Đế Sư Xuất Sơn

Chương 464 : Tôi nên nể mặt anh sao

    trước sau   
Nghe thấanvhy câxwvlu hỏkjhsi thădsebm nànkavy củbempa Hoànkavng Lădsebng, bao gồewjsm luôhitbn cảvmcpqasunggkng Anh vànkav tấanvht cảvmcp mọemcai ngưqasummiki đtebhkbgsu khôhitbng hẹywxpn mànkav đtebhưqasua ágxxwnh mắmbult nhìnkavn vềkbgs phíkhxra ngưqasummiki Diệtlsgp Phùhyrnng!

Bọemcan họemcahyrnng muốfugrn biếsdgat đtebhágxxwp ágxxwn!

hyrn sao, thẻqasu hộxcfbi viêoueqn cấanvhp hoànkavng đtebhếsdga củbempa câxwvlu lạdsebc bộxcfb Thiêoueqn Sứyozt ngay cảvmcp ba củbempa Tưqasunggkng Anh đtebhưqasummikng đtebhưqasummikng lànkav ngưqasummiki giànkavu cóptys nhấanvht thànkavnh phốfugr Đuajwyoztc Hùhyrnng cũhyrnng chưqasua cóptys đtebhưqasuckvnc đtebhewjs vậoleat nhưqasu vậoleay!

Ai ngờmmik, Diệtlsgp Phùhyrnng cứyozt giang tay nhưqasu khôhitbng cóptys việtlsgc gìnkav quan trọemcang, mởnggk miệtlsgng nóptysi: “Tôhitbi nhặvkfet đtebhưqasuckvnc, thếsdgankavo?"

Nhặvkfet đtebhưqasuckvnc sao?

Đuajwágxxwp ágxxwn nànkavy khiếsdgan cho tấanvht cảvmcp mọemcai ngưqasummiki đtebhkbgsu mởnggk rộxcfbng tầsvfrm mắmbult


Chỉakzpnkav suy nghĩydzq mộxcfbt chúfnkit lạdsebi nhậolean ra, hìnkavnh nhưqasu đtebhúfnking lànkavptys thểwlkp xảvmcpy ra chuyệtlsgn nànkavy!

hyrn sao, tìnkavnh bágxxwo ởnggk chỗqktphyrn Thiếsdgau Bảvmcpo cung cấanvhp cũhyrnng cho thấanvhy Diệtlsgp Phùhyrnng chỉakzpnkav mộxcfbt vệtlsgydzq, ngay cảvmcp giágxxw trịemca bảvmcpn thâxwvln Tưqasunggkng Anh cũhyrnng khôhitbng nhậolean đtebhưqasuckvnc thẻqasu hộxcfbi viêoueqn củbempa câxwvlu lạdsebc bộxcfb Thiêoueqn Sứyozt nhưqasu vậoleay, mộxcfbt têoueqn phếsdga vậoleat nhưqasu anh thìnkav sao cóptys thểwlkp nhậolean đtebhưqasuckvnc thẻqasu hộxcfbi viêoueqn tốfugri cao nhưqasu vậoleay chứyozt?

Nghĩydzq tớnkavi đtebhâxwvly, ágxxwnh mắmbult củbempa khôhitbng íkhxrt ngưqasummiki khi nhìnkavn vềkbgs phíkhxra Diệtlsgp Phùhyrnng lạdsebi mang theo vẻqasu xem thưqasummikng nhưqasuhyrn!

Cầsvfrm mộxcfbt tấanvhm thẻqasu nhặvkfet đtebhưqasuckvnc cògvwcn cốfugrnkavm ra vẻqasu, lạdsebi cògvwcn khôhitbng biếsdgat xấanvhu hổdrcinkav thừcniia nhậolean! Quảvmcp nhiêoueqn lànkav ngưqasummiki khôhitbng biếsdgat xấanvhu hổdrci, vôhitb đtebhemcach thiêoueqn hạdseb!

nkavoueqn kia Lam Tưqasuqasunkavng lớnkavn tiếsdgang quágxxwt lêoueqn: “Cágxxwc ngưqasummiki cóptys nghe khôhitbng? Tấanvhm thẻqasunkavy củbempa anh ta lànkav nhặvkfet đtebhưqasuckvnc! Chẳuuazng lẽgqalgxxwc ngưqasummiki mặvkfec kệtlsg hay sao?"

Quảvmcpn lýiyjkptyshyrni khinh thưqasummikng nhìnkavn vềkbgs phíkhxra côhitb ta, mởnggk miệtlsgng nóptysi: “Thậoleat xin lỗqktpi quýiyjkhitb, câxwvlu lạdsebc bộxcfb Thiêoueqn Sứyozt chúfnking tôhitbi nhậolean thẻqasu chứyozt khôhitbng nhậolean ngưqasummiki! Ai cầsvfrm tấanvhm thẻqasu hộxcfbi viêoueqn đtebhếsdgan đtebhâxwvly thìnkav ngưqasummiki đtebhóptys chíkhxrnh lànkav khágxxwch hànkavng tôhitbn quýiyjk nhấanvht củbempa chúfnking tôhitbi!”

Đuajwưqasuơhyrnng nhiêoueqn, trong lògvwcng củbempa anh ta tựzbyq nhiêoueqn khôhitbng nóptysi ra miệtlsgng. Lànkavm nhưqasu chúfnking tôhitbi cùhyrnng ngu hay sao ấanvhy?

Thẻqasu hộxcfbi viêoueqn quýiyjk giágxxw nhưqasu vậoleay mànkavptys thểwlkphyrny tiệtlsgn nhặvkfet đtebhưqasuckvnc hay sao?

Cho dùhyrnnkavhitb ýiyjk thậoleat đtebhi nữmbula thìnkav trưqasunkavc tiêoueqn họemcahyrnng sẽgqal tiếsdgan hànkavnh lậoleap tứyoztc bágxxwo mấanvht vớnkavi câxwvlu lạdsebc bộxcfb, cam đtebhoan tuyệtlsgt đtebhfugri sẽgqal khôhitbng xuấanvht hiệtlsgn tìnkavnh trạdsebng trộxcfbm cắmbulp thẻqasu

Chỉakzpnkav khágxxwch quýiyjk nhànkavnkavnh nóptysi nhặvkfet đtebhưqasuckvnc vậoleay thìnkav cứyozt nhưqasu anh nóptysi lànkav nhặvkfet đtebhi, bởnggki vìnkav đtebhiềkbgsu lệtlsg thứyozt nhấanvht củbempa câxwvlu lạdsebc bộxcfb Thiêoueqn Sứyozt chíkhxrnh lànkav khôhitbng phảvmcpn bágxxwc lờmmiki nànkavo củbempa khágxxwch hànkavng!

Nghe quảvmcpn lýiyjk thừcniia nhậolean nhưqasu thếsdga, ágxxwnh mắmbult củbempa mọemcai ngưqasummiki nhìnkavn vềkbgs phíkhxra Diệtlsgp Phùhyrnng cànkavng tădsebng lêoueqn sựzbyq xem thưqasummikng!

nkav Lam Tưqasuqasunkavng lưqasummikm anh xéatgim con mắmbult, thầsvfrm nóptysi: “Mộxcfbt têoueqn vệtlsgydzq thổdrcii tha, bảvmcpn thâxwvln khôhitbng cóptys việtlsgc gìnkavnkav vậolean may lạdsebi tốfugrt tớnkavi mứyoztc đtebhóptys!”

Mộxcfbt bêoueqn họemca vừcniia tiếsdgan vànkavo phògvwcng, ngoạdsebi trừcnii


Diệtlsgp Phùhyrnng vànkavqasunggkng Anh ngồewjsi ởnggkoueqn ngoànkavi, Hoànkavng Lădsebng cũhyrnng ngồewjsi bêoueqn trágxxwi củbempa Tưqasunggkng Anh!

Rấanvht nhanh, mộxcfbt bànkavn đtebhewjs ădsebn phong phúfnki đtebhưqasuckvnc đtebhưqasua lêoueqn!

nkav khôhitbng đtebhckvni chủbemp nhâxwvln hôhitbm nay nóptysi chuyệtlsgn, ngưqasuckvnc lạdsebi Hoànkavng Lădsebng đtebhãzunhqasung ly rưqasuckvnu lêoueqn trưqasunkavc đtebhyoztng lêoueqn, đtebhvmcpo mắmbult mộxcfbt vògvwcng xung quanh, cưqasummiki nóptysi: “Thờmmiki gian đtebhãzunh rấanvht lâxwvlu rồewjsi chúfnking ta mớnkavi cóptys thểwlkphyrnng cágxxwc bạdsebn gặvkfep lạdsebi lầsvfrn nữmbula, trong lògvwcng củbempa tôhitbi vôhitbhyrnng vui mừcniing!” “Nhậolean thấanvhy mọemcai ngưqasummiki đtebhãzunh đtebhwlkp lạdsebi mộxcfbt quãzunhng thờmmiki gian tưqasuơhyrni đtebhywxpp trong lúfnkic tôhitbi cògvwcn họemcac đtebhdsebi họemcac nêoueqn hôhitbm nay, cóptys thểwlkp gặvkfep lạdsebi đtebhưqasuckvnc mọemcai ngưqasummiki, cògvwcn nhìnkavn thấanvhy Tưqasunggkng Anh, Hoànkavng Lădsebng tôhitbi cảvmcpm thấanvhy đtebhâxwvly lànkav ngànkavy sung sưqasunkavng nhấanvht củbempa mìnkavnh!” “Cho nêoueqn, tôhitbi đtebhkbgs nghịemca, vìnkav thờmmiki gian tưqasuơhyrni đtebhywxpp củbempa chúfnking ta, vìnkavnkavnh bạdsebn giữmbula chúfnking ta, mọemcai ngưqasummiki cùhyrnng nhau đtebhyoztng lêoueqn cạdsebn mộxcfbt ly nànkavo!”

Giọemcang đtebhiệtlsgu củbempa Hoànkavng Lădsebng vôhitbhyrnng tốfugrt, ngắmbuln ngủbempi vànkavi câxwvlu lànkav đtebhãzunhatgio đtebhưqasuckvnc bầsvfru khôhitbng khíkhxrnggk đtebhâxwvly lêoueqn cao trànkavo

Mọemcai ngưqasummiki rốfugri ríkhxrt bưqasung ly đtebhyoztng dậoleay, ngay cảvmcpqasunggkng Anh cũhyrnng bịemca Lam Tưqasuqasuatgio đtebhyoztng lêoueqn!

Toànkavn bộxcfb mọemcai ngưqasummiki trêoueqn bànkavn cũhyrnng đtebhyoztng hếsdgat cảvmcpoueqn, chỉakzpptys Diệtlsgp Phùhyrnng mộxcfbt mìnkavnh ngồewjsi ởnggk đtebhóptys, cầsvfrm trong tay mộxcfbt cágxxwi châxwvln cua, tựzbyqnkavnh ădsebn nhưqasu gióptys cuốfugrn, lộxcfb ra cảvmcpnh tưqasuckvnng vôhitbhyrnng khôhitbng hợckvnp. “Nànkavy! Anh khôhitbng nghe thấanvhy Hoànkavng Lădsebng nóptysi mọemcai ngưqasummiki cùhyrnng đtebhyoztng dậoleay hay sao hảvmcp?" “Thậoleat lànkav, chỉakzp biếsdgat ădsebn, ai khôhitbng biếsdgat cògvwcn tưqasunggkng mấanvhy đtebhmmiki rồewjsi anh chưqasua ădsebn cua bao giờmmik đtebhóptys."

Giọemcang nóptysi củbempa Lam Tưqasuqasu khôhitbng lớnkavn nhưqasung đtebhbemp đtebhwlkp mọemcai ngưqasummiki ởnggk đtebhâxwvly nghe hếsdgat.

Khôhitbng íkhxrt ngưqasummiki cànkavng khôhitbng che giấanvhu phágxxwt ra tiếsdgang cưqasummiki nhẹywxp, bànkavy ra dágxxwng vẻqasu xem kịemcach vui nhìnkavn Diệtlsgp Phùhyrnng.

Ai ngờmmik, Diệtlsgp Phùhyrnng tựzbyq nhiêoueqn gặvkfem con cua xong, sau đtebhóptys xoa xoa tay, ung dung mởnggk miệtlsgng nóptysi: “Vịemca bạdsebn họemcac nànkavy cágxxwc ngưqasummiki kỷledm niệtlsgm từcniing lànkav bạdsebn bèxcfb củbempa nhau, đtebhiềkbgsu nànkavy vớnkavi tôhitbi cóptys quan hệtlsg sao?"

Lam Tưqasuqasu giậoleat mìnkavnh!

Bọemcan họemca đtebhkbgsu lànkav bạdsebn bèxcfb thờmmiki đtebhdsebi họemcac vớnkavi nhau, hoặvkfec íkhxrt hoặvkfec nhiềkbgsu đtebhkbgsu cóptys quan hệtlsg, nhưqasung Diệtlsgp Phùhyrnng, trưqasunkavc đtebhóptys khôhitbng hềkbgsptys quan hệtlsgnkav vớnkavi họemca thậoleat!

Lam Tưqasuqasu bịemca anh chọemcac cho nghẹywxpn mộxcfbt hơhyrni, trêoueqn mặvkfet lậoleap tứyoztc nhịemcan khôhitbng đtebhưqasuckvnc, tiếsdgap tụtmplc nóptysi: “Cho dùhyrn khôhitbng cóptys quan hệtlsg đtebhi nữmbula, nhưqasung tấanvht cảvmcp mọemcai ngưqasummiki đtebhkbgsu đtebhyoztng lêoueqn rồewjsi, chỉakzp mộxcfbt mìnkavnh anh ngồewjsi ởnggk đtebhóptys chẳuuazng lẽgqal anh khôhitbng cảvmcpm thấanvhy khôhitbng cóptys chúfnkit giágxxwo dụtmplc tốfugrt nànkavo sao?" “Giágxxwo dụtmplc sao?" "Ha ha..."

Đuajwxcfbt nhiêoueqn Diệtlsgp Phùhyrnng cưqasummiki lêoueqn tiếsdgang, sau đtebhóptys ágxxwnh mắmbult củbempa anh hơhyrni ngưqasung lạdsebi, từcnii từcnii mởnggk miệtlsgng nóptysi: “Vịemca bạdsebn họemcac nànkavy, nếsdgau côhitb đtebhãzunhptysi tớnkavi yếsdgau tốfugr tu dưqasukfjdng, vậoleay côhitbptysgvwcn nhớnkavnkavo buổdrcii tiệtlsgc tốfugri nhưqasunkavy, ai mớnkavi lànkav chủbemp nhâxwvln hay khôhitbng?”


Mộxcfbt câxwvlu, khiếsdgan cho mọemcai ngưqasummiki đtebhkbgsu lậoleap tứyoztc sữmbulng sờmmik

Đuajwúfnking vậoleay!

Mặvkfec kệtlsg tấanvhm thẻqasu kia củbempa Diệtlsgp Phùhyrnng lànkav tớnkavi từcnii đtebhâxwvlu, nhưqasung bữmbula tiệtlsgc tốfugri đtebhêoueqm nay chủbemp nhànkav châxwvln chíkhxrnh lànkav anh!

Dựzbyqa theo yếsdgau tốfugrnkavnh thưqasummikng trêoueqn bànkavn rưqasuckvnu, ly rưqasuckvnu mờmmiki thứyozt nhấanvht phảvmcpi đtebhưqasuckvnc chủbemp nhâxwvln mờmmiki ra, mànkav Hoànkavng Lădsebng lạdsebi lànkav khágxxwch nhưqasung anh ta trựzbyqc tiếsdgap khôhitbng thèxcfbm nhìnkavn chủbemp nhâxwvln ngưqasummiki ta, tựzbyqnkavnh mờmmiki rưqasuckvnu ngưqasuckvnc lạdsebi lànkav tu húfnki chiếsdgam tổdrci chim khágxxwch rồewjsi!

Trong lúfnkic nhấanvht thờmmiki, cóptys khôhitbng íkhxrt ngưqasummiki nhìnkavn vềkbgs phíkhxra Hoànkavng Lădsebng hơhyrni thay đtebhdrcii mộxcfbt chúfnkit ágxxwnh nhìnkavn!

Hoànkavng Lădsebng mờmmik mịemcat trừcniing vềkbgs phíkhxra Lam Tưqasuqasu, sau đtebhóptys vộxcfbi vànkavng cưqasummiki nóptysi: "Nhìnkavn thấanvhy nhiềkbgsu bạdsebn họemcac cũhyrn quágxxwoueqn nhấanvht thờmmiki hơhyrni hưqasung phấanvhn quágxxw đtebhànkav, khôhitbng cẩcniin thậolean quêoueqn ngànkavi Diệtlsgp đtebhâxwvly rồewjsi!” “Anh Diệtlsgp, tôhitbi cũhyrnng đtebhãzunh đtebhyoztng lêoueqn, khôhitbng bằkhxrng vớnkavi tưqasugxxwch ly rưqasuckvnu đtebhsvfru tiêoueqn nànkavy cóptys thểwlkp tặvkfeng lạdsebi cho họemca Hoànkavng tôhitbi đtebhâxwvly luôhitbn đtebhưqasuckvnc chứyozt?”

Diệtlsgp Phùhyrnng cưqasummiki ha ha, sau đtebhóptys từcnii từcnii phun ra hai chữmbul: "Khôhitbng đtebhưqasuckvnc!" Anh lànkav chủbemp nhâxwvln cóptys quyềkbgsn lợckvni vôhitbhyrnng chíkhxrnh đtebhágxxwng!

hyrnm cògvwcn chưqasua cóptys ădsebn mànkav toànkavn bộxcfb khôhitbng khíkhxr trêoueqn bảvmcpn đtebhãzunh trởnggkoueqn ngộxcfbt ngạdsebt

Nhìnkavn thấanvhy tưqasu thágxxwi mìnkavnh phóptysng tớnkavi vẫlfrcn cògvwcn thấanvhp nhưqasu vậoleay, Diệtlsgp Phùhyrnng lạdsebi khôhitbng chúfnkit nểwlkp mặvkfet nànkavo, sắmbulc mặvkfet Hoànkavng Lădsebng lậoleap tứyoztc trầsvfrm xuốfugrng.

Trong giọemcang nóptysi củbempa anh ta, cũhyrnng khôhitbng cògvwcn ấanvhm nhưqasu trưqasunkavc đtebhóptys: “Ngànkavi Diệtlsgp, chẳuuazng lẽgqal chúfnkit mặvkfet mũhyrni nànkavy mànkav anh cũhyrnng khôhitbng cho tôhitbi hay sao?”

Diệtlsgp Phùhyrnng dùhyrnng ágxxwnh mắmbult nhưqasu nhìnkavn thẳuuazng khờmmik nhìnkavn qua anh ta: “Xin hỏkjhsi anh lànkav vịemcankavo vậoleay?”. “Tôhitbi quen biếsdgat anh sao? Từcnii sợckvni tóptysc tớnkavi khe hởnggk ngóptysn tay, từcnii chỗqktpnkavo anh cóptys thểwlkp đtebhwlkphitbi phảvmcpi nểwlkp mặvkfet anh cơhyrn chứyozt?"

xwvlu nóptysi củbempa Diệtlsgp Phùhyrnng vôhitbhyrnng sắmbulc béatgin.

ptysi đtebhùhyrna ànkav.

Biếsdgat rõwlkp anh tớnkavi cửledma gâxwvly chuyệtlsgn mànkavgvwcn trôhitbng cậoleay mànkav ngưqasummiki ta mởnggk miệtlsgng cưqasummiki mànkav khôhitbng nóptysi đtebhưqasuckvnc gìnkav ànkav?

Bop!

Hếsdgat lầsvfrn nànkavy tớnkavi lầsvfrn khágxxwc Hoànkavng Lădsebng đtebhkbgsu bịemca châxwvlm chọemcac tớnkavi mứyoztc giậolean dữmbul hoànkavn toànkavn Vỗqktp ly rưqasuckvnu trong tay xuốfugrng mặvkfet bànkavn, nhìnkavn qua Diệtlsgp Phùhyrnng: “Vốfugrn cho rằkhxrng Anh Nhi tìnkavm đtebhưqasuckvnc mộxcfbt ngưqasummiki đtebhànkavn ôhitbng tànkavi giỏkjhsi hay gìnkav! Khôhitbng nghĩydzq tớnkavi, lạdsebi lànkav mộxcfbt têoueqn lưqasuu mạdsebnh thôhitb lỗqktpi! Lúfnkic đtebhsvfru, tôhitbi đtebhãzunh khôhitbng yêoueqn lògvwcng vớnkavi Tưqasunggkng Anh, hôhitbm nay nhìnkavn thấanvhy biểwlkpu hiệtlsgn củbempa anh nhưqasu vậoleay tôhitbi cànkavng thêoueqm chắmbulc chắmbuln suy nghĩydzq củbempa mìnkavnh. Tôhitbi tuyệtlsgt đtebhfugri sẽgqal khôhitbng cho phéatgip, Tưqasunggkng Anh gảvmcp cho dạdsebng ngưqasummiki nhưqasu anh, mànkav phíkhxr hạdsebnh phúfnkic cảvmcp đtebhmmiki.” "Ha ha...."

Diệtlsgp Phùhyrnng cưqasummiki lớnkavn, vôhitbhyrnng lớnkavn, cògvwcn vôhitbhyrnng lạdsebnh! "Cuốfugri cùhyrnng cũhyrnng lộxcfb ra đtebhhitbi cágxxwo rồewjsi sao?”

nkav Hoànkavng Lădsebng vẫlfrcn mang dágxxwng vẻqasu đtebhdsebi nghĩydzqa nhưqasuhyrn: “Khôhitbng sai! Tôhitbi thíkhxrch Tưqasunggkng Anh, từcniifnkic đtebhi họemcac đtebhãzunh luôhitbn thíkhxrch côhitbanvhy! Hơhyrnn nữmbula, tôhitbi cũhyrnng tựzbyq nhậolean mìnkavnh bâxwvly giờmmikhyrnng cóptysqasugxxwch nànkavy, khiếsdgan cho cảvmcp đtebhmmiki Tưqasunggkng Anh đtebhưqasuckvnc hạdsebnh phúfnkic, cho côhitbanvhy mộxcfbt con đtebhưqasummikng rộxcfbng mởnggk.

Nghe giọemcang đtebhiệtlsgu thổdrci lộxcfbgxxw đtebhdsebo nhưqasu vậoleay, khôhitbng íkhxrt côhitbgxxwi nhỏkjhs trànkavn đtebhsvfry ágxxwnh mắmbult hâxwvlm mộxcfb, giốfugrng nhưqasu đtebhfugri tưqasuckvnng đtebhang nghe nóptysi lờmmiki thổdrci lộxcfb kia chíkhxrnh lànkavnkavnh thìnkav chắmbulc chắmbuln sẽgqal khôhitbng hềkbgs do dựzbyqnkav đtebhewjsng ýiyjk. “Cágxxwi nànkavy... Tôhitbi xin ngắmbult ngang mộxcfbt chúfnkit." “Anh cóptys biếsdgat, tôhitbi vànkavqasunggkng Anh sẽgqal kếsdgat hôhitbn vànkavo ngànkavy mai khôhitbng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.