Đích Nữ Vương Phi

Chương 17 : Vậy ngươi nói bồi thường ta thế nào?

    trước sau   
zplmc Vâinaun Tuyếkpamt Phi từbtxq từbtxq tỉsjpbnh lạyjehi, nhìxosrn thấvraoy chỗbtxqhuddch mìxosrnh khôikmeng tớzotui 10 cm, cóyjehhuddơniocng mặzplmt tuấvraon dậzuiyt phi phàaadym.

aadyng đmfwbưhudda tay ra sờaclr sờaclr, nhédopbo, cảfiurm giáhuddc thậzuiyt tốmiqkt, trơniocn nhẵqjhon non nớzotut.

Tiếkpamp tụfhxxc đmfwbi xuốmiqkng, lồuocbng ngựykxlc bềnxojn chắezhfc, bụfhxxng khícpsjt khao, còehkqn cóyjeh. . . . . .

Đyrtlang hănzejng say ănzejn đmfwbzuiyu hũtaqh, tay làaadym loạyjehn bịmiqkcpsju lạyjehi thậzuiyt chặzplmt, mộrhawt đmfwbôikmei mắezhft hoađmfwbàaadyo cưhuddaclri nhưhudd khôikmeng cưhuddaclri nhìxosrn chằfatvm chằfatvm vàaadyo nàaadyng: "Cảfiurm giáhuddc nhưhudd thếkpamaadyo?"

hudd. . . . . . Đyrtlâinauy làaady sựykxl thựykxlc?" Nhìxosrn con ngưhuddơnioci xoay tròehkqn trưhuddzotuc mắezhft, Vâinaun Tuyếkpamt Phi cảfiurm thấvraoy tráhuddi tim nhảfiury bìxosrnh bịmiqkch.

hudd Nam Tuyệjqdqt đmfwbzplmt cáhuddi tay còehkqn lạyjehi ởdzwpmyafn hôikmeng củczrua nàaadyng, thừbtxqa dịmiqkp nàaadyng khôikmengchúzplm ýhwee, hung hănzejng bóyjehp mộrhawt cáhuddi trêmyafn thịmiqkt mềnxojm củczrua eo nàaadyng.


Mộrhawt trậzuiyn đmfwbau đmfwbzotun truyềnxojn đmfwbếkpamn, nàaadyng kêmyafu lêmyafn: "Đyrtlau. . . . . ."

dopbm vớzotui đmfwbau đmfwbzotun, nàaadyng tỉsjpbnh táhuddo trong nháhuddy mắezhft, nhìxosrn nam nhâinaun ởdzwp trưhuddzotuc mắezhftmộrhawt chúzplmt, lạyjehi nhìxosrn nhìxosrn bảfiurn thâinaun, mậzuiyp mờaclr nhưhudd thếkpam, côikme nam quảfiur nữdyzg trêmyafn mộrhawt giưhuddaclrng lớzotun, quầniocn áhuddo xốmiqkc xếkpamch, cho dùhwee ai cũtaqhng sẽxdwd suy nghĩehkq lung tung.

"Ngưhuddơnioci... làaadym sao ngưhuddơnioci lạyjehi. . . . . . ởdzwp trêmyafn giưhuddaclrng củczrua ta?" Vâinaun Tuyếkpamt Phi dễmiqknổpgnwi nóyjehng rồuocbi, nàaadyng run rẩzuiyy chỉsjpbaadyo nam tửdopb trưhuddzotuc mắezhft chấvraot vấvraon.

"Hẳgeien làaady ta hỏdyzgi ngưhuddơnioci nhữdyzgng lờaclri nàaadyy, ngàaadyy hôikmem qua nếkpamu nhưhudd ngưhuddơnioci cóyjehvraon tưhuddeoiong,nêmyafn biếkpamt cáhuddi giưhuddaclrng nàaadyy làaady ta ngủczru trưhuddzotuc đmfwbvraoy!" Tưhudd Nam Tuyệjqdqt vuốmiqkt ve bàaadyntay chỉsjpbaadyo chícpsjnh mìxosrnh, mặzplmt khôikmeng biểhfaru cảfiurm nóyjehi qua mộrhawt chuyệjqdqn râinauu ria.

xosrnh nhưhudd chuyệjqdqn làaady nhưhudd vậzuiyy, Vâinaun Tuyếkpamt Phi chộrhawt dạyjeh nghiêmyafng đmfwbniocu, rõgdfnaadyng khôikmeng dáhuddm nhìxosrn áhuddnh mắezhft củczrua hắezhfn, nàaadyng gụfhxxc xuốmiqkng bàaadyn ngủczru, sao chạyjehy đmfwbếkpamn trêmyafngiưhuddaclrng rồuocbi?

"Nghĩehkq ra chưhudda?" Thâinaun thểhfarhudd Nam Tuyệjqdqt đmfwbrhawt nhiêmyafn lạyjehi gầniocn: "Suy nghĩehkqehkq thìxosr chúzplmng ta nêmyafn đmfwbàaadym luậzuiyn mộrhawt sốmiqk chuyệjqdqn kháhuddc đmfwbi."

Sợeoioi tóyjehc hỗbtxqn đmfwbrhawn khoáhuddc lêmyafn trêmyafn bảfiur vai, cóyjeh mộrhawt vẻvrao đmfwbmfwbp ung dung cháhuddn chưhuddaclrng.

nioci thởdzwp pháhuddi nam làaadynh lạyjehnh đmfwbzuiyp vàaadyo mặzplmt, khôikmeng khícpsj xung thay đmfwbpgnwi mỏdyzgng manh quanh trong nháhuddy mắezhft.

inaun Tuyếkpamt Phi mấvraot tựykxl nhiêmyafn, trong lòehkqng càaadyng khẩzuiyn trưhuddơniocng hơniocn, chỉsjpb cầniocn nàaadyngkhẽxdwdzplmi đmfwbniocu, cóyjeh thểhfar nhìxosrn thấvraoy phong cảfiurnh mêmyaf ngưhuddaclri núzplmp ởdzwp phícpsja dưhuddzotui yphụfhxxc.

"Gầniocn đmfwbâinauy ngưhuddơnioci rấvraot thiếkpamu bạyjehc? Hảfiur ~"

Mộrhawt chữdyzg ‘ hảfiur ’ cuốmiqki cùhweeng kédopbo vôikmehweeng dàaadyi, biểhfaru hiệjqdqn chủczru nhâinaun vôikmehweeng mấvraot hứehkqng.

"Khôikmeng cóyjeh, khôikmeng cóyjeh, ta tuyệjqdqt đmfwbmiqki khôikmeng cóyjeh thu bạyjehc từbtxqhuddc thịmiqk thiếkpamp củczrua ngưhuddơnioci?"

yjehi xong, Vâinaun Tuyếkpamt Phi liềnxojn hốmiqki hậzuiyn, nàaadyng hậzuiyn khôikmeng thểhfar cắezhfn đmfwbehkqt đmfwbniocu lưhuddkpamicủczrua mìxosrnh, nam sắezhfc mêmyaf ngưhuddaclri, làaadym sao lạyjehi dễmiqkaadyng bịmiqkmyaf hoặzplmc nhưhudd vậzuiyy.


hudd Nam Tuyệjqdqt khôikmeng nhìxosrn Vâinaun Tuyếkpamt Phi quẫtdipn báhuddch, tiếkpamp tụfhxxc truy cứehkqu: "Vậzuiyy ngưhuddơnioci nóyjehi bồuocbi thưhuddaclrng ta thếkpamaadyo?"

Bồuocbi thưhuddaclrng? Hắezhfn còehkqn muốmiqkn bồuocbi thưhuddaclrng?

Mặzplmc dùhweeaadyng lấvraoy danh nghĩehkqa củczrua hắezhfn thu hốmiqki lộrhaw, nhưhuddng khẳgeieng đmfwbmiqknh chícpsjnh hắezhfncũtaqhng đmfwbưhuddeoioc thoảfiuri máhuddi, nam nhâinaun nàaadyo khôikmeng thícpsjch mỹhfar nữdyzg? Dáhuddng vẻvrao cấvraom dụfhxxctrưhuddzotuc kia nhấvraot đmfwbmiqknh làaady giảfiur bộrhaw, nàaadyng tìxosrm cho hắezhfn mộrhawt cáhuddi bậzuiyc thang tốmiqktnhưhudd vậzuiyy, mỹhfar nhâinaun ôikmem ấvraop yêmyafu thưhuddơniocng, khôikmeng cảfiurm tạyjehaadyng thìxosr thôikmei, còehkqn muốmiqknbồuocbi thưhuddaclrng!

"Ngưhuddơnioci cũtaqhng rấvraot hưhudddzwpng thụfhxx, khôikmeng phảfiuri sao?" Đyrtláhuddnh chếkpamt Vâinaun Tuyếkpamt Phi cũtaqhng khôikmeng nhảfiur ra, muốmiqkn bồuocbi thưhuddaclrng, chẳgeieng lẽxdwd bồuocbi thưhuddaclrngnàaadyng cho hắezhfn? Nằfatvm mơnioc đmfwbi, nàaadyng cũtaqhng khôikmeng muốmiqkn mắezhfc bệjqdqnh hoa liễmiqku.

"Hưhudddzwpng thụfhxxaadyhudddzwpng thụfhxx, chẳgeieng qua ta tin tưhudddzwpng họnzejaadyng muốmiqkn trựykxlc tiếkpamp đmfwbưhudda bạyjehc cho ta!" Tưhudd Nam Tuyệjqdqt bắezhft xàaady bảfiury tấvraoc, hắezhfn biếkpamt nhưhuddeoioc đmfwbiểhfarm củczrua nữdyzg nhâinauntrưhuddzotuc mắezhft ởdzwp đmfwbâinauu.

Nghe đmfwbưhuddeoioc hắezhfn muốmiqkn chặzplmt đmfwbehkqt tàaadyi lộrhaw củczrua mìxosrnh, Vâinaun Tuyếkpamt Phi lậzuiyp tứehkqc cưhuddaclri mỉsjpba: "Cóyjeh chuyệjqdqn dễmiqkaadyn, cóyjeh chuyệjqdqn dễmiqkaadyn, đmfwbbtxqngkícpsjch đmfwbrhawng ~ ngưhuddơnioci muốmiqkn bồuocbi thưhuddaclrng cáhuddi gìxosr? Chỉsjpb cầniocn cóyjeh thểhfar chấvraop nhậzuiyn thìxosrta đmfwbnxoju đmfwbuocbng ýhwee ~" Cúzplmi đmfwbniocu cúzplmi ngưhuddaclri, dáhuddng vẻvrao tiểhfaru tứehkqc phụfhxx, e sợeoio nam nhâinauntrưhuddzotuc mắezhft tứehkqc giậzuiyn.

"Vềnxoj sau tiềnxojn ta báhuddn thâinaun, chia táhuddm hai, ta táhuddm ngưhuddơnioci hai!" Tưhudd Nam Tuyệjqdqt cũtaqhng khôikmeng bỏdyzg miệjqdqng lưhuddkpami, nóyjehi thẳgeieng yêmyafu cầniocu củczrua mìxosrnh ra.

"Nhưhudd vậzuiyy khôikmeng tốmiqkt đmfwbâinauu? Ta cũtaqhng tốmiqkn rấvraot nhiềnxoju tâinaum tưhudd , dứehkqt khoáhuddt nănzejm nănzejm ~"Lòehkqng thưhuddơniocng lưhuddeoiong, hơnioci van xin nhìxosrn nam nhâinaun trưhuddzotuc mắezhft, hi vọnzejng hắezhfn thay đmfwbpgnwi chủczru ýhwee.

"Khôikmeng cóyjeh thưhuddơniocng lưhuddeoiong, khôikmeng đmfwbuocbng ýhwee, vềnxoj sau ngưhuddơnioci cũtaqhng khôikmeng cóyjehhuddi gìxosr!" Mộrhawt búzplma đmfwbmiqknh ra.

inaun Tuyếkpamt Phi nổpgnwi giậzuiyn, nhưhuddng khôikmeng dáhuddm ra tay dạyjehy dỗbtxq nam nhâinaun làaadym ngưhuddaclri ta ghédopbt trưhuddzotuc mắezhft, khôikmeng nóyjehi nàaadyng đmfwbáhuddnh khôikmeng lạyjehi, nàaadyng tuyệjqdqt đmfwbmiqki tintưhudddzwpng, nhữdyzgng nữdyzg nhâinaun kia càaadyng muốmiqkn đmfwbưhudda bạyjehc cho têmyafn yêmyafu nghiệjqdqt trưhuddzotuc mắezhftnàaadyy! Đyrtlếkpamn lúzplmc đmfwbóyjehaadyng cũtaqhng khôikmeng đmfwbưhuddeoioc gìxosr, càaadyng thêmyafm khôikmeng cóyjeh lờaclri, câinaunnhắezhfc thiệjqdqt hơniocn, nàaadyng nhịmiqkn đmfwbau làaadym ra vẻvrao nhưhuddeoiong bộrhaw: "Đyrtlưhuddeoioc rồuocbi ~ táhuddm hailiềnxojn táhuddm hai, ta đmfwbuocbng ýhwee ~" Giọnzejng nóyjehi cắezhfn rănzejng nghiếkpamn lợeoioi đmfwbhfar lộrhaw ra khôikmengtìxosrnh nguyệjqdqn cỡkpamaadyo!

Nhìxosrn bộrhawhuddng cam chịmiqku củczrua tiểhfaru nữdyzg nhâinaun trưhuddzotucmắezhft, trưhuddzotuc nay hắezhfn chưhudda từbtxqng cảfiurm thấvraoy tâinaum tìxosrnh tốmiqkt nhưhudd vậzuiyy, rấvraot sungsưhuddzotung rấvraot thoảfiuri máhuddi! Cóyjeh lẽxdwd thưhuddaclrng xuyêmyafn trêmyafu chọnzejc nàaadyng cũtaqhng khôikmeng tệjqdq!

inaun Tuyếkpamt Phi đmfwbrhawt nhiêmyafn nghĩehkq đmfwbếkpamn mộrhawt vấvraon đmfwbnxoj rấvraot nghiêmyafm trọnzejng, lạyjehi nóyjehi khôikmeng phảfiuri ngàaadyy hôikmem qua vưhuddơniocng gia cùhweeng thịmiqk thiếkpamp hôikmehudda gọnzeji gióyjeh mộrhawt đmfwbêmyafm sao?Sao còehkqn cóyjeh thờaclri gian đmfwbếkpamn chỗbtxqxosrnh đmfwbâinauy?

Nghĩehkq đmfwbếkpamn nam nhâinaun nàaadyy trựykxlc tiếkpamp đmfwbếkpamn đmfwbâinauy từbtxq trêmyafn giưhuddaclrng mộrhawt nữdyzg nhâinaun kháhuddc, mặzplmc dùhwee khôikmeng làaadym loạyjehichuyệjqdqn đmfwbóyjeh vớzotui nàaadyng, nhưhuddng suy nghĩehkq mộrhawt chúzplmt, nàaadyng vẫtdipn cảfiurm thấvraoy ghêmyaf tởdzwpmgiốmiqkng nhưhudd ănzejn phảfiuri con ruồuocbi.

aadyng nghĩehkqaadyng thấvraoy khôikmeng tiếkpamp nhậzuiyn đmfwbưhuddeoioc, nàaadyng khóyjeh chịmiqku nôikmen ra mộrhawt trậzuiyn.

"Ngưhuddơnioci khôikmeng sao chứehkq?" Sẽxdwd khôikmeng vìxosr ícpsjt bạyjehc nhưhudd vậzuiyy liềnxojn tứehkqc ra bệjqdqnh chứehkq?

"Cáhuddch xa ta mộrhawt chúzplmt ~" Nàaadyng phấvraot phấvraot tay, ngănzejn cảfiurn hắezhfn tớzotui đmfwbâinauy.

yrtlhfar ta nhìxosrn ngưhuddơnioci. . . . . ." Tưhudd Nam Tuyệjqdqt còehkqn chưhudda nóyjehi hếkpamt lờaclri quan tâinaum, đmfwbãbxxk bịmiqk đmfwbáhuddnh gãbxxky.

"Tiểhfaru thưhudd, ngưhuddaclri đmfwbãbxxk tỉsjpbnh chưhudda?" Giọnzejng nóyjehi quan tâinaum củczrua Ngũtaqh Tràaady truyềnxojn đmfwbếkpamn từbtxq ngoàaadyi cửdopba.

Châinaun màaadyy Tưhudd Nam Tuyệjqdqt cau lạyjehi, nhìxosrn cửdopba chícpsjnh mộrhawt chúzplmt lạyjehi nhìxosrn nữdyzg nhâinauntrưhuddzotuc mắezhft mộrhawt chúzplmt, suy nghĩehkq chốmiqkc láhuddt, nhỏdyzg giọnzejng dặzplmn dòehkq: "Ta đmfwbi trưhuddzotuc,ngưhuddơnioci nghỉsjpb ngơnioci cho tốmiqkt, buổpgnwi tốmiqki ta tớzotui nữdyzga ~"

btxq thờaclri đmfwbiểhfarm Vâinaun Tuyếkpamt Phi còehkqn chưhudda kịmiqkp hồuocbi phụfhxxc, hắezhfn đmfwbãbxxk mởdzwp cửdopba sổpgnw ra, rấvraot nhanh biếkpamn mấvraot ởdzwp trưhuddzotuc mắezhft.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.