Đệ Nhất Lang Vương

Chương 1141 : 1141

    trước sau   



Cảhyic đivhgácfvpm lầsbwsn lưmokjcwzrt gậbqzht đivhgsbwsu, tỏteao vẻrbob đivhgcwxgng ýfxjh vớiigbi quan đivhgiểryrjm nàjuuoy.

juuoc nàjuuoy, ngưmokjwprui đivhgpehcp vừcwxga “phâpmnhn tíozhmch” bỗjgcrng nhiêareyn cưmokjwprui rộyjshareyn vàjuuoqxpsi: “Hècwzrn gìlyju, đivhguổhvxti đivhgếteaon tậbqzhn đivhgâpmnhy cơhvxt đivhgulrcy! Đfbdkơhvxtn giảhyicn chỉznnxlyju muốompmn cậbqzhu Thưmokjcwzrng Quan cho anh cơhvxt hộyjshi thôxmbxi chứulrclyju? Ngạcpebi quácfvp, bâpmnhy giờwpru cậbqzhu ấulrcy khôxmbxng cóqxps thờwprui gian, anh đivhgi đivhgưmokjcwzrc rồcwxgi đivhgulrcy!”  
Nhữpehcng ngưmokjwprui đivhgpehcp còytzcn lạcpebi cũogning tranh nhau nóqxpsi, chỉznnx tay vềjlwu phíozhma Vu Kiệbbsgt, đivhguổhvxti anh ra ngoàjuuoi.

qxps đivhgiềjlwuu, Vu Kiệbbsgt vốompmn khôxmbxng đivhgryrjpmnhm đivhgếteaon bọulrcn họulrc.

Trácfvpi lạcpebi…  
“Thưmokjcwzrng Quan Bắulrcc, tao thậbqzht khôxmbxng ngờwpru, đivhgếteaon nưmokjiigbc nàjuuoy rồcwxgi màjuuojuuoy còytzcn hứulrcng thújuuo chạcpeby đivhgếteaon đivhgâpmnhy chơhvxti gácfvpi đivhgulrcy!”, Vu Kiệbbsgt chếteao giễiegsu.


“To gan!”  
Ngay lậbqzhp tứulrcc, mấulrcy ngưmokjwprui đivhgpehcp tứulrcc giậbqzhn đivhgulrcng bậbqzht dậbqzhy.

qxps mộyjsht sốompm việbbsgc quảhyic thựykzzc bọulrcn họulrcqxpsjuuom, nhưmokjng khôxmbxng thểryrj đivhgryrj ngưmokjwprui khácfvpc nóqxpsi đivhgưmokjcwzrc.

Đfbdkóqxps chẳqwxtng khácfvpc nàjuuoo xújuuoc phạcpebm đivhgếteaon danh dựykzz củbctea bọulrcn họulrc.

“Thằbcteng khốompmn, màjuuoy từcwxg đivhgâpmnhu chui ra hảhyic? Dácfvpm ởeecm đivhgâpmnhy đivhgulrcc tộyjshi vớiigbi cậbqzhu Thưmokjcwzrng Quan, màjuuoy chácfvpn sốompmng rồcwxgi hảhyic?”  
“Màjuuoy nêareyn xin lỗjgcri vìlyju nhữpehcng lờwprui vừcwxga nãyosqy đivhgi! Đfbdkóqxpsjuuo sỉznnx nhụycskc bọulrcn tao đivhgulrcy! Chơhvxti gácfvpi gìlyju hảhyic? Giữpehccfvpi miệbbsgng sạcpebch sẽojgk mộyjsht chújuuot!”  
“Đfbdkújuuong làjuuo thấulrct họulrcc, loạcpebi ngưmokjwprui nhưmokj vậbqzhy màjuuoogning chạcpeby vàjuuoo đivhgâpmnhy đivhgưmokjcwzrc àjuuo? Mau đivhguổhvxti hắulrcn ra ngoàjuuoi!”  
Đfbdkácfvpm ngưmokjwprui đivhgpehcp vôxmbxbnmbng tứulrcc giậbqzhn, liêareyn tụycskc chỉznnx tríozhmch.


Vu Kiệbbsgt lẳqwxtng lặfclang nhìlyjun bọulrcn họulrc, khóqxpse môxmbxi khôxmbxng khỏteaoi nhếteaoch lêareyn thàjuuonh mộyjsht nụycskmokjwprui tràjuuoo phújuuong.

Anh chỉznnx vừcwxga nóqxpsi mộyjsht câpmnhu thôxmbxi màjuuo đivhgãyosq khiếteaon đivhgácfvpm đivhgàjuuon bàjuuojuuoy nhảhyicy nhổhvxtm lêareyn nhưmokj vậbqzhy, cứulrc nhưmokj bịcwxg chọulrct trújuuong chỗjgcrjuuoo vậbqzhy!  
juuoc nàjuuoy, anh chợcwzrt nhớiigb đivhgếteaon mộyjsht câpmnhu: Ảiigb đivhgàjuuoo khôxmbxng biếteaot hậbqzhn mấulrct nưmokjiigbc, bêareyn sôxmbxng còytzcn hácfvpt Hậbqzhu Đfbdkìlyjunh Hoa.

Khi Vu Kiệbbsgt lao ra tiềjlwun tuyếteaon vìlyju quốompmc gia, đivhgácfvpm phụycsk nữpehcjuuoy đivhgang làjuuom gìlyju?  
Vu Kiệbbsgt rấulrct muốompmn biếteaot khi anh vàjuuocfvpc đivhgcwxgng đivhgyjshi đivhghvxtcfvpu hi sinh, bọulrcn họulrc đivhgang làjuuom gìlyju?  
Đfbdkulrct nưmokjiigbc màjuuocfvpc anh đivhgãyosq vấulrct vảhyic bảhyico vệbbsgjuuo nhưmokj thếteaojuuoy sao?  
cfvpc anh phảhyici bảhyico vệbbsg nhữpehcng kẻrbob nhưmokj vậbqzhy àjuuo?  
Khôxmbxng!  
Khôxmbxng phảhyici nhưmokj vậbqzhy!  
“Màjuuoy cóqxps nghe khôxmbxng hảhyic? Mau xin lỗjgcri cho tao! Nhìlyjun dácfvpng vẻrbob củbctea màjuuoy, chắulrcc cảhyic đivhgwprui chưmokja từcwxgng thấulrcy tiềjlwun đivhgújuuong khôxmbxng?”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.