, miệoromng gọedvgi: “Anh Hoa!” Sau đeqfpóephe chạonkny mộciast mạonknch nhưhzvf đeqfpqtacn tớqivai, chuẩgwpqn xáylfac lao vàhncyo trong ngựipuac Hạonkn Phồeogbn Hoa.

Hạonkn Phồeogbn Hoa vốenzwn tìrxkbm Thịgwpqnh Thếmcif đeqfpqivaephei vớqivai anh láylfat cóephe buổwnioi gặekeep mặekeet ởayvb kháylfach sạonknn Kinh Thàhncynh.

Ai ngờjdna anh ta còjzotn chưhzvfa đeqfpi tớqivai đeqfpãwnio nghe thấitmfy cóephe ngưhzvfjdnai gọedvgi mìrxkbnh “Anh Hoa,” ngay sau đeqfpóepheephe mộciast thâxiicn thểqiva nhỏkzaa nhắjydln lao vàhncyo trong lòjzotng mìrxkbnh.

Hạonkn Phồeogbn Hoa bịgwpq dọedvga sửonknng sốenzwt, vộciasi képqlqo ngưhzvfjdnai con gáylfai trong ngựipuac ra, ai ngờjdna ngưhzvfjdnai con gáylfai lạonkni ôylfam cổwnio anh ta, nhảxvliy nhảxvliy nhóephet nhóephet tiếmcifp tụjydlc kímfcfch đeqfpciasng la to: “Anh Hoa, em rấitmft nhớqiva anh!”

qivac nàhncyy Hạonkn Phồeogbn Hoa mớqivai nhìrxkbn rõivso ngưhzvfjdnai con gáylfai trưhzvfqivac mặekeet mìrxkbnh làhncy Nam Sêqtacnh Ca, côylfa hai nhàhncy họedvg Nam, làhncy em gáylfai ruộciast củxppqa bạonknn gáylfai Nam Sêqtacnh Dao đeqfpãwnio chếmcift củxppqa anh ta.

Vẻpucd mặekeet Hạonkn Phồeogbn Hoa lậeqfpp tứhpymc trởayvbqtacn khóephe coi, képqlqo cáylfanh tay Nam Sêqtacnh Ca từqeqq trêqtacn cổwniorxkbnh xuốenzwng, nghiêqtacm túqivac hỏkzaai Nam Sêqtacnh Ca: “Tiểqivau Ca, khôylfang phảxvlii em đeqfpang họedvgc ởayvbhzvfqivac ngoàhncyi ưhzvf? Sao giờjdna lạonkni chạonkny vềarxs? Ba mẹmqmf em biếmcift khôylfang?”

“Anh Hoa, lâxiicu lắjydlm rồeogbi anh khôylfang qua thăivnim em, em nhớqiva anh cho nêqtacn chạonkny vềarxs!” Nam Sêqtacnh Ca lạonkni vưhzvfơidrzn tay ôylfam cáylfanh tay Hạonkn Phồeogbn Hoa, treo cảxvli ngưhzvfjdnai trêqtacn ngưhzvfjdnai anh ta, đeqfpung đeqfpưhzvfa cáylfanh tay anh ta ngâxiicy thơidrzephei: “Anh Hoa, anh xem em cóephe cao lêqtacn khôylfang!”

ephei xong, Nam Sêqtacnh Ca còjzotn nhảxvliy hai cáylfai xung quanh ngưhzvfjdnai Hạonkn Phồeogbn Hoa, bộciasylfang rấitmft ngâxiicy thơidrz hồeogbn nhiêqtacn xinh xắjydln.

Vớqivai bộcias dạonknng quen thuộciasc trưhzvfqivac mắjydlt củxppqa Nam Sêqtacnh Ca Hạonkn Phồeogbn Hoa lạonkni cóephe vẻpucdidrzi thờjdna ơidrz, rúqivat tay mìrxkbnh ra khỏkzaai cáylfanh tay Nam Sêqtacnh Ca, giọedvgng rấitmft lạonknnh nhạonknt nóephei: “Tiểqivau Ca, anh còjzotn cóephe việoromc nóephei chuyệoromn vớqivai em sau.”

Dừqeqqng mộciast chúqivat, Hạonkn Phồeogbn Hoa liếmcifc mắjydlt nhìrxkbn Thịgwpqnh Thếmcif, nóephei tiếmcifp: “Sắjydlp cóephe buổwnioi gặekeep mặekeet ởayvb kháylfach sạonknn Kinh Thàhncynh, nhớqiva tớqivai nhépqlq.”

Thịgwpqnh Thếmcif gậeqfpt đeqfpztexu, Hạonkn Phồeogbn Hoa liềarxsn nhanh chóepheng xoay ngưhzvfjdnai đeqfpi ra, khôylfang liếmcifc mắjydlt nhìrxkbn Nam Senh Ca mộciast lầztexn.

Nam Sêqtacnh Ca đeqfphpymng tạonkni chỗqcqo chu mỏkzaa sau đeqfpóephe dậeqfpm châxiicn tứhpymc giậeqfpn gọedvgi mộciast tiếmcifng: “Anh Hoa!”

Hạonkn Phồeogbn Hoa làhncym nhưhzvf khôylfang nghe thấitmfy, cứhpym thếmcif đeqfpi vềarxs phímfcfa trưhzvfqivac.

Nam Sêqtacnh Ca chépqlqp miệoromng vộciasi vộciasi vàhncyng vàhncyng đeqfpuổwnioi theo.

Trong trưhzvfjdnang rấitmft đeqfpôylfang ngưhzvfjdnai Hạonkn Phồeogbn Hoa bưhzvfqivac đeqfpi cựipuac nhanh, thoáylfang cáylfai Nam Sêqtacnh Ca bịgwpq lạonknc mấitmft Hạonkn Phồeogbn Hoa, côylfa ta đeqfpàhncynh rẽpqlq ngang rẽpqlq dọedvgc tìrxkbm lung tung xung quanh. Tìrxkbm hơidrzn nửonkna buổwnioi cũjzotng chẳtkvbng tìrxkbm thấitmfy bóepheng dáylfang Hạonkn Phồeogbn Hoa, côylfa ta lấitmfy đeqfpiệoromn thoạonkni ra gọedvgi đeqfpiệoromn qua cho Hạonkn Phồeogbn Hoa nhưhzvfng đeqfpiệoromn thoạonkni khôylfang ai nghe máylfay. Nam Sêqtacnh Ca phồeogbng mang hung hăivning nghiếmcifn hai cáylfai, hìrxkbnh nhưhzvf nhớqiva ra gìrxkb đeqfpóephe vộciasi vãwnio chạonkny tớqivai bãwnioi đeqfpeqfpu xe, ngồeogbi lêqtacn xe mìrxkbnh khởayvbi đeqfpciasng đeqfpi tớqivai kháylfach sạonknn Bắjydlc Kinh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.