Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1145 : 1145

    trước sau   



Mộkqyct khẩvqzsu súceikng bắipxhn tỉovxoa đgtqhưydypnafwc đgtqhctijt xuốcbrgng bàsgaxn.

Khẩvqzsu súceikng bắipxhn tỉovxoa nàsgaxy cónztt lớjgpvp vỏhdfw kim loạtcgni sámyahng bónzttng, vừnztta âueeam u, vừnztta lạtcgnnh lẽhjcxo.

nztt rấyzktt lớjgpvn, nhấyzktt làsgaxceikc nàsgaxy, họdyssng súceikng đgtqhang chỉovxoa thẳrwbeng vàsgaxo đgtqhámyahm ngưydypafjfi kia, khiếhdfwn cảcbrg bọdyssn giậtjwet mìlayynh kinh hãflpmi.

Phúceikt chốcbrgc, khôkumhng ai dámyahm lênvxon tiếhdfwng.

Sựueea im lặctijng bao trùkrgom khôkumhng gian xung quanh, ngay cảcbrg tiếhdfwng kim rơnvxoi cũmfzzng cónztt thểaowf nghe thấyzkty rõxcei.


Đrmabámyahm ngưydypafjfi đgtqhxtujp đgtqhqfozng loạtcgnt ngậtjwem miệxceing.

Từnzttng khuôkumhn mặctijt nhỏhdfw nhắipxhn thoámyahng chốcbrgc trởlayynvxon trắipxhng bệxceich, môkumhi khôkumhng ngừnzttng run lênvxon.


Mắipxht củpdola bọdyssn họdyss đgtqhãflpm ngâueean ngấyzktn nưydypjgpvc.

Từnztt trưydypjgpvc đgtqhếhdfwn nay, bọdyssn họdyss đgtqhãflpm khi nàsgaxo gặctijp phảcbrgi tìlayynh huốcbrgng nhưydyp vậtjwey, vàsgax cảcbrg… thứueeamfzz khízxawsgaxy!  
Trong đgtqhgarbu bọdyssn họdyssceikc nàsgaxy chỉovxonztt mộkqyct suy nghĩylfv.

Rốcbrgt cuộkqycc ngưydypafjfi nàsgaxy làsgax ai?  
Sao lạtcgni cónzttceikng?  
nvxon thếhdfw nữueeaa, khẩvqzsu súceikng kia thoạtcgnt nhìlayyn rấyzktt đgtqhámyahng sợnafw.

Đrmabúceikng lúceikc nàsgaxy, Vu Kiệxceit từnztt từnztt nhếhdfwch miệxceing, nởlayy mộkqyct nụcgtmydypafjfi lạtcgnnh.

“Khôkumhng nónztti nữueeaa àsgax?”  

Khôkumhng ai đgtqhámyahp lờafjfi anh.

Tuy nhiênvxon bọdyssn họdyss đgtqhãflpmkrgong hàsgaxnh đgtqhkqycng đgtqhaowf trảcbrg lờafjfi, khôkumhng dámyahm nónztti.

Vu Kiệxceit liếhdfwc mắipxht nhìlayyn mọdyssi ngưydypafjfi rồqfozi nónztti: “Nếhdfwu vậtjwey thìlayy đgtqhếhdfwn phiênvxon tôkumhi nónztti!”  
Anh lậtjwep tứueeac quay sang nhìlayyn Thưydypnafwng Quan Bắipxhc, ámyahnh mắipxht sắipxhc béqhdmn nhưydyp chim ưydypng.

Giọdyssng anh réqhdmt lạtcgnnh: “Thưydypnafwng Quan Bắipxhc, âueean oámyahn củpdola tao vớjgpvi màsgaxy đgtqhãflpm sớjgpvm rốcbrgi nhưydypnvxoctij, tao còctijn nhớjgpv trưydypjgpvc đgtqhónztt tao đgtqhãflpm cảcbrgnh cámyaho màsgaxy, nếhdfwu còctijn cónztt lầgarbn sau thìlayy tựueeamyahnh lấyzkty hậtjweu quảcbrg!”  
Tim Thưydypnafwng Quan Bắipxhc run bầgarbn bậtjwet, trong đgtqhgarbu hắipxhn ta lậtjwep tứueeac vụcgtmt qua kýdyssueeac lúceikc trưydypjgpvc.

Tim hắipxhn ta đgtqhtjwep mỗkwbti lúceikc mộkqyct nhanh hơnvxon, thậtjwem chízxawnztt cảcbrgm giámyahc nhưydyp sắipxhp vọdysst lênvxon đgtqhếhdfwn cổnfni họdyssng.

“Màsgaxy, màsgaxy đgtqhang nónztti gìlayy? Tao khôkumhng biếhdfwt!”  
Thưydypnafwng Quan Bắipxhc giảcbrg vờafjf khôkumhng biếhdfwt, lắipxhc đgtqhgarbu nónztti.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.