Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 712 :

    trước sau   
“Nóepgei k chênpte e, e k tin, hay làgxcj mua nưigfffadmc hoa cho e, mua loạnptei đecuaóepge---”

Mộycna Nguyệnczit Sâycnam tay chỉaloy ra, hưigfffadmng vềiyzk bảnkiong quảnkiong cágqpzo to đecuaùxhbgng ởapsb đecuakjpdi diệnczin.

igfffadmc hoa mớfadmi nhấieelt củnbqra Nars, thâycnan làgxcjgxcjomfpgqpzi ngựcbnsc tấieeln côomfpng môomfpng phòdlsang thủnbqr, màgxcjigfffadmc hoa tênpten làgxcj Gasm.

npten khiếnpten ngta tríepgeigffapsbng tưigffnlgsng bay xa.

Hạnptecbnsng Khuynh lậecuap tứgthmc đecuaifut mặzpqft: “K biếnptet xấieelu hổaafn.”

Tứgthmc chếnptet côomfp r!


gthmgxcjng đecuaang trênpteu côomfp!

igffu manh thốkjpdi!

Mặzpqft Mộycna Nguyệnczit Sâycnam vôomfp tộycnai, nhàgxcjn nhãkjpd đecuaếnpten gầfadmn côomfp, cong lưigffng đecuaágqpznh giágqpz biểwpigu cảnkiom củnbqra côomfp: “Cho e quàgxcjgxcj thôomfpi, tốkjpdn tiềiyzkn làgxcjomfpi, s thàgxcjnh tôomfpi k biếnptet xấieelu hổaafn r?”

npten nàgxcjy khóepge xửsczd thếnptegxcjo, 2 năcbnsm trc Hạnptecbnsng Khuynh đecuaãkjpd thấieely qa, côomfp nếnpteu tiếnptep tụuvpxc nóepgei thìfadm chỉaloygxcjng nóepgei càgxcjng k rõgthm, dứgthmt khoágqpzt quay lưigffng đecuai.

gxcj Mộycna Nguyệnczit Sâycnam k tha: “Gasm, tôomfpi cho e, e k cầfadmn?”

Cầfadmn cágqpzi đecuafadmu anh!

Hạnptecbnsng Khuynh lầfadmn nữxqdta đecuaifut mặzpqft.

“Tôomfpi chưigffa cho e, e đecuaãkjpd đecuaifut mặzpqft r?” Mộycna Nguyệnczit Sâycnam k chúoscht khágqpzch khíepge ôomfpm vai côomfp, bắohnnt côomfp nhìfadmn mìfadmnh trong gưigffơktbwng phảnkion chiếnpteu củnbqra ks.

Mặzpqft nóepgeng lênpten, đecuaifut nhưigff say rưigffnlgsu.

Quảnkio thậecuat k dágqpzm nhìfadmn thẳkjpdng.

“Nhưigff 2 năcbnsm trc v, lúoschc đecuaóepge biểwpigu cảnkiom củnbqra e cũetusng nhưigff v.” Anh đecuaưigffa tay, tay ấieelm nóepgeng chạnptem nhẹuuxj mi mắohnnt côomfp:”Mắohnnt vẫcbnsn ságqpzng lấieelp lágqpznh, nhưigffng mặzpqft nhưigffycnay h v, nóepgeng nhưigff đecuac nấieelu chíepgen, còdlsan cóepgeomfpng mi---”

Anh mởapsb 5 ngóepgen, tay nhẹuuxj chạnptem vàgxcjo lôomfpng mi run rẩooriy củnbqra côomfp, hàgxcji lòdlsang cảnkiom nhậecuan đecuaycna rung củnbqra nóepge, sau đecuaóepge cong miệnczing: “Cũetusng run rẩooriy nhưigff v. Cảnkiom giágqpzc đecuaóepge, chỉaloyepge anh cho e đecuac, đecuaúoschng k?”

Hạnptecbnsng Khuynh cóepge chúoscht ngâycnay ng.


Nhữxqdtng chi tiếnptet đecuaóepge, đecuaếnpten bảnkion thâycnan cũetusng k biếnptet.

Anh lạnptei nhớfadm đecuaếnpten 2 năcbnsm.

Tạnptei s?

omfp k dágqpzm nghĩycnaycnau, vìfadm k muốkjpdn trầfadmm luâycnan nữxqdta.

epget sâycnau 1 hơktbwi, côomfp cốkjpd gắohnnng ágqpzp chếnpte khuôomfpn mặzpqft đecuaifutnpten củnbqra mìfadmnh, sau đecuaóepge k chúoscht dấieelu vếnptet đecuaycnang đecuafadmu gốkjpdi, thoágqpzt khỏifuti ma trảnkioo củnbqra anh: “Chỉaloy a cho tôomfpi? Mộycna tiênpten sinh quágqpz coi trọrdlmng bảnkion thâycnan r.”

Chíepgenh làgxcjfadm nhìfadmn k quênpten bộycna dạnpteng duy ngãkjpd đecuaycnac tôomfpn, kiênpteu ngạnpteo trong thếnpte giớfadmi củnbqra mìfadmnh củnbqra anh, Hạnptecbnsng Khuynh lạnptenh lùxhbgng mởapsb miệnczing.

Mộycna Nguyệnczit Sâycnam tay dừodfhng ởapsb khôomfpng trung, mắohnnt dàgxcji khẽgvyfepgep: “E cóepge ýaloyfadm?”

“S a biếnptet 2 năcbnsm nay, tôomfpi k cóepge 1 ng nàgxcjo? Tốkjpdi tôomfpi cũetusng côomfp dộycnac, tựcbns nhiênpten cũetusng cóepge ng cưigffkjthng đecuanptei hơktbwn anh.”

“Mấieely chữxqdt sau làgxcj trc đecuaâycnay lúoschc coi quảnkiong cágqpzo côomfp họrdlmc đecuac.”

NHưigffng bâycnay h dùxhbgng, vừodfha đecuaúoschng.

K ngoàgxcji dựcbns đecuagqpzn.

Mộycna Nguyệnczit Sâycnam lậecuap tứgthmc xụuvpx mặzpqft, mắohnnt nhưigff vuốkjpdt chim ưigffng quan ságqpzt ng côomfp, chúoscht nữxqdta cóepge thểwpiggxcjo côomfp bịvsxv thưigffơktbwng.

“Cho nênpten tấieelt cảnkio fai nhìfadmn vềiyzk phíepgea trc, tôomfpi cũetusng quênpten nhữxqdtng gìfadm vừodfha nãkjpdy a nóepgei r, a còdlsan nhớfadm, cóepge ýaloy nghĩycnaa gìfadm?” Hạnptecbnsng Khuynh quay đecuafadmu, cóepge thểwpig lờkjth đecuai ágqpznh mắohnnt ăcbnsn thịvsxvt ng củnbqra côomfp, tựcbns quan tâycnam mìfadmnh đecuai vàgxcjo ks: “K nhìfadmn k biếnptet, đecuaếnpten nhiềiyzku nơktbwi trênpten đecuaieelt nưigfffadmc, mớfadmi biếnptet soágqpzi ca nhiềiyzku nhưigff v, tôomfpi trc đecuaâycnay đecuaúoschng làgxcj ếnptech ngồkszdi đecuaágqpzy giếnpteng, mắohnnt k đecuanbqr tầfadmm nhìfadmn, k hiểwpigu đecuac thếnpte giớfadmi bênpten ngoàgxcji đecuazpqfc sắohnnc cỡlzphgxcjo.”

epgei xong côomfp thởapsbgxcji, giảnkio bộycna k chúoscht quan tâycnam nhìfadmn anh: “Tốkjpdi nay cóepge muốkjpdn cùxhbgng tôomfpi đecuaếnpten chỗigff quảnkion lýaloy Thágqpzi k?”

“Tôomfpi nghĩycna, cóepge thểwpigomfpi nhớfadm nhầfadmm r.” Mộycna Nguyệnczit Sâycnam k đecuafadmu k đecuaomfpi nóepgei 1 câycnau.

Hạnptecbnsng Khuynh nghe k hiểwpigu: “A?”

“Lúoschc Gasm, cóepge phảnkion ứgthmng đecuaóepge, k fai e, làgxcj ng phụuvpx nữxqdt khágqpzc.” Anh lạnptenh lùxhbgng nóepgei 1 câycnau: “Xin lỗigffi, làgxcjomfpi nhầfadmm, ságqpzng mai e tựcbns bắohnnt xe đecuaếnpten nhàgxcj quảnkion lýaloy Thágqpzi đecuai, 8h, nhớfadm đecuaúoschng h.”

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.