Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 597 :

    trước sau   
Sau đmnteóbzip, côprvb thàxtyunh côprvbng khiếfhytn Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm nhítccou màxtyuy.

Nhưkeuwng, tay anh vẫkeuwn trênkoen ng côprvb, k dờycesi đmntei nửxdsma bưkeuwsjjoc.

Hạsswhxfjmng Khuynh hítccot sâdynwu: “Đyusjóbzipxtyu chỉiawi ng đmnteóbziptccot vàxtyuo lưkeuwozmdng lớsjjon nưkeuwsjjoc vàxtyu phổggrai phồxqknng lênkoen, sau khi nưkeuwsjjoc ngậkpggp tràxtyun trong phổggrai, khi sờycesxtyuo láprwc phổggrai sẽbqgq nhưkeuwbzipc mai v rấlchat mềdmkwm mạsswhi, k cóbzip chúhdmst cảzljxm giáprwcc cóbzip thịlbvut nàxtyuo, anh thửxdsm nghĩfiym nếfhytu thấlchay thi thểtsev đmnteóbzip, cảzljxm giáprwcc cóbzip fai v k?”

Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm “”

Lậkpggp tứmkclc pháprwc tan sựixrd áprwci muộiujui, anh cũjwpmng k tiếfhytp tụlzocc mậkpggp mờyces nữscmxa.

Tay, rúhdmst vềdmkw.


Hạsswhxfjmng Khuynh nhâdynwn cơdtpt hộiujui nhanh chóbzipng trốsrnpn xa, nhưkeuwxtyu tráprwcnh bệlbvunh dịlbvuch v, k thểtsev lạsswhi gầmhiun.

“A hỏvngpi vụlzoc áprwcn, hỏvngpi đmntei” Côprvbbzipi chítcconh sựixrd: “Hỏvngpi xong liềdmkwn đmntei, mai tôprvbi còtyxrn xuấlchat pháprwct đmntei tp kếfhytnkoen.”

Ngữscmx khítccoprvbkeuwnh thảzljxn, nhưkeuw rờycesi đmntei làxtyu chuyệlbvun bìkeuwnh thưkeuwycesng.

xtyu sau khi rờycesi đmntei, chừscmxng nàxtyuo gặfdhdp lạsswhi, côprvb nhưkeuwjwpmng k hềdmkw mong đmnteozmdi!

Sắfpbyc mặfdhdt Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm căxfjmng cứmkclng: “K cầmhiun hỏvngpi, tôprvbi muốsrnpn biếfhytt, cảzljxnh sáprwct đmnteãyhbdbzipi tôprvbi r.”

“V a còtyxrn đmnteếfhytn?” Hạsswhxfjmng Khuynh cóbzip chúhdmst phiềdmkwn r.

“Kháprwcch sạsswhn củiujua e s? Tạsswhi s t k thểtsev đmnteếfhytn?”

“Phòtyxrng củiujua tôprvbi! Phiềdmkwn ra ngoàxtyui!”

Trong nhấlchat thờycesi, khôprvbng khítccoxfjmng thẳycesng, mùmuwyi khóbzipi thuốsrnpc nồxqknng đmntekpggm.

Mi tâdynwm củiujua Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm càxtyung trầmhium lạsswhnh hơdtptn: “Cóbzip chỗnkoeprvbi k hiểtsevu, cảzljxnh sáprwct cũjwpmng k thểtsev giảzljxi thítccoch, cho nênkoen, chỉiawibzip thểtsev hỏvngpi ng giảzljxi phẫkeuwu, cóbzipkeuw k đmnteúhdmsng s?”

Hạsswhxfjmng Khuynh bĩfiymu môprvbi.

prvb hi vọtccong Quýhthw Tu lậkpggp tứmkclc đmnteếfhytn, thay bảzljxn thâdynwn giảzljxi quyếfhytt “phiềdmkwn phứmkclc” trc mắfpbyt.

Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm thấlchay côprvb k nóbzipi, đmntei lênkoen, kéfymco tay côprvb đmntei ra ngoàxtyui.


“Êxqkn, anh kéfymco tôprvbi đmntei đmnteâdynwu?”

“Đyusjếfhytn hiệlbvun trưkeuwycesng, coi lầmhiun nữscmxa!”

“K cầmhiun? A buôprvbng tay!”

“Cóbzip cầmhiun k, tôprvbi nóbzipi mớsjjoi títcconh!” Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm kéfymco côprvb đmnteếfhytn thang máprwcy, nhấlchan đmntei xuốsrnpng.

“Êxqkn, Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm!” Côprvb liềdmkwu mạsswhng muốsrnpn thoáprwct ra.

“Côprvb biếfhytt côprvb rấlchat ồxqknn k?” A đmnteiujut nhiênkoen nóbzipi, nhưkeuwxtyu dựixrdprwco củiujua sựixrd tứmkclc giậkpggn.

“Lq đmnteếfhytn a? Tôprvbi fai vềdmkw! Ádqaao khoáprwcc tôprvbi còtyxrn chưkeuwa mặfdhdc, a muốsrnpn lạsswhnh chếfhytt tôprvbi s?”

prvb k kháprwcch khi la lạsswhi.

Nhưkeuwng giâdynwy s, áprwco khoáprwcc mang theo nhiệlbvut đmnteiujudtpt thểtsev anh đmnteưkeuwa qa, rơdtpti lênkoen vai côprvb---

Trong gưkeuwơdtptng củiujua thang máprwcy, côprvb nhìkeuwn cơdtpt thểtsev gầmhiuy gòtyxr củiujua mìkeuwnh trong gưkeuwơdtptng, chôprvbn trong áprwco khoáprwcc củiujua anh, nhưkeuwbzip thểtsev chặfdhdn hếfhytt mọtccoi mưkeuwa gióbzipnkoen ngoàxtyui.

Cảzljxm giáprwcc nàxtyuy

Xa cáprwcch đmnteãyhbddynwu, nhưkeuwng lầmhiun nữscmxa gặfdhdp lạsswhi, cảzljxm giáprwcc vẫkeuwn quen thuộiujuc nhưkeuwjwpm.

Khiếfhytn ng kháprwcc đmnteau lòtyxrng, sựixrd quen thuộiujuc k thểtsev copy đmntec.

prvbfymco áprwco đmnteóbzip, vẫkeuwn muốsrnpn quay vềdmkw.

Mộiuju Nguyệlbvut Sâdynwm lạsswhi nhanh mắfpbyt nhìkeuwn qa: “E dáprwcm cởyllhi, hay làxtyuprwcm nóbzipi nhiềdmkwu nữscmxa”

“V thìkeuw s?” Côprvb k phụlzocc!

“E biếfhytt cáprwcch tốsrnpt nhấlchat trịlbvu nữscmx nhâdynwn nóbzipi nhiềdmkwu làxtyukeuw k?”

“Làxtyukeuw?” Côprvb k biếfhytt!

K fai làxtyu hạsswh đmnteiujuc chứmkcl?

“Hôprvbn côprvblchay! Hôprvbn đmnteếfhytn k còtyxrn sứmkclc nóbzipi thìkeuw thôprvbi!” Anh báprwc đmntesswho nóbzipi, âdynwm trầmhium nhìkeuwn côprvb.

Đyusjôprvbi mắfpbyt đmnteen sâdynwu thẳycesm, nhưkeuwxtyubzip 1 cáprwci bẫkeuwy, đmnteang k ngừscmxng kéfymco côprvb xuốsrnpng, chìkeuwm vàxtyuo trong đmnteóbzip.

Sau đmnteóbzip, cưkeuwsjjop đmntei linh hồxqknn côprvb, đmnteưkeuwa côprvb đmnteếfhytn nơdtpti xa xôprvbi màxtyuprvb k biếfhytt.

Hạsswhxfjmng Khuynh mạsswhnh mẽbqgq thu áprwcnh nhìkeuwn, éfymcp bảzljxn thâdynwn đmntescmxng nhìkeuwn anh, sau đmnteóbzip, tạsswhm thờycesi ấlchan núhdmst “im lặfdhdng” cho bảzljxn thâdynwn.

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.