Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 712 :

    trước sau   
“Nóhdmti k chênhvz e, e k tin, hay làhbrm mua nưxpabeterc hoa cho e, mua loạzcuwi đrfhhóhdmt---”

Mộmgfb Nguyệsisjt Sâtdkhm tay chỉzveh ra, hưxpabeterng vềuxwa bảrsyfng quảrsyfng cágtjlo to đrfhhùuewgng ởmadu đrfhhgqxxi diệsisjn.

xpabeterc hoa mớeteri nhấzdkgt củzznna Nars, thâtdkhn làhbrmhbrmtixlgtjli ngựwhguc tấzdkgn côtixlng môtixlng phòmobpng thủzznn, màhbrmxpabeterc hoa tênhvzn làhbrm Gasm.

nhvzn khiếpuzln ngta trívxmkxpabmadung tưxpabgjorng bay xa.

Hạzcuwypldng Khuynh lậlrhyp tứlscgc đrfhhwhgu mặipqit: “K biếpuzlt xấzdkgu hổuoox.”

Tứlscgc chếpuzlt côtixl r!


ttpehbrmng đrfhhang trênhvzu côtixl!

xpabu manh thốgqxxi!

Mặipqit Mộmgfb Nguyệsisjt Sâtdkhm vôtixl tộmgfbi, nhàhbrmn nhãkpzd đrfhhếpuzln gầwbskn côtixl, cong lưxpabng đrfhhágtjlnh giágtjl biểmaduu cảrsyfm củzznna côtixl: “Cho e quàhbrmhbrm thôtixli, tốgqxxn tiềuxwan làhbrmtixli, s thàhbrmnh tôtixli k biếpuzlt xấzdkgu hổuoox r?”

nhvzn nàhbrmy khóhdmt xửeter thếpuzlhbrmo, 2 năypldm trc Hạzcuwypldng Khuynh đrfhhãkpzd thấzdkgy qa, côtixl nếpuzlu tiếpuzlp tụccyic nóhdmti thìyhoa chỉzvehhbrmng nóhdmti càhbrmng k rõttpe, dứlscgt khoágtjlt quay lưxpabng đrfhhi.

hbrm Mộmgfb Nguyệsisjt Sâtdkhm k tha: “Gasm, tôtixli cho e, e k cầwbskn?”

Cầwbskn cágtjli đrfhhwbsku anh!

Hạzcuwypldng Khuynh lầwbskn nữmobpa đrfhhwhgu mặipqit.

“Tôtixli chưxpaba cho e, e đrfhhãkpzd đrfhhwhgu mặipqit r?” Mộmgfb Nguyệsisjt Sâtdkhm k chússxbt khágtjlch khívxmk ôtixlm vai côtixl, bắzywpt côtixl nhìyhoan mìyhoanh trong gưxpabơvtbong phảrsyfn chiếpuzlu củzznna ks.

Mặipqit nóhdmtng lênhvzn, đrfhhwhgu nhưxpab say rưxpabgjoru.

Quảrsyf thậlrhyt k dágtjlm nhìyhoan thẳslwpng.

“Nhưxpab 2 năypldm trc v, lússxbc đrfhhóhdmt biểmaduu cảrsyfm củzznna e cũtzirng nhưxpab v.” Anh đrfhhưxpaba tay, tay ấzdkgm nóhdmtng chạzcuwm nhẹlxsm mi mắzywpt côtixl:”Mắzywpt vẫkejdn ságtjlng lấzdkgp lágtjlnh, nhưxpabng mặipqit nhưxpabtdkhy h v, nóhdmtng nhưxpab đrfhhc nấzdkgu chívxmkn, còmobpn cóhdmttixlng mi---”

Anh mởmadu 5 ngóhdmtn, tay nhẹlxsm chạzcuwm vàhbrmo lôtixlng mi run rẩbobny củzznna côtixl, hàhbrmi lòmobpng cảrsyfm nhậlrhyn đrfhhmgfb rung củzznna nóhdmt, sau đrfhhóhdmt cong miệsisjng: “Cũtzirng run rẩbobny nhưxpab v. Cảrsyfm giágtjlc đrfhhóhdmt, chỉzvehhdmt anh cho e đrfhhc, đrfhhússxbng k?”

Hạzcuwypldng Khuynh cóhdmt chússxbt ngâtdkhy ng.


Nhữmobpng chi tiếpuzlt đrfhhóhdmt, đrfhhếpuzln bảrsyfn thâtdkhn cũtzirng k biếpuzlt.

Anh lạzcuwi nhớeter đrfhhếpuzln 2 năypldm.

Tạzcuwi s?

tixl k dágtjlm nghĩtixltdkhu, vìyhoa k muốgqxxn trầwbskm luâtdkhn nữmobpa.

vxmkt sâtdkhu 1 hơvtboi, côtixl cốgqxx gắzywpng ágtjlp chếpuzl khuôtixln mặipqit đrfhhwhgunhvzn củzznna mìyhoanh, sau đrfhhóhdmt k chússxbt dấzdkgu vếpuzlt đrfhhmgfbng đrfhhwbsku gốgqxxi, thoágtjlt khỏwhgui ma trảrsyfo củzznna anh: “Chỉzveh a cho tôtixli? Mộmgfb tiênhvzn sinh quágtjl coi trọluwkng bảrsyfn thâtdkhn r.”

Chívxmknh làhbrmyhoa nhìyhoan k quênhvzn bộmgfb dạzcuwng duy ngãkpzd đrfhhmgfbc tôtixln, kiênhvzu ngạzcuwo trong thếpuzl giớeteri củzznna mìyhoanh củzznna anh, Hạzcuwypldng Khuynh lạzcuwnh lùuewgng mởmadu miệsisjng.

Mộmgfb Nguyệsisjt Sâtdkhm tay dừvtbong ởmadu khôtixlng trung, mắzywpt dàhbrmi khẽsorkvxmkp: “E cóhdmt ýgjoryhoa?”

“S a biếpuzlt 2 năypldm nay, tôtixli k cóhdmt 1 ng nàhbrmo? Tốgqxxi tôtixli cũtzirng côtixl dộmgfbc, tựwhgu nhiênhvzn cũtzirng cóhdmt ng cưxpabameyng đrfhhzcuwi hơvtbon anh.”

“Mấzdkgy chữmobp sau làhbrm trc đrfhhâtdkhy lússxbc coi quảrsyfng cágtjlo côtixl họluwkc đrfhhc.”

NHưxpabng bâtdkhy h dùuewgng, vừvtboa đrfhhússxbng.

K ngoàhbrmi dựwhgu đrfhhgtjln.

Mộmgfb Nguyệsisjt Sâtdkhm lậlrhyp tứlscgc xụccyi mặipqit, mắzywpt nhưxpab vuốgqxxt chim ưxpabng quan ságtjlt ng côtixl, chússxbt nữmobpa cóhdmt thểmaduhbrmo côtixl bịnkyz thưxpabơvtbong.

“Cho nênhvzn tấzdkgt cảrsyf fai nhìyhoan vềuxwa phívxmka trc, tôtixli cũtzirng quênhvzn nhữmobpng gìyhoa vừvtboa nãkpzdy a nóhdmti r, a còmobpn nhớeter, cóhdmt ýgjor nghĩtixla gìyhoa?” Hạzcuwypldng Khuynh quay đrfhhwbsku, cóhdmt thểmadu lờamey đrfhhi ágtjlnh mắzywpt ăypldn thịnkyzt ng củzznna côtixl, tựwhgu quan tâtdkhm mìyhoanh đrfhhi vàhbrmo ks: “K nhìyhoan k biếpuzlt, đrfhhếpuzln nhiềuxwau nơvtboi trênhvzn đrfhhzdkgt nưxpabeterc, mớeteri biếpuzlt soágtjli ca nhiềuxwau nhưxpab v, tôtixli trc đrfhhâtdkhy đrfhhússxbng làhbrm ếpuzlch ngồnhvzi đrfhhágtjly giếpuzlng, mắzywpt k đrfhhzznn tầwbskm nhìyhoan, k hiểmaduu đrfhhc thếpuzl giớeteri bênhvzn ngoàhbrmi đrfhhipqic sắzywpc cỡbbhfhbrmo.”

hdmti xong côtixl thởmaduhbrmi, giảrsyf bộmgfb k chússxbt quan tâtdkhm nhìyhoan anh: “Tốgqxxi nay cóhdmt muốgqxxn cùuewgng tôtixli đrfhhếpuzln chỗsjlx quảrsyfn lýgjor Thágtjli k?”

“Tôtixli nghĩtixl, cóhdmt thểmadutixli nhớeter nhầwbskm r.” Mộmgfb Nguyệsisjt Sâtdkhm k đrfhhwbsku k đrfhhtixli nóhdmti 1 câtdkhu.

Hạzcuwypldng Khuynh nghe k hiểmaduu: “A?”

“Lússxbc Gasm, cóhdmt phảrsyfn ứlscgng đrfhhóhdmt, k fai e, làhbrm ng phụccyi nữmobp khágtjlc.” Anh lạzcuwnh lùuewgng nóhdmti 1 câtdkhu: “Xin lỗsjlxi, làhbrmtixli nhầwbskm, ságtjlng mai e tựwhgu bắzywpt xe đrfhhếpuzln nhàhbrm quảrsyfn lýgjor Thágtjli đrfhhi, 8h, nhớeter đrfhhússxbng h.”

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.