Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 437 :

    trước sau   
Mộdarb Cẩifkqm Đirhsìhumknh nósohhi: “Nếfnrhu cósohh kếfnrh hoạinalch, sợaoze sớfdzkm đmpbvãmpbv ôettpm tiềzopen trốzcadn r, làifkqm gìhumksohh thểtgyc đmpbvtgyc chúinalng ta tìhumkm thấoszay.”

“V cũcrwlng fai tìhumkm, chuyệicoon k thểtgyc thếfnrhifkq thôettpi, ítgiat nhấoszat biếfnrht chủwpuvatiau làifkq ai.”

Sắkzajc mặtgyct Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm lạinalnh lùlodbng nósohhi: “Chuyệicoon nàifkqy tôettpi nhấoszat đmpbvjoadnh tra rõepom!”

Hạinalirhsng Khuynh muốzcadn nósohhi, còfuabn fai tra s?

K fai chuyệicoon tốzcadt Mộdarb Nguyệicoot Bạinalch làifkqm s!

Nhưatiang vẫvspsn k thểtgycsohhi ra, đmpbvếfnrhn Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm cũcrwlng k truy cứdyrdu.


Quảzcadn gia đmpbvưatiaa nữicoo hầxfyau xuốzcadng, kêklweu ng cạinaly mởhvtm cửzzzea, lấoszay xe lăirhsn ra.

“Ăybqrn tốzcadi trc!” Tâuvozn Viêklwen Thưatiainalng đmpbvdyrdng dậgcyvy từthpq sofa.

Hạinalirhsng Khuynh cũcrwlng k nósohhi gìhumk, lúinalc ăirhsn cơlewhm m.n đmpbvzopeu an ủwpuvi côettp, màifkqettp chỉettpatiainali cưatiainali.

Ăybqrn mấoszay miếfnrhng,. mưatiaaozen cớfdzkklwen lầxfyau.

Vốzcadn, Tâuvozn Viêklwen Thưatiainalng muốzcadn tốzcadi nay cùlodbng Hạinalirhsng Khuynh vàifkq Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm ngồlibzi xuốzcadng, nósohhi chuyệicoon đmpbvdyrda trẻhvtm, bịjoad chuyệicoon nàifkqy, chỉettpsohh thểtgyc đmpbvtgyc đmpbvósohh trc.

zuzw trong phòfuabng buồlibzn bãmpbv ngồlibzi đmpbvósohh, Hạinalirhsng Khuynh nhìhumkn đmpbvzcadng đmpbvlibz ăirhsn vặtgyct trêklwen bàifkqn.

Mởhvtm ra. đmpbvzopeu làifkq đmpbvlibz hiếfnrhm, màifkqfuabn từthpq nhữicoong tiệicoom kháettpc nhau, đmpbvâuvozy đmpbvzopeu làifkq anh đmpbvi từthpqng tiệicoom mua?

Tốzcadn nhiềzopeu thờinali gian v?

fuabng vui vẻhvtm, thậgcyvt sựporz vui, kinh hỉettp luôettpn cảzcadm đmpbvdarbng hơlewhn yêklweu cầxfyau rấoszat nhiềzopeu.

Cửzzzea mởhvtm ra.

Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm từthpq ngoàifkqi vàifkqo.

Tay Hạinalirhsng Khuynh lấoszay ra khỏqjkfi bịjoadch đmpbvlibz ăirhsn, mặtgyct trầxfyam xuốzcadng.

Anh đmpbvi qua, đmpbvifkqy côettp đmpbvếfnrhn bêklwen giưatiainalng, gõepomcrwli: “Còfuabn k vui s?”


“E k fai muốzcadn làifkqm loạinaln, màifkqifkq, chuyệicoon hiểtgycn nhiêklwen, mọsohhi ng tin anh ta, tạinali s a cũcrwlng tin, a k fai hiểtgycu anh ta nhấoszat s.” Hạinalirhsng Khuynh k hiểtgycu.

“Chítgianh làifkqhumkettp hiểtgycn nhiêklwen, cho nêklwen sẽhgka k fai anh ta!”

“Ýucqchumk?”

“Mộdarb Nguyệicoot Bạinalch sẽhgka k phạinalm sai lầxfyam hạinal cấoszap nhưatia v, vốzcadn biếfnrht mìhumknh sẽhgkaifkq ng khảzcad nghi nhấoszat, nếfnrhu làifkqm, sẽhgka bịjoad lộdarb, anh ta làifkq ng tâuvozm tưatia cẩifkqn mậgcyvt,. anh ta s cósohh thểtgyc qa hoa viêklwen đmpbvósohhhumkm e, đmpbvếfnrhn e cắkzajn lấoszay cơlewh hộdarbi đmpbvósohh k buôettpng chứdyrd!”

Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm phâuvozn títgiach cho côettp nghe.

Hạinalirhsng Khuynh nhưatia hiểtgycu ra, gậgcyvt đmpbvxfyau: “Nhưatiang k fai anh ta làifkq ai? Nhàifkq ngoàifkqi anh ta, k ai títgianh kếfnrh e! E nhậgcyvn đmpbvjoadnh nhấoszat đmpbvjoadnh làifkq anh ta, chủwpuv yếfnrhu làifkq quen thuộdarbc vớfdzki Mộdarb gia nhưatia v, chỉettpsohh thểtgycifkq anh ta.”

“Quen thuộdarbc k nhấoszat đmpbvjoadnh làifkq ng nhàifkq, chỉettp cầxfyan muốzcadn, muốzcadn hiểtgycu cấoszau trúinalc biệicoot thưatia Mộdarb gia thìhumkcrwlng k khósohh, mua chuộdarbc cũcrwlng k khósohh, nhưatiang 1 đmpbviểtgycm quan trọsohhng, nhấoszat đmpbvjoadnh đmpbvãmpbv tiếfnrhp xúinalc qua vớfdzki ng hầxfyau đmpbvósohh.” Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm gợaozei ýtgia cho côettp.

“Ôfuabn Tửzzzetgiach!” Hạinalirhsng Khuynh lậgcyvp tứdyrdc nghĩlodb ra côettp.

Ngoàifkqi Mộdarb Nguyệicoot Bạinalch, cũcrwlng cósohh thểtgychvtm ngoàifkqi khốzcadng chếfnrh, chỉettpsohh thểtgycifkq Ôfuabn Tửzzzetgiach!

Muốzcadn hạinali côettp, lôettpi côettp đmpbvếfnrhn chỗdvpz chếfnrht, ngoàifkqi côettp ta ra k cósohh ng thứdyrd 2.

Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm k đmpbvlibzng ýtgia lờinali côettp, cũcrwlng k phảzcadn đmpbvzcadi.

“Anh đmpbvthpqng nósohhi vớfdzki e, a cảzcadm thấoszay k fai côettp ta, anh tin côettp ta thanh bạinalch.” Hạinalirhsng Khuynh thấoszay phảzcadn ứdyrdng củwpuva anh, mặtgyct liềzopen xụytfn xuốzcadng.

“K fai, anh chỉettp đmpbvang nghĩlodb, nếfnrhu làifkqettp ta, ởhvtm thờinali gian đmpbviểtgycm nàifkqy giưatiainalng cờinal đmpbváettpnh trốzcadng cũcrwlng k fai làifkq kếfnrh hay gìhumk, mụytfnc đmpbvítgiach củwpuva côettp ta làifkqhumk?” Đirhsiềzopeu nàifkqy làifkq đmpbviểtgycm khiếfnrhn Mộdarb Nguyệicoot Sâuvozm nghi ngờinal.

“Cósohh thểtgycettp ta đmpbvơlewhn thuầxfyan muốzcadn pháettpt tiếfnrht!”

“Côettp ta k đmpbvơlewhn thuầxfyan nhưatia v!”

“V---, côettp ta muốzcadn làifkqm gìhumk?” Hạinalirhsng Khuynh cũcrwlng k thểtgyc trảzcad lờinali

Sr hnay bậgcyvn k up chưatiaơlewhng, nay lễjoad tếfnrht đmpbvi chơlewhi cũcrwlng dịjoadch bùlodb cho mọsohhi ng nhévevn! Đirhssohhc truyệicoon vui vẻhvtm!!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.