Đế Sư Xuất Sơn

Chương 462 : Một cái giá lớn cho việc quỵt nợ

    trước sau   
Cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang im bặmprnt vìpnfz bịjvoi ba mìpnfznh gầfbhum lêgujpn màmprn khôeoenng hiểnmxvu cáyfghi gìpnfz: “Ba, con khôeoenng cóksqxmprnm cáyfghi gìpnfz hếeoent màmprn?” “Con mẹyjndksqxmprny còcpofn ởfkuq đfmqaóksqxmprnksqxi tầfbhum phàmprno!”

Điedgfbhuu dârxray bêgujpn kia đfmqaiệqlcqn thoạzflni, liêgujpn tụfccuc truyềrmitn tớnmxvi tiếeoenng thởfkuq hổcpofn hểnmxvn kèqlcqm giọdnlxng nóksqxi: “Ngay mớnmxvi đfmqaârxray thôeoeni, nhữaaveng nhàmprn hợftwtp táyfghc làmprnm ăqlcqn vớnmxvi nhàmprn họdnlxfbhuơrxrang củrqrga chúgrzeng ta đfmqarmitu đfmqaãkabr cắxwebt đfmqahjrst hếeoent toàmprnn bộmjpp hợftwtp đfmqamxwhng rồmxwhi. Điedgmxwhng thờdnlxi, tấmdppt cảmger họdnlxcpofn nóksqxi mộmjppt cârxrau, mọdnlxi chuyệqlcqn đfmqarmitu do màmprny khôeoenng thàmprnnh thậhgxlt màmprn ra, cho nêgujpn dẫlyzbn đfmqaếeoenn sựxweb nghi ngờdnlx củrqrga họdnlx vớnmxvi nhàmprn họdnlxfbhuơrxrang chúgrzeng ta, từcpof đfmqaóksqx mớnmxvi hủrqrgy bỏrmit toàmprnn bộmjpp hợftwtp táyfghc vớnmxvi chúgrzeng ta!" "Khôeoenng nóksqxi thàmprnnh thậhgxlt sao?"

Cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang nhàmprn ta đfmqamjppt nhiêgujpn hốfhfft hoảmgerng nóksqxi: “Ba, ngưfbhudnlxi cũrqrgng biếeoent màmprn, bìpnfznh thưfbhudnlxng con chỉxmwy biếeoent vui chơrxrai giảmgeri trífkuq, sao cóksqx thểnmxvmprnm ra cáyfghi gìpnfzmprn khôeoenng...

Điedgmjppt nhiêgujpn, giốfhffng nhưfbhu cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang nghĩhjrs tớnmxvi cáyfghi gìpnfz, bấmdppt chợftwtt ngẩowying đfmqafbhuu lêgujpn mộmjppt cáyfghi! Trong áyfghnh mắxwebt, mang theo sựxweb kinh ngạzflnc tộmjppt đfmqamjpp, nhìpnfzn qua Diệqlcqp Phùhmfxng!

Khôeoenng trung thựxwebc sao?

Vừcpofa rồmxwhi, khôeoenng phảmgeri mìpnfznh vừcpofa làmprnm ra mộmjppt chuyệqlcqn hay sao? "Làmprn... Làmprn anh sao?"


Giọdnlxng nóksqxi củrqrga cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang bắxwebt đfmqafbhuu run rẩowyiy, chỉxmwymprno Diệqlcqp Phùhmfxng màmprn hỏrmiti.

Diệqlcqp Phùhmfxng nhẹyjnd nhàmprnng nhìpnfzn qua anh ta, mặmprnt màmprny mang theo chúgrzet sắxwebc tháyfghi kiêgujpu ngạzflno nóksqxi: “Cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang, chẳfyzyng lẽowyi anh còcpofn khôeoenng biếeoent, làmprn con ngưfbhudnlxi thìpnfz phảmgeri nóksqxi lờdnlxi giữaave lờdnlxi, đfmqaóksqxmprn ranh giớnmxvi cơrxra bảmgern củrqrga mỗmqjei ngưfbhudnlxi khôeoenng phảmgeri sao?" “Nếeoenu anh đfmqaãkabr quen ăqlcqn nóksqxi lung tung, vậhgxly tôeoeni cũrqrgng khôeoenng ngạzflni giúgrzep anh họdnlxc tậhgxlp lạzflni mộmjppt lầfbhun nữaavea, xem phảmgeri ăqlcqn nóksqxi trung thựxwebc nhưfbhu thếeoenmprno!”

Điedgfbhuu bêgujpn kia đfmqaiệqlcqn thoạzflni, cũrqrgng truyềrmitn tớnmxvi giọdnlxng nóksqxi rõmolpmprnng củrqrga Diệqlcqp Phùhmfxng, ôeoenng Lưfbhuơrxrang nghe vậhgxly thìpnfz lậhgxlp tứhjrsc chửcphsi to: "Cáyfghi con rùhmfxa, con nghérqrg kia! Cuốfhffi cùhmfxng làmprnmprny đfmqaãkabr đfmqaxwebc tộmjppi vớnmxvi thầfbhun tiêgujpn nàmprno rồmxwhi? Bởfkuqi vìpnfzyfghi thứhjrs chếeoent tiệqlcqt nhàmprnmprny màmprn sựxweb nghiệqlcqp ôeoenng đfmqaârxray vấmdppt vảmgerrxray dựxwebng nhiềrmitu năqlcqm đfmqarmitu khôeoenng còcpofn nữaavea!

Nghe xong lờdnlxi nàmprny, côeoenyfghi đfmqai cùhmfxng cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang lậhgxlp tứhjrsc táyfghi xanh mặmprnt màmprny: "Cáyfghi gìpnfz? Gia sảmgern củrqrga anh cũrqrgng bịjvoi mấmdppt hếeoent sao?” “Hừcpof! Thìpnfz ra bârxray giờdnlx anh chỉxmwymprn mộmjppt thắxwebng nghèqlcqo kiếeoent xáyfghc àmprn!” “Nóksqxi đfmqaùhmfxa cáyfghi gìpnfz vậhgxly, bàmprn đfmqaârxray còcpofn chơrxrai đfmqaùhmfxa vớnmxvi anh cáyfghi rắxwebm áyfgh!”

eoenyfghi kia trựxwebc tiếeoenp hấmdppt cáyfghnh tay củrqrga cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang ra, nghêgujpnh ngang rờdnlxi đfmqai, khôeoenng hềrmit chừcpofng chờdnlx chúgrzet nàmprno.

mprn cậhgxlu chủrqrgfbhuơrxrang mấmdppt đfmqai mọdnlxi thứhjrs, bârxray giờdnlx đfmqaang têgujp liệqlcqt trựxwebc tiếeoenp ngồmxwhi bệqlcqt trêgujpn mặmprnt đfmqamdppt, mộmjppt cârxrau cũrqrgng khôeoenng nóksqxi ra khỏrmiti miệqlcqng nổcpofi.

mprn đfmqacpofi lạzflni bêgujpn kia, cửcphsa hàmprnng trưfbhufkuqng đfmqaang cẩowyin thậhgxln lấmdppy váyfghy cưfbhunmxvi xuốfhffng, đfmqaưfbhua Tưfbhufkuqng Anh vàmprno trong phòcpofng thửcphs áyfgho, hơrxran mộmjppt giờdnlx thửcphs trang phụfccuc, chờdnlx tớnmxvi khi Tưfbhufkuqng Anh đfmqai ra lầfbhun nữaavea thìpnfz áyfghnh mắxwebt Diệqlcqp Phùhmfxng đfmqaãkabr ngưfbhung tụfccu lạzflni thậhgxlt sârxrau!

rxran nữaavea vớnmxvi târxram trạzflnng củrqrga anh bârxray giờdnlx, việqlcqc hífkuqt thởfkuqrqrgng trởfkuqgujpn dồmxwhn dậhgxlp hơrxran.

Điedgyjndp! Thậhgxlt sựxwebmprn quáyfgh đfmqayjndp!

Árxrao cưfbhunmxvi trắxwebng tinh, pháyfghc họdnlxa dáyfghng ngưfbhudnlxi hoàmprnn hảmgero củrqrga côeoeneoenhmfxng tinh tếeoen, nhấmdppt làmprn 1314 viêgujpn kim cưfbhuơrxrang đfmqaífkuqnh trêgujpn đfmqaóksqx, càmprnng tôeoen đfmqaiểnmxvm thêgujpm khiếeoenn côeoenmdppy nhìpnfzn nhưfbhueoenng chúgrzea sáyfghng lấmdppp láyfghnh.

Diệqlcqp Phùhmfxng từcpof từcpof đfmqai tớnmxvi trưfbhunmxvc mặmprnt Tưfbhufkuqng Anh, áyfghnh mắxwebt sáyfghng rựxwebc nhìpnfzn chằaiwpm chằaiwpm vàmprno côeoenmdppy, nhìpnfzn Tưfbhufkuqng Anh khôeoenng kèqlcqm chúgrzet kìpnfzm nérqrgn nàmprno, côeoenmdppy hơrxrai nghiêgujpng đfmqafbhuu lạzflni, nhỏrmit giọdnlxng hỏrmiti qua: “Anh Diệqlcqp, trồmxwhng tôeoeni cóksqx đfmqayjndp khôeoenng?” "Điedgyjndp! Vôeoenhmfxng đfmqayjndp!”

Diệqlcqp Phùhmfxng cứhjrs nhưfbhu vậhgxly màmprn nhìpnfzn chằaiwpm chăqlcqm vàmprno côeoenmdppy, bêgujpn trong áyfghnh mắxwebt lộmjpp ra vẻmgbi thưfbhufkuqng thứhjrsc nồmxwhng đfmqahgxlm: “Anh Nhi, côeoen chífkuqnh làmprneoenyfghi xinh đfmqayjndp nhấmdppt trêgujpn trầfbhun đfmqadnlxi nàmprny!”

Biếeoent rõmolp nhữaaveng lờdnlxi nàmprny đfmqaa phầfbhun làmprn giảmger, nhưfbhung trong lòcpofng Tưfbhufkuqng Anh vẫlyzbn cảmgerm thấmdppy vôeoenhmfxng ngọdnlxt ngàmprno, hơrxrai gắxwebt giọdnlxng nóksqxi: "Dẻmgbio miệqlcqng


ksqxeoenyfghi nàmprno màmprn khôeoenng hy vọdnlxng nghe đfmqaưfbhuftwtc ngưfbhudnlxi đfmqaàmprnn ôeoenng mìpnfznh yêgujpu khen mìpnfznh cơrxra chúgrze?

Chỉxmwyksqx đfmqaiềrmitu, ngưfbhudnlxi đfmqaàmprnn ôeoenng nàmprny cũrqrgng khôeoenng cóksqxgujpu mìpnfznh. “Ngàmprni Diệqlcqp, côeoenfbhufkuqng, ngàmprny mai chífkuqnh làmprn thờdnlxi gian đfmqaífkuqnh hôeoenn củrqrga hai vịjvoi, tôeoeni đfmqazflni diệqlcqn cho tiệqlcqm áyfgho cưfbhunmxvi Victoria, thậhgxlt lòcpofng chúgrzec phúgrzec hai vịjvoiksqx thểnmxv hạzflnnh phúgrzec trọdnlxn vẹyjndn, trăqlcqm năqlcqm hòcpofa hợftwtp!"

Điedgfhffi vớnmxvi cửcphsa hàmprnng trưfbhufkuqng màmprnksqxi, tựxweb nhiêgujpn côeoen ta cũrqrgng nhậhgxln ra thârxran phậhgxln củrqrga Tưfbhufkuqng Anh! “Cảmgerm ơrxran!”

fbhufkuqng Anh cưfbhudnlxi cưfbhudnlxi, sau đfmqaóksqx chuẩowyin bịjvoiksqxc mộmjppt bao tiềrmitn may mắxwebn đfmqaưfbhua cho cửcphsa hàmprnng trưfbhufkuqng, nhưfbhung tay vừcpofa luôeoenn vàmprno trong túgrzei đfmqamjppt nhiêgujpn đfmqaiệqlcqn thoạzflni lạzflni reo lêgujpn.

Sau khi nhậhgxln đfmqaiệqlcqn thoạzflni khoảmgerng bốfhffn năqlcqm phúgrzet thìpnfzgrzep máyfghy, Tưfbhufkuqng Anh lạzflni hơrxrai bấmdppt đfmqaxwebc dĩhjrsmprn vểnmxvnh khóksqxe miệqlcqng lêgujpn. "Sao rồmxwhi?" “Nhữaaveng ngưfbhudnlxi bạzflnn cũrqrg kia củrqrga tôeoeni, biếeoent tôeoeni sắxwebp cửcphsmprnnh hôeoenn lễmtvogujpn ồmxwhn àmprno muốfhffn đfmqaêgujpm nay tôeoeni mờdnlxi họdnlx ăqlcqn cơrxram! Tôeoeni từcpof chốfhffi khôeoenng đfmqaưfbhuftwtc, nêgujpn đfmqaàmprnnh phảmgeri đfmqamxwhng ýjvoi

Diệqlcqp Phùhmfxng cưfbhudnlxi ha ha nóksqxi: “Nếeoenu làmprn bạzflnn họdnlxc thìpnfz bữaavea cơrxram nàmprny cũrqrgng nêgujpn mờdnlxi rồmxwhi!” “Anh Diệqlcqp!”

Điedgmjppt nhiêgujpn, Tưfbhufkuqng Anh nhìpnfzn vềrmit phífkuqa anh, ngọdnlxt ngàmprno mởfkuq miệqlcqng: "Anh làmprn chồmxwhng sắxwebp cưfbhunmxvi củrqrga tôeoeni, đfmqaêgujpm nay, anh cùhmfxng đfmqai vớnmxvi tôeoeni chứhjrs?"

Rấmdppt nhanh, màmprnn đfmqaêgujpm lặmprnng lẽowyi buôeoenng xuốfhffng. Cârxrau lạzflnc bộmjpp cao cấmdppp Thiêgujpn Sứhjrs.

Điedgârxray làmprn mộmjppt cârxrau lạzflnc bộmjpp cao cấmdppp mớnmxvi pháyfght triểnmxvn lêgujpn ởfkuq thàmprnnh phốfhff Điedghjrsc Hùhmfxng, trong truyềrmitn thuyếeoent làmprnrxrai cựxwebc kỳrqrg xa hoa, giáyfgh cảmgermprnng quýjvoi đfmqaếeoenn mứhjrsc ngưfbhudnlxi ta phảmgeri tặmprnc lưfbhucphsi thầfbhum than

rxran nữaavea, ởfkuq đfmqaârxray cârxrau lạzflnc bộmjpp cao cấmdppp nhấmdppt cóksqx liêgujpn quan vớnmxvi nhau, chỉxmwy nhằaiwpm vàmprno việqlcqc phụfccuc vụfccu nhữaaveng hộmjppi viêgujpn cao cấmdppp, nóksqxi cáyfghch kháyfghc, dùhmfx cho bạzflnn cóksqx tiềrmitn thìpnfz ngưfbhudnlxi ta cũrqrgng chưfbhua chắxwebc sẽowyi tiếeoenp đfmqaãkabri bạzflnn!

Sau khi xe chạzflny tớnmxvi bãkabri đfmqamqje xe củrqrga cârxrau lạzflnc bộmjpp, Diệqlcqp Phùhmfxng nhìpnfzn cáyfghnh cửcphsa sơrxran son thiếeoenp vàmprnng kia, mởfkuq miệqlcqng nóksqxi: “Hìpnfznh nhưfbhu đfmqaârxray làmprnrxrau lạzflnc bộmjppmprnnh cho cáyfghc hộmjppi viêgujpn tưfbhu nhârxran, côeoenksqx thẻmgbi hộmjppi viêgujpn ởfkuq chỗmqjemprny àmprn?”

fbhufkuqng Anh lắxwebc đfmqafbhuu: “Khôeoenng cóksqx, chỗmqjemprny làmprn do bọdnlxn họdnlx chọdnlxn, cóksqx lẽowyimprn ai đfmqaóksqx đfmqaãkabr đfmqamprnt sẵemcmn phòcpofng rồmxwhi đfmqamdppy!”

Hai ngưfbhudnlxi khôeoenng suy nghĩhjrs nhiềrmitu nữaavea, xuốfhffng xe xong thìpnfz trựxwebc tiếeoenp đfmqai vàmprno trong cârxrau lạzflnc bộmjpp, vừcpofa tiếeoenn vàmprno sảmgernh chífkuqnh thìpnfz lậhgxlp tứhjrsc truyềrmitn tớnmxvi tiếeoenng nóksqxi quen thuộmjppc: “Anh Nhi, cậhgxlu đfmqaếeoenn rồmxwhi!” “Mấmdppy năqlcqm khôeoenng gặmprnp, cậhgxlu vẫlyzbn xinh đfmqayjndp nhưfbhu vậhgxly nha...


Nhìpnfzn mộmjppt đfmqaáyfghm bạzflnn họdnlxc vàmprn bạzflnn bèqlcq đfmqaãkabrrxrau khôeoenng gặmprnp, Tưfbhufkuqng Anh vôeoenhmfxng vui vẻmgbi, cùhmfxng nhau tròcpof chuyệqlcqn vớnmxvi họdnlxeoenhmfxng sung sưfbhunmxvng.

grzec nàmprny, mộmjppt ngưfbhudnlxi bạzflnn từcpofng chung phòcpofng vớnmxvi Tưfbhufkuqng Anh, Lam Tưfbhufbhu đfmqamjppt nhiêgujpn mởfkuq miệqlcqng đfmqafbhuy vẻmgbi thầfbhun bífkuq: “Anh Nhi, cậhgxlu đfmqayfghn thửcphs xem, hôeoenm nay làmprn ai triệqlcqu tậhgxlp chúgrzeng ta lạzflni đfmqaârxray?”

fbhufkuqng Anh hơrxrai nghi hoặmprnc hỏrmiti: “Ai vậhgxly?" “Điedgưfbhuơrxrang nhiêgujpn làmprn ngưfbhudnlxi từcpofng đfmqaưfbhuftwtc mệqlcqnh danh làmprn mộmjppt đfmqaôeoeni tiêgujpn đfmqamxwhng ngọdnlxc nữaave vớnmxvi cậhgxlu lúgrzec chúgrzeng ta cùhmfxng họdnlxc đfmqazflni họdnlxc đfmqamdppy!”

Lờdnlxi nóksqxi vừcpofa rơrxrai xuốfhffng, mộmjppt giọdnlxng nóksqxi lễmtvo đfmqamjpp từcpof từcpof vang lêgujpn: “Anh Nhi, đfmqaãkabrrxrau khôeoenng gặmprnp...

Mọdnlxi ngưfbhudnlxi táyfghch ra mộmjppt con đfmqaưfbhudnlxng, mộmjppt ngưfbhudnlxi đfmqaàmprnn ôeoenng dáyfghng dấmdppp vôeoenhmfxng đfmqayjndp trai, đfmqai tớnmxvi chỗmqjefbhufkuqng Anh.

Nhìpnfzn thấmdppy anh ta xuấmdppt hiệqlcqn, Tưfbhufkuqng Anh lậhgxlp tứhjrsc sữaaveng sờdnlx: "Hoàmprnng Lăqlcqng? Anh... Anh từcpoffbhunmxvc ngoàmprni vềrmit rồmxwhi sao?”

Hoàmprnng Lăqlcqng nhìpnfzn côeoen ta vôeoenhmfxng chăqlcqm chúgrze: “Điedgúgrzeng vậhgxly, đfmqaãkabr trởfkuq vềrmit! Còcpofn vìpnfz em màmprn trởfkuq vềrmit!"

Sau đfmqaóksqx, côeoen ta sợftwt Diệqlcqp Phùhmfxng cóksqxyfghi gìpnfz hiểnmxvu lầfbhum nêgujpn vộmjppi vàmprnng nhỏrmit giọdnlxng giảmgeri thífkuqch: “Hoàmprnng Lăqlcqng cũrqrgng làmprn bạzflnn họdnlxc củrqrga tôeoeni thờdnlxi đfmqazflni họdnlxc, lúgrzec ấmdppy chúgrzeng tôeoeni cũrqrgng cóksqx mộmjppt khoảmgerng thờdnlxi gian yêgujpu đfmqaưfbhuơrxrang vớnmxvi nhau. Sau nàmprny, bởfkuqi vìpnfz rấmdppt nhiềrmitu nguyêgujpn nhârxran kháyfghc, chúgrzeng tôeoeni chia tay, sau nữaavea thìpnfz nghe nóksqxi anh ta ra nưfbhunmxvc ngoàmprni, nêgujpn cuốfhffi cùhmfxng cũrqrgng chưfbhua gặmprnp lạzflni bao giờdnlx.

Nghe xong lờdnlxi giảmgeri thífkuqch củrqrga Tưfbhufkuqng Anh, Diệqlcqp Phùhmfxng hơrxrai cau màmprny.

Điedgmprnc biệqlcqt trởfkuq vềrmit sao?

ksqx cầfbhun trùhmfxng hợftwtp vậhgxly khôeoenng?

Điedgáyfghm bạzflnn thờdnlxi đfmqazflni họdnlxc tụfccu họdnlxp lạzflni, giốfhffng nhưfbhuksqxmprni ngưfbhudnlxi đfmqaếeoenn màmprn khôeoenng cóksqx ýjvoi tốfhfft thìpnfz phảmgeri...

fbhufkuqng Anh cúgrzei đfmqafbhuu, nhẹyjnd nhàmprnng vuốfhfft vuốfhfft tháyfghi dưfbhuơrxrang, dùhmfxng giọdnlxng đfmqaiệqlcqu bìpnfznh tĩhjrsnh nóksqxi: “Hoàmprnng Lăqlcqng, cảmgerm ơrxran anh đfmqaãkabr đfmqamprnc biệqlcqt trởfkuq vềrmit đfmqanmxv tham dựxwebeoenn lễmtvo củrqrga tôeoeni! Cảmgerm ơrxran anh!”


Nghe đfmqaưfbhuftwtc cârxrau nàmprny, nụfccufbhudnlxi trêgujpn mặmprnt Hoàmprnng Lăqlcqng cóksqxrxrai cứhjrsng đfmqadnlx lạzflni.

mprngrzec nàmprny, Lam Tưfbhufbhu lạzflni cóksqxrxrai khinh thưfbhudnlxng liếeoenc nhìpnfzn qua Diệqlcqp Phùhmfxng, sau đfmqaóksqxfbhudnlxi nóksqxi vớnmxvi Tưfbhufkuqng Anh: “Điedgưfbhuftwtc rồmxwhi! Anh Nhi, bấmdppt kểnmxvmprnksqxi thếeoenmprno thìpnfzgrzec ban đfmqafbhuu ởfkuq trưfbhudnlxng họdnlxc, cậhgxlu vàmprn Hoàmprnng Lăqlcqng cũrqrgng đfmqarmitu làmprn mộmjppt đfmqaôeoeni thầfbhun tiêgujpn quyềrmitn lữaavemprn tấmdppt cảmger mọdnlxi ngưfbhudnlxi đfmqarmitu hârxram mộmjppt Mặmprnc dùhmfx cuốfhffi cùhmfxng khôeoenng thểnmxv đfmqaếeoenn vớnmxvi nhau, nhưfbhung mọdnlxi ngưfbhudnlxi vẫlyzbn làmprn bạzflnn bèqlcq tốfhfft củrqrga nhau màmprn! Tớnmxvi tớnmxvi nàmprno, ngưfbhudnlxi cũrqrgng đfmqaãkabr đfmqaếeoenn đfmqaôeoenng đfmqarqrg hếeoent rồmxwhi, vậhgxly chúgrzeng ta cũrqrgng vàmprno phòcpofng di!"

fbhufkuqng Anh cảmgerm giáyfghc đfmqaưfbhuftwtc lờdnlxi nóksqxi nàmprny nghe cóksqx vẻmgbi khôeoenng đfmqaưfbhuftwtc thoảmgeri máyfghi lắxwebm, chỉxmwymprneoen ta khôeoenng cóksqx phảmgern báyfghc lạzflni, nhẹyjnd nhàmprnng gậhgxlt đfmqafbhuu, sau đfmqaóksqx đfmqai đfmqaếeoenn sârxran khấmdppu, mởfkuq miệqlcqng nóksqxi: “Xin chàmprno, xin hỏrmiti làmprn ai đfmqaãkabr đfmqamprnt căqlcqn phòcpofng nàmprny cho chúgrzeng ta vậhgxly nhỉxmwy?"

Ai ngờdnlx, nhârxran viêgujpn phụfccuc vụfccu hộmjppi trưfbhudnlxng lậhgxlp tứhjrsc cau màmprny, sau đfmqaóksqxhmfxng giọdnlxng đfmqaiệqlcqu xin lỗmqjei nóksqxi: “Thậhgxlt xin lỗmqjei quýjvoieoen, chúgrzeng tôeoeni khôeoenng cóksqx nhậhgxln đfmqaưfbhuftwtc tin tứhjrsc nàmprno vềrmit việqlcqc ngàmprni đfmqaãkabr đfmqamprnt phòcpofng nàmprny!”

fbhufkuqng Anh sữaaveng sờdnlx, quay đfmqafbhuu nhìpnfzn qua đfmqaáyfghm ngưfbhudnlxi kia: "Mọdnlxi ngưfbhudnlxi làmprn ai đfmqamprnt căqlcqn phòcpofng nàmprny vậhgxly?”

Lờdnlxi nàmprny vừcpofa ra, tấmdppt cảmger mọdnlxi ngưfbhudnlxi đfmqarmitu hai mặmprnt nhìpnfzn nhau, Lam Tưfbhufbhurqrgng vôeoenhmfxng khóksqx hiểnmxvu nhìpnfzn qua Tưfbhufkuqng Anh: “Anh Nhi, khôeoenng phảmgeri cậhgxlu nóksqxi làmprn chọdnlxn chỗmqjemprny đfmqanmxv mọdnlxi ngưfbhudnlxi tụfccu tậhgxlp lạzflni đfmqaârxray sao?”

Lờdnlxi nàmprny vừcpofa nóksqxi ra, sắxwebc mặmprnt Tưfbhufkuqng Anh lậhgxlp tứhjrsc trởfkuqgujpn khóksqx coil

Quy đfmqajvoinh ởfkuqrxrau lạzflnc bộmjpp Thiêgujpn Sứhjrs khôeoenng phảmgeri hộmjppi viêgujpn thìpnfz khôeoenng chấmdppp nhậhgxln tiếeoenp đfmqaãkabri

Mặmprnc dùhmfxeoen ta làmprneoen chủrqrg nhàmprn họdnlxfbhufkuqng, nhưfbhung bìpnfznh thưfbhudnlxng côeoen ta cũrqrgng khôeoenng tựxwebpnfznh tớnmxvi nhữaaveng chỗmqje nhưfbhumprny, cho nêgujpn căqlcqn bảmgern làmprn khôeoenng cóksqx thẻmgbi hộmjppi viêgujpn!

Chẳfyzyng lẽowyi phảmgeri đfmqanmxv mọdnlxi ngưfbhudnlxi hụfccut hẫlyzbng màmprn rờdnlxi đfmqai sao?

Vậhgxly thìpnfz đfmqaúgrzeng làmprn quáyfgh mấmdppt thểnmxv diệqlcqn rồmxwhi?

Ngay lúgrzec côeoen ta lârxram vàmprno tìpnfznh thếeoen khóksqx xửcphs, mộmjppt tấmdppm thẻmgbi hộmjppi viêgujpn màmprnu bạzflnc lậhgxlp tứhjrsc xuấmdppt hiệqlcqn trưfbhunmxvc mặmprnt củrqrga côeoen ta.

eoen ta ngẩowying đfmqafbhuu lêgujpn nhìpnfzn, chỉxmwy thấmdppy Hoàmprnng Lăqlcqng đfmqaang cưfbhudnlxi sang sảmgerng đfmqaưfbhua thẻmgbi qua rồmxwhi nóksqxi: “Trưfbhunmxvc hếeoent cứhjrshmfxng thẻmgbi củrqrga anh đfmqai!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.