Đạo Quân

Chương 146 : Ánh Mặt Trời Ấm Áp

    trước sau   
Quỳblal chếacoft rồhbkdi? Lôzgnong màzgnoy Bạlgbvch Diêhykku run lêhykkn, átaeenh mắalgkt nhìsecxn Ngụacofy Đcnria tràzgnon đlryodaqny rung đlryovbllng. Khôzgnong ngờpdht trêhykkn đlryopdhti nàzgnoy cóiggk ngưuitnpdhti ngu dốfgtzt đlryoếacofn thếacof, cóiggk thểnufz tựblal édaqnp buộvbllc mìsecxnh quỳblal đlryoếacofn chếacoft, nhưuitn vậxdiby cầdaqnn cóiggk nghịpgrq lựblalc vàzgno bềepwin chínhua cỡzxwuzgnoo?

epwio khôzgnong khỏdaqni bưuitnhocdc nhanh vềepwi phínhuaa trưuitnhocdc, đlryoínhuach thâcrugn đlryoưuitna tay kiểnufzm tra, kếacoft quảejti phátaeet hiệancrn còdaqnn mộvbllt mạlgbvch đlryoxdibp yếacofu ớhocdt. Mạlgbvch đlryoxdibp quátaee yếacofu, gầdaqnn nhưuitn khôzgnong cóiggk, ngưuitnpdhti bìsecxnh thưuitnpdhtng căomltn bảejtin khôzgnong phátaeet hiệancrn đlryoưuitnjlxtc.

“Lấlryoy nưuitnhocdc đlryoếacofn đlryoâcrugy!” Bạlgbvch Diêhykku hédaqnt mộvbllt tiếacofng, lậxdibp tứdqiec cóiggk ngưuitnpdhti nghe lệancrnh chạlgbvy tớhocdi.

Bạlgbvch Diêhykku nhanh chóiggkng móiggkc ởotwmzgnong ra mộvbllt viêhykkn đlryoan dưuitnjlxtc nhỏdaqn, xédaqn lớhocdp vỏdaqn ra, bóiggkp miệancrng Ngụacofy Đcnria, viêhykkn dưuitnjlxtc bịpgrqepwio nghiềepwin nátaeet, cho vàzgnoo miệancrng y rồhbkdi lạlgbvi đlryoepwi khínhua chưuitnotwmng mộvbllt cátaeei vàzgnoo ngựblalc y.

uitnhocdc đlryoem đlryoếacofn, lãepwio lạlgbvi dặmjdrn dòdaqn: “Đcnriúqzrft từlgbv từlgbv cho hắalgkn.”

Thấlryoy vậxdiby, đlryoátaeem ngưuitnpdhti đlryolgbvi khátaeei hiểnufzu ra, ngưuitnpdhti nàzgnoy vẫejtin chưuitna chếacoft. Lúqzrfc nàzgnoy cóiggk ngưuitnpdhti đlryozxwu đlryodaqnu Ngụacofy Đcnria lêhykkn, mớhocdm nưuitnhocdc giúqzrfp.




Mộvbllt hồhbkdi lâcrugu sau, Bạlgbvch Diêhykku thu tay lạlgbvi, sai hai ngưuitnpdhti khiêhykkng Ngụacofy Đcnria vàzgnoo trong trang viêhykkn...

Ba ngàzgnoy sau, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo cũng ra khỏdaqni sơacofn đlryovbllng, ngồhbkdi lêhykkn mộvbllt cátaeei kiệancru đlryonufz sẵaxgxn ngoàzgnoi đlryovbllng. Cátaeei kiệancru nàzgnoy trưuitnhocdc kia từlgbvng khiêhykkng Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh xuốfgtzng núqzrfi, đlryoưuitnjlxtc Viêhykkn Phưuitnơacofng mưuitnjlxtn đlryoếacofn.

zgnong Sơacofn Minh, Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh, La An ba ngưuitnpdhti đlryoepwiu ởotwmuitnhocdi châcrugn núqzrfi chờpdht, nhìsecxn thấlryoy Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo cảejti ngưuitnpdhti đlryoepwiu đlryoejtim mátaeeu thìsecx kinh hãepwii. Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh hoảejting sợjlxt bịpgrqt miệancrng lạlgbvi, sửyxftng sốfgtzt đlryoếacofn mứdqiec khôzgnong nóiggki đlryoưuitnjlxtc lờpdhti nàzgnoo, đlryoưuitna mắalgkt nhìsecxn ngưuitnpdhti đlryoưuitnjlxtc khiêhykkng đlryoếacofn.

Trởotwm lạlgbvi trong đlryoìsecxnh việancrn nhỏdaqn đlryoơacofn đlryovbllc u tĩdbcnnh, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo bịpgrq lộvbllt sạlgbvch, Viêhykkn Phưuitnơacofng thi phátaeep đlryoátaeenh rơacofi lớhocdp vỏdaqntaeeu trêhykkn ngưuitnpdhti hắalgkn.

Sau đlryoóiggk Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo đlryoưuitnjlxtc ngâcrugm trong thùnufzng nưuitnhocdc nóiggkng, Viêhykkn Cưuitnơacofng đlryodqieng cạlgbvnh thùnufzng cẩkzhkn thậxdibn tắalgkm rửyxfta cho hắalgkn, khôzgnong dátaeem dùnufzng quátaee sứdqiec.

zgnoi ngàzgnoy sau, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo mớhocdi ra cửyxfta, có thêhykk̉ tựblalsecxnh chậxdibm rãepwii đlryoi khắalgkp nơacofi, nhìsecxn rấlryot khoan thai, rấlryot hàzgnoi lòdaqnng.

Viêhykkn Cưuitnơacofng gầdaqnn nhưuitn đlryoi cạlgbvnh hắalgkn mộvbllt tấlryoc khôzgnong rờpdhti, cứdqie nhưuitn châcrugn sai vặmjdrt vậxdiby.

taeeng ngàzgnoy hôzgnom sau, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo dởotwm khóiggkc dởotwmuitnpdhti ngồhbkdi ởotwm trưuitnhocdc bàzgnon trang đlryoiểnufzm, Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh đlryoang chảejtii tóiggkc cho hắalgkn.

Ngưuitnpdhti ta cóiggk ýnhua tốfgtzt, ngoan cưuitnpdhtng coi hắalgkn làzgno bệancrnh nhâcrugn đlryonufz chăomltm sóiggkc. Từlgbv chốfgtzi mãepwii màzgno khôzgnong đlryoưuitnjlxtc, hắalgkn lạlgbvi khôzgnong tiệancrn nóiggki mấlryoy lờpdhti cay nghiệancrt quátaee, kếacoft quảejti thàzgnonh ra thếacofzgnoy.

Thờpdhti gian sau đlryoóiggk, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo nhàzgnon rỗdbcni hiếacofm cóiggk, khôzgnong cầdaqnn tu luyệancrn, màzgno tạlgbvm thờpdhti cũng khôzgnong thínhuach hợjlxtp tu luyệancrn. Hắalgkn đlryoi tảejtin bộvbllhykkn ngoàzgnoi, thợjlxt mộvbllc ởotwm đlryoâcrugy đlryomjdrc biệancrt làzgnom cho hắalgkn chiếacofc ghếacof nằlgbvm đlryonufz hắalgkn chợjlxtp mắalgkt, sau đlryoóiggk thìsecx lạlgbvi nghiêhykkn cứdqieu thứdqie trêhykkn gưuitnơacofng đlryohbkdng.

Átgnenh nắalgkng ấlryom átaeep, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo nằlgbvm trêhykkn ghếacof phơacofi nắalgkng.

Viêhykkn Phưuitnơacofng rấlryot buồhbkdn rầdaqnu đlryodqieng bêhykkn hòdaqnn đlryoátaeezgnoi màzgnoi đlryoxdibu nàzgnonh. Hắalgkn ta chẳcqjung biếacoft Viêhykkn Cưuitnơacofng lấlryoy đlryoưuitnjlxtc đlryoxdibu nàzgnoy từlgbv đlryoâcrugu ra, hìsecxnh nhưuitn muốfgtzn nấlryou gìsecx đlryoóiggk ăomltn, thếacofzgno Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo tùnufzy tiệancrn nóiggki hai câcrugu, lạlgbvi dờpdhti đlryoátaeezgnoi từlgbv nhàzgnozgnong xóiggkm tớhocdi bảejtio hắalgkn ta ngâcrugm đlryoxdibu nàzgnonh, sau đlryoóiggk thìsecxzgnoi đlryoi màzgnoi lạlgbvi thàzgnonh thứdqie bộvbllt nhãepwio trắalgkng trắalgkng nàzgnoy.

Sau khi Viêhykkn Cưuitnơacofng đlryoưuitnjlxtc Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo chỉnhua đlryoiểnufzm, lạlgbvi chuyểnufzn từlgbv trong nhàzgno ra mộvbllt vạlgbvi muốfgtzi thôzgno lớhocdn, sau đlryoóiggknufzng nưuitnhocdc muốfgtzi rửyxfta, rửyxfta ra mộvbllt thứdqie chấlryot lỏdaqnng đlryoen sìsecx, Viêhykkn Phưuitnơacofng cũqrrang khôzgnong biếacoft làzgno muốfgtzn làzgnom gìsecx.




“Lãepwio Hùnufzng, ngưuitnơacofi đlryolgbvng than thởotwm nữauxxa, khôzgnong phảejtii ngưuitnơacofi ăomltn chay sao? Đcnrijlxti látaeet nữauxxa ngưuitnơacofi cảejtim tạlgbv Hầdaqnu Tửyxftdaqnn khôzgnong kịpgrqp ấlryoy!” Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo nằlgbvm phơacofi nắalgkng chỉnhua chỉnhuazgnoo Viêhykkn Phưuitnơacofng đlryoang cảejtim thấlryoy rấlryot nhàzgnom chátaeen.

Đcnrijlxti hai bêhykkn đlryoepwiu làzgnom xong, cuốfgtzi cùnufzng Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo cũqrrang đlryodqieng dậxdiby.

Ba ngưuitnpdhti mang theo đlryohbkd vậxdibt đlryoi đlryoếacofn phòdaqnng bếacofp, thứdqie đlryoưuitnjlxtc màzgnoi ra lạlgbvi đlryoưuitnjlxtc bỏdaqnzgnoo nồhbkdi nấlryou rồhbkdi lạlgbvi lọofpwc bằlgbvng khăomltn lụacofa, sau đlryoóiggk Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo tựblal đlryovbllng thủxlbo rắalgkc cátaeei thứdqie chấlryot lỏdaqnng đlryoen sìsecxsecx kia vàzgnoo trong nồhbkdi, lúqzrfc múqzrfc ra đlryoãepwi biếacofn thàzgnonh thứdqie trắalgkng xoátaee, trơacofn mềepwim, nhìsecxn Viêhykkn Phưuitnơacofng nhátaeey mắalgkt mộvbllt cátaeei.

Khăomltn lụacofa đlryoãepwi đlryoưuitnjlxtc trảejtii sẵaxgxn trêhykkn vỉnhua hấlryop bằlgbvng trúqzrfc, thứdqie đlryohbkdzgnou trắalgkng xóiggka đlryoưuitnjlxtc đlryovtunzgnoo, khăomltn lụacofa lạlgbvi bao lạlgbvi, đlryoèypub mộvbllt tảejting đlryoátaee đlryoãepwi đlryoưuitnjlxtc rửyxfta sạlgbvch sẽxmgkhykkn.

Sau khi làzgnom xong nhữauxxng thứdqiezgnoy, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo thu tay lạlgbvi, ởotwmhykkn rửyxfta tay, nóiggki vớhocdi Viêhykkn Cưuitnơacofng: “Mộvbllt khắalgkc sau làzgno xong rồhbkdi, biếacoft chứdqie?”

Viêhykkn Cưuitnơacofng khẽxmgk gậxdibt đlryodaqnu, nhìsecxn thứdqie đlryoưuitnjlxtc đlryoèypubuitnhocdi tảejting đlryoátaee kia, átaeenh mắalgkt lộvbll ra tia dịpgrqu dàzgnong hiếacofm cóiggk, nóiggki: “Biếacoft rồhbkdi, thậxdibt đlryoơacofn giảejtin.”

Thứdqiezgnou trắalgkng xóiggka, trơacofn mềepwim trong nồhbkdi chưuitna dùnufzng hếacoft, Viêhykkn Cưuitnơacofng đlryovtun ra mộvbllt bátaeet, cho chúqzrft đlryoưuitnpdhtng vàzgnoo khuấlryoy khuấlryoy rồhbkdi đlryoưuitna đlryoếacofn trưuitnhocdc mặmjdrt Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo.

Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo lắalgkc đlryodaqnu, chắalgkp tay đlryoi ra, nằlgbvm trong việancrn tiếacofp tụacofc phơacofi nắalgkng.

Khôzgnong bao lâcrugu sau, Viêhykkn Cưuitnơacofng cũng ra. Viêhykkn Phưuitnơacofng cầdaqnm cátaeei bátaeet trong tay đlryoưuitna lưuitnzxwui liếacofm liếacofm, đlryouổvtuni theo sau Viêhykkn Cưuitnơacofng cưuitnpdhti ha ha nóiggki: “Viêhykkn gia, chúqzrfng ta lạlgbvi làzgnom thêhykkm chúqzrft nữauxxa đlryoi.”

Viêhykkn Cưuitnơacofng: “Hếacoft rồhbkdi.”

Viêhykkn Phưuitnơacofng: “Vẫejtin chưuitna no.”

Viêhykkn Cưuitnơacofng mặmjdrc kệancr hắalgkn ta, đlryoi ra ngoàzgnoi. Sau khi trởotwm vềepwi trong tay cầdaqnm mộvbllt con cátaeeuitnơacofi đlryoãepwi rửyxfta sạlgbvch, khôzgnong lâcrugu sau trong bếacofp bay ra mùnufzi thơacofm mêhykk ngưuitnpdhti.

Đcnriúqzrfng lúqzrfc gặmjdrp Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh đlryoi vàzgnoo, thấlryoy Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo đlryoang chợjlxtp mắalgkt liềepwin ngửyxfti mùnufzi thơacofm vàzgnoo nhàzgno bếacofp.




Giữauxxa trưuitna, Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh khôzgnong rờpdhti đlryoi màzgnonufzng mấlryoy ngưuitnpdhti vâcrugy quanh mộvbllt bàzgnon, nhấlryom nhátaeep cátaeeuitnơacofi kho đlryoxdibu hũqrra.

Mọofpwi ngưuitnpdhti ăomltn rấlryot vui vẻbhgx, Viêhykkn Phưuitnơacofng nhìsecxn đlryoxdibu tưuitnơacofng trong chédaqnn mìsecxnh, lạlgbvi nhìsecxn nhìsecxn mấlryoy ngưuitnpdhti hạlgbv đlryoũqrraa ăomltn đlryohbkduitnơacofi, trong mắalgkt cóiggk chúqzrft tộvblli nghiệancrp, cuốfgtzi cùnufzng chắalgkp tay trưuitnhocdc ngựblalc lẩkzhkm bẩkzhkm, nhịpgrqn xuốfgtzng ham muốfgtzn ăomltn mặmjdrn củxlboa mìsecxnh.

Sau khi ăomltn chátaeen chêhykk, Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh buôzgnong đlryoũqrraa xuốfgtzng, cóiggk chúqzrft ngạlgbvi ngùnufzng nóiggki: “Móiggkn đlryoxdibu hũqrrazgnoy ăomltn ngon thậxdibt đlryolryoy, thậxdibt sựblalzgnom từlgbv đlryoxdibu nàzgnonh sao?”

Viêhykkn Phưuitnơacofng lậxdibp tứdqiec liêhykkn tụacofc gậxdibt đlryodaqnu. “Quậxdibn chúqzrfa, khôzgnong sai, đlryoúqzrfng làzgno chưuitna từlgbvng nghe thấlryoy, chưuitna từlgbvng nhìsecxn thấlryoy. Còdaqnn cảejtitaeei tàzgnoo phớhocd kia nữauxxa, phủxlbo thêhykkm mộvbllt lớhocdp đlryoưuitnpdhtng ăomltn quátaee ngon luôzgnon, khôzgnong tin ngưuitnpdhti bảejtio Đcnrilgbvo gia làzgnom thêhykkm mộvbllt nồhbkdi, việancrc xay tốfgtzn thểnufz lựblalc cứdqie giao cho ta!” Vỗdbcn vỗdbcn ngựblalc.

Thưuitnơacofng Thụacofc Thanh nhìsecxn Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo thửyxftdaqndaqnt nóiggki: “Đcnrixdibu hũqrrazgnoy cóiggk thểnufz chuyểnufzn vậxdibn đlryoi bátaeen, hẳcqjun sẽxmgk kiếacofm đlryoưuitnjlxtc mộvbllt khoảejtin lớhocdn đlryolryoy!”

Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo cưuitnpdhti nhạlgbvt mộvbllt tiếacofng, nóiggki: “Ta khôzgnong cóiggk hứdqieng thúqzrf vớhocdi việancrc nàzgnoy, quậxdibn chúqzrfa muốfgtzn họofpwc chi bằlgbvng tìsecxm Hầdaqnu Tửyxftdbcnnh giátaeeo.”

Hắalgkn biếacoft nữauxx nhâcrugn nàzgnoy khôzgnong phảejtii chưuitna từlgbvng gặmjdrp qua ngưuitnpdhti cóiggk tiềepwin, cóiggk thểnufzzgnozgnong đlryoang suy nghĩdbcn cho quâcrugn tưuitn. Đcnrifgtzi vớhocdi hắalgkn thìsecx con đlryoưuitnpdhtng tàzgnoi lộvbllzgnoy thựblalc sựblal khôzgnong hềepwi hứdqieng thúqzrf, nếacofu khôzgnong cóiggk thựblalc lựblalc tưuitnơacofng đlryoưuitnơacofng đlryonufz bảejtio vệancr thìsecx trong thờpdhti loạlgbvn thếacof khóiggkzgno giữauxx đlryoưuitnjlxtc. Càzgnong làzgno việancrc kiếacofm đlryoưuitnjlxtc tiềepwin thìsecx sẽxmgkzgnong rưuitnhocdc thêhykkm phiềepwin phứdqiec, huốfgtzng chi hàzgnom lưuitnjlxtng kỹfmcd thuậxdibt củxlboa thứdqiezgnoy thựblalc sựblal khôzgnong cao, rấlryot dễlryozgnong bịpgrq họofpwc lỏdaqnm...

Giữauxxa trưuitna, Viêhykkn Cưuitnơacofng từlgbv ngoàzgnoi trởotwm vềepwi, trêhykkn vai khiêhykkng mộvbllt bóiggk gậxdiby gỗdbcn, hédaqnt lớhocdn vớhocdi Viêhykkn Phưuitnơacofng: “Đcnrióiggkng cửyxfta lạlgbvi.”

Viêhykkn Phưuitnơacofng chạlgbvy tớhocdi đlryoóiggkng cửyxfta, mộvbllt látaeet sau đlryoi đlryoếacofn bêhykkn cạlgbvnh Viêhykkn Cưuitnơacofng đlryoang xếacofp mớhocd gậxdiby gỗdbcn, hiếacofu kỳblaliggki: “Viêhykkn gia, đlryoâcrugy cũqrrang làzgnozgnom đlryohbkd ăomltn sao?”

Viêhykkn Cưuitnơacofng đlryoưuitna câcrugy gậxdiby gỗdbcn đlryoếacofn trưuitnhocdc miệancrng hắalgkn ta: “Ngưuitnơacofi ăomltn àzgno?”

Viêhykkn Phưuitnơacofng nhẹcqju nhàzgnong đlryokzhky ra, ha ha nóiggki: “Viêhykkn gia thậxdibt biếacoft nóiggki đlryoùnufza.”

Viêhykkn Cưuitnơacofng khôzgnong giốfgtzng nhưuitnzgnoiggki đlryoùnufza, mặmjdrt khôzgnong thay đlryovtuni nhìsecxn hắalgkn ta hỏdaqni: “Ta thưuitnpdhtng xuyêhykkn đlryoátaeenh ngưuitnơacofi, cóiggk phảejtii trong lòdaqnng ngưuitnơacofi rấlryot hậxdibn ta khôzgnong?”

Viêhykkn Phưuitnơacofng khoátaeet tay. “Khôzgnong cóiggk chuyệancrn đlryoóiggk.”

Viêhykkn Cưuitnơacofng: “Ta cho ngưuitnơacofi cơacof hộvblli bátaeeo thùnufz, cóiggk muốfgtzn khôzgnong?”

“Đcnriãepwi qua rồhbkdi, qua hếacoft rồhbkdi, ngưuitnpdhti mộvbllt nhàzgnoepwii nhau ầdaqnm sẽxmgk tổvtunn thưuitnơacofng hòdaqna khínhua, đlryolgbvng nóiggki chuyệancrn bátaeeo thùnufzsecx cảejti.” Viêhykkn Phưuitnơacofng cảejtim thấlryoy khôzgnong ổvtunn, nédaqnm lạlgbvi mộvbllt câcrugu rồhbkdi bỏdaqn đlryoi.

Viêhykkn Cưuitnơacofng cầdaqnm gậxdiby gỗdbcn cảejtin lạlgbvi: “Hôzgnom nay cho ngưuitnơacofi cơacof hộvblli đlryoátaeenh ta, ta khôzgnong đlryoátaeenh lạlgbvi, khôzgnong trátaeenh, cũng khôzgnong trảejti thùnufz!”

Trong phòdaqnng, Ngưuitnu Hữauxxu Đcnrilgbvo nghe tiếacofng chậxdibm rãepwii đlryoi ra, đlryodqieng ởotwmuitnhocdi mátaeei hiêhykkn nhìsecxn.

Đcnriátaeenh khôzgnong đlryoátaeenh trảejti? Khôzgnong trátaeenh? Còdaqnn khôzgnong trảejti thùnufz? Viêhykkn Phưuitnơacofng đlryoátaeenh chếacoft cũqrrang khôzgnong tin mấlryoy lờpdhti quỷxplkzgnoy củxlboa Viêhykkn Cưuitnơacofng, nghiêhykkm mặmjdrt nóiggki: “Viêhykkn gia, bầdaqnn tăomltng tuyệancrt đlryofgtzi khôzgnong hềepwi nghĩdbcn đlryoếacofn chuyệancrn trảejti thùnufz ngưuitnpdhti.”

Hắalgkn ta cho rằlgbvng Viêhykkn Cưuitnơacofng đlryoang thửyxft thăomltm dòdaqnsecxnh.

Viêhykkn Cưuitnơacofng mặmjdrc kệancr hắalgkn ta cóiggk muốfgtzn trảejti thùnufz hay khôzgnong, đlryoưuitna câcrugy gậxdiby cho hắalgkn ta. “Ta bảejtio ngưuitnơacofi đlryoátaeenh!”

Viêhykkn Cưuitnơacofng khôzgnong nhậxdibn, chắalgkp tay trưuitnhocdc ngựblalc nóiggki: “A Di Đcnriàzgno Phậxdibt, thiệancrn tai thiệancrn tai!” Hung hăomltng lắalgkc đlryodaqnu.

Viêhykkn Cưuitnơacofng trầdaqnm mặmjdrt xuốfgtzng, vung gậxdiby lêhykkn, đlryoátaeenh vàzgnoo hưuitn khôzgnong bêhykkn cạlgbvnh tai hắalgkn ta: “Ngưuitnơacofi khôzgnong đlryoátaeenh ta, ta đlryoátaeenh ngưuitnơacofi đlryolryoy!"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.