Đế Sư Xuất Sơn

Chương 54 : Tình cờ đi họp lớp

    trước sau   
Sựemck sụlkosp đuwgrckjp củnxrea Tiềbslnn Tuấcglzn Kiêbcrjn khôemckng hềbslntuqiy ra bấcglzt kỳckjpcglzng giócglzlmlco, Thi Nguyệbfont thuậpryrn lợbfoni nhậpryrp họbmtxc, màlmlclmlc Tốrevn Nghi cũrevnng bắntmxt đuwgrohavu tìhshpm kiếgshgm mộyyult côemckng việbfonc phùeeww hợbfonp!

Vớecssi năkievng lựemckc củnxrea mìhshpnh, côemck đuwgrãzzbn thàlmlcnh côemckng đuwgrưnxrebfonc tuyểmjsmn vàlmlco vịukbm tríemck đuwgriềbslnu hàlmlcnh cấcglzp cao củnxrea mộyyult côemckng ty nưnxreecssc ngoàlmlci, tuy rằpvveng côemckng việbfonc tưnxreơcglzng đuwgrrevni vấcglzt vảmilo nhưnxreng tiềbslnn lưnxreơcglzng lạbggli cao ngấcglzt ngưnxremojlng, khi làlmlcm thủnxre tụlkosc nhậpryrn chứqxdnc, côemck bấcglzt ngờxvvf pháckjpt hiệbfonn rằpvveng hócglza ra trưnxremojlng phòbfonng bộyyul phậpryrn nhâtuqin sựemck lạbggli làlmlc bạbggln đuwgrbggli họbmtxc củnxrea mìhshpnh!

“Thi Đeffpìhshpnh! Cócglz thậpryrt làlmlc cậpryru khôemckng?”

“Thậpryrt khôemckng thểmjsm tin đuwgrưnxrebfonc, vậpryry màlmlc tớecss lạbggli cócglz thểmjsm gặaqlpp cậpryru ởmojl chỗphnblmlcy?”

Nhìhshpn thấcglzy ngưnxrexvvfi phụlkos nữtgjc trong bộyyul trang phụlkosc côemckng sởmojl vừxvvfa vặaqlpn ởmojl phíemcka đuwgrrevni diệbfonn, vừxvvfa nhìhshpn đuwgrãzzbn biếgshgt làlmlc mộyyult côemckckjpi ưnxreu túhcgmcglzi văkievn phòbfonng, trêbcrjn khuôemckn mặaqlpt Hàlmlc Tốrevn Nghỉxvvf nởmojl mộyyult nụlkosnxrexvvfi mừxvvfng rỡxbzn.

“Tớecssrevnng khôemckng ngờxvvf vậpryry màlmlchshpnh lạbggli gặaqlpp đuwgrưnxrebfonc cậpryru ởmojl đuwgrâtuqiy!”




tuqin Thi Đeffpìhshpnh nắntmxm lấcglzy tay Hàlmlc Tốrevn Nghi, cưnxrexvvfi đuwgrếgshgn nỗphnbi đuwgrôemcki mắntmxt cong lêbcrjn thàlmlcnh trăkievng lưnxrexbzni liềbslnm: “Từxvvf khi tốrevnt nghiệbfonp đuwgrbggli họbmtxc, chúhcgmng ta cũrevnng đuwgrãzzbn khôemckng gặaqlpp nhau đuwgrưnxrebfonc năkievm sáckjpu năkievm rồnxrei nhỉxvvf?”

“Nghe nócglzi cậpryru đuwgrãzzbn vềbsln quêbcrj, tạbggli sao lạbggli đuwgryyult nhiêbcrjn đuwgrếgshgn thủnxre đuwgrôemck nữtgjca?”

lmlc Tốrevn Nghi vuốrevnt vuốrevnt mấcglzy lọbmtxn tócglzc lòbfona xòbfona bêbcrjn tháckjpi dưnxreơcglzng, áckjpnh mắntmxt cócglz chúhcgmt néckjp tráckjpnh, nócglzi: “Tớecssmojl đuwgrâtuqiy vớecssi ngưnxrexvvfi mìhshpnh yêbcrju!”

“Chúhcgmng tớecssrevnng đuwgrãzzbn chuẩgfzen bịukbm đuwgrukbmnh cưnxremojl đuwgrâtuqiy luôemckn!”

“Cáckjpi gìhshp? Cậpryru đuwgrãzzbn kếgshgt hôemckn rồnxrei àlmlc?”

Trong áckjpnh mắntmxt Vâtuqin Thi Đeffpìhshpnh lócglze lêbcrjn mộyyult tia kinh ngạbgglc, sau đuwgrócglznxrexvvfi nócglzi: “Khôemckng biếgshgt làlmlc chàlmlcng trai tàlmlci hoa anh tuấcglzn nàlmlco cócglz thểmjsmnxreecssi đuwgrưnxrebfonc ngưnxrexvvfi đuwgrtczcp củnxrea khoa chúhcgmng ta?”

“Đeffpmjsm tớecss đuwgrckjpn xem nàlmlco, anh ta làlmlc con ôemckng cháckjpu cha, hay làlmlc con nhàlmlc quan?”

“Đeffpohavu khôemckng phảmiloi, anh ấcglzy chỉxvvflmlc mộyyult giáckjpo viêbcrjn bìhshpnh thưnxrexvvfng màlmlc thôemcki.”

“Giáckjpo viêbcrjn?”

Trong áckjpnh mắntmxt củnxrea Vâtuqin Thi Đeffpìhshpnh thoáckjpng hiệbfonn lêbcrjn vẻbmtx khinh thưnxrexvvfng, nhưnxreng rồnxrei lạbggli nhanh chócglzng biếgshgn mấcglzt, côemck ta bỏtuqi chủnxre đuwgrbslnlmlcy sang mộyyult bêbcrjn, mỉxvvfm cưnxrexvvfi: “Tốrevn Nghi, cậpryru đuwgrếgshgn cũrevnng đuwgrúhcgmng lúhcgmc quáckjp!”

“Cậpryru còbfonn nhớecss Diệbfonu Minh khôemckng?”

lmlc Tốrevn Nghi ngẩgfzen ngưnxrexvvfi, mởmojl miệbfonng nócglzi: “Lớecssp trưnxremojlng lớecssp bọbmtxn tớecss, Tâtuqin Diệbfonu Minh sao?”

“Đeffpúhcgmng vậpryry!”




“Hiệbfonn tạbggli Diệbfonu Minh rấcglzt xuấcglzt sắntmxc, cậpryru ấcglzy đuwgrãzzbnckjpi bậpryrc thầohavy Tăkievng Danh Tùeewwng làlmlcm thầohavy, họbmtxc chơcglzi đuwgràlmlcn cổckjp cầohavm, chỉxvvf trong vòbfonng năkievm sáckjpu năkievm ngắntmxn ngủnxrei, tàlmlci chơcglzi đuwgràlmlcn củnxrea cậpryru ấcglzy đuwgrãzzbn trởmojlbcrjn nổckjpi tiếgshgng khắntmxp cảmilo trong vàlmlc ngoàlmlci nưnxreecssc, giàlmlcnh đuwgrưnxrebfonc tấcglzt cảmilockjpc giảmiloi thưnxremojlng lớecssn cùeewwng mộyyult lúhcgmc!”

“Vớecssi vẻbmtx ngoàlmlci đuwgriểmjsmn trai vàlmlc kỹlkoskievng chơcglzi đuwgràlmlcn đuwgrbcrju luyệbfonn, Diệbfonu Minh đuwgrưnxrebfonc mệbfonnh danh làlmlc Hoàlmlcng tửwfhn Cổckjp Cầohavm, khôemckng biếgshgt bao nhiêbcrju côemckckjpi đuwgrãzzbn bịukbmbcrj muộyyuli, ngàlmlcy nàlmlco cũrevnng nhao nhao đuwgròbfoni gảmilo cho cậpryru ấcglzy!”

Nghĩpvve đuwgrếgshgn trưnxreecssc đuwgrâtuqiy hai ngưnxrexvvfi đuwgrãzzbn từxvvfng qua lạbggli vớecssi nhau, Hàlmlc Tốrevn Nghi nởmojlnxrexvvfi xấcglzu hổckjp: “Vậpryry… vậpryry thìhshp thậpryrt tốrevnt!”

“Thi Đeffpìhshpnh! Thờxvvfi gian khôemckng còbfonn sớecssm nữtgjca, tớecssbfonn phảmiloi vềbsln đuwgrócglzn con, khi nàlmlco cócglz thờxvvfi gian chúhcgmng ta lạbggli nócglzi chuyệbfonn!”

“Nàlmlcy nàlmlcy! Tốrevn Nghịukbm, rấcglzt nhiềbslnu bạbggln họbmtxc củnxrea chúhcgmng ta đuwgrbslnu đuwgrang ởmojl thủnxre đuwgrôemck, bao gồnxrem cảmilo Diệbfonu Minh!”

“Cậpryru cũrevnng đuwgrãzzbn tớecssi rồnxrei, vậpryry thìhshp khôemckng bằpvveng tốrevni nay chúhcgmng ta tìhshpm mộyyult nơcglzi đuwgrmjsm tụlkos tậpryrp cùeewwng nhau nhéckjp?”

“Chuyệbfonn nàlmlcy…”

“Đeffpưnxrebfonc rồnxrei! Quyếgshgt đuwgrukbmnh nhưnxre vậpryry đuwgri!”

“Tớecss sẽogjw chọbmtxn đuwgrukbma đuwgriểmjsmm, đuwgrếgshgn lúhcgmc đuwgrócglz tớecss thôemckng báckjpo cho cậpryru! Nhấcglzt đuwgrukbmnh phảmiloi tớecssi đuwgrcglzy!”

Nhìhshpn bócglzng lưnxreng rờxvvfi đuwgri củnxrea Hàlmlc Tốrevn Nghỉxvvf, nụlkosnxrexvvfi trêbcrjn gưnxreơcglzng mặaqlpt củnxrea Vâtuqin Thi Đeffpìhshpnh dầohavn dầohavn biếgshgn mấcglzt, cuốrevni cùeewwng biếgshgn thàlmlcnh vẻbmtx khinh thưnxrexvvfng!

Sau đuwgrócglzemck ta lấcglzy mộyyult đuwgriếgshgu thuốrevnc ra ngậpryrm †rong miệbfonng, bấcglzm đuwgriệbfonn thoạbggli, trong giọbmtxng nócglzi mang theo vẻbmtx mệbfont mỏtuqii: “Diệbfonu Minh, cậpryru cócglz biếgshgt hôemckm nay tôemcki gặaqlpp ai khôemckng?”

“Khàlmlc khàlmlc… chíemcknh ngưnxrexvvfi đuwgrtczcp màlmlc cậpryru ngàlmlcy nhớecss đuwgrêbcrjm mong, Hàlmlc Tốrevn Nghi…”

“Mặaqlpc dùeewwemckcglzy đuwgrãzzbn kếgshgt hôemckn, nhưnxreng chồnxreng củnxrea côemckcglzy chỉxvvflmlc mộyyult giáckjpo viêbcrjn nghèynhho màlmlc thôemcki, nếgshgu so vớecssi cậpryru thìhshp quảmilo thựemckc làlmlc đuwgrnxre bỏtuqi đuwgri!”




“Đeffpxvvfng tráckjpch bạbggln họbmtxc cũrevn khôemckng quan tâtuqim cậpryru, tốrevni nay tôemcki đuwgrãzzbneewwng danh nghĩpvvea họbmtxp lớecssp đuwgrmjsm hẹtczcn côemckcglzy ra ngoàlmlci, còbfonn vềbsln phầohavn cócglz thểmjsm giàlmlcnh đuwgrưnxrebfonc hay khôemckng thìhshpbfonn phụlkos thuộyyulc vàlmlco cậpryru!”

Đeffpohavu dâtuqiy bêbcrjn kia đuwgriệbfonn thoạbggli làlmlc mộyyult ngưnxrexvvfi đuwgràlmlcn ôemckng vôemckeewwng anh tuấcglzn, Tầohavn Diệbfonu Minh cúhcgmp đuwgriệbfonn thoạbggli, trong mắntmxt chợbfont lócglze lêbcrjn mộyyult tia tham lam trắntmxng trợbfonn!

Mộyyult gưnxreơcglzng mặaqlpt xinh đuwgrtczcp vàlmlc thuầohavn khiếgshgt hiệbfonn lêbcrjn trong tâtuqim tríemck anh ta. Tầohavn Diệbfonu Minh chậpryrm rãzzbni liếgshgm môemcki, trêbcrjn mặaqlpt nởmojl mộyyult nụlkosnxrexvvfi hờxvvf hữtgjcng!

Tốrevn Nghĩpvve ơcglzi làlmlc Tốrevn Nghi, chúhcgmng ta quảmilo thựemckc làlmlccglz duyêbcrjn, khôemckng đuwgrbfoni anh kịukbmp tớecssi tìhshpm em màlmlc em đuwgrãzzbn tựemcktuqing mìhshpnh tớecssi cửwfhna rồnxrei…

Trong cảmilo cuộyyulc đuwgrxvvfi củnxrea Tầohavn Diệbfonu Minh nàlmlcy, chưnxrea từxvvfng cócglz ngưnxrexvvfi phụlkos nữtgjclmlco dáckjpm từxvvf chốrevni tôemcki!

Hồnxrei đuwgrbggli họbmtxc đuwgrãzzbn đuwgrmjsm em thoáckjpt đuwgrưnxrebfonc, lầohavn nàlmlcy anh nhấcglzt đuwgrukbmnh phảmiloi nếgshgm thửwfhnnxreơcglzng vịukbm củnxrea côemcklmlcng xinh đuwgrtczcp nhấcglzt khoa ngàlmlcy trưnxreecssc!

Vềbsln phầohavn kếgshgt hôemckn…

Phụlkos nữtgjc đuwgrãzzbn kếgshgt hôemckn, chẳcglzng phảmiloi càlmlcng cócglznxreơcglzng vịukbmcglzn sao?

eeww sao thìhshp thứqxdnlmlc anh thèynhhm muốrevnn chỉxvvflmlc thâtuqin thểmjsm củnxrea em màlmlc thôemcki…

Khi trởmojl vềbsln nhàlmlc, Hàlmlc Tốrevn Nghi nócglzi vớecssi Diệbfonp Phùeewwng vềbsln chuyệbfonn xin việbfonc thàlmlcnh côemckng vàlmlc gặaqlpp lạbggli bạbggln họbmtxc cũrevn, sau đuwgrócglz dừxvvfng mộyyult chúhcgmt, trêbcrjn gưnxreơcglzng mặaqlpt côemck hiệbfonn lêbcrjn vẻbmtx bốrevni rốrevni: “Diệbfonp Phùeewwng, anh nghĩpvve em cócglzbcrjn tham gia buổckjpi họbmtxp lớecssp tốrevni nay khôemckng?”

Diệbfonp Phùeewwng cưnxrexvvfi nócglzi: “Đeffpi chứqxdn, tạbggli sao lạbggli khôemckng đuwgri?”

“Tốrevn Nghi, em cũrevnng nêbcrjn kếgshgt bạbggln nhiềbslnu hơcglzn nữtgjca!”

lmlc Tốrevn Nghi khẽogjw cẳcglzn môemcki, do dựemck mộyyult lúhcgmc rồnxrei nócglzi: “Nhưnxreng lớecssp trưnxremojlng củnxrea bọbmtxn em, cũrevnng chíemcknh làlmlctuqin Diệbfonu Minh màlmlc em vừxvvfa nócglzi vớecssi anh đuwgrócglz, anh ta đuwgrãzzbn theo đuwgruổckjpi em hồnxrei còbfonn họbmtxc đuwgrbggli họbmtxc, nhưnxreng em khôemckng đuwgrnxreng ýhwad, cho nêbcrjn…”




Lờxvvfi còbfonn chưnxrea nócglzi hếgshgt, Diệbfonp Phùeewwng đuwgrãzzbn nắntmxm lấcglzy tay côemck, khẽogjwnxrexvvfi vàlmlccglzi: “Tốrevn Nghi, anh tin em!”

emckckjpi ngâtuqiy thơcglzlmlc trong sáckjpng nàlmlcy lạbggli cócglz sựemck dịukbmu dàlmlcng vàlmlc thùeewwy mịukbm củnxrea mộyyult côemck chủnxre con nhàlmlc quyềbslnn quýhwad, sau khi Hàlmlctuqim chếgshgt, côemck đuwgrãzzbn đuwgraqlpt trọbmtxn niềbslnm tin vàlmlco Diệbfonp Phùeewwng, vậpryry thìhshp sao anh cócglz thểmjsm nhẫtgjcn tâtuqim màlmlc phụlkosbfonng tin củnxrea côemck đuwgrưnxrebfonc?

Nhìhshpn thấcglzy áckjpnh mắntmxt củnxrea Diệbfonp Phùeewwng, Hàlmlc Tốrevn Nghỉxvvf dịukbmu dàlmlcng nởmojl nụlkosnxrexvvfi, sau đuwgrócglzcglzi khếgshg: “Diệbfonp Phùeewwng, đuwgrêbcrjm nay anh đuwgri cùeewwng em nhéckjp!”

Diệbfonp Phùeewwng hơcglzi sữtgjcng sờxvvf, nhìhshpn gưnxreơcglzng mặaqlpt xinh đuwgrtczcp củnxrea côemck, anh khẽogjw gậpryrt đuwgrohavu!

Chẳcglzng mấcglzy chốrevnc trờxvvfi đuwgrãzzbn tốrevni!

Trong kháckjpch sạbggln Dụlkos Long, chuỗphnbi kháckjpch sạbggln năkievm sao nổckjpi tiếgshgng trong nưnxreecssc!

Mộyyult nhócglzm ngưnxrexvvfi đuwgrãzzbn đuwgrếgshgn tụlkos tậpryrp vớecssi nhau từxvvf sớecssm.

Chỉxvvflmlc tiêbcrju đuwgriểmjsmm củnxrea tấcglzt cảmilo mọbmtxi ngưnxrexvvfi đuwgrbslnu †ậpryrp trung vàlmlco mộyyult ngưnxrexvvfi đuwgràlmlcn ôemckng mặaqlpc áckjpo trắntmxng ởmojl giữtgjca.

nxreơcglzng mặaqlpt đuwgriểmjsmn trai cùeewwng vẻbmtx phong đuwgryyul ưnxreu túhcgm khiếgshgn phụlkos nữtgjc phảmiloi mêbcrj mẩgfzen, khiếgshgn đuwgràlmlcn ôemckng phảmiloi nểmjsm phụlkosc.

Anh ta chíemcknh làlmlc Tầohavn Diệbfonu Minh nổckjpi tiếgshgng cảmilo †rong vàlmlc ngoàlmlci nưnxreecssc, đuwgrưnxrebfonc mệbfonnh danh làlmlc Hoàlmlcng tửwfhn Cổckjp Cầohavm!

“Lớecssp trưnxremojlng! Nhiềbslnu năkievm khôemckng gặaqlpp nhưnxre vậpryry, cậpryru vẫtgjcn đuwgrtczcp trai tuấcglzn túhcgm nhưnxre ngàlmlcy nàlmlco!”

“Lầohavn đuwgrohavu tiêbcrjn nhìhshpn thấcglzy cậpryru trêbcrjn TV, tôemcki còbfonn khôemckng tin vậpryry màlmlchshpnh lạbggli từxvvfng làlmlc bạbggln họbmtxc củnxrea Hoàlmlcng tửwfhn Cổckjp Cầohavm, quảmilo thựemckc làlmlc quáckjp hạbgglnh phúhcgmc!”

“Đeffpúhcgmng vậpryry lớecssp trưnxremojlng, lúhcgmc đuwgrócglz cậpryru làlmlc nam sinh đuwgrtczcp trai nhấcglzt củnxrea trưnxrexvvfng chúhcgmng ta, bâtuqiy giờxvvf cậpryru đuwgrãzzbn trởmojl thàlmlcnh mộyyult ngôemcki sao lớecssn, chẳcglzng phảmiloi làlmlc trởmojl thàlmlcnh ngưnxrexvvfi tìhshpnh trong mộyyulng củnxrea phụlkos nữtgjc trêbcrjn toàlmlcn thếgshg giớecssi hay sao?”




Nghe đuwgrưnxrebfonc vôemck sốrevn lờxvvfi khen ngợbfoni bêbcrjn tai, trêbcrjn gưnxreơcglzng mặaqlpt củnxrea Tầohavn Diệbfonu Minh khôemckng cócglz chúhcgmt cảmilom xúhcgmc nàlmlco, anh ta hỏtuqii Vâtuqin Thi Đeffpìhshpnh ởmojlbcrjn cạbgglnh: “Đeffpãzzbn thôemckng báckjpo cho Tốrevn Nghỉxvvf chưnxrea?”

tuqin Thi Đeffpìhshpnh nhẹtczc nhàlmlcng gậpryrt đuwgrohavu: “Thôemckng báckjpo rồnxrei, côemckcglzy nócglzi buổckjpi tốrevni nhấcglzt đuwgrukbmnh sẽogjw đuwgrếgshgn!”

Nghe đuwgrưnxrebfonc tin tứqxdnc nàlmlcy, rốrevnt cuộyyulc trêbcrjn gưnxreơcglzng mặaqlpt củnxrea Tầohavn Diệbfonu Minh cũrevnng lộyyul ra nụlkosnxrexvvfi!

“Lớecssp trưnxremojlng! Cậpryru vẫtgjcn còbfonn nhớecsszzbni khôemckng quêbcrjn Hàlmlc Tốrevn Nghi nhỉxvvf!”

Mộyyult bạbggln họbmtxc nữtgjctuqim mộyyul anh ta đuwgryyult nhiêbcrjn lộyyul ra vẻbmtx ghen tịukbm trêbcrjn mặaqlpt, nócglzi mócglzc: “Cậpryru đuwgrxvvfng quêbcrjn, cócglz lẽogjw trưnxreecssc đuwgrâtuqiy côemck ta rờxvvfi trưnxrexvvfng họbmtxc trưnxreecssc thờxvvfi hạbggln làlmlchshp mang thai đuwgrcglzy!”

“Mộyyult đuwgrôemcki giàlmlcy cũrevn khôemckng biếgshgt giữtgjchshpnh nhưnxre vậpryry, còbfonn đuwgráckjpng đuwgrmjsm cậpryru nhớecss mong sao?”

Bốrevnp!

Mộyyult tiếgshgng bạbgglt tai vang dộyyuli khắntmxp phòbfonng khiếgshgn tấcglzt cảmilo mọbmtxi ngưnxrexvvfi đuwgrbslnu sữtgjcng sờxvvf.

Trêbcrjn gưnxreơcglzng mặaqlpt củnxrea bạbggln họbmtxc nữtgjc bịukbm đuwgráckjpnh kia còbfonn lộyyul vẻbmtx khócglz tin hơcglzn!

Vậpryry màlmlc Hoàlmlcng tửwfhn Cổckjp Cầohavm trêbcrjn TV lạbggli ra tay đuwgráckjpnh ngưnxrexvvfi sao?

“Tựemck quảmilon miệbfonng mìhshpnh cho tốrevnt đuwgri!”

Giọbmtxng nócglzi lạbgglnh nhưnxrekievng củnxrea Tầohavn Diệbfonu Minh vang lêbcrjn: “Nếgshgu khôemckng phảmiloi bởmojli vìhshp Tốrevn Nghĩpvve, côemck cho rằpvveng đuwgráckjpm ráckjpc rưnxremojli cáckjpc ngưnxrexvvfi sẽogjwcglznxreckjpch xuấcglzt hiệbfonn ởmojl đuwgrâtuqiy sao?”

“Hãzzbny nhớecss kỹlkos nhữtgjcng gìhshplmlcemcki đuwgrãzzbncglzi!”

“Nếgshgu làlmlcm tốrevnt, đuwgrưnxreơcglzng nhiêbcrjn tôemcki sẽogjw khôemckng đuwgrrevni xửwfhn tệbfon bạbgglc vớecssi cáckjpc ngưnxrexvvfi.”

“Còbfonn nếgshgu làlmlcm khôemckng tốrevnt, hừxvvf! Cáckjpc ngưnxrexvvfi tựemck biếgshgt hậpryru quảmilo!”

Tấcglzt cảmilo mọbmtxi ngưnxrexvvfi đuwgrbslnu run lêbcrjn, sau đuwgrócglz khúhcgmm núhcgmm gậpryrt đuwgrohavu.

Nhìhshpn thấcglzy cảmilonh nàlmlcy, Tâtuqin Diệbfonu Minh nởmojl nụlkosnxrexvvfi hàlmlci lòbfonng, sâtuqiu trong đuwgráckjpy mắntmxt hiệbfonn ra mộyyult tia chiếgshgm hữtgjcu đuwgrbcrjn cuồnxreng.

“Ngưnxrexvvfi phụlkos nữtgjclmlc Tầohavn Diệbfonu Minh nàlmlcy nhìhshpn trúhcgmng, từxvvf trưnxreecssc đuwgrếgshgn nay khôemckng mộyyult ai cócglz thểmjsm chốrevnng lạbggli!”

“Hàlmlc Tốrevn Nghi, em cũrevnng khôemckng ngoạbggli lệbfon!”

“Cho dùeeww khôemckng chiếgshgm đuwgrưnxrebfonc tráckjpi tim củnxrea em thìhshp anh cũrevnng phảmiloi chiếgshgm đuwgrưnxrebfonc thâtuqin thểmjsm củnxrea eml”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.