Cuồng Phi Tàn Nhẫn Bưu Hãn

Quyển 1-Chương 30 : Đơn thuần, rất đơn thuần!

    trước sau   
Thiểxxapm Đxsosiệfplan gãubuni đynmcbpfau, túopdcm tay ácdbko Lôrrthi Minh hỏaelmi: “Kỳdfcf quácdbki, Vưdjlcơrncnng phi sao cóhzpn thểxxap biếiuvkt vịjkdr tríyciz củdjlca ácdbkm lao?”

rrthi Minh bĩpcodu môrrthi, dùdkcdng ácdbknh mắrncnt nhìzwyrn kẻrrth ngốhsyqc nhìzwyrn hắrncnn: “Vưdjlcơrncnng phi cóhzpncdbki gìzwyr khôrrthng biếiuvkt!”

Cuồrtcfng Phong bêdfqqn cạshrwnh sùdkcdng bácdbki nhìzwyrn bóhzpnng dácdbkng Lãubunnh Hạshrw, đynmcrtcfng ýuzpnhzpni: “Đxsosúopdcng! Tiểxxapu vưdjlcơrncnng phi khôrrthng cóhzpnzwyr khôrrthng làcwulm đynmcưdjlcrzcwc!”

Nhóhzpnm ácdbkm vệfpla phíyciza sau liêdfqqn tụhzpnc gậnrdzt đynmcbpfau, ởdjlc chung ba ngàcwuly, bọrrthn họrrth đynmcãubun coi Lãubunnh Hạshrwcwul thầbpfan, cho dùdkcd hiệfplan tạshrwi Lãubunnh Hạshrwhzpni mặfplat trờdfqqi mọrrthc từuzpn phíyciza tâwmhqy khôrrthng chừuzpnng họrrthhjhzng khôrrthng chúopdct nghi ngờdfqqcdbkn thưdjlcdjlcng nóhzpni: “Tiểxxapu vưdjlcơrncnng phi quảndri nhiêdfqqn cóhzpndjlcdjlcdjlcng đynmcyrjpc đynmcácdbko!”

“Khụhzpn…….” Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat nhìzwyrn thấxqsny đynmcácdbkm thủdjlc hạshrwhzpn khuynh hưdjlcglcgng phảndrin bộyrjpi, ácdbknh mắrncnt đynmcndrio đynmcndrio qua bọrrthn họrrth, ho khan thậnrdzt mạshrwnh mộyrjpt tiếiuvkng, tay ácdbko bàcwulo vung lêdfqqn hưdjlcglcgng ácdbkm lao đynmci đynmcếiuvkn.

Mộyrjpt trậnrdzn gióhzpn lạshrwnh thổopdci qua, nhóhzpnm ácdbkm vệfpla nhấxqsnt thờdfqqi giậnrdzt mìzwyrnh, yêdfqqn lặfplang, tựmaqf giảndrim sựmaqf tồrtcfn tạshrwi củdjlca bảndrin thâwmhqn đynmcếiuvkn mứnrdzc thấxqsnp nhấxqsnt, gưdjlcơrncnng mặfplat xácdbkm xịjkdrt đynmci theo.


Áaepmm lao ởdjlc phíyciza dưdjlcglcgi Liệfplat vưdjlcơrncnng phủdjlc, bưdjlcglcgc mộyrjpt bưdjlcglcgc vàcwulo trong đynmcãubun cảndrim nhậnrdzn đynmcưdjlcrzcwc sựmaqfcdbkm ưdjlcglcgt vàcwul âwmhqm u lạshrwnh lẽbpfao, ởdjlc giữhgjla làcwul mộyrjpt bàcwuln hìzwyrnh thậnrdzt lớglcgn, cácdbkc dụhzpnng cụhzpncwulnh hìzwyrnh treo đynmcbpfay ởdjlc hai bêdfqqn tưdjlcdfqqng, đynmcdjlc chủdjlcng loạshrwi. Lúopdcc nàcwuly, đynmcácdbkm tửjoycpcod bịjkdr bắrncnt đynmcaylju bịjkdr đynmciểxxapm huyệfplat tra khảndrio treo giữhgjla khôrrthng trung.

ubunnh Hạshrw đynmcưdjlca mắrncnt nhìzwyrn chung quanh, cũhjhzng khôrrthng cóhzpn chúopdct bấxqsnt ngờdfqq, dùdkcdcwul thờdfqqi hiệfplan đynmcshrwi côrrthng nghệfpla cao thẩcdbkm vấxqsnn phạshrwm nhâwmhqn cũhjhzng khôrrthng trácdbknh khỏaelmi dùdkcdng thủdjlc đynmcoạshrwn tàcwuln nhẫxxapn, huốhsyqng chi đynmcâwmhqy làcwul thờdfqqi đynmcshrwi lạshrwc hậnrdzu vũhjhz khíyciz lạshrwnh.

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat làcwul Đxsosshrwi Tầbpfan Chiếiuvkn thầbpfan, cácdbki bốhsyqn chữhgjlcwuly đynmcshrwi diệfplan làcwul  sựmaqfrrthzwyrnh, khácdbkt mácdbku trong chiếiuvkn tranh, trêdfqqn chiếiuvkn trưdjlcdfqqng ngưdjlcơrncni lừuzpna ta gạshrwt, ngưdjlcơrncni chếiuvkt ta mấxqsnt mạshrwng, hắrncnn khôrrthng cóhzpn sai, vịjkdr tríyciz củdjlca hắrncnn quyếiuvkt đynmcjkdrnh hàcwulnh đynmcyrjpng, đynmchsyqi xửjoyc vớglcgi đynmcjkdrch nhâwmhqn thìzwyrdfqqn nhưdjlc thếiuvk, đynmcyrjpc ácdbkc, khôrrthng từuzpn thủdjlc đynmcoạshrwn, nếiuvku luôrrthn đynmcưdjlcdfqqng đynmcưdjlcdfqqng chíyciznh chíyciznh, khôrrthng phảndrii quácdbk mứnrdzc buồrtcfn cưdjlcdfqqi sao.

ubunnh Hạshrwdkcdng Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat nhìzwyrn vềaylj phíyciza tửjoycpcod, đynmcrtcfng thờdfqqi nhưdjlcglcgn màcwuly nóhzpni: “Thiếiuvku mộyrjpt ngưdjlcdfqqi!”

Áaepmm vệfpla nhấxqsnt thờdfqqi thu hồrtcfi thầbpfan sắrncnc hưdjlcng phấxqsnn, Chung Thưdjlcơrncnng phụhzpnng phịjkdru xấxqsnu hổopdchzpni: “Gia, hoa khôrrthi Vũhjhz Đxsosiệfplap kia, trêdfqqn đynmcưdjlcdfqqng giảndrii vềaylj đynmcãubun trốhsyqn thoácdbkt.”

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat trầbpfam giọrrthng nóhzpni: “Ngưdjlcơrncni trong tay cóhzpn mộyrjpt đynmcyrjpi thịjkdr vệfpla, nàcwulng ta lạshrwi bịjkdr đynmciểxxapm huyệfplat, trong tìzwyrnh huốhsyqng đynmcóhzpn, cóhzpn thểxxap chạshrwy thoácdbkt?”

“Hoa khôrrthi kia trưdjlcglcgc lúopdcc bịjkdr bắrncnt đynmcãubun nuốhsyqt đynmcyrjpc, trêdfqqn đynmcưdjlcdfqqng vềaylj phủdjlc đynmcyrjpc tốhsyq phácdbkt tácdbkc, sắrncnc mặfplat xanh tíycizm, cảndri ngưdjlcdfqqi run rẩcdbky, miệfplang sùdkcdi bọrrtht méuzpnp, thuộyrjpc hạshrw thấxqsny vậnrdzy giảndrii khai huyệfplat đynmcshrwo cho nàcwulng, khôrrthng ngờdfqqcwulng nhâwmhqn cơrncn hộyrjpi ra tay, liềaylju chếiuvkt đynmcácdbknh thuộyrjpc hạshrw mộyrjpt chưdjlcdjlcng, chạshrwy thoácdbkt………” Chung Thưdjlcơrncnng phịjkdrch mộyrjpt tiếiuvkng quỳdfcf gốhsyqi xuốhsyqng, cúopdci đynmcbpfau thỉpcodnh tộyrjpi nóhzpni: “Làcwul thuộyrjpc hạshrwrncn sẩcdbky!”

Hắrncnn rúopdct kiếiuvkm từuzpndfqqn hôrrthng ra, hàcwuln quang chợrzcwt lóhzpne, kềayljcwulo cổopdc, trong lúopdcc tìzwyrnh huốhsyqng ngàcwuln câwmhqn treo sợrzcwi tóhzpnc ấxqsny, thanh kiếiuvkm đynmcyrjpt nhiêdfqqn rơrncni xuốhsyqng đynmcxqsnt, từuzpn cổopdc Chung Thưdjlcơrncnng chảndriy ra mộyrjpt vếiuvkt mácdbku nhỏaelm.

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat khuôrrthn mặfplat âwmhqm trầbpfam, quácdbkt to: “Ngu xuẩcdbkn!”

ubunnh Hạshrw nhìzwyrn vẻrrth mặfplat Chung Thưdjlcơrncnng hiêdfqqn ngang lẫxxapm liệfplat, chếiuvkt khôrrthng sờdfqqn, cưdjlcdfqqi lạshrwnh hỏaelmi: “Khẳbhlvng khácdbki chịjkdru chếiuvkt, oanh liệfplat lắrncnm sao? Khôrrthng giữhgjl lạshrwi tíyciznh mạshrwng đynmcxxap lấxqsny côrrthng chuộyrjpc tộyrjpi, ngưdjlcrzcwc lạshrwi coi thưdjlcdfqqng sinh mạshrwng mìzwyrnh, thếiuvkcwulo, Vưdjlcơrncnng gia nhàcwul ngưdjlcơrncni đynmcàcwulo tạshrwo ra mộyrjpt thốhsyqng lĩpcodnh thịjkdr vệfpla dễdkcdcwulng nhưdjlc vậnrdzy sao? Nóhzpni chếiuvkt làcwul chếiuvkt!”

Chung Thưdjlcơrncnng run nhèopdc nhẹiyax, hồrtcfi lâwmhqu trầbpfam giọrrthng nóhzpni: “Vưdjlcơrncnng gia, thuộyrjpc hạshrw biếiuvkt sai!”

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat hừuzpn lạshrwnh: “Đxsosi xuốhsyqng lĩpcodnh tácdbkm mưdjlcơrncni quâwmhqn côrrthn, nhớglcg kỹquon, khôrrthng phảndrii phạshrwt ngưdjlcơrncni sơrncn sẩcdbky đynmcxxap tửjoycpcod chạshrwy mấxqsnt màcwulcwulzwyrcwulnh vi ngu xuẩcdbkn hôrrthm nay!”

“Thuộyrjpc hạshrwpcodnh mệfplanh!” Đxsosrzcwi Chung Thưdjlcơrncnng đynmci rồrtcfi, Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat ưdjlcng mâwmhqu nhíycizu lạshrwi, nhìzwyrn thiếiuvku niêdfqqn đynmcang ngồrtcfi xổopdcm ởdjlchzpnc tưdjlcdfqqng, hậnrdzn khôrrthng thểxxap giấxqsnu toàcwuln bộyrjp bảndrin thâwmhqn, trầbpfam giọrrthng quácdbkt: “Lạshrwi đynmcâwmhqy!”


Thiếiuvku niêdfqqn rụhzpnt rèopdc đynmci ra, nịjkdrnh nọrrtht cưdjlcdfqqi nóhzpni: “Nhịjkdr ca…”

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat nhíycizu màcwuly, ghéuzpnt bỏaelmhzpni: “Sao ngưdjlcơrncni lạshrwi ởdjlc đynmcâwmhqy?”

Thiếiuvku niêdfqqn cưdjlcdfqqi hìzwyrzwyr, cẩcdbkn thậnrdzn quan sácdbkt thầbpfan sắrncnc hắrncnn, còtnctn chưdjlca kịjkdrp nóhzpni, chỉpcod thấxqsny Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat khôrrthng kiêdfqqn nhẫxxapn quácdbkt lớglcgn: “Nhanh quay vềaylj Việfplat Vưdjlcơrncnng phủdjlc, trờdfqqi sácdbkng liềayljn cúopdct đynmci chiếiuvkn trưdjlcdfqqng Tâwmhqy cưdjlcơrncnng!”

Chiếiuvkn Bắrncnc Việfplat đynmcácdbkng thưdjlcơrncnng hềaylj hềaylj giậnrdzt nhẹiyax tay ácdbko Lãubunnh Hạshrw nhỏaelm giọrrthng nóhzpni: “Nhịjkdr tẩcdbku…”

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat trừuzpnng mắrncnt, hắrncnn nhấxqsnt thờdfqqi run rẩcdbky nhưdjlcng tay túopdcm ácdbko Lãubunnh Hạshrw chếiuvkt cũhjhzng khôrrthng buôrrthng, hắrncnn hiểxxapu đynmcưdjlcrzcwc rằlhtlng, nếiuvku cóhzpn ngưdjlcdfqqi cóhzpn thểxxap hỗvxjg trợrzcwwmhqy giờdfqq, ngoạshrwi trừuzpn Nhịjkdr tẩcdbku bưdjlcu hãubunn kia, tuyệfplat đynmchsyqi khôrrthng cóhzpn ngưdjlcdfqqi thứnrdz hai.

ubunnh Hạshrw nhìzwyrn vềaylj Chiếiuvkn Bắrncnc Việfplat tựmaqfa nhưdjlc con chóhzpn nhỏaelm kia, suy nghĩpcod hồrtcfi lâwmhqu, nóhzpni vớglcgi Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat: “Cho ta mưdjlcrzcwn dùdkcdng.”

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat màcwuly kiếiuvkm hơrncni nhíycizu, hắrncnn đynmcãubun đynmccdbkn đynmcưdjlcrzcwc ýuzpn nghĩpcod củdjlca nàcwulng, ngoàcwuli việfplac cóhzpn thểxxap dọrrtha ngưdjlcdfqqi trong thàcwulnh Trưdjlcdfqqng An nàcwuly quảndri thậnrdzt khôrrthng cóhzpn việfplac gìzwyrdkcdng đynmcếiuvkn hắrncnn. Tâwmhqy Cưdjlcơrncnng quâwmhqn doanh tuy nóhzpni chiếiuvkn sựmaqf đynmcãubun ngưdjlcng nhưdjlcng dùdkcd sao dờdfqqi xa kinh thàcwulnh cũhjhzng khôrrthng an toàcwuln, giao cho Lãubunnh Hạshrwhjhzng tốhsyqt, dùdkcd sao ởdjlc trong tay mẫxxapu sưdjlc tửjoyc, tiểxxapu tửjoyccwuly cũhjhzng khôrrthng làcwulm gìzwyr đynmcưdjlcrzcwc.

Hắrncnn liếiuvkc Chiếiuvkn Bắrncnc Việfplat mộyrjpt cácdbki gậnrdzt đynmcbpfau nóhzpni: “Cóhzpn thểxxap

Hai ngưdjlcdfqqi nhanh chóhzpnng hoàcwuln thanh mua bácdbkn dâwmhqn cưdjlc, đynmcácdbkng thưdjlcơrncnng làcwulcdbki dâwmhqn cưdjlc bịjkdrcdbkn kia hoàcwuln toàcwuln khôrrthng biếiuvkt sau nàcwuly sẽbpfa gặfplap phảndrii nạshrwn gìzwyr.

Chiếiuvkn Bắrncnc Việfplat nhấxqsnt thờdfqqi hoan hôrrth mộyrjpt tiếiuvkng rung trờdfqqi: “Nhịjkdr tẩcdbku, từuzpn nay vềaylj sau, ta nghe nhịjkdr tẩcdbku, sai đynmcâwmhqu đynmcácdbknh đynmcóhzpn, ngưdjlcơrncni bảndrio ta đynmci hưdjlcglcgng đynmcôrrthng ta sẽbpfa khôrrthng đynmci vềaylj phíyciza tâwmhqy, bảndrio ta đynmcácdbknh chóhzpn ta sẽbpfa khôrrthng đynmcuổopdci gàcwul!”

wmhqm Thanh ởdjlc phíyciza sau néuzpnm cho hắrncnn mộyrjpt ácdbknh mắrncnt thưdjlcơrncnng hạshrwi, đynmcơrncnn thuầbpfan, rấxqsnt đynmcơrncnn thuầbpfan a! Bịjkdr ngưdjlcdfqqi đynmcem bácdbkn còtnctn hiếiuvkn kếiuvk sao?

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat nhìzwyrn vềaylj mộyrjpt tửjoycpcod duy nhấxqsnt khôrrthng bịjkdr treo – Mịjkdrdjlcơrncnng, hỏaelmi: “Chíyciznh làcwulcwulng?”

opdcc nàcwuly, Mịjkdrdjlcơrncnng hai tay hai châwmhqn đynmcaylju bịjkdrycizch, bịjkdr tróhzpni ởdjlc mộyrjpt bêdfqqn vácdbkch tưdjlcdfqqng, quầbpfan ácdbko vẫxxapn hoàcwuln hảndrio, búopdci tóhzpnc cóhzpnrncni hỗvxjgn đynmcyrjpn, sắrncnc mặfplat tácdbki nhợrzcwt, khôrrthng phảndrii bộyrjp dạshrwng củdjlca kẻrrth chịjkdru hìzwyrnh.

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat khiêdfqqu mi, ngạshrwc nhiêdfqqn hỏaelmi: “Khôrrthng dùdkcdng hìzwyrnh?”

wmhqm Thanh nhấxqsnt thờdfqqi hai mắrncnt tỏaelma sácdbkng, hưdjlcng phấxqsnn trảndri lờdfqqi; “Vưdjlcơrncnng gia, đynmcâwmhqy đynmcaylju làcwul biệfplan phácdbkp củdjlca côrrthdjlcơrncnng nhàcwul ta.”

“Côrrthdjlcơrncnng nhàcwul ta” nghe thậnrdzt sựmaqf đynmcácdbkng giậnrdzn, Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat đynmcen mặfplat, hung hăynmcng trừuzpnng mắrncnt liếiuvkc hắrncnn, ngưdjlcrzcwc lạshrwi hỏaelmi Cuồrtcfng Phong: “Chiêdfqqu gìzwyr?”

wmhqm Thanh tâwmhqm tìzwyrnh hưdjlcng phấxqsnn bịjkdr dộyrjpi mộyrjpt gácdbko nưdjlcglcgc lạshrwnh, khóhzpnc khôrrthng ra nưdjlcglcgc mắrncnt, yêdfqqn lặfplang trốhsyqn ởdjlchzpnc tưdjlcdfqqng đynmci.

Cuồrtcfng Phong sắrncnc mặfplat nghiêdfqqm túopdcc, trảndri lờdfqqi: “Gia, Âcwulm Hưdjlcơrncnng lâwmhqu ởdjlc Trưdjlcdfqqng An ẩcdbkn núopdcp nhiềaylju năynmcm, âwmhqm thầbpfam liêdfqqn lạshrwc vớglcgi quan viêdfqqn trong triềaylju, đynmcãubunhzpn ba ngưdjlcdfqqi bíyciz mậnrdzt tiếiuvkp xúopdcc vớglcgi Đxsosôrrthng Sởdjlc, Binh Bộyrjp Thịjkdr Lang Mãubun Trúopdc Anh, Ngựmaqf y Tịjkdrch Trọrrthng, Ngựmaqfwmhqm quâwmhqn Đxsosôrrth Úcwuly Bàcwulng Síyciznh, ngoàcwuli ra, lầbpfan nàcwuly bácdbkn đynmcxqsnu giácdbk hoa khôrrthi làcwul đynmcxxap quan viêdfqqn tàcwuli tửjoyc tụhzpn tậnrdzp ởdjlc Âcwulm Hưdjlcơrncnng lâwmhqu, muốhsyqn chớglcgp thờdfqqi cơrncn mộyrjpt lưdjlcglcgi bắrncnt hếiuvkt! Chẳbhlvng qua khôrrthng nghĩpcod tớglcgi Vưdjlcơrncnng gia sớglcgm thấxqsny rõeore, lệfplanh thuộyrjpc hạshrw mai phụhzpnc xung quanh mớglcgi thấxqsnt bạshrwi trong gang tấxqsnc………”

Chiếiuvkn Bắrncnc Liệfplat giơrncn tay cắrncnt đynmcnrdzt lờdfqqi nóhzpni củdjlca Cuồrtcfng Phong, nhíycizu màcwuly nóhzpni: “Khôrrthng đynmcúopdcng!”

ubunnh Hạshrw vốhsyqn mộyrjpt mựmaqfc yêdfqqn lặfplang đynmcyrjpt nhiêdfqqn cong miệfplang, bưdjlcglcgc chậnrdzm thong thảndri đynmcếiuvkn phíyciza trưdjlcglcgc Mịjkdrdjlcơrncnng, nhìzwyrn mắrncnt nàcwulng, đynmcôrrthi môrrthi đynmcaelm thắrncnm khẽbpfa mởdjlc, từuzpnng chữhgjl từuzpnng chữhgjl lạshrwnh nhưdjlcynmcng phun ra: “Lờdfqqi ngưdjlcơrncni nóhzpni, mộyrjpt chữhgjl ta cũhjhzng khôrrthng tin!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.