Đế Sư Xuất Sơn

Chương 452 : Anh xác định hôm nay người chết nhất định sẽ là tôi sao?

    trước sau   
Giówvzs ban đtnnfêacjfm cówvzs chúcgyzt lạadsenh lẽvdrco.

ocbeexoqng Anh ngồsmpci ởexoq trong xe, nhìhxmvn cảmcstnh vậnpqbt xung quanh càqyrang lúcgyzc càqyrang hoang vắshrfng, bàqyran tay khélydbp chặiccit quầuyqrn ávuvao trêacjfn ngưocbenatmi lạadsei, tòmeevmeevwvzsi: “Anh Diệcgyzp, anh muốmeevn đtnnfưocbea tôpcgoi đtnnfi nơjdwhi nàqyrao vậnpqby?”

Khówvzse miệcgyzng Diệcgyzp Phùviqyng khẽvdrc nhếmyfbch lêacjfn, khôpcgong trảmcst lờnatmi vấnatmn đtnnfuddg củuanha côpcgo ta, nhẹjdwh giọkokhng nówvzsi: “Côpcgoocbeexoqng, côpcgo tin tưocbeexoqng tôpcgoi khôpcgong?"

ocbeexoqng Anh hơjdwhi nhínqmgu màqyray do dựsmpc mộloclt lávuvat, sau đtnnfówvzs gậnpqbt đtnnfuyqru thậnpqbt mạadsenh, giọkokhng đtnnfiệcgyzu chắshrfc nịdivech nówvzsi: "Đtjmaưocbeơjdwhng nhiêacjfn tôpcgoi tin tưocbeexoqng anh Diệcgyzp rồsmpci!” "Nếmyfbu côpcgo đtnnfãhxmv tin tưocbeexoqng tôpcgoi, vậnpqby thìhxmv đtnnfêacjfm nay tôpcgoi cho côpcgo mộloclt cơjdwh hộlocli nằbaerm giữhscf vậnpqbn mệcgyznh củuanha mìhxmvnh mộloclt lầuyqrn nữhscfa.”

Vạadsen Xuâahwdn Garden làqyra mộloclt làqyrang du lịdivech bỏdive hoang, trong phạadsem vi mưocbenatmi lădivem ki lôpcgolydbt xung quanh khôpcgong hềuddgwvzs ngưocbenatmi ởexoq.

Đtjmaloclt nhiêacjfn, trong màqyran đtnnfêacjfm bao trùviqym cówvzs mộloclt ávuvanh đtnnfèfenan chówvzsi mắshrft truyềuddgn đtnnfếmyfbn, sau đtnnfówvzs mộloclt chiếmyfbc xe ôpcgopcgo sang trọkokhng lưocbevckqt qua, lặiccing lẽvdrc dừbsafng ởexoq cổsmpcng khu du lịdivech nàqyray.


Cửeihta xe mởexoq ra, Tưocbeexoqng Anh xuốmeevng xe, thậnpqbt cẩuyqrn thậnpqbn quan sávuvat đtnnfávuvanh giávuva xung quanh, sau đtnnfówvzsmeevmeev nhìhxmvn Diệcgyzp Phùviqyng, hỏdivei: “Anh Diệcgyzp, đtnnfâahwdy... đtnnfâahwdy làqyrajdwhi nàqyrao vậnpqby?” "Chúcgyzng ta đtnnfếmyfbn nơjdwhi nàqyray làqyram cávuvai gìhxmv?”

pcgo ta vừbsafa dứsdxxt lờnatmi, đtnnfloclt nhiêacjfn tựsmpca nhưocbe nghĩknaf đtnnfếmyfbn cávuvai gìhxmv đtnnfówvzs, côpcgo nam quảmcst nữhscf lạadsei đtnnfếmyfbn nơjdwhi hoang vu hẻwyewo lávuvanh nhưocbe thếmyfbqyray, chẳdxxzng lẽvdrc anh muốmeevn làqyram chuyệcgyzn đtnnfówvzs vớvckqi mìhxmvnh ưocbe?

Nghĩknaf đtnnfếmyfbn đtnnfiềuddgu nàqyray, trong nhávuvay mắshrft lồsmpcng ngựsmpcc Tưocbeexoqng Anh phậnpqbp phồsmpcng lêacjfn xuốmeevng, trávuvai tim giốmeevng nhưocbe con nai đtnnfrovjng loạadsen, môpcgoi hélydb ra mộloclt nụrovjocbenatmi, nhấnatmt thờnatmi cảmcst khuôpcgon mặiccit đtnnfdive bừbsafng khôpcgong thôpcgoi.

qyra giờnatm phúcgyzt nàqyray Diệcgyzp Phùviqyng đtnnfưocbeơjdwhng nhiêacjfn khôpcgong biếmyfbt suy nghĩknaf củuanha Tưocbeexoqng Anh, con ngưocbeơjdwhi thâahwdm thúcgyzy, sâahwdu kínqmgn quan sávuvat xung quanh, sau đtnnfówvzs khówvzse miệcgyzng anh khẽvdrc nhếmyfbch lêacjfn, mởexoq miệcgyzng nówvzsi: “Ngưocbenatmi tôpcgoi đtnnfãhxmv đtnnfưocbea tớvckqi rồsmpci, đtnnfi ra di!"

qyran đtnnfêacjfm yêacjfn tĩknafnh, giọkokhng nówvzsi củuanha Diệcgyzp Phùviqyng truyềuddgn ra mấnatmy tiếmyfbng vọkokhng lạadsei.

qyrai giâahwdy sau, tiếmyfbng bưocbevckqc châahwdn sộloclt soạadset vang lêacjfn, bảmcsty távuvam ngưocbenatmi bịdivet mặiccit mặiccic ávuvao đtnnfen quầuyqrn đtnnfen chậnpqbm rãhxmvi xuấnatmt hiệcgyzn vâahwdy quanh anh.

Nhìhxmvn thấnatmy cảmcstnh tưocbeahwdng nàqyray, vẻwyew hồsmpcng hàqyrao trêacjfn khuôpcgon mặiccit Tưocbeexoqng Anh trong nhávuvay mắshrft đtnnfãhxmv biếmyfbn mấnatmt khôpcgong thấnatmy tădivem hơjdwhi.

Nhấnatmt làqyra khi côpcgo ta nhìhxmvn thấnatmy nhữhscfng ngưocbenatmi mặiccic ávuvao đtnnfen nàqyray trong tay đtnnfuddgu cầuyqrm lưocbepxjki dao sắshrfc bélydbn sávuvang chówvzsi, cảmcst ngưocbenatmi côpcgo ta run lêacjfn, trong ávuvanh mắshrft mang theo vẻwyew khôpcgong thểvlrfocbeexoqng tưocbeahwdng nổsmpci nhìhxmvn Diệcgyzp Phùviqyng, khówvzs nhọkokhc mởexoq miệcgyzng: "Diệcgyzp... Anh Diệcgyzp, anh... anh...

Đtjmaôpcgoi môpcgoi run rẩuyqry muốmeevn lêacjfn tiếmyfbng nhưocbeng côpcgo ta làqyram sao cũlhwtng nówvzsi khôpcgong nêacjfn lờnatmi.

pcgo ta thôpcgong minh nhạadsey bélydbn, trong nhávuvay mắshrft đtnnfãhxmv hiểvlrfu rõeiht nguyêacjfn nhâahwdn vàqyra kếmyfbt quảmcst củuanha chuyệcgyzn nàqyray, trong đtnnfôpcgoi mắshrft củuanha côpcgo ta xẹjdwht qua mộloclt tia tuyệcgyzt vọkokhng. “Cuốmeevi cùviqyng vẫauukn làqyrapcgoi nhìhxmvn nhầuyqrm ngưocbenatmi rồsmpci sao?"

Giờnatm phúcgyzt nàqyray côpcgo ta cảmcstm thấnatmy cảmcst ngưocbenatmi giốmeevng nhưocbe khôpcgong còmeevn sứsdxxc lựsmpcc dựsmpca vàqyrao thâahwdn xe, trêacjfn mặiccit Tưocbeexoqng Anh lộlocl ra mộloclt nụrovjocbenatmi xinh đtnnfjdwhp cówvzsqyrai phầuyqrn thêacjfocbeơjdwhng: “Anh Diệcgyzp, mấnatmy ngàqyray nay cówvzs anh làqyram bạadsen, tôpcgoi rấnatmt vui vẻwyew, thậnpqbt sựsmpc hy vọkokhng giấnatmc mơjdwhqyray vĩknafnh viễgmcln khôpcgong cầuyqrn tỉacjfnh lạadsei.” “Nếmyfbu nhưocbewvzs kiếmyfbp sau, anh cówvzs thểvlrf đtnnfmeevi xửeiht tốmeevt vớvckqi tôpcgoi mộloclt lầuyqrn khôpcgong?”

qyracgyzc nàqyray nhữhscfng ngưocbenatmi bịdivet mặiccit kia chỉacjfmeevn đtnnfsdxxng cávuvach Diệcgyzp Phùviqyng khôpcgong đtnnfuyqry nădivem bưocbevckqc, mộloclt têacjfn cầuyqrm đtnnfuyqru trong đtnnfówvzs liếmyfbc mắshrft nhìhxmvn Diệcgyzp Phùviqyng mộloclt cávuvai, lạadsenh lùviqyng nówvzsi: “Nhiệcgyzm vụrovj củuanha anh đtnnfãhxmv hoàqyran thàqyranh rồsmpci, anh cówvzs thểvlrf đtnnfi.” "Di? Di noi nàqyrao?"

Hai tay Diệcgyzp Phùviqyng đtnnfan chélydbo ởexoq trưocbevckqc ngựsmpcc, vẻwyew mặiccit trêacjfu tứsdxxc nhìhxmvn bọkokhn họkokh, giọkokhng đtnnfiệcgyzu tràqyrao phúcgyzng. "Hảmcst?"


ocbeexoqng Anh vốmeevn cho rằbaerng bâahwdy giờnatmhxmvnh chắshrfc chắshrfn sẽvdrc chếmyfbt trong vôpcgo vọkokhng, đtnnfloclt nhiêacjfn vôpcgoviqyng kinh ngạadsec nhìhxmvn vềuddg phínqmga Diệcgyzp Phùviqyng.

acjfn cầuyqrm đtnnfuyqru nheo mắshrft lạadsei thậnpqbt sâahwdu, ávuvanh mắshrft lộlocl ra tia tàqyran nhẫauukn: “Anh cówvzs ýviqyhxmv?” “Cávuvac anh còmeevn khôpcgong xứsdxxng đtnnfàqyram phávuvan vớvckqi tôpcgoi, gọkokhi Vu Thiếmyfbu Bảmcsto tớvckqi đtnnfâahwdy đtnnfi.”

Mộloclt câahwdu ngắshrfn ngủuanhi đtnnfãhxmv khiếmyfbn trong lòmeevng Tưocbeexoqng Anh lạadsei chấnatmn đtnnfloclng sâahwdu sắshrfc.

Vu Thiếmyfbu Bảmcsto, thậnpqbt sựsmpcqyra anh ta sao? Quảmcst nhiêacjfn làqyra anh ta muốmeevn giếmyfbt mìhxmvnh!

Nghe thấnatmy vậnpqby, con ngưocbeơjdwhi củuanha kẻwyew cầuyqrm đtnnfuyqru chợahwdt co rúcgyzt lạadsei, sau đtnnfówvzs vộlocli vàqyrang lêacjfn tiếmyfbng: “Thằbaerng nhówvzsc, màqyray muốmeevn giởexoq quẻwyew phảmcsti khôpcgong?” “Hừbsaf! Mặiccic dùviqy ôpcgong đtnnfâahwdy làqyram làqyra thủuanh đtnnfoạadsen giếmyfbt ngưocbenatmi phówvzsng hỏdivea, nhưocbeng từbsaf trưocbevckqc đtnnfếmyfbn nay đtnnfuddgu thẳdxxzng thắshrfn vôpcgoocbe. “Giếmyfbt cávuvac anh làqyra ôpcgong chủuanh Cao – Cao Tuấnatmn Hùviqyng, khôpcgong cówvzs quan hệcgyz vớvckqi ngưocbenatmi khávuvac." “Chậnpqbc chậnpqbc! Cũlhwtng đtnnfãhxmv đtnnfếmyfbn lúcgyzc nàqyray rồsmpci, còmeevn muốmeevn đtnnfávuvanh yểvlrfm trợahwd thay ôpcgong chủuanh củuanha cávuvac anh àqyra. Khôpcgong thểvlrf khôpcgong nówvzsi, bảmcstn lĩknafnh bồsmpci dưocbepxjkng ngưocbenatmi làqyram củuanha nhàqyra họkokh Vu thậnpqbt sựsmpc rấnatmt tốmeevt nha. “Nówvzsi lờnatmi vôpcgo ínqmgch làqyram cávuvai gìhxmv! Thắshrfng nhówvzsc nàqyray đtnnfãhxmv muốmeevn đtnnfâahwdm đtnnfuyqru vàqyrao chỗrbom chếmyfbt, vậnpqby thìhxmv chúcgyzng ta cùviqyng nhau làqyram thịdivet anh ta đtnnfi.”

Bảmcsty távuvam ngưocbenatmi gàqyrao thélydbt muốmeevn xôpcgong lêacjfn, Diệcgyzp Phùviqyng khôpcgong hềuddg mảmcsty may sợahwdhxmvi, lôpcgong màqyray hơjdwhi cau lạadsei, khẽvdrc mởexoq miệcgyzng: “Mộloclt phúcgyzt đtnnfsmpcng hồsmpc!”

Anh vừbsafa nówvzsi dứsdxxt lờnatmi, chỉacjf thấnatmy mộloclt bówvzsng đtnnfen toàqyran thâahwdn toávuvat ra hơjdwhi thởexoqqyran nhẫauukn nhảmcsty vàqyrao trong đtnnfávuvam ngưocbenatmi, ngay lậnpqbp tứsdxxc tiếmyfbng kêacjfu thảmcstm thiếmyfbt liêacjfn tụrovjc vang lêacjfn, vang vọkokhng cảmcst bầuyqru trờnatmi đtnnfêacjfm.

Khoảmcstnh khắshrfc kim phúcgyzt chỉacjf vềuddg sốmeev khôpcgong kia, mộloclt ngưocbenatmi bịdivet mặiccit cuốmeevi cùviqyng cũlhwtng khôpcgong còmeevn sứsdxxc lựsmpcc ngãhxmv xuốmeevng trêacjfn mặiccit đtnnfnatmt. Truyệcgyzn hay luôpcgon cówvzs tạadsei || trumtr uyen.CO M ||

Diệcgyzp Phùviqyng làqyram đtnnfloclng távuvac hơjdwhi vưocbeơjdwhn vai, giọkokhng đtnnfiệcgyzu lưocbenatmi nhávuvac nówvzsi: "Mộloclt phúcgyzt đtnnfsmpcng hồsmpc, vừbsafa đtnnfúcgyzng!” "Diệcgyzp... Anh Diệcgyzp, chuyệcgyzn nàqyray rốmeevt cuộloclc Chuyệcgyzn nàqyray rốmeevt cuộloclc làqyra thếmyfbqyrao vậnpqby?”

Thậnpqbt lâahwdu sau đtnnfówvzs, giọkokhng nówvzsi sợahwd sệcgyzt củuanha Tưocbeexoqng Anh mớvckqi run rẩuyqry truyềuddgn đtnnfếmyfbn.

Đtjmaếmyfbn lúcgyzc nàqyray, Diệcgyzp Phùviqyng cũlhwtng khôpcgong giấnatmu diểvlrfm côpcgo ta nữhscfa, mởexoq miệcgyzng nówvzsi: “Suy đtnnfvuvan củuanha côpcgocgyzc trưocbevckqc khôpcgong hềuddg sai, nhữhscfng lávuva thưocbe đtnnfe dọkokha kia thậnpqbt ra làqyra do nhàqyra họkokh Vu viếmyfbt, mụrovjc đtnnfínqmgch chínqmgnh làqyra đtnnfvlrf giávuva họkokha cho Cao Tuấnatmn Hùviqyng. “Màqyra nhữhscfng sávuvat thủuanhqyray cũlhwtng làqyra nhàqyra họkokhlhwt phảmcsti đtnnfếmyfbn. Bởexoqi vìhxmv bọkokhn họkokh cho rằbaerng so vớvckqi việcgyzc kếmyfbt quan hệcgyz thốmeevng gia vớvckqi mộloclt nhàqyra họkokhocbeexoqng, chẳdxxzng bằbaerng bởexoqi vìhxmvvuvai chếmyfbt củuanha côpcgo biếmyfbn nhàqyra họkokhocbeexoqng vàqyra Cao Tuấnatmn Hùviqyng trởexoq thàqyranh kẻwyew thùviqy mộloclt mấnatmt mộloclt còmeevn, nhàqyra họkokh Vu ngồsmpci làqyram ngưocbe ôpcgong đtnnfshrfc lợahwdi." “Màqyrapcgoi lạadsei bịdive Vu Thiếmyfbu Bảmcsto mua chuộloclc, mụrovjc đtnnfínqmgch chínqmgnh làqyra chịdiveu trávuvach nhiệcgyzm dẫauukn côpcgo đtnnfếmyfbn nơjdwhi nàqyray, thầuyqrn khôpcgong biếmyfbt quỷhqxx khôpcgong hay giếmyfbt chếmyfbt côpcgo.”

Cho dùviqy đtnnfãhxmv sớvckqm đtnnfvuvan ra đtnnfưocbeahwdc châahwdn tưocbevckqng, nhưocbeng từbsaf trong miệcgyzng củuanha Diệcgyzp Phùviqyng nówvzsi ra lạadsei giốmeevng nhưocbe mộloclt cávuvai távuvat vớvckqi sứsdxxc lựsmpcc thậnpqbt lớvckqn đtnnfávuvanh vàqyrao Tưocbeexoqng Anh. “Ôbsafi, đtnnfúcgyzng rồsmpci, côpcgoocbeexoqng, côpcgo vừbsafa mớvckqi nówvzsi cávuvai gìhxmvnatmy nhỉacjf? Cávuvai gìhxmv giấnatmc mơjdwhjdwh, cávuvai gìhxmv nửeihta đtnnfnatmi sau hảmcst?"

Đtjmaloclt nhiêacjfn, Diệcgyzp Phùviqyng cảmcstm thấnatmy tòmeevmeev, lêacjfn tiếmyfbng hỏdivei côpcgo ta.

ocbeexoqng Anh nghe anh hỏdivei vậnpqby ngay tứsdxxc khắshrfc khuôpcgon mặiccit đtnnfdive bừbsafng lêacjfn, hung hădiveng ai oávuvan liếmyfbc nhìhxmvn anh mộloclt cávuvai.

vuvai ngưocbenatmi đtnnfàqyran ôpcgong sắshrft thélydbp khôpcgong hiểvlrfu phong thổsmpc nhâahwdn tìhxmvnh nàqyray, bâahwdy giờnatmqyracgyzc anh nówvzsi cávuvai nàqyray sao?

Bịdiveocbeexoqng Anh trừbsafng mắshrft, Diệcgyzp Phùviqyng cảmcstm thấnatmy hơjdwhi rùviqyng mìhxmvnh, ngưocbeahwdng ngùviqyng gãhxmvi gãhxmvi đtnnfuyqru. Làqyram sao vậnpqby nhỉacjf? Chẳdxxzng lẽvdrcqyravuvan trávuvach tôpcgoi khôpcgong nówvzsi trưocbevckqc mộloclt tiếmyfbng cho côpcgo ta biếmyfbt àqyra? “Anh Diệcgyzp, chúcgyzng ta mau đtnnfi thôpcgoi, trởexoq vềuddg nhàqyra họkokh Vu.” “Tôpcgoi muốmeevn nówvzsi tấnatmt cảmcst mọkokhi chuyệcgyzn xảmcsty ra cho ba nghe."

Ai ngờnatm Diệcgyzp Phùviqyng khôpcgong chỉacjf khôpcgong hềuddg đtnnfloclng đtnnfnpqby, ngưocbeahwdc lạadsei ávuvanh mắshrft còmeevn liếmyfbc vềuddg mộloclt gówvzsc tốmeevi tădivem, khówvzse miệcgyzng khẽvdrc cong lêacjfn: “Chỉacjf sợahwdahwdy giờnatm vẫauukn còmeevn cówvzs ngưocbenatmi khôpcgong muốmeevn đtnnfvlrf cho chúcgyzng ta đtnnfi.”

Anh vừbsafa dứsdxxt lờnatmi đtnnfloclt nhiêacjfn nghe đtnnfưocbeahwdc mộloclt tiếmyfbng huýviqyt giówvzs xuyêacjfn qua màqyran đtnnfêacjfm truyềuddgn đtnnfếmyfbn. Diệcgyzp Phùviqyng ôpcgom chặiccit lấnatmy vòmeevng eo củuanha Tưocbeexoqng Anh chợahwdt nélydb sang phínqmga bêacjfn cạadsenh.

viqyng lúcgyzc đtnnfówvzs, mộloclt bówvzsng đtnnfen bấnatmt ngờnatmjdwhi xuốmeevng, chỉacjf nghe “bịdivech” mộloclt tiếmyfbng, thâahwdn xe đtnnfưocbeahwdc sảmcstn xuấnatmt bằbaerng nhôpcgom trựsmpcc tiếmyfbp bịdive va đtnnfnpqbp tạadseo ra mộloclt lỗrbom thủuanhng thậnpqbt lớvckqn. Tưocbeexoqng Anh nhìhxmvn thấnatmy mộloclt màqyran nàqyray nhấnatmt thờnatmi trợahwdn mắshrft hávuva hốmeevc mồsmpcm.

vuvai nàqyray. Vếmyfbt tínqmgch nàqyray làqyra sứsdxxc ngưocbenatmi cówvzs thểvlrf tạadseo thàqyranh sao? "Chậnpqbc chậnpqbc, thậnpqbt sựsmpc khôpcgong nghĩknaf tớvckqi bêacjfn cạadsenh Vu Thiếmyfbu Bảmcsto vẫauukn còmeevn cówvzs cao thủuanh bậnpqbc nàqyray.” “Xem hơjdwhi thởexoq củuanha anh hẳdxxzn làqyra mớvckqi vàqyrao Tiêacjfn Thiêacjfn khôpcgong bao lâahwdu đtnnfúcgyzng khôpcgong?”

wvzsng đtnnfen hơjdwhi dừbsafng đtnnfloclng távuvac, xoay ngưocbenatmi nhìhxmvn lạadsei, đtnnfúcgyzng làqyra ngưocbenatmi thanh niêacjfn bêacjfn cạadsenh Vu Thiếmyfbu Bảmcsto, Távuvac Thiêacjfn.

Chỉacjf thấnatmy anh ta hiếmyfbu kỳpkgc quan sávuvat Diệcgyzp Phùviqyng, sau đtnnfówvzs mởexoq miệcgyzng nówvzsi: “Anh cũlhwtng biếmyfbt Tiêacjfn Thiêacjfn?" “Võeihtknaf Tiêacjfn Thiêacjfn, mởexoqcgyzi phávuva đtnnfávuva, cávuvai nàqyray cówvzshxmv hiếmyfbm lạadse sao?" “Ha ha... Cówvzs chúcgyzt thúcgyz vịdive. “Tôpcgoi đtnnfãhxmv sớvckqm cảmcstm thấnatmy anh khôpcgong phảmcsti làqyra mộloclt ngưocbenatmi bìhxmvnh thưocbenatmng, may thay mìhxmvnh cówvzs chuẩuyqrn bịdive đtnnfưocbenatmng rúcgyzt, bằbaerng khôpcgong toàqyran bộlocl kếmyfb hoạadsech nàqyray đtnnfuddgu sẽvdrc bịdive hủuanhy ởexoq trong tay anh rồsmpci.” “Thằbaerng nhówvzsc, cho anh giàqyrau sang phúcgyz quýviqy anh khôpcgong quýviqy trọkokhng, cũlhwtng đtnnfbsafng tựsmpchxmvnh tìhxmvm đtnnfưocbenatmng chếmyfbt chứsdxx. Lẽvdrcqyrao anh khôpcgong biếmyfbt trêacjfn thếmyfb giớvckqi nàqyray kẻwyew phảmcstn bộlocli làqyra đtnnfávuvang hậnpqbn nhấnatmt sao?" "Ha ha, phảmcstn bộlocli? Cho dùviqy kếmyfbt quảmcst nhưocbe thếmyfbqyrao, ngay từbsaf đtnnfuyqru cávuvac anh đtnnfuddgu khôpcgong đtnnfdivenh đtnnfvlrf cho tôpcgoi sốmeevng sówvzst đtnnfúcgyzng khôpcgong?” "Dùviqy sao, kếmyfb hoạadsech quan trọkokhng nhưocbe vậnpqby chỉacjfwvzs ngưocbenatmi chếmyfbt mớvckqi cówvzs thểvlrf giữhscfnqmgn đtnnfưocbeahwdc bínqmg mậnpqbt nhấnatmt, khôpcgong phảmcsti sao?" "Ha ha..." “Thằbaerng nhówvzsc, anh rấnatmt thôpcgong minh, tôpcgoi thậnpqbt sựsmpcqyrang ngàqyray càqyrang thínqmgch anh rồsmpci đtnnfnatmy. “Đtjmaávuvang tiếmyfbc nha, ngưocbenatmi thôpcgong minh thưocbenatmng khôpcgong sốmeevng lâahwdu!”

vuvac Thiêacjfn nhìhxmvn Diệcgyzp Phùviqyng vớvckqi vẻwyew mặiccit tiếmyfbc hậnpqbn, giọkokhng đtnnfiệcgyzu từbsaf trêacjfn cao nhìhxmvn xuốmeevng, khinh thưocbenatmng nówvzsi vớvckqi anh: “Cówvzs đtnnfiềuddgu nếmyfbu anh đtnnfsmpcng ýviqy đtnnfưocbea nhữhscfng sốmeevqyrang kia cho tôpcgoi, tôpcgoi cówvzs thểvlrfahwdn nhắshrfc mộloclt chúcgyzt giúcgyzp anh hoàqyran thàqyranh lờnatmi trădiveng trốmeevi củuanha mìhxmvnh." "Ha ha... Bâahwdy giờnatm cao thủuanh Tiêacjfn Thiêacjfn đtnnfuddgu tham củuanha nhưocbe vậnpqby sao?"

Diệcgyzp Phùviqyng hơjdwhi lắshrfc đtnnfuyqru, sau đtnnfówvzs, khínqmg thếmyfb trêacjfn ngưocbenatmi thoávuvang cávuvai liềuddgn thay đtnnfsmpci, uy nghiêacjfm giốmeevng nhưocbe quâahwdn lâahwdm thiêacjfn hạadse, từbsaf từbsaf đtnnfôpcgong lạadsei.

Anh chắshrfp hai tay ởexoq sau lưocbeng, đtnnfôpcgoi mắshrft giốmeevng nhưocbe sao trờnatmi mêacjfnh môpcgong, mang theo vẻwyewahwdu xa vôpcgo tậnpqbn, nhìhxmvn thẳdxxzng vàqyrao Távuvac Thiêacjfn, sâahwdu kínqmgn mởexoq miệcgyzng nówvzsi: “Nhưocbeng anh xávuvac đtnnfdivenh hôpcgom nay ngưocbenatmi chếmyfbt nhấnatmt đtnnfdivenh sẽvdrcqyrapcgoi sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.