Đế Sư Xuất Sơn

Chương 87 : Thầy Diệp, cảm ơn thầy!

    trước sau   
Hoắssipc Thùzffhy Dung cóyyua chúuuirt say nhìdjsjn ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng kia, tâjwwim trạmqmeng củmmefa côgslcgslcm nay rấdjsjt khôgslcng tốutght vìdjsj bịqdje Diệwhrtp Phùzffhng đxrxkábwsinh vàinvfo mặmqmet sau đxrxkóyyuaixikn bịqdje Chu Huâjwwin Dưfkceơurving từrdli chốutghi. Cho nêdmhnn sau khi tan họtlonc, côgslc đxrxkếolxan đxrxkâjwwiy đxrxkhnms uốutghng rưfkceofrwu!

“Anh… anh làinvf ai? Tôgslci khôgslcng quen anh, mau cúuuirt đxrxki!”

“Haha… khôgslcng biếolxat cũkowwng khôgslcng sao, uốutghng vớgmrpi tôgslci hai ly làinvf chúuuirng ta sẽxrxk biếolxat nhau thôgslci!”

Áhgtpnh mắssipt củmmefa ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng lưfkcegmrpt qua ngưfkcegmrpi củmmefa Hoắssipc Thùzffhy Dung mộkxqgt cábwsich thètlonm thuồkpning, đxrxkmqmec biệwhrtt làinvfurvi thểhnms tuyệwhrtt vờgmrpi ởzffhfkcegmrpi bộkxqg đxrxkkpning phụvrnnc họtlonc sinh thuầvnkkn khiếolxat đxrxkóyyuauuirc nàinvfo cũkowwng kíwepech thíwepech, khiếolxan cậssipu ta nóyyuang lòixikng muốutghn ôgslcm vàinvfinvfn phábwsiyyua.

Ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng vừrdlia nóyyuai vừrdlia vưfkceơurvin tay ôgslcm lấdjsjy vòixikng eo mảhgtpnh mai củmmefa Hoắssipc Thùzffhy Dung, côgslcqdaxt lêdmhnn, trong tiềahynm thứwbqhc lấdjsjy tay trábwsii tábwsit cậssipu †a mộkxqgt cábwsii: “Cúuuirt ngay!”

bwsii tábwsit nàinvfy khôgslcng chỉzflu khiếolxan cho ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng choábwsing vábwsing màinvfixikn khiếolxan cho nhữbsfung ngưfkcegmrpi đxrxkang khiêdmhnu vũkoww xung quanh dừrdling lạmqmei mọtloni hàinvfnh đxrxkkxqgng vàinvf kinh ngạmqmec nhìdjsjn Hoắssipc Thùzffhy Dung.




gslc khôgslcng biếolxat ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng nàinvfy khôgslcng cóyyua nghĩyhyya làinvf ngưfkcegmrpi khábwsic cũkowwng sẽxrxk khôgslcng biếolxat, nhữbsfung ngưfkcegmrpi thưfkcegmrpng xuyêdmhnn đxrxkếolxan quábwsin bar nàinvfy sẽxrxk biếolxat têdmhnn khốutghn nàinvfy làinvf ai, cậssipu ta chíwepenh làinvf chủmmef củmmefa quábwsin bar nàinvfy, Từrdli Thàinvfnh.

“Côgslcbwsim đxrxkábwsinh ôgslcng chủmmef chúuuirng tôgslci sao?”

Ngưfkcegmrpi bêdmhnn cạmqmenh thấdjsjy ôgslcng chủmmef củmmefa mìdjsjnh bịqdje đxrxkábwsinh liềahynn muốutghn ra tay nhưfkceng Từrdli Thàinvfnh đxrxkãwhrt ngẩbsfung đxrxkvnkku lêdmhnn ngăjkwdn cảhgtpn, sau đxrxkóyyua sờgmrpinvfo bêdmhnn mábwsi bịqdje đxrxkábwsinh nhìdjsjn vềahyn phíwepea Hoắssipc Thùzffhy Dung rồkpnii cưfkcegmrpi: “Trưfkcegmrpc mặmqmet nhiềahynu ngưfkcegmrpi nhưfkce vậssipy dábwsim tábwsit tôgslci mộkxqgt cábwsii, côgslcinvf ngưfkcegmrpi đxrxkvnkku tiêdmhnn!”

Hoặmqmec Thùzffhy Dung khôgslcng phảhgtpi làinvf ngưfkcegmrpi ngu ngốutghc, khi nhìdjsjn thấdjsjy nhữbsfung ngưfkcegmrpi xung quanh sợofrwwhrti lúuuirc nàinvfy côgslc mớgmrpi nhậssipn ra rằffxbng côgslc đxrxkãwhrt đxrxkvrnnng phảhgtpi mộkxqgt ngưfkcegmrpi khôgslcng nêdmhnn đxrxkvrnnng.

“Anh…anh đxrxkqdjenh làinvfm gìdjsj?”

Từrdli Thàinvfnh nhìdjsjn Hoắssipc Thùzffhy Dung bằffxbng ábwsinh mắssipt vôgslc đxrxkqdjenh: “Côgslcqdax, nóyyuang nảhgtpy mộkxqgt chúuuirt thìdjsjkowwng tốutght nhưfkceng nếolxau nóyyuang nảhgtpy quábwsi thìdjsj khôgslcng vui đxrxkâjwwiu.”

“Tốutghi nay uốutghng vớgmrpi tôgslci, tôgslci sẽxrxk khôgslcng so đxrxko chuyệwhrtn nàinvfy vớgmrpi côgslc nữbsfua, nếolxau khôgslcng…”

“Nếolxau khôgslcng, anh muốutghn cábwsii gìdjsj?”

Mộkxqgt tiếolxang thìdjsj thàinvfo đxrxkkxqgt nhiêdmhnn vang lêdmhnn, mọtloni ngưfkcegmrpi vốutghn đxrxkãwhrt đxrxki ra xa chỉzfluyyua Diệwhrtp Phùzffhng đxrxki vềahynfkcegmrpng nàinvfy khóyyuae miệwhrtng hơurvii nhếolxach lêdmhnn.

“Diệwhrtp…thầvnkky Diệwhrtp?”

Nhìdjsjn thấdjsjy Diệwhrtp Phùzffhng đxrxkkxqgt nhiêdmhnn xuấdjsjt hiệwhrtn, Hoắssipc Thùzffhy Dung kinh ngạmqmec kêdmhnu mộkxqgt tiếolxang!

gslc ghéqdaxt Diệwhrtp Phùzffhng bởzffhi vìdjsjgslcm nay anh đxrxkãwhrt khiếolxan cho côgslc mấdjsjt mặmqmet còixikn khiếolxan cho Chu Huâjwwin Dưfkceơurving chábwsin ghéqdaxt côgslc. Nhưfkceng vàinvfo lúuuirc nàinvfy khi nhìdjsjn thấdjsjy anh, trong lòixikng côgslcjwwing lêdmhnn mộkxqgt cảhgtpm giábwsic an toàinvfn khôgslcng thểhnms giảhgtpi thíwepech đxrxkưfkceofrw!

c Diệwhrtp Phùzffhng đxrxki đxrxkếolxan chỗmqme Hoắssipc Thùzffhy Dung, hơurvii nhíwepeu màinvfy vàinvf giọtlonng đxrxkiệwhrtu cóyyuaurvii nghiêdmhnm khắssipc: “Tan họtlonc khôgslcng vềahyn nhàinvf, ởzffh đxrxkâjwwiy làinvfm gìdjsj?”




“Đahynâjwwiy làinvfurvii màinvf mộkxqgt họtlonc sinh trung họtlonc phổfyxv thôgslcng nêdmhnn đxrxkếolxan sao?”

“Đahyni vớgmrpi tôgslci!”

Tuy bảhgtpn thâjwwin khôgslcng muốutghn nghe theo mệwhrtnh lệwhrtnh củmmefa Diệwhrtp Phùzffhng nhưfkceng Hoäc Thùzffhy Dung cũkowwng khôgslcng phảhgtpi kẻwepe ngốutghc màinvf khôgslcng biếolxat †êdmhnn côgslcn đxrxkkpni trưfkcegmrpc mặmqmet nàinvfy làinvf kẻwepe khôgslcng nêdmhnn đxrxkvrnnng, nêdmhnn vừrdlia nghe xong cũkowwng khôgslcng phảhgtpn bábwsic, cúuuiri đxrxkvnkku đxrxki theo sau Diệwhrtp Phùzffhng. Ngay khi bọtlonn họtlon đxrxkang chuẩbsfun bịqdje rờgmrpi đxrxki thìdjsjyyua mộkxqgt cábwsinh †ay ngăjkwdn trưfkcegmrpc mặmqmet bọtlonn họtlon.

Từrdli Thàinvfnh nghiêdmhnng đxrxkvnkku nhìdjsjn Diệwhrtp Phùzffhng: “Cábwsii têdmhnn nàinvfy, anh làinvf ai?”

“Tôgslci làinvf giábwsio viêdmhnn củmmefa em ấdjsjy!”

“Chỉzfluinvf mộkxqgt têdmhnn giábwsio viêdmhnn hôgslci hábwsim màinvfbwsim ởzffh đxrxkâjwwiy hùzffhng hổfyxv sao?!”

“Nếolxau khôgslcng muốutghn chếolxat thìdjsj đxrxkhnmsgslci đxrxki!”

Từrdli Thàinvfnh còixikn chưfkcea lêdmhnn tiếolxang, mộkxqgt têdmhnn đxrxkàinvfn em củmmefa bêdmhnn cạmqmenh hừrdling hựxsnhc khíwepe thếolxafkcegmrpc ra chỉzfluinvfo mặmqmet củmmefa Diệwhrtp Phùzffhng màinvf chửixiki rủmmefa.

Diệwhrtp Phùzffhng cưfkcegmrpi thầvnkkm, trong đxrxkábwsiy mắssipt chợofrwt lóyyuae lêdmhnn mộkxqgt tia lạmqmenh lãwhrto. Sau đxrxkóyyuayyuang ngưfkcegmrpi lóyyuae lêdmhnn kètlonm theo tiếolxang vỗmqme giòixikn tan, ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng đxrxkang nóyyuai chuyệwhrtn lúuuirc nãwhrty trựxsnhc tiếolxap ngãwhrt xuốutghng đxrxkdjsjt, mábwsi phảhgtpi nhanh chóyyuang bịqdjefkceng lêdmhnn.

Diệwhrtp Phùzffhng xoa nhẹwhrt tay, nhẹwhrt giọtlonng nóyyuai: “Miệwhrtng lưfkcefyxvi cũkowwng khôgslcng tầvnkkm thưfkcegmrpng, cứwbqh coi nhưfkceinvf trừrdling phạmqmet vậssipy!”

Lờgmrpi nóyyuai nhàinvfn nhạmqmet nhưfkceng tràinvfn ngậssipp sựxsnh đxrxkkxqgc đxrxkbwsin cùzffhng vớgmrpi vẻwepe ngoàinvfi tuấdjsjn túuuir khiếolxan khôgslcng íwepet phụvrnn nữbsfu nhìdjsjn vàinvfo Diệwhrtp Phùzffhng vớgmrpi vẻwepe kỳlpla quábwsii.

Ngay cảhgtp Hoặmqmec Thùzffhy Dung ởzffhdmhnn cạmqmenh cũkowwng cóyyua chúuuirt rung đxrxkkxqgng!

Diệwhrtp Phùzffhng nhưfkce thếolxainvfy cũkowwng khôgslcng đxrxkábwsing ghéqdaxt lắssipm!




uuirc nàinvfy sắssipc mặmqmet củmmefa Từrdli Thàinvfnh trởzffhdmhnn rấdjsjt khóyyua coi: “Têdmhnn kia, anh đxrxkang kiêdmhnu ngạmqmeo đxrxkóyyua sao?”

Ai ngờgmrp Diệwhrtp Phùzffhng lạmqmei gậssipt đxrxkvnkku: ‘Khôgslcng phảhgtpi làinvf kiêdmhnu ngạmqmeo, chẳrdling qua làinvf đxrxkang dạmqmey cậssipu nhữbsfung đxrxkiềahynu cơurvi bảhgtpn nhấdjsjt đxrxkhnmsinvfm mộkxqgt ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng màinvf thôgslci!”

Sau đxrxkóyyua, anh kéqdaxo Hoắssipc Thùzffhy Dung giấdjsju sau lưfkceng rồkpnii nóyyuai tiếolxap: “Bâjwwiy giờgmrp chúuuirng tôgslci cóyyua thểhnms đxrxki rồkpnii chứwbqh?”

Khóyyuae miệwhrtng Từrdli Thàinvfnh hơurvii nhếolxach lêdmhnn, tiệwhrtn tay kéqdaxo mộkxqgt cábwsii ghếolxa đxrxkbsfuu lạmqmei rồkpnii bưfkceng ly rưfkceofrwu cábwsich đxrxkóyyua khôgslcng xa lêdmhnn từrdli từrdli uốutghng mộkxqgt ngụvrnnm, hưfkcegmrpng vềahyn anh nghiếolxan răjkwdng nóyyuai: “Khôgslcng thểhnms!”

Vừrdlia dúuuirt lờgmrpi, đxrxkàinvfn em phíwepea sau liềahynn từrdling nhóyyuam bưfkcegmrpc lêdmhnn. Diệwhrtp Phùzffhng khẽxrxk thởzffhinvfi quay đxrxkvnkku lạmqmei nóyyuai: “Đahynwbqhng ởzffh phíwepea sau lưfkceng tôgslci, đxrxkrdling chạmqmey lung tung!”

Nửixika phúuuirt sau, Từrdli Thàinvfnh vẫbgkcn ngồkpnii ởzffh chỗmqme đxrxkóyyua nhưfkceng tay cầvnkkm ly rưfkceofrwu lạmqmei đxrxkang run rẩbsfuy.

Diệwhrtp Phùzffhng thu dọtlonn ốutghng tay ábwsio cóyyuaurvii xộkxqgc xệwhrtch lạmqmei, đxrxki đxrxkếolxan bêdmhnn cạmqmenh Từrdli Thàinvfnh rồkpnii nhìdjsjn cậssipu thanh niêdmhnn đxrxkang kêdmhnu rêdmhnn trêdmhnn mặmqmet đxrxkdjsjt vỗmqme vai nóyyuai: “Cậssipu nóyyuai xem, thanh niêdmhnn hiệwhrtn nay tạmqmei sao lạmqmei cóyyua thểhnms bốutghc đxrxkkpning đxrxkếolxan nhưfkce vậssipy?”

Trêdmhnn trábwsin Từrdli Thàinvfnh đxrxkãwhrt lấdjsjm tấdjsjm mồkpnigslci, mặmqmet nởzffh mộkxqgt nụvrnnfkcegmrpi xấdjsju hổfyxv: “Đahynúuuirng…cóyyua chúuuirt bốutghc đxrxkkpning…”

Nhữbsfung ngưfkcegmrpi xung quanh đxrxkahynu sữbsfung sờgmrp, trờgmrpi ạmqme, tôgslci mớgmrpi vừrdlia nhìdjsjn thấdjsjy cábwsii gìdjsj vậssipy? Chưfkcea đxrxkvnkky nửixika phúuuirt, bảhgtpy tábwsim ngưfkcegmrpi đxrxkàinvfn ôgslcng mỗmqmei ngưfkcegmrpi mộkxqgt cúuuir? Ngay cảhgtpurvi hộkxqgi đxrxkábwsinh trảhgtpkowwng khôgslcng cóyyua? Anh ta rốutght cuộkxqgc làinvf ai? Tạmqmei sao cóyyua thểhnms lợofrwi hạmqmei đxrxkếolxan nhưfkce vậssipy?

“Vậssipy bâjwwiy giờgmrp chúuuirng tôgslci cóyyua thểhnms đxrxki khôgslcng?”

“Mờgmrpi…mờgmrpi đxrxki…”

Từrdli Thàinvfnh vừrdlia đxrxkqdjenh đxrxkwbqhng lêdmhnn thìdjsj bịqdje Diệwhrtp Phùzffhng giữbsfu chặmqmet bảhgtp vai lạmqmei, sau đxrxkóyyua đxrxkètlon lạmqmei nhâjwwin tiệwhrtn võutgh vềahyn cậssipu ta: “Khôgslcng cầvnkkn phiềahynn cậssipu tiễoopzn khábwsich đxrxkâjwwiu, tạmqmem biệwhrtt!”

yyuai xong, anh kéqdaxo Hoắssipc Thùzffhy Dung rờgmrpi khỏbwsii quábwsin bar.




Ngay khi anh vừrdlia rờgmrpi đxrxki, mấdjsjy anh em trong quábwsin chậssipt vậssipt đxrxkwbqhng lêdmhnn: “Thàinvfnh…anh Thàinvfnh…

uuirc nàinvfy, Từrdli Thàinvfnh đxrxkwbqhng dậssipy, tábwsit vàinvfo mặmqmet đxrxkàinvfn em: “Đahynúuuirng làinvf mộkxqgt lũkowwgslc dụvrnnng! Nhiềahynu ngưfkcegmrpi nhưfkce vậssipy màinvfkowwng khôgslcng đxrxkábwsinh lạmqmei nổfyxvi mộkxqgt cábwsii, đxrxkúuuirng làinvf uổfyxvng phíwepeinvfi!”

Đahynàinvfn em bịqdje đxrxkábwsinh che mặmqmet đxrxkau đxrxkgmrpn, chợofrwt nghĩyhyy ra đxrxkiềahynu gìdjsj đxrxkóyyuatlonn nhắssipc nhởzffh: “Ôrfadng chủmmef, khôgslcng phảhgtpi tốutghi nay Anh Minh sẽxrxk đxrxkếolxan chỗmqme chúuuirng ta sao?”

Áhgtpnh mắssipt Từrdli Thàinvfnh đxrxkkxqgt nhiêdmhnn sábwsing lêdmhnn, đxrxkúuuirng rồkpnii, tạmqmei sao mìdjsjnh lạmqmei quêdmhnn Anh Minh chứwbqh?

Anh Minh làinvf mộkxqgt Quyêdmhnn Hoàinvfng màinvf Từrdli Thàinvfnh đxrxkmqmec biệwhrtt thuêdmhn cho quábwsin bar củmmefa mìdjsjnh đxrxkhnms thàinvfnh lậssipp trậssipn đxrxkdjsju quyềahynn anh ởzffh trong quábwsin bar vàinvf tốutghi nay chíwepenh làinvf thờgmrpi gian màinvf họtlon gặmqmep nhau.

Nghĩyhyy đxrxkếolxan đxrxkâjwwiy anh vộkxqgi vàinvfng bấdjsjm đxrxkiệwhrtn thoạmqmei, ngay sau đxrxkóyyua tiếolxang phổfyxv thôgslcng vang lêdmhnn: “Ôrfadng chủmmef, xin chàinvfo!”

“Anh Minh, anh đxrxkang ởzffh đxrxkâjwwiu vậssipy?”

“Tôgslci…ởzffh cửixika quábwsin bar!”

“Vậssipy anh cóyyua thấdjsjy mộkxqgt nam mộkxqgt nữbsfu khôgslcng, nữbsfu thìdjsj mặmqmec đxrxkkpning phụvrnnc họtlonc sinh còixikn nam thìdjsj mặmqmec mộkxqgt bộkxqg đxrxkkpni thểhnms thao màinvfu trắssipng, trôgslcng rấdjsjt bìdjsjnh thưfkcegmrpng.”

Ngừrdling mộkxqgt chúuuirt bêdmhnn kia lạmqmei nóyyuai: “Tôgslci cóyyua thấdjsjy, hai ngưfkcegmrpi họtlon vừrdlia đxrxki qua trưfkcegmrpc mặmqmet tôgslci.”

“Bắssipt bọtlonn họtlon lạmqmei! Đahynrdling đxrxkhnms cho bọtlonn họtlon chạmqmey mấdjsjt!”

uuirp đxrxkiệwhrtn thoạmqmei xong anh ta lấdjsjy lạmqmei vẻwepe anh tuấdjsjn rồkpnii vẫbgkcy tay: “Cábwsic anh em, đxrxki theo ôgslcng đxrxkâjwwiy đxrxkếolxan chỗmqmeinvfy.”

loqn ngoàinvfi cửixika Hoắssipc Thùzffhy Dung tâjwwim tìdjsjnh phứwbqhc tạmqmep nhìdjsjn Diệwhrtp Phùzffhng, nếolxau nhưfkcegslcm nay khôgslcng cóyyua anh thìdjsj hậssipu quảhgtpyyua lẽxrxk khôgslcng thểhnmsfkcezffhng tưfkceofrwng nổfyxvi!




gslcjkwdn môgslci, mộkxqgt lúuuirc sau mớgmrpi nóyyuai: “Thầvnkky…tạmqmei sao thầvnkky lạmqmei cứwbqhu em?”

Diệwhrtp Phùzffhng khẽxrxkfkcegmrpi: ‘Làinvf mộkxqgt giábwsio viêdmhnn bảhgtpo vệwhrt họtlonc sinh củmmefa mìdjsjnh khôgslcng phảhgtpi làinvf chuyệwhrtn đxrxkưfkceơurving nhiêdmhnn hay sao?”

Trábwsii tim Hoắssipc Thùzffhy Dung đxrxkkxqgt nhiêdmhnn run lêdmhnn, hai mắssipt cóyyua chúuuirt mờgmrp mịqdjet, đxrxkâjwwiy chíwepenh làinvf cảhgtpm giábwsic đxrxkưfkceofrwc chăjkwdm sóyyuac vàinvf bảhgtpo vệwhrt sao?

Từrdli nhỏbwsi cha mẹwhrtgslc đxrxkahynu bậssipn rộkxqgn làinvfm ăjkwdn, ngoàinvfi việwhrtc đxrxkưfkcea tiềahynn cho côgslc thìdjsj chưfkcea bao giờgmrp quan tâjwwim mộkxqgt chúuuirt đxrxkếolxan côgslc. Nhưfkceng giờgmrp phúuuirt nàinvfy đxrxkâjwwiy Diệwhrtp Phùzffhng đxrxkãwhrt cho côgslc đxrxkưfkceofrwc nếolxam trảhgtpi cảhgtpm giábwsic đxrxkưfkceofrwc yêdmhnu thưfkceơurving đxrxkãwhrt mấdjsjt từrdlijwwiu.

“Kỳlpla thi tuyểhnmsn sinh đxrxkmqmei họtlonc sắssipp đxrxkếolxan rồkpnii, đxrxkutghi vớgmrpi em nhiệwhrtm vụvrnn quan trọtlonng nhấdjsjt bâjwwiy giờgmrp chíwepenh làinvf việwhrtc họtlonc, sau nàinvfy tuyệwhrtt đxrxkutghi khôgslcng đxrxkưfkceofrwc đxrxkếolxan nhữbsfung nơurvii nhưfkce thếolxainvfy nữbsfua, biếolxat khôgslcng?”

Hoäc Thùzffhy Dung cúuuiri đxrxkvnkku khẽxrxkrdli mộkxqgt tiếolxang.

“Đahynưfkceofrwc rồkpnii, khôgslcng còixikn sớgmrpm nữbsfua, em mau vềahyn đxrxki”

Hoắssipc Thùzffhy Dung nhưfkce lấdjsjy hếolxat can đxrxkhgtpm, ngẩbsfung đxrxkvnkku nhìdjsjn Diệwhrtp Phùzffhng: “Thầvnkky Diệwhrtp, em cảhgtpm ơurvin thầvnkky!”

Khóyyuae mắssipt Diệwhrtp Phùzffhng mang theo ýuuirfkcegmrpi, vừrdlia đxrxkqdjenh mởzffh miệwhrtng thìdjsj đxrxkkxqgt nhiêdmhnn mộkxqgt bàinvfn tay ngăjkwdm đxrxken vỗmqme vai anh.

Diệwhrtp Phùzffhng cau màinvfy, phủmmefi bàinvfn tay đxrxkang đxrxkmqmet trêdmhnn vai mìdjsjnh xuốutghng rồkpnii mởzffh miệwhrtng nóyyuai: “Anh làinvf ai? Cóyyua việwhrtc gìdjsj sao?”

Anh Minh nhếolxach miệwhrtng tỏbwsi vẻwepe khinh thưfkcegmrpng, nóyyuai tiếolxang phổfyxv thôgslcng khậssipp khiễoopzng: “Anh…dừrdling lạmqmei! Ôrfadng chủmmef củmmefa tôgslci khôgslcng cho phéqdaxp anh đxrxki!”

“Ôrfadng chủmmef củmmefa anh làinvf ai?”

“Ôrfadng chủmmef củmmefa anh ta làinvfgslci!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.