Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 589 :

    trước sau   
Tiêiyiru Nhâeoldn chíwkbdnh làfvfxiivcnh váiivcc sựltql thấtdhlt vọwkbdng củboufa anh, đcaddếmeucn trc mặpmcrt anh: “Cáiivci đcaddóqkqo, e vốfikpn thậbuywt sựltqlbnun chỗtrnl kháiivcc, ai ngờdmoy mệsejlt quáiivc, trêiyirn xe ngủbouf 1 giấtdhlc, e đcaddiivcn thếmeucfvfxo, vừostma mởbnun mắbouft, liềviijn ởbnun trc cửeugta kháiivcch sạbnunn. Sau đcaddóqkqoijlrqkqoi vớziuai e, cùzackng côijlrtdhly đcaddi gặpmcrp nhàfvfxfvfxi trợbouf, bâeoldy h e làfvfxwkbdnh củboufa côijlrtdhly, tựltql nhiêiyirn k thểboufzacky ýtdhlvfjwnh đcaddc đcaddúraucng k.”

Quýtdhl Tu nhìvfjwn côijlr, k nóqkqoi.

Hạbnunqspmng Khuynh ởbnuniyirn âeoldm thầeugtm đcaddbouf dấtdhlu x vớziuai Tiêiyiru Nhâeoldn, lắboufc đcaddeugtu, kêiyiru côijlr đcaddostmng nóqkqoi nữkmfza.

Quýtdhl Tu nếmeucu đcaddãuqwlqkqo thểbouf biếmeuct côijlr đcaddếmeucn đcaddâeoldy, chắboufc chắboufn đcaddãuqwl biếmeuct sựltql thậbuywt, côijlrkmfzn tìvfjwm cớziua, v đcaddóqkqo sẽvykifvfxqkqoi dốfikpi.

ijlr rấtdhlt rõcjijqkqoi dốfikpi cóqkqo lựltqlc sáiivct thưmzagơcasmng lớziuan thếmeucfvfxo đcaddfikpi vớziuai tìvfjwnh cảwhnnm.

Tiêiyiru Nhâeoldn thấtdhly Hạbnunqspmng Khuynh ra hiệsejlu, tim tuy hiểboufu mấtdhly lầeugtn,nhưmzagng lờdmoyi vẫswvrn nóqkqoi ra.


Cắboufn môijlri, côijlr đcaddưmzaga tay ra vớziuai a, kétuimo tay a, nũhpdqng nịktjju: “Tu Tu, anh đcaddostmng giậbuywn màfvfx, ngta lầeugtn sau k dáiivcm lừostma anh nữkmfza!”

Quýtdhl Tu lạbnunnh lùzackng rúrauct tay ra: “Từostm tuầeugtn sau, tôijlri sẽvyki k vềviij nữkmfza, e căqspmn bảwhnnn k ngaon ngoãuqwln họwkbdc, căqspmn bảwhnnn k cầeugtn tưmzagơcasmng lai, đcaddếmeucn bảwhnnn thâeoldn cũhpdqng cóqkqo thểbouf buôijlrng bỏfikp, tôijlri cầeugtn gìvfjw tốfikpn tâeoldm tưmzag.”

qkqoi xong, quay ng rờdmoyi đcaddi.

Đtrnli rấtdhlt dứdjivt khoáiivct.

Tim Tiêiyiru Nhâeoldn đcaddau đcaddếmeucn k hôijlr hấtdhlp đcaddc, côijlrmzagziuac lớziuan theo anh, theo sau lưmzagng anh.

Cứdjiv v đcaddếmeucn bêiyirn ngoàfvfxi, vàfvfxo thang máiivcy, ra cửeugta kháiivcch sạbnunn, mặpmcrc vai trầeugtn trong gióqkqo, ôijlrm tay anh: “Tu Tu, e sai r, e sai r, sau nàfvfxy k lừostma anh nữkmfza, cho e 1 cơcasm hộyrkzi nữkmfza đcaddi!”

Quýtdhl Tu cúrauci đcaddeugtu nhìvfjwn côijlr: “K làfvfxm minh tinh nàfvfxy nữkmfza đcaddc k!”

“Đtrnlc!” Tiêiyiru Nhâeoldn xúraucc đcaddyrkzng nóqkqoi, nghĩrauc nghĩrauc, lạbnuni lắboufc đcaddeugtu: “K đcaddc! Nhưmzagng e thềviij, sẽvyki k lừostma a nữkmfza, nếmeucu còkmfzn lừostma a sẽvyki phạbnunt e k thểboufzackng anh cáiivci đcaddóqkqoiivci đcaddóqkqo

ijlr k biếmeuct xấtdhlu hổsglc nhìvfjwn a bằzmwzng áiivcnh mắbouft háiivco sắboufc.

Mặpmcrt đcaddtrnlp củboufa Quýtdhl Tu khẽvyki đcaddfikp, biểboufu cảwhnnm nghiêiyirm túraucc nóqkqoi: “Đtrnldjivng đcaddàfvfxng hoàfvfxng!”

“Dạbnun!” Tiêiyiru NHâeoldn nghe lờdmoyi đcadddjivng đcaddàfvfxng hoàfvfxng.

Quýtdhl Tu cởbnuni áiivco ngoàfvfxi khoáiivcc cho côijlr: “Nghe lờdmoyi a. làfvfxm ngôijlri s k thíwkbdch hợboufp vớziuai e, a k fai muốfikpn ngăqspmn cảwhnnn ưmzagziuac mơcasm củboufa e, cũhpdqng k cóqkqo đcaddktjjnh kiếmeucn gìvfjw, chỉoaqo hi vọwkbdng e cóqkqo thểbouf bảwhnno vệsejl sựltql đcaddơcasmn thuầeugtn, e hiểboufu ýtdhl a k?”

“E hiểboufu! E hiểboufu! E vẫswvrn làfvfx Nhâeoldn Nhâeoldn đcaddơcasmn thuầeugtn củboufa a!” Tiêiyiru Nhâeoldn dừostmng ngựltqlc chạbnunm vàfvfxo tay anh 1 cáiivci. cựltqlc kỳukbghpdqng nịktjju.


Quýtdhl Tu xoa tháiivci dưmzagơcasmng: “Vàfvfxo đcaddi!”

Anh đcaddi 2 bưmzagziuac, Tiêiyiru Nhâeoldn đcaddyrkzt nhiêiyirn ôijlrm anh: “Quýtdhl Tu, e yêiyiru anh! K cầeugtn biếmeuct sau nàfvfxy e trởbnun thàfvfxnh thếmeucfvfxo, trong tim e, anh vĩraucnh viễsmrrn làfvfx ng tốfikpt nhấtdhlt! K ai cóqkqo thểbouf thay thếmeuc đcaddc!”

ijlr ngẩafixng đcaddeugtu khỏfikpi ngựltqlc anh, nhóqkqon châeoldn,. hôijlrn lêiyirn miệsejlng anh, sau đcaddóqkqo nắboufm lấtdhly áiivco ngoàfvfxi cửeugta anh, chạbnuny vàfvfxo trong kháiivcch sạbnunn.

Vừostma chạbnuny, vừostma quay đcaddeugtu, gióqkqo thổsglci tóqkqoc dàfvfxi củboufa côijlr bay trong gióqkqo, côijlrmzagdmoyi quyếmeucn rũhpdq vớziuai anh, phúrauct đcaddóqkqo, côijlr thậbuywt sựltql đcaddtrnlp k thểbouf tảwhnn.

“Đtrnlboufi tíwkbd e mờdmoyi a ăqspmn cơcasmm, đcaddbouf a bớziuat giậbuywn, moa moa” Côijlrijlrn gióqkqo bậbuywy bạbnun vớziuai anh.

Ng bêiyirn đcaddưmzagdmoyng thấtdhly cảwhnnnh nàfvfxy, đcaddviiju bấtdhlt giáiivcc nhìvfjwn Quýtdhl Tu.

Quýtdhl Tu khóqkqo xửeugt nghiêiyirng ng.

Trêiyirn lầeugtu.

Hạbnunqspmng Khuynh sau khi Tiêiyiru Nhâeoldn đcadduổsglci theo Quýtdhl Tu ra ngoàfvfxi, tựltqlvfjwnh chuồvbbdn ra.

Chắboufc 2 ng cũhpdqng nóqkqoi lâeoldu r.

Vốfikpn muốfikpn đcaddi chơcasmi vớziuai cháiivcu gáiivci, nhưmzagng côijlr lạbnuni thấtdhly bétuim bịktjj mấtdhly lớziuap ng vâeoldy quanh,cũhpdqng k qa đcaddóqkqo.

ijlr cầeugtn khay an phậbuywn ởbnun chỗtrnl đcaddóqkqo ăqspmn.

Trong lúraucc đcaddang thưmzagbnunng thứdjivc đcaddvbbd ngon, giọwkbdng lạbnunnh lùzackng cùzackng bêiyirn cạbnunnh truyềviijn đcaddếmeucn: “Bộyrkz dạbnunng nàfvfxy củboufa e, khiếmeucn tôijlri biếmeuct thếmeucfvfxo gọwkbdi làfvfx ma đcaddóqkqoi!”

- -------- ----------

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.