Nhữfntong lờadfbi đfxbsóuegt, Diệvfmip Phùlcqzng nóuegti khônyfbng chúvkyot nểrchx mặzrbet bọdmexn họdmex, đfxbsừkemjng thấfntoy anh trẻgfdq tuổhuuei, lạwmzai cóuegt thểrchx làzbnom cho hai ngưnhngờadfbi dưnhngợzlnyc sửhknf tuổhuuei bằnfecng ônyfbng nộcwsqi anh mặzrbet lúvkyoc đfxbsỏnrqx lúvkyoc trắtuvqng, thậvvwxm chícqcx ngay cảrvzd sắtuvqc mặzrbet củdgzja Hàzbnon Đbvgnạwmzat cũnzlpng cóuegt chúvkyot khóuegt coi.
Mấfntot mặzrbet quáezuk, đfxbsứzasyng trưnhngớkemjc mặzrbet mọdmexi ngưnhngờadfbi, bịfxbs mộcwsqt ngưnhngờadfbi ngoàzbnoi khiểrchxn tráezukch nhưnhng thếhvrc quan trọdmexng hơcwsqn làzbno lờadfbi màzbno ngưnhngờadfbi ta nóuegti, đfxbsếhvrcn mộcwsqt cânyfbu mìlcqznh cũnzlpng khônyfbng cãfxbsi lạwmzai đfxbsưnhngợzlnyc, nghĩhuue kỹuqqy lạwmzai thìlcqz thậvvwxt đfxbsúvkyong làzbno đfxbsạwmzao lýkemj nàzbnoy! “Sinh, làzbno chuyệvfmin củdgzja nhàzbno họdmex Hàzbnon, chếhvrct, cũnzlpng làzbno chuyệvfmin củdgzja nhàzbno họdmex Hàzbnon, đfxbsếhvrcn lúvkyoc đfxbsóuegt, đfxbsừkemjng nóuegti làzbno chúvkyong tônyfbi khônyfbng cứzasyu, làzbno mấfntoy ngưnhngờadfbi khônyfbng đfxbsểrchx cho chúvkyong tônyfbi cứzasyu!” “Cônyfb Dưnhngơcwsqng! Chúvkyong ta đfxbsi! Bọdmexn họdmex khônyfbng cầlzzfn thìlcqz chúvkyong ta đfxbsỡtuvq phảrvzdi tốmdbgn sứzasyc!” “Chờadfb mộcwsqt chúvkyot!”
Lãfxbso Nhịfxbs đfxbsộcwsqt nhiêfxbsn gọdmexi Diệvfmip Phùlcqzng lạwmzai, hơcwsqi chầlzzfn chờadfb mộcwsqt chúvkyot, sau đfxbsóuegt nóuegti vớkemji mộcwsqt dưnhngợzlnyc sứzasy kháezukc: “Đbvgnạwmzai ca, cáezuki tiểrchxu tửhknf nàzbnoy nóuegti cóuegt lýkemj, bệvfminh tìlcqznh củdgzja chủdgzj nhânyfbn quảrvzd thậvvwxt khônyfbng thểrchx kédgldo dàzbnoi đfxbsưnhngợzlnyc nữfntoa, hay làzbno, chúvkyong ta đfxbsểrchx cho cônyfb ta thửhknf mộcwsqt chúvkyot đfxbsi!”
Lãfxbso đfxbsạwmzai hơcwsqi chầlzzfn chờadfb mộcwsqt chúvkyot, rồnhbji gậvvwxt đfxbsầlzzfu mộcwsqt cáezuki, ngay sau đfxbsóuegt hai ngưnhngờadfbi họdmex im lặzrbeng khônyfbng lêfxbsn tiếhvrcng nữfntoa, nhưnhngờadfbng đfxbsưnhngờadfbng, Trưnhngơcwsqng Thàzbnonh Quânyfbn thấfntoy vậvvwxy, khônyfbng kịfxbsp nóuegti cảrvzdm ơcwsqn vớkemji Bắtuvqc Minh Vânyfbn, vộcwsqi vàzbnong đfxbsi tớkemji phícqcxa trưnhngớkemjc Dưnhngơcwsqng Linh Mai: “Cônyfb Dưnhngơcwsqng, xin mờadfbi!”
Trong mắtuvqt củdgzja Dưnhngơcwsqng Linh Mai lầlzzfn đfxbsầlzzfu tiêfxbsn xuấfntot hiệvfmin sắtuvqc tháezuki kháezukc vớkemji nhữfntong sắtuvqc tháezuki lạwmzanh nhưnhng băcqwyng lúvkyoc trưnhngớkemjc, nhưnhngng áezuknh mắtuvqt nàzbnoy, làzbno dàzbnonh cho Diệvfmip Phùlcqzng!
Cảrvzdm nhậvvwxn đfxbsưnhngợzlnyc áezuknh mắtuvqt củdgzja cônyfb ta, Diệvfmip Phùlcqzng trởsznv lạwmzai vẻgfdq hiềegwpn hòhknfa, cưnhngờadfbi cưnhngờadfbi, Dưnhngơcwsqng Linh Mai lậvvwxp tứzasyc thu hồnhbji lạwmzai áezuknh mắtuvqt, giốmdbgng nhưnhng chưnhnga từkemjng cóuegt gìlcqz xảrvzdy ra vậvvwxy, khuônyfbn mặzrbet lạwmzai lạwmzanh nhưnhng băcqwyng, đfxbsứzasyng dậvvwxy đfxbsi vàzbnoo trong sânyfbn
Nhữfntong ngưnhngờadfbi còhknfn lạwmzai vộcwsqi vàzbnong đfxbsi trưnhngớkemjc, đfxbsẩfvxry cửhknfa phòhknfng ra, mùlcqzi thuốmdbgc nồnhbjng nặzrbec truyềegwpn tớkemji, ngay phícqcxa trưnhngớkemjc trêfxbsn mộcwsqt tháezukp mềegwpm cóuegt mộcwsqt ônyfbng cụhkyq rânyfbu ria bạwmzac trắtuvqng đfxbsang nằnfecm đfxbsóuegt, hai mắtuvqt ônyfbng ta khédgldp hờadfb, hơcwsqi thởsznv vônyfb cùlcqzng yếhvrcu ớkemjt, nghe đfxbsưnhngợzlnyc tiếhvrcng mởsznv cửhknfa phòhknfng, mícqcx mắtuvqt củdgzja ônyfbng cụhkyq hơcwsqi giậvvwxt giậvvwxt, mônyfbi hơcwsqi mấfntop máezuky, mởsznv miệvfming nóuegti: “Ai tớkemji đfxbsóuegt?”
Hàzbnon Đbvgnạwmzat đfxbsi lêfxbsn phícqcxa trưnhngớkemjc, cung kícqcxnh kh ngưnhngờadfbi mộcwsqt cáezuki: “Ôvyidng chúvkyo, làzbno con đfxbsânyfby!” Ôvyidng cụhkyq khônyfbng mởsznv mắtuvqt ra, giọdmexng nóuegti thong thảrvzd: “Hóuegta ra làzbno tộcwsqc trưnhngởsznvng àzbno!” “Ôvyidng chúvkyo, con mờadfbi cao nhânyfbn tớkemji đfxbsểrchx cứzasyu chữfntoa cho chúvkyo!” ônyfbng giàzbno nhếhvrcch médgldp lêfxbsn, hìlcqznh nhưnhng làzbno đfxbsang cưnhngờadfbi, uểrchx oảrvzdi nóuegti: “Đbvgnừkemjng phícqcx cônyfbng vônyfb ícqcxch nữfntoa, tìlcqznh trạwmzang thânyfbn thểrchx củdgzja tônyfbi, tônyfbi làzbno ngưnhngờadfbi rõzasy ràzbnong nhấfntot, cao nhânyfbn gìlcqz chứzasy, thiêfxbsn hạwmza nàzbnoy, chẳyjlkng lẽmoxb còhknfn cóuegt ngưnhngờadfbi cóuegt y thuậvvwxt cao siêfxbsu hơcwsqn cảrvzd ta hay sao?” “Ôvyidng chủdgzj, khônyfbng phảrvzdi báezukc sĩhuue, màzbno làzbno… Làzbno ngưnhngờadfbi nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng!” “Nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng?” ônyfbng giàzbno giốmdbgng nhưnhng trong lúvkyoc nhấfntot thờadfbi khônyfbng phảrvzdn ứzasyng kịfxbsp, sau mộcwsqt hồnhbji lânyfbu, giọdmexng nóuegti củdgzja ônyfbng ta hơcwsqi ngậvvwxp ngừkemjng: “Ngựwizj thi nhấfntot tộcwsqc, nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng đfxbsóuegt?” Mícqcx mắtuvqt củdgzja ônyfbng giậvvwxt giậvvwxt, dầlzzfn dầlzzfn mởsznv ra cặzrbep mắtuvqt hơcwsqi đfxbsụhkyqc ngầlzzfu, trong áezuknh mắtuvqt hoàzbnon toàzbnon khônyfbng cóuegt bấfntot kỳviyr đfxbsiểrchxm sáezukng nàzbnoo, giốmdbgng nhưnhng làzbno hai mặzrbet đfxbsãfxbs mùlcqz, thanh ânyfbm giàzbno nua vang lêfxbsn: “Ngưnhngờadfbi củdgzja nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng tớkemji đfxbsânyfby làzbnom gìlcqz?” “Ôvyidng chúvkyo, vìlcqz kédgldo dàzbnoi tícqcxnh mạwmzang cho ônyfbng nêfxbsn mớkemji tớkemji “Nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng làzbnom việvfmic cóuegt liêfxbsn quan đfxbsếhvrcn xáezukc chếhvrct, làzbnom sao cóuegt thểrchx kédgldo dàzbnoi tícqcxnh mạwmzang cho ta? Bânyfby giờadfb ônyfbng giàzbno nãfxbsy vẫzhqnn chưnhnga tắtuvqt thởsznv đfxbsânyfbu, màzbno nếhvrcu cóuegt tắtuvqc thởsznv rồnhbji thìlcqz thi thểrchx củdgzja ta cũnzlpng sẽmoxb đfxbsưnhngợzlnyc mai táezukng ởsznv dưnhngớkemji đfxbsấfntot, chứzasy nhấfntot quyếhvrct khônyfbng giao cho mấfntoy ngưnhngờadfbi nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng táezuky máezuky!”
Ôvyidng lãfxbso nóuegti hơcwsqi kícqcxch đfxbsộcwsqng, nhưnhngng màzbno cũnzlpng khônyfbng thểrchx tráezukch ônyfbng ta, nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng yêfxbsn phậvvwxn ởsznv mộcwsqt vùlcqzng, quáezuki gởsznv nhưnhng vậvvwxy, tícqcxnh cáezukch làzbno mộcwsqt chuyệvfmin, còhknfn cóuegt mộcwsqt vấfnton đfxbsềegwp kháezukc chícqcxnh làzbno, việvfmic màzbno bọdmexn bọdmexn họdmex xửhknf lýkemj, chícqcxnh làzbno quảrvzdn lýkemj xáezukc chếhvrct. Ngưnhngờadfbi xưnhnga cũnzlpng chúvkyo trọdmexng đfxbsếhvrcn việvfmic ma chay, hạwmza thổhuue an nghỉhknf. Nhưnhngng nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng lạwmzai hếhvrct lầlzzfn nàzbnoy tớkemji lầlzzfn kháezukc ngưnhngợzlnyc đfxbsưnhngờadfbng màzbno đfxbsi, đfxbsưnhnga thi thểrchx vốmdbgn nêfxbsn đfxbsưnhngợzlnyc yêfxbsn nghỉhknf đfxbsểrchx làzbnom binh khícqcx, chỉhknf vìlcqz mộcwsqt đfxbsiềegwpu nàzbnoy, sợzlny rằnfecng tấfntot cảrvzd nhữfntong thếhvrc lựwizjc lớkemjn mạwmzanh trong xãfxbs hộcwsqi sẽmoxb khônyfbng cóuegt mấfntoy thícqcxch nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng.
Nhấfntot làzbno ngưnhngờadfbi củdgzja táezukm đfxbsạwmzai thếhvrc gia, bảrvzdn thânyfbn bọdmexn họdmex đfxbsãfxbs cóuegt dịfxbs bẩfvxrm thiêfxbsn phúvkyo, thi thểrchx củdgzja bọdmexn họdmex tấfntot nhiêfxbsn sẽmoxb cưnhngờadfbng đfxbsạwmzai hơcwsqn rấfntot nhiềegwpu so vớkemji thi thểrchx thônyfbng thưnhngờadfbng. Cho nêfxbsn, mộcwsq phầlzzfn củdgzja cáezukc gia tộcwsqc đfxbsạwmzai thểrchx gia luônyfbn đfxbsưnhngợzlnyc canh giữfnto nghiêfxbsm mậvvwxt, mặzrbec dùlcqz khônyfbng nóuegti rõzasy, nhưnhngng làzbno tấfntot cảrvzd mọdmexi ngưnhngờadfbi đfxbsềegwpu biếhvrct, ngưnhngờadfbi màzbno bọdmexn họdmex đfxbsang cảrvzdnh giáezukc chícqcxnh làzbno ngưnhngờadfbi nhàzbno họdmex Dưnhngơcwsqng!
Dưnhngơcwsqng Linh Mai đfxbsứzasyng ởsznv nơcwsqi đfxbsóuegt, khônyfbng cóuegt đfxbsộcwsqng táezukc gìlcqz, cũnzlpng khônyfbng cóuegt biểrchxu cảrvzdm gìlcqz cảrvzd, giốmdbgng nhưnhng hếhvrct thảrvzdy nhữfntong lờadfbi nàzbnoy khônyfbng liêfxbsn quan gìlcqz đfxbsếhvrcn cônyfb ta vậvvwxy! “Ôvyidng chủdgzj, ônyfbng nghe con nóuegti đfxbsãfxbs!” “Long tu sam đfxbsãfxbs mấfntoy, toàzbnon bộcwsq nhàzbno họdmex Hàzbnon đfxbsểrchx kédgldo dàzbnoi táezuknh mạwmzang cho ônyfbng, đfxbsãfxbs đfxbsi tìlcqzm lìlcqznh dưnhngợzlnyc còhknfn lạwmzai cóuegt thểrchx thay thếhvrc, ônyfbng trờadfbi cóuegt mắtuvqt, rốmdbgt cuộcwsqc tìlcqzm đfxbsưnhngợzlnyc mộcwsqt loạwmzai linh dưnhngợzlnyc cóuegt thểrchx thay thếhvrc, nhưnhngng đfxbsếhvrcn đfxbsưnhngợzlnyc chỗwmza cóuegt linh dưnhngợzlnyc đfxbsưnhngờadfbng xáezuk xa xônyfbi, đfxbsếhvrcn lúvkyoc nhàzbno họdmex Hàzbnon chúvkyong ta cóuegt đfxbsưnhngợzlnyc nóuegt trong tay thìlcqz còhknfn phảrvzdi cầlzzfn mộcwsqt khoảrvzdng thờadfbi gian nữfntoa, nhưnhngng làzbno, tìlcqznh trạwmzang thânyfbn thểrchx củdgzja ngàzbnoi bânyfby giờadfb, bânyfby giờadfb… “Tìlcqznh trạwmzang thânyfbn thểrchx củdgzja tônyfbi khônyfbng thểrchx chịfxbsu đfxbsưnhngợzlnyc tớkemji khi đfxbsóuegt, đfxbsúvkyong khônyfbng?”
Giọdmexng nóuegti củdgzja ônyfbng giàzbno nhàzbnon nhạwmzat truyềegwpn tớkemji
Hàzbnon Đbvgnạwmzat khônyfbng nóuegti gìlcqz, thầlzzfm khẳyjlkng đfxbsịfxbsnh lờadfbi củdgzja ônyfbng giàzbno! “Lãfxbso giàzbno tônyfbi cảrvzd đfxbsờadfbi nàzbnoy, khônyfbng phụhkyq nhàzbno họdmex Hàzbnon, khônyfbng phụhkyq đfxbsạwmzao, coi nhưnhng làzbno cóuegt chếhvrct thìlcqz cũnzlpng cóuegt thểrchx nhắtuvqm mắtuvqt rồnhbji!” “Ôvyidng chúvkyo!”
Tấfntot cảrvzd ngưnhngờadfbi nhàzbno họdmex Hàzbnon đfxbsềegwpu quỳviyr xuốmdbgng, bao gồnhbjm cảrvzd Hàzbnon Đbvgnạwmzat, mặzrbet đfxbsầlzzfy bi thưnhngơcwsqng: “Ôvyidng chủdgzj, hơcwsqn ngàzbnon năcqwym bịfxbs giam cầlzzfm, chúvkyong ta bịfxbs nhốmdbgt ởsznv chỗwmza nàzbnoy hơcwsqn ngàzbnon năcqwym rồnhbji!
Cuốmdbgi cùlcqzng đfxbsãfxbs tớkemji lúvkyoc chúvkyong ta cóuegt thểrchx rồnhbjng quay vềegwp biểrchxn, lúvkyoc nàzbnoy, chúvkyong ta khônyfbng thểrchx mấfntot đfxbsi ônyfbng đfxbsưnhngợzlnyc!” “Đbvgnúvkyong vậvvwxy, ônyfbng chủdgzj, ngưnhngờadfbi làzbno trụhkyq cộcwsqt củdgzja nhàzbno họdmex Hàzbnon, ngưnhngờadfbi khônyfbng thểrchx đfxbsi nhưnhng thếhvrc đfxbsưnhngợzlnyc!” “A a…” Ôvyidng giàzbno hếhvrct sứzasyc cưnhngờadfbi: “Ngưnhngờadfbi giàzbno rồnhbji cũnzlpng phảrvzdi chếhvrct thônyfbi, tônyfbi lớkemjn tuổhuuei nhưnhng vậvvwxy rồnhbji. Sinh tửhknf nhữfntong thứzasy đfxbsóuegt, tônyfbi cũnzlpng đfxbsãfxbs sớkemjm nhìlcqzn thấfntou hếhvrct, nếhvrcu mọdmexi ngưnhngờadfbi còhknfn nhậvvwxn tônyfbi làzbnom ônyfbng chủdgzj, thìlcqz sau khi tônyfbi chếhvrct, hãfxbsy an táezukng ởsznv tổhuue đfxbsịfxbsa nhàzbno họdmex Hàzbnon, sau khi ta nhắtuvqm mắtuvqt, đfxbsểrchx cho ta cóuegt thểrchx an nhiêfxbsn đfxbsi gặzrbep liệvfmit tổhuue liệvfmit tônyfbng nhàzbno họdmex Hàzbnon!” “Ôvyidng chúvkyo! Ôvyidng… Ôvyidng khônyfbng thểrchx chếhvrct đfxbsưnhngợzlnyc!”
Thânyfbn làzbno trưnhngởsznvng tộcwsqc nhàzbno họdmex Hàzbnon, Hàzbnon Đbvgnạwmzat giờadfb phúvkyot nàzbnoy cũnzlpng đfxbsãfxbs rơcwsqi lệvfmi đfxbsầlzzfy mặzrbet, ônyfbng ta quỳviyr đfxbsi vềegwp phícqcxa ônyfbng giàzbno, năcqwym ởsznv trưnhngớkemjc giưnhngờadfbng, nhìlcqzn dáezukng vẻgfdq tuổhuuei giàzbno sứzasyc yếhvrcu củdgzja ônyfbng chủdgzj, sựwizj bịfxbs thưnhngơcwsqng khônyfbng ngừkemjng dânyfbng lêfxbsn trong lòhknfng!
Từkemj nhỏnrqx, tìlcqznh cảrvzdm củdgzja ônyfbng ta vàzbno ônyfbng chủdgzj vônyfb cùlcqzng tốmdbgt, ônyfbng chúvkyo tựwizj tay dạwmzay ônyfbng ta hàzbnonh nghềegwp chữfntoa bệvfminh nhưnhng thếhvrc nàzbnoo, bốmdbgc thuốmdbgc nhưnhng thếhvrc nàzbnoo, dạwmzay ônyfbng ta lòhknfng nhânyfbn áezuki củdgzja thầlzzfy thuốmdbgc, dạwmzay ônyfbng ta đfxbsạwmzao lýkemj làzbnom ngưnhngờadfbi. Ôvyidng ta khônyfbng đfxbsàzbnonh lòhknfng, cũnzlpng khônyfbng muốmdbgn nhìlcqzn thấfntoy ônyfbng chủdgzj thưnhngơcwsqng yêfxbsu mìlcqznh nhấfntot, cứzasy nhưnhng vậvvwxy ởsznv ra đfxbsi ởsznv trưnhngớkemjc mắtuvqt mìlcqznh… “Hàzbnon Đbvgnạwmzat àzbno!”
Ôvyidng giàzbno run rẩfvxry đfxbsưnhnga tay ra, Hàzbnon Đbvgnạwmzat vộcwsqi vàzbnong nắtuvqm đfxbsưnhngợzlnyc, hai mắtuvqt tuônyfbn lệvfmi nhìlcqzn ônyfbng, ônyfbng giàzbno mặzrbec dùlcqz khônyfbng thấfntoy đfxbsưnhngợzlnyc Hàzbnon Đbvgnạwmzat, nhưnhngng làzbno cảrvzdm nhậvvwxn đfxbsưnhngợzlnyc sựwizj ấfntom áezukp do bàzbnon tay ônyfbng ta truyềegwpn tớkemji, ấfntom áezukp cưnhngờadfbi mộcwsqt tiếhvrcng: “Hàzbnon Đbvgnạwmzat àzbno, hãfxbsy nhớkemj lấfntoy nhữfntong lờadfbi ônyfbng chúvkyo nóuegti vớkemji con, tấfntom lòhknfng củdgzja thầlzzfy thuốmdbgc, khônyfbng vìlcqz danh, khônyfbng vìlcqz lợzlnyi, đfxbsốmdbgi vớkemji nhữfntong ngưnhngờadfbi bệvfminh trong thếhvrc gian, trong thờadfbi khắtuvqc sinh tửhknf thìlcqz chúvkyong ta chícqcxnh làzbno hy vọdmexng cuốmdbgi cùlcqzng củdgzja bọdmexn!” “Con làzbno tộcwsqc trưnhngởsznvng nhàzbno họdmex Hàzbnon, làzbno hy vọdmexng củdgzja nhàzbno họdmex Hàzbnon, nhấfntot đfxbsịfxbsnh, nhấfntot đfxbsịfxbsnh, khônyfbng đfxbsưnhngợzlnyc dẫzhqnn nhàzbno họdmex Hàzbnon đfxbsi vàzbnoo con đfxbsưnhngờadfbng sai tráezuki!” “Ôvyidng chúvkyo, Hàzbnon Đbvgnạwmzat sẽmoxb ghi nhớkemj! Con sẽmoxb vĩhuuenh viễsznvn nhớkemj lờadfbi củdgzja ônyfbng!” “Đbvgnứzasya bédgld ngoan! Ngàzbnon năcqwym phong ấfnton đfxbsãfxbs tớkemji, chúvkyong ta khônyfbng cầlzzfn phảrvzdi co rúvkyoc ởsznv nơcwsqi nàzbnoy nữfntoa, nhưnhngng màzbno, con phảrvzdi nhớkemj kỹuqqy, nhàzbno họdmex Hàzbnon tônyfbi hàzbnonh nghềegwp chữfntoa bệvfminh, cứzasyu sốmdbgng ngưnhngờadfbi bịfxbs thưnhngơcwsqng làzbno nhiệvfmim vụhkyq củdgzja chúvkyong ta, chớkemj đfxbsểrchx cônyfbng danh lợzlnyi lộcwsqc dícqcxnh vàzbnoo ngưnhngờadfbi.”
Cảrvzdm nhậvvwxn đfxbsưnhngợzlnyc thiệvfmin ýkemj củdgzja ônyfbng giàzbno, ngay cảrvzd trong mắtuvqt Diệvfmip Phùlcqzng cũnzlpng đfxbsãfxbs cóuegt chúvkyot mơcwsq hồnhbj, anh cóuegt thểrchx cảrvzdm nhậvvwxn đfxbsưnhngợzlnyc, ônyfbng giàzbno đfxbsang nằnfecm ởsznv trêfxbsn giưnhngờadfbng bệvfminh, làzbno mộcwsqt vịfxbs thầlzzfy thuốmdbgc chânyfbn chícqcxnh, mộcwsqt ngưnhngờadfbi thậvvwxt sựwizj xứzasyng đfxbsáezukng đfxbsưnhngợzlnyc ngưnhngờadfbi kháezukc kícqcxnh trọdmexng. “Thậvvwxt ra thìlcqz, khônyfbng phảrvzdi giốmdbgng nhưnhng ônyfbng tưnhngởsznvng tưnhngợzlnyng đfxbsânyfbu!”
Mộcwsqt giọdmexng nóuegti lạwmzanh nhưnhng băcqwyng vang lêfxbsn, làzbnom mọdmexi ngưnhngờadfbi ngẩfvxrn ra, nhìlcqzn vềegwp phícqcxa pháezukt ra ânyfbm thanh đfxbsóuegt, vậvvwxy màzbno lạwmzai làzbno làzbno Dưnhngơcwsqng Linh Mai
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.