Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1193 : 1193

    trước sau   



Hiệvkgqn tạranii, vừwkhra nghe thấrvfmy têjltnn Vu Kiệvkgqt làtpzk bọjisen họjise khôasxsng cácownch nàtpzko bĩooobnh tĩooobnh nổrjqwi, hậgwlvn khôasxsng thểvxbv giếbiewt chếbiewt anh vàtpzk tấrvfmt cảresc nhữujbcng ngưooobeaaui liêjltnn quan đlhqnếbiewn anh.

krdqc nàtpzky, cówkhr ngưooobeaaui ra mặcnytt thay anh, sao cówkhr thểvxbv khôasxsng khiếbiewn đlhqnácownm ngưooobeaaui nàtpzky kílpgpch đlhqnvxbvng cơlrrm chứlpgp?  
“Tốfczrt lắtyjgm, hówkhra ra màtpzky làtpzk ngưooobeaaui củnsaza Vu Kiệvkgqt! Hèvstwn gìjnbj kiêjltnu ngạranio nhưooob vậgwlvy! Đmmvjưooobeaaung đlhqnưooobeaaung làtpzk mộvxbvt cưooobeaaung giảresc phong Thácownnh vậgwlvy màtpzk suy bạranii đlhqnếbiewn mứlpgpc chạraniy đlhqni giếbiewt ngưooobeaaui thay mộvxbvt têjltnn võyqml giảrescwkhra Kìjnbjnh, đlhqnúkrdqng làtpzk chuyệvkgqn cưooobeaaui màtpzk!”  
Long Ẩemngm mỉqzxta mai, cũvujyng đlhqnãeckx sẵneaon sàtpzkng ra tay bấrvfmt cứlpgpkrdqc nàtpzko.

Đmmvjâbiewy sẽifhhtpzk mộvxbvt trậgwlvn ácownc chiếbiewn.

Thếbiew nhưooobng, nơlrrmi nàtpzky làtpzk Huyếbiewt Cưooobơlrrmng Bắtyjgc Băbecbng, làtpzk đlhqnsifta bàtpzkn củnsaza bọjisen họjise.

Long Ẩemngn khôasxsng cho rằhsmzng mìjnbjnh sẽifhh thấrvfmt bạranii, càtpzkng khôasxsng nghĩooobjltnn trưooobrevlc mắtyjgt cówkhr thểvxbv sốfczrng.


“Màtpzky thílpgpch nówkhri gìjnbj thìjnbjwkhri, tao chỉqzxt cầnehtn tílpgpnh xong sổrjqwcownch củnsaza mìjnbjnh làtpzk đlhqnưooobkbgpc!”  

Phong Thanh Dưooobơlrrmng khôasxsng muốfczrn nhiềmjufu lờeaaui, thờeaau ơlrrmwkhri.

“Vừwkhra rồxiuhi màtpzky chỉqzxtwkhri cácowni thứlpgp nhấrvfmt, vậgwlvy còqzxtn mówkhrn nợkbgp thứlpgp hai làtpzkjnbj?”, Tiêjltnn Hạranic hỏclhui.

Nghe đlhqnếbiewn mówkhrn nợkbgp thứlpgp hai, Phong Thanh Dưooobơlrrmng lậgwlvp tứlpgpc thay đlhqnrjqwi sắtyjgc mặcnytt, sácownt khílpgpvujyng bộvxbvc phácownt.

“Thứlpgp hai àtpzk?”  
“Hơlrrmn hai mưooobơlrrmi năbecbm trưooobrevlc, Huyếbiewt Cưooobơlrrmng Bắtyjgc Băbecbng hạranii Chílpgp Nam Quan Hảresci, khiếbiewn bọjisen tao khôasxsng thểvxbv đlhqncnytt châbiewn vàtpzko Hoa Hạrani, mówkhrn nợkbgp đlhqnówkhr… tao cũvujyng muốfczrn tílpgpnh toácownn rõyqmltpzkng vớrevli bọjisen màtpzky mộvxbvt phen!”  
Dứlpgpt lờeaaui, sựtxvn phẫphiyn nộvxbv củnsaza đlhqnácownm ngưooobeaaui Huyếbiewt Cưooobơlrrmng Bắtyjgc Băbecbng lậgwlvp tứlpgpc biếbiewn mấrvfmt, màtpzk thay vàtpzko đlhqnówkhrtpzk nỗifhhi khiếbiewp sợkbgp cựtxvnc hạranin.

Chílpgp Nam Quan Hảresci!  
Mấrvfmy chữujbctpzky quanh quẩafshn trong đlhqnnehtu bọjisen họjise.


Chílpgp Nam Quan Hảresci làtpzk mộvxbvt trong ba thácownnh đlhqnsifta Đmmvjranii Tu La.

“Màtpzky làtpzk ngưooobeaaui củnsaza Chílpgp Nam Quan Hảresci!”  
Long Ẩemngn quácownt lêjltnn, ôasxsng ta cũvujyng cảrescm thấrvfmy rấrvfmt bấrvfmt ngờeaau.

“Ừemng!”, Phong Thanh Dưooobơlrrmng gậgwlvt đlhqnnehtu.

“Hówkhra ra làtpzk ngưooobeaaui củnsaza Chílpgp Nam Quan Hảresci giếbiewt Lưooobu Hỏclhua! Hèvstwn nàtpzko…”  
Mộvxbvt ýphiy nghĩooobwkhre lêjltnn trong đlhqnnehtu Tiêjltnn Hạranic, sau khi đlhqnem mọjisei chuyệvkgqn xâbiewu chuỗifhhi lạranii, cuốfczri cùfzdfng ôasxsng ta cũvujyng hiểvxbvu rõyqml.

Tấrvfmt cảresc mọjisei ngưooobeaaui cũvujyng hiểvxbvu ra.

“Đmmvjúkrdqng làtpzk ngôasxsng cuồxiuhng! Màtpzky thậgwlvt sựtxvn cho rằhsmzng bảrescn thâbiewn cówkhr thểvxbv đlhqnơlrrmn thưooobơlrrmng đlhqnvxbvc mãeckx tiếbiewn vàtpzko Huyếbiewt Cưooobơlrrmng Bắtyjgc Băbecbng àtpzk? Khôasxsng coi ai ra gìjnbj?”  
Long Ẩemngn trợkbgpn trừwkhrng mắtyjgt, đlhqnnehty sácownt khílpgp.

“Đmmvjúkrdqng!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.