Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1159 : Chương 1159

    trước sau   



Chỉiewnynht… xâalxvy dựvqagng lạxxqki Lang Nha…  
Vu Kiệqhsrt nhíxbzru màynhty, ýqhsr nghĩghvaynhty khiếjroon tim anh đuvuhwppjp nhanh hơqlbhn.

“Tôaxhoi…”  
fhedng vẻnezh củxbmua anh cứvokl nhưgiwf muốzflfn nópikmi lạxxqki thôaxhoi.

Vấzgkcn đuvuhqhsrynhty… thậwppjt khópikm trảqlbh lờvhlti!  
“Cậwppju khôaxhong cầiewnn trảqlbh lờvhlti vộbfbni, tôaxhoi vàynht cậwppju cópikm thểghij tròwogd chuyệqhsrn!”  
Kha Phi Loan mỉiewnm cưgiwfvhlti vàynhtpikmi.

Vu Kiệqhsrt nhíxbzru màynhty hỏcazyi: “Còwogdn chuyệqhsrn gìvokl đuvuhghijpikmi nữhyhna?”  
“Thoạxxqkt nhìvokln cậwppju cópikm vẻnezh mấzgkct kiêderkn nhẫmvypn!”.

Ngôaxhon Tìvoklnh Hay


Kha Phi Loan chợluvnt cưgiwfvhlti rộbfbnderkn, nhưgiwfng khôaxhong khiếjroon ngưgiwfvhlti ta cảqlbhm thấzgkcy hung hăgiwfng, vêderknh váfhedo.

Vu Kiệqhsrt cũtirrng khôaxhong cảqlbhm thấzgkcy phảqlbhn cảqlbhm cho lắolofm.

“Láfhedt nữhyhna tôaxhoi còwogdn phảqlbhi đuvuhếjroon sâalxvn bay đuvuhópikmn ôaxhong nộbfbni tôaxhoi”, Vu Kiệqhsrt nhắolofc.

“Àhvki, nếjroou vậwppjy thìvokl ngạxxqki quáfhed, dùllgz sao thìvokl chúthdvng tôaxhoi cũtirrng khôaxhong biếjroot kếjroo hoạxxqkch củxbmua cậwppju, đuvuhàynhtnh phảqlbhi tranh thủxbmu khi cậwppju rảqlbhnh rỗsjspi màynht thôaxhoi!”  
Kha Phi Loan giảqlbhi thíxbzrch.

Vu Kiệqhsrt khôaxhong đuvuháfhedp màynht tiếjroop tụvrckc chờvhlt đuvuhluvni.

“Vậwppjy đuvuhghijaxhoi nópikmi ngắolofn gọzlijn nhégaep!”  
Kha Phi Loan mỉiewnm cưgiwfvhlti vàynhtpikmi: “Phíxbzra Thiêderkn Điewnìvoklnh muốzflfn đuvuhàynhto tạxxqko cậwppju trởfhed thàynhtnh… Lưgiwfu Mặcbgqc Sinh kếjroo tiếjroop! Làynht ôaxhong Lưgiwfu đuvuhzgkcy!”  
fjjum!  

Trưgiwfbfbnc mắoloft Vu Kiệqhsrt dưgiwfvhltng nhưgiwfpikm mộbfbnt cộbfbnt ségaept vừyseqa đuvuháfhednh xuốzflfng, trong áfhednh sáfhedng chópikmi lópikma, thấzgkcp thoáfhedng hìvoklnh bópikmng ôaxhong cụvrck kia.

Ôjroong đuvuhang đuvuhvoklng chắolofp tay, quay lưgiwfng vềqhsr phíxbzra anh.

Nhớbfbn đuvuhếjroon cáfhedi chếjroot củxbmua Lưgiwfu Mặcbgqc Sinh, lòwogdng anh tựvqaga nhưgiwfpikm mộbfbnt trậwppjn lũtirr quégaept qua, tâalxvm trạxxqkng thoáfhedng chốzflfc trởfhedderkn nặcbgqng nềqhsr.

“Bâalxvy giờvhlt, cậwppju nghĩghva sao?”  
Kha Phi Loan dòwogd hỏcazyi.

“Sao lạxxqki làynhtaxhoi?”  
Sau khi lấzgkcy lạxxqki bìvoklnh tĩghvanh, anh liềqhsrn hỏcazyi.

Điewnúthdvng vậwppjy, Hoa Hạxxqkpikm nhiềqhsru ngưgiwfvhlti nhưgiwf vậwppjy, gia tộbfbnc mọzlijc lêderkn san sáfhedt nhưgiwf rừyseqng câalxvy.

Trong quâalxvn đuvuhbfbni cũtirrng cópikmaxho sốzflf ngưgiwfvhlti chiếjroon côaxhong hiểghijn háfhedch, xuấzgkct thâalxvn cao quýqhsr, so vớbfbni anh, bọzlijn họzlijynhtng xứvoklng đuvuháfhedng hơqlbhn.

Hiệqhsrn tạxxqki ngưgiwfvhlti lêderkn tiếjroong củxbmua Thiêderkn Điewnìvoklnh nópikmi thẳznbbng anh làynht ngưgiwfvhlti đuvuhưgiwfluvnc chọzlijn cuốzflfi cùllgzng….




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.