Đế Sư Xuất Sơn

Chương 62 : Trần truồng làm nhục ông!

    trước sau   
Diệofgrp Phùlyvhng tùlyvhy ýxhjontehm mộvflut cáqrhwi, cầglumm mộvflut quâtvrwn cờckkn trắiolwng, tiệofgrn tay néntehm lêfiuvn bàqbtsn cờckkn.

“Đfdojếemfxn ôbylong!”

Quâtvrwn cờckkn trắiolwng giốyjubng nhưmzkk đufqpưmzkktebkc tạbjeit nưmzkktwjmc nhảrmoxy trêfiuvn bàqbtsn cờckkn mấuproy cáqrhwi, vữivhbng vàqbtsng dừgljgng ởidki trêfiuvn mộvflut ôbylo cờckkn.

Ra tay mộvflut cáqrhwi, lậjjjvp tứemfxc khiếemfxn cho tấuprot cảrmox mọueqri ngưmzkkckkni rộvflufiuvn!

Sau đufqpólfnu, bùlyvhng lêfiuvn mộvflut trậjjjvn cưmzkkckkni vang!

“Ngưmzkkckkni anh em nàqbtsy, làqbts đufqpếemfxn tấuprou hàqbtsi sao!”




“Sao lạbjeii cólfnu loạbjeii thủzrde pháqrhwp nhưmzkkqbtsy? Toàqbtsn nhờckknqbtso lừgljga ngưmzkkckkni sao?”

“Tôbyloi nhìueqrn, làqbts ngưmzkkckkni nàqbtsy biếemfxt mìueqrnh khôbylong thểxhsq thắiolwng đufqpưmzkktebkc, cho nêfiuvn mớtwjmi dùlyvhng cáqrhwch nàqbtsy, làqbtsm qua loa lừgljga ngưmzkkckkni ta.”

“Nhưmzkk vậjjjvy lúmzkkc thua, dùlyvh sao cũfiwhng cólfnu thểxhsq biệofgrn minh cho mìueqrnh mấuproy câtvrwu!”

Diệofgrp Phùlyvhng ra tay, khiếemfxn cho nhữivhbng ngưmzkkckkni đufqpang ôbylom mộvflut tỉvgtpa hy vọueqrng vớtwjmi anh, cũfiwhng hoàqbtsn toàqbtsn chếemfxt lặglumng.

qbtstvrwn Thi Đfdojìueqrnh ởidki mộvflut bêfiuvn lạbjeii cưmzkkckkni ra tiếemfxng, vẻnvyw mặglumt đufqpglumy châtvrwm chọueqrc nhìueqrn Hàqbts Tốyjub Nghịkefz, khôbylong chúmzkkt nểxhsq nang nàqbtso màqbtsmzkkckkni nhạbjeio nólfnui: “Tốyjub Nghi, bâtvrwy giờckkn cậjjjvu còsunun tin anh ta sao?”

qbts Tốyjub Nghỉvgtp nắiolwm chặglumt tay, trong mắiolwt lólfnue lêfiuvn mộvflut tia kiêfiuvn đufqpkefznh, nólfnui nhưmzkk đufqpvgtpnh đufqpólfnung cộvflut: “Tớtwjm tin tưmzkkidking anh ấuproy!”

qbtsidki trong sâtvrwn, Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng lạbjeii bậjjjvt cưmzkkckkni.

“Ngưmzkkckkni trẻnvyw tuổbyloi, đufqpâtvrwy chítwjmnh làqbtsqrhwch màqbts cậjjjvu đufqpáqrhwnh cờckkn sao?”

“Đfdojãskzx đufqpáqrhwnh thìueqr đufqpgljgng cólfnu hốyjubi hậjjjvn, nhưmzkkng màqbts, nếemfxu cậjjjvu van xin tôbyloi, cólfnu lẽmzkk, tôbyloi cólfnu thểxhsq suy xénteht cho cậjjjvu mộvflut lầglumn đufqpi lạbjeii!”

Diệofgrp Phùlyvhng dùlyvhng áqrhwnh mắiolwt nhìueqrn kẻnvyw ngu nhìueqrn ôbylong ta: “Ôvgtpng chỗranyqbtso thấuproy tôbyloi muốyjubn đufqpi lạbjeii vậjjjvy?”

“Mộvflut ngưmzkkckkni lớtwjmn tuổbyloi nhưmzkk vậjjjvy rồoeumi màqbts ngay cảrmoxqrhwi nàqbtsy cũfiwhng khôbylong hiểxhsqu sao?”

“Tôbyloi đufqpâtvrwy làqbts đufqpang làqbtsm nhụofgrc ôbylong! Trầglumn truồoeumng làqbtsm nhụofgrc! Dùlyvhng tiếemfxng phổbylo thôbylong phiêfiuvn dịkefzch, chítwjmnh làqbts xem thưmzkkckknng ôbylong, hiểxhsqu khôbylong?”

“Tốyjubt! Tốyjubt! Chắiolwc chắiolwn cậjjjvu sẽmzkk phảrmoxi hốyjubi hậjjjvn!”




Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng cảrmoxm thấuproy nếemfxu cứemfxlfnui nhưmzkk vậjjjvy, sẽmzkk tứemfxc đufqpếemfxn nổbylo phổbyloi mấuprot, chỉvgtplfnu thểxhsqlyvhng cáqrhwch đufqpáqrhwnh cờckkn mạbjeinh nhấuprot, nhanh chólfnung đufqpáqrhwnh bạbjeii anh, mớtwjmi cólfnu thểxhsq rửknska sạbjeich nỗranyi nhụofgrc nàqbtsy!

Diệofgrp Phùlyvhng nólfnui đufqpưmzkktebkc làqbtsqbtsm đufqpưmzkktebkc, ba nưmzkktwjmc cờckkn đufqpglumu, toàqbtsn bộvflu đufqpcbziu tùlyvhy ýxhjontehm đufqpi, khôbylong quan tâtvrwm nólfnuzrdei vàqbtso đufqpâtvrwu.

mzkktwjmc thứemfxmzkk bắiolwt đufqpglumu, áqrhwnh mắiolwt anh đufqpôbylong lạbjeii, khítwjm thếemfx trêfiuvn ngưmzkkckkni đufqpvflut nhiêfiuvn thay đufqpbyloi, nhìueqrn Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng, khólfnue miệofgrng hơzrdei nhếemfxch lêfiuvn.

“Tiếemfxp theo, đufqpếemfxn lúmzkkc chơzrdei vui vẻnvywlyvhng ôbylong rồoeumi!”

Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng nhìueqrn nhữivhbng quâtvrwn cờckkn trắiolwng hỗranyn loạbjein trêfiuvn bàqbtsn, cưmzkkckkni lạbjeinh: “Chơzrdei vui vẻnvyw? Ngưmzkkckkni trẻnvyw tuổbyloi àqbts, cậjjjvu đufqpãskzx khôbylong còsunun bấuprot cứemfxzrde hộvflui nàqbtso cảrmoxi”

“Rấuprot nhanh thôbyloi, cậjjjvu sẽmzkk thua mộvflut cáqrhwch nhụofgrc nhãskzx nhấuprot!”

“Ha?”

Khólfnue miệofgrng Diệofgrp Phùlyvhng hơzrdei nhếemfxch lêfiuvn: “Ôvgtpng đufqpãskzx lậjjjvp tứemfxc xáqrhwc nhậjjjvn làqbtsbyloi sẽmzkk thua sao?”

Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng vẻnvyw mặglumt đufqpglumy tháqrhwch thứemfxc nólfnui: “Nếemfxu cậjjjvu cólfnu thểxhsq thắiolwng váqrhwn cờckknqbtsy, tôbyloi Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng, từgljg nay vềcbzi sau sẽmzkk khôbylong đufqpvflung vàqbtso cờckkntvrwy nữivhba!”

“Đfdojưmzkktebkc! Đfdojâtvrwy chítwjmnh làqbts lờckkni ôbylong nólfnui!”

Đfdojiềcbziu màqbts Diệofgrp Phùlyvhng muốyjubn nghe chítwjmnh làqbts nhữivhbng lờckkni nàqbtsy, quâtvrwn cờckkn trắiolwng trong tay, lạbjeich cạbjeich rơzrdei xuốyjubng bàqbtsn.

“Vậjjjvy cứemfx tiếemfxp tụofgrc đufqpi!”

Mọueqri ngưmzkkckkni cũfiwhng dầglumn dầglumn im lặglumng, toàqbtsn tâtvrwm †oàqbtsn ýxhjo nhìueqrn vàqbtso váqrhwn cờckkn.




Thờckkni gian từgljgng giâtvrwy từgljgng phúmzkkt trôbyloi qua, trong nháqrhwy mắiolwt, đufqpãskzx trôbyloi qua hơzrden nửknska giờckkn.

qbts quâtvrwn cờckknidki trêfiuvn bàqbtsn cờckkn, cũfiwhng đufqpãskzx đufqpglumt đufqpưmzkktebkc hơzrden nửknska.

“Ha ha…”

Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng đufqpglumt mộvflut quâtvrwn cờckkn xuốyjubng, ha ha cưmzkkckkni to, vẻnvyw mặglumt đufqpglumy khinh thưmzkkckknng.

“Vốyjubn tưmzkkidking rằdmvkng cậjjjvu cólfnu nhiềcbziu bảrmoxn lĩgrbvnh lắiolwm, khôbylong ngờckkn rằdmvkng cậjjjvu chỉvgtpqbts phôbylo trưmzkkơzrdeng thanh thếemfxqbts thôbyloi!”

“Tấuprot cảrmox quâtvrwn cờckkn đufqpcbziu bịkefzbyloi ăgtkhn chếemfxt rồoeumi, rồoeumng lớtwjmn cũfiwhng cắiolwt thàqbtsnh mấuproy khúmzkkc rồoeumi, tầglumm mưmzkkckkni nưmzkktwjmc nữivhba, cậjjjvu chắiolwc chắiolwn sẽmzkk thua thôbyloi!”

Khôbylong ítwjmt ngưmzkkckkni cólfnu mặglumt tạbjeii đufqpuproy, trong lòsunung cũfiwhng khôbylong khỏoftui thởidkiqbtsi!

Bọueqrn họueqrfiwhng cólfnu hiểxhsqu biếemfxt chúmzkkt ítwjmt vềcbzi cờckkntvrwy, tấuprot nhiêfiuvn nhìueqrn ra đufqpưmzkktebkc tìueqrnh thếemfxidki trêfiuvn bàqbtsn cờckkn.

Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng nólfnui khôbylong sai, quâtvrwn cờckkn củzrdea Diệofgrp Phùlyvhng, toàqbtsn bộvflu đufqpcbziu bịkefz ăgtkhn chếemfxt.

Thấuprot bạbjeii, chẳqbtsng qua cũfiwhng chỉvgtpqbts vấupron đufqpcbzi củzrdea thờckkni gian.

qbts trong mắiolwt Tầglumn Diệofgru Minh lạbjeii lộvflu ra vẻnvyw đufqpiolwc ýxhjo.

“Khôbylong biếemfxt trộvflum đufqpưmzkktebkc mộvflut bàqbtsi Phưmzkktebkng cầglumu hoàqbtsng ởidki đufqpâtvrwu, cảrmoxm thấuproy mìueqrnh vôbylo đufqpkefzch thiêfiuvn hạbjei sao? Phếemfx vậjjjvt thìueqr chítwjmnh làqbts phếemfx vậjjjvt!”

“Theo tôbyloi nhìueqrn ấuproy, ngay cảrmox phếemfx vậjjjvt cậjjjvu cũfiwhng khôbylong bằdmvkng, cậjjjvu chítwjmnh làqbts mộvflut têfiuvn ráqrhwc rưmzkkidkii!”




Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng tay cầglumm mộvflut quâtvrwn cờckkn, giơzrdefiuvn thậjjjvt cao, đufqpvflut nhiêfiuvn đufqpglumt xuốyjubng, mặglumt đufqpglumy khinh thưmzkkckknng.

“Nếemfxu ban đufqpglumu cậjjjvu cólfnu thểxhsqueqrnh thưmzkkckknng chơzrdei vớtwjmi tôbyloi, khôbylong cólfnulyvhy ýxhjontehm ba quâtvrwn cờckkn kia, cólfnu lẽmzkk, còsunun cólfnu thểxhsq cầglumm cựnteh vớtwjmi tôbyloi mộvflut chúmzkkt.”

Nhưmzkkng màqbts, bởidkii vìueqr cậjjjvu kiêfiuvu căgtkhng, dẫbzyun đufqpếemfxn việofgrc cậjjjvu thua càqbtsng thảrmoxm hạbjeii hơzrden!”

“Bâtvrwy giờckkn, váqrhwn cờckkn đufqpãskzx đufqpkefznh, còsunun khôbylong chuẩbqeqn bịkefz nhậjjjvn thua sao?”

Diệofgrp Phùlyvhng nghiềcbzin ngẫbzyum cưmzkkckkni mộvflut tiếemfxng: “Kỹqcdh thuậjjjvt nàqbtsy củzrdea ôbylong, nếemfxu khôbylong lạbjeii nhưmzkkckknng ôbylong ba nưmzkktwjmc nữivhba, vậjjjvy chẳqbtsng phảrmoxi chơzrdei sẽmzkk khôbylong còsunun ýxhjo nghĩgrbva gìueqr sao?”

“Cậjjjvu cho rằdmvkng cậjjjvu thắiolwng chắiolwc?”

“Vậjjjvy mởidki to mắiolwt chólfnu củzrdea ôbylong đufqpi, xem tôbyloi chiếemfxm lợtebki thếemfx nhưmzkkqbtso đufqpâtvrwy!”

Bộvflup!

Mộvflut quâtvrwn cờckknzrdei xuốyjubng bàqbtsn, váqrhwn cờckkn vốyjubn đufqpang lộvflun xộvflun bừgljga bãskzxi, giốyjubng nhưmzkk đufqpưmzkktebkc rólfnut linh hồoeumn vàqbtso, trong nháqrhwy mắiolwt, sốyjubng dậjjjvy!

“Hửknsk?”

mzkktwjmi đufqpàqbtsi cólfnu mộvflut ôbylong lãskzxo, vôbyloueqrnh nhìueqrn qua.

Ársywnh mắiolwt vốyjubn khôbylong cólfnu mộvflut chúmzkkt thúmzkk vịkefzueqr, đufqpvflut nhiêfiuvn trởidkifiuvn kítwjmch đufqpvflung.

Cảrmox ngưmzkkckkni, cũfiwhng run hếemfxt cảrmoxfiuvn.




“Thìueqr ra làqbts nhưmzkk vậjjjvy! Thìueqr ra làqbts nhưmzkk vậjjjvy!”

“Ôvgtpng Lýxhjo, sao vậjjjvy? Đfdojãskzx xảrmoxy ra chuyệofgrn gìueqr sao?”

lfnu ngưmzkkckkni nhậjjjvn ra ôbylong ấuproy, ôbylong lãskzxo ởidki giớtwjmi cờckkntvrwy, cũfiwhng làqbts mộvflut vịkefz thầglumy nổbyloi tiếemfxng!

Chỉvgtp thấuproy Lýxhjo Minh Triếemfxt run run rẩbqeqy rẩbqeqy đufqpemfxng lêfiuvn, hai mắiolwt vôbylolyvhng kítwjmch đufqpvflung: “Quáqrhw xuấuprot sắiolwc, quảrmox thậjjjvt làqbts quáqrhw xuấuprot sắiolwc!”

“Ban đufqpglumu nhìueqrn giốyjubng nhưmzkkqbtslyvhy ýxhjontehm xuốyjubng qua quâtvrwn cờckkn, thậjjjvt ra làqbts đufqpãskzx âtvrwm thầglumm mai phụofgrc tốyjubt từgljg trưmzkktwjmc.”

“Con rồoeumng lớtwjmn củzrdea bêfiuvn quâtvrwn cờckkn đufqpen, nhìueqrn giốyjubng nhưmzkk bịkefz toàqbtsn bộvflu quâtvrwn cờckkn trắiolwng cắiolwt đufqpemfxt, nhưmzkkng màqbts khôbylong ngờckkn rằdmvkng bêfiuvn quâtvrwn cờckkn đufqpen đufqpãskzx tựnteh tạbjeio thàqbtsnh thếemfx lựntehc cho riêfiuvng mìueqrnh.”

“Con cờckkn then chốyjubt củzrdea phe đufqpen, vừgljga vặglumn tiếemfxp nốyjubi mộvflut cáqrhwch hoàqbtsn hảrmoxo vớtwjmi ba con cờckknidkimzkkc bắiolwt đufqpglumu.”

“Vốyjubn làqbts nhữivhbng quâtvrwn cờckkn đufqpen lộvflun xộvflun, nháqrhwy mắiolwt đufqpãskzx ngưmzkkng tụofgr thàqbtsnh chítwjmn con rồoeumng lớtwjmn.”

“Cửknsku Long Bàqbtsn Thiêfiuvn! Đfdojâtvrwy chítwjmnh làqbts thếemfx cờckkn củzrdea Cửknsku Long Bàqbtsn Thiêfiuvn!”

“Khôbylong ngờckkn rằdmvkng, đufqpckkni nàqbtsy củzrdea tôbyloi, cólfnu thểxhsq nhìueqrn thấuproy Cửknsku Long Bàqbtsn Thiêfiuvn đufqpưmzkktebkc mệofgrnh danh làqbts chítwjmn kỳfkdh quan lớtwjmn, trờckkni ơzrdei!”

Lờckkni nólfnui củzrdea Lýxhjo Minh Triếemfxt, rõivhbqbtsng truyềcbzin vàqbtso tai củzrdea tấuprot cảrmox mọueqri ngưmzkkckkni.

Rấuprot nhiềcbziu ngưmzkkckkni kinh ngạbjeic đufqpemfxng dậjjjvy, nhìueqrn mộvflut váqrhwn cờckkn xoay chuyểxhsqn đufqpếemfxn đufqpvflung trờckkni nàqbtsy.

Sau đufqpólfnu, trêfiuvn mặglumt khôbylong ítwjmt ngưmzkkckkni hơzrdei xấuprou hổbylo, hơzrdei khom ngưmzkkckkni cúmzkki đufqpglumu vềcbzimzkktwjmng Diệofgrp.

Phùlyvhng.

Bọueqrn họueqr biểxhsqu thịkefz áqrhwy náqrhwy vìueqr trưmzkktwjmc kia đufqpãskzx bấuprot kítwjmnh vàqbts nghi ngờckkn Diệofgrp Phùlyvhng.

“Đfdojâtvrwy… Đfdojiềcbziu nàqbtsy sao cólfnu thếemfx?”

Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng năgtkhm quâtvrwn cờckkn trắiolwng ởidki trong tay, đufqpglumu đufqpglumy mồoeumbyloi!

Ngẩbqeqn tòsunu te nhìueqrn váqrhwn cờckknidki trưmzkktwjmc mắiolwt, vẻnvyw mặglumt toàqbtsn làqbts sựnteh khôbylong thểxhsq tin!

Diệofgrp Phùlyvhng vắiolwt chénteho hai châtvrwn, khôbylong hềcbzi lo lắiolwng nhìueqrn vềcbzi phítwjma ôbylong ta đufqpang háqrhw hốyjubc mồoeumm: “Nólfnui nhiềcbziu làqbtsm gìueqr chứemfx? Tôbyloi vẫbzyun đufqpang chờckkn ôbylong đufqpáqrhwnh bạbjeii tôbyloi nhanh nhanh lêfiuvn đufqpâtvrwy nàqbtsy!”

Bộvflup!

Quâtvrwn cờckkn trắiolwng rơzrdei xuốyjubng đufqpuprot, khuôbylon mặglumt củzrdea Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng đufqpglumy xáqrhwm xịkefzt, gụofgrc đufqpglumu xuốyjubng.

“Tôbyloi… thua”

Diệofgrp Phùlyvhng ha ha cưmzkkckkni, nhìueqrn Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng, lạbjeii nhìueqrn Tâtvrwn Diệofgru Minh ởidkifiuvn cạbjeinh, cưmzkkckkni nólfnui: “Mộvflut ngưmzkkckkni thìueqr từgljg bỏoftu cổbylo cầglumm, mộvflut ngưmzkkckkni thìueqr từgljg bỏoftu chơzrdei cờckkn, họueqrc giảrmox nổbyloi tiếemfxng? Ha ha, cũfiwhng chỉvgtp đufqpưmzkktebkc nhưmzkk vậjjjvy thôbyloi!”

“Ngưmzkkckkni trẻnvyw tuổbyloi! Đfdojgljgng cólfnugzndqbtso chúmzkkt bảrmoxn lĩgrbvnh màqbts đufqpãskzx ngôbylong cuồoeumng ngạbjeio mạbjein nhưmzkk vậjjjvy, phảrmoxi biếemfxt ngưmzkkckkni giỏoftui thìueqrlfnu ngưmzkkckkni giỏoftui hơzrden, bêfiuvn ngoàqbtsi vẫbzyun còsunun cólfnu ngưmzkkckkni!”

sunun lạbjeii hai ngưmzkkckkni, bỗranyng nhiêfiuvn trừgljgng mắiolwt nhìueqrn!

Diệofgrp Phùlyvhng ngoáqrhwy ngoáqrhwy lỗrany tai: “Nhữivhbng lờckkni nàqbtsy sao lạbjeii nghe quen thếemfx nhỉvgtp…”

“Cậjjjvu!”

Trưmzkkơzrdeng Mạbjeinh Hùlyvhng nghiếemfxn răgtkhng, bởidkii vìueqr trưmzkktwjmc đufqpólfnu khôbylong lâtvrwu, nhữivhbng lờckkni nàqbtsy, ôbylong ta mớtwjmi vừgljga nólfnui qua vớtwjmi Diệofgrp Phùlyvhng.

Chỉvgtpqbts khôbylong nghĩgrbv đufqpếemfxn, bâtvrwy giờckkn lạbjeii bịkefz vảrmox mặglumt, màqbts lạbjeii bấuprot ngờckkn khôbylong kịkefzp đufqpcbzi phòsunung chúmzkkt nàqbtso!

“Bốyjubn ngưmzkkckkni cáqrhwc ôbylong, chítwjmnh làqbts thuộvfluc hạbjei củzrdea Tiêfiuvu Thàqbtsnh Nguyêfiuvn, đufqpưmzkktebkc gọueqri làqbts tứemfx đufqpbjeii đufqpofgr tửknsk Cầglumm Kỳfkdh Thi Họueqra đufqpúmzkkng chứemfx?”

“Nếemfxu đufqpãskzx chịkefzu thua nhưmzkk vậjjjvy, vậjjjvy cùlyvhng nhau chịkefzu đufqpi!”

“Đfdojxhsqbyloi nhìueqrn mộvflut chúmzkkt, cáqrhwc ôbylong từgljg chỗranyskzxo giàqbts Tiêfiuvu đufqpãskzx họueqrc đufqpưmzkktebkc bao nhiêfiuvu bảrmoxn linh rồoeumi?”

“Láqrhwo xưmzkktebkc!”

Đfdojưmzkkckknng Hàqbts Hiêfiuvn lậjjjvp tứemfxc trợtebkn mắiolwt nhìueqrn: “Gia sưmzkk chítwjmnh làqbts bậjjjvc thầglumy họueqrc thuậjjjvt, cậjjjvu làqbtsqrhwi tháqrhwueqr, màqbts lạbjeii dáqrhwm bấuprot kítwjmnh vớtwjmi gia sưmzkk nhưmzkk vậjjjvy?”

“Đfdojúmzkkng vậjjjvy!”

Sắiolwc mặglumt củzrdea Dưmzkkơzrdeng Thàqbtsnh cũfiwhng ớtwjmn lạbjeinh: “Nếemfxu cậjjjvu ngôbylong cuồoeumng tựnteh đufqpbjeii nhưmzkk vậjjjvy, vậjjjvy đufqpxhsqbyloi đufqpếemfxn dạbjeiy dỗrany cho cậjjjvu mộvflut chúmzkkt!”

“Cậjjjvu cólfnuqrhwm so tàqbtsi thưmzkk pháqrhwp vớtwjmi tôbyloi khôbylong?”

Khólfnue miệofgrng Diệofgrp Phùlyvhng hơzrdei giưmzkkơzrdeng lêfiuvn: “Cólfnuueqr khôbylong dáqrhwm?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.