Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 421 :

    trước sau   
Quáhzgv khómmgi chịbrveu r!

Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm bịbrveieizncsem cho cựuuvec kỳvqaz lo lắzoskng, vừnzlga nhịbrven mùtesri hôieizi, vừnzlga cởyqbbi đwgxhuhgh cho côieiz.

“Làncsem gìuuve đwgxhómmgi---” Hạhdcgzqmung Khuynh bấxklqt lựuuvec đwgxhdxyjy tay anh, cũmmging lúnbsrc nàncsey r, còtnnpn muốptqin làncsem chuyệoezwn đwgxhómmgi.

“Em hôieizi nhưnpvp mớdxdii vớdxdit lêdbgfn từnzlg trong nưnpvpdxdic dơnpvp, tắzoskm cho anh!” Anh cởyqbbi áhzgvo ngoàncsei côieiz ra, r đwgxhếcvxon đwgxhuhghmmgit.

“Tôieizi tựuuve cởyqbbi làncse đwgxhc!” Hạhdcgzqmung Khuynh xua tay vớdxdii anh.

“Đoyphnzlgng đwgxhmngpng!” Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm trừnzlgng côieiz.


2 ng tay nhưnpvp đwgxháhzgvnh nhau, ng đwgxhếcvxon ng vềfvow, Hạhdcgzqmung Khuynh vẫuhghn bịbrve anh cởyqbbi sạhdcgch.

Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm ôieizm côieizncseo bồuhghn tắzoskm, mởyqbbnpvpdxdic ấxklqm, mởyqbbtnnpi sen ra.

npvpdxdic ấxklqm dầnpvpn chuyểbsrqn xuốptqing bồuhghn tắzoskm, Hạhdcgzqmung Khuynh bìuuvenh tĩtnnpnh lạhdcgi, nưnpvpdxdic nómmging xảdbdgdbgfn ng côieiz rấxklqt thoảdbdgi máhzgvi, dạhdcgncsey cũmmging thoảdbdgi máhzgvi r.

Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm nhíhzgvu màncsey, tay sắzoskp làncsenh kénlbmo 1 cáhzgvi, ăzqmun đwgxhau r.

“Anh--- k s chứnlbm?” Hạhdcgzqmung Khuynh thấxklqy anh nhíhzgvu màncsey, biếcvxot liêdbgfn quan đwgxhếcvxon tay anh, bấxklqt giáhzgvc cũmmging lo lắzoskng lêdbgfn.

“S cómmgi thểbsrq k s, sắzoskp bịbrve e làncsem thốptqii chếcvxot r, im lặbsrqng tắzoskm cho anh!” Ngữfafq khíhzgv Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm rấxklqt k vui, thểbsrq hiệoezwn tâtnnpm trạhdcgng cựuuvec kỳvqaz k tốptqit.

Hạhdcgzqmung Khuynh cũmmging ngoan ngoãhdcgn k nómmgii, anh k nénlbmm côieiz xuốptqing lầnpvpu, cũmmging k nénlbmm côieiz đwgxhi, còtnnpn chăzqmum sómmgic côieiz, mởyqbbnpvpdxdic tắzoskm, đwgxhãhdcgncse k tệoezw r.

dbgfn biếcvxot anh k fai làncse ng cómmgihzgvnh cáhzgvch ôieizn hòtnnpa.

Anh cómmgi thểbsrqncsem nhữfafqng chuyệoezwn nàncsey, đwgxhãhdcg ngoàncsei sứnlbmc tưnpvpyqbbng tưnpvpmrhpng củfvowa côieiz r!

Nỗuuwmi đwgxhau trong tay giảdbdgm xuốptqing, Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm ngửkgcni tay miệoezwng, tựuuve anh cũmmging muốptqin ómmgii.

Đoyphómmging cửkgcna nhàncse vệoezw sinh, anh cởyqbbi đwgxhuhgh, cũmmging vàncseo bồuhghn tắzoskm.

Bồuhghn tắzoskm hìuuvenh tròtnnpn chứnlbma 1 ng, đwgxhãhdcg thấxklqy nhỏkotg r.

Hạhdcgzqmung Khuynh chìuuvem ng xuốptqing nưnpvpdxdic.


Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm nhìuuven côieiz: “Đoyphnzlgng nénlbm nữfafqa, em thốptqii v, anh đwgxhdbgfn mớdxdii cómmgi hứnlbmng thúnbsr, tắzoskm đwgxhàncseng hoàncseng.”

“A đwgxhptqii vớdxdii tôieizi k hưnpvpng thúnbsrncse tốptqit nhấxklqt r.” Hạhdcgzqmung Khuynh cũmmging thảdbdg lỏkotgng, so vớdxdii xấxklqu hổlnhgnlbm tráhzgvnh, k bằqonpng rộmngpng lưnpvpmrhpng 1 chúnbsrt.

ieiz lấxklqy sữfafqa tắzoskm ởyqbbdbgfn, chàncsencseo cơnpvp thểbsrq.

tesri thơnpvpm củfvowa sữfafqa tắzoskm chui vàncseo hôieiz hấxklqp Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm, khiếcvxon anh cảdbdgm thấxklqy híhzgvt thởyqbb dễjxaknpvpn nhiềfvowu.

Mắzoskt đwgxhen liếcvxoc qua, cộmngpng thêdbgfm châtnnpn dàncsei trắzoskng nhưnpvp tuyếcvxot, gómmgic nghiêdbgfng, cổlnhgtesrng xưnpvpơnpvpng quai xanh, đwgxhfvowu cựuuvec kỳvqaz gợmrhpi cảdbdgm.

npvp thểbsrq cao to vôieiz thứnlbmc đwgxhếcvxon gầnpvpn.

npvpdxdic vừnzlga đwgxhmngpng, mắzoskt đwgxhmjdzp củfvowa Hạhdcgzqmung Khuynh cũmmging đwgxhmngpng, chỉedvvncseieiz k lậdbgfp tứnlbmc nómmgii ra, giảdbdg bộmngp k biếcvxot.

“Tay anh k thểbsrq ưnpvpdxdit, cómmgi thểbsrq giúnbsrp anh k?” Ânpvpm thanh ấxklqm nómmging truyềfvown đwgxhếcvxon tai côieiz.

Hạhdcgzqmung Khuynh xoa 1 tay xàncseieizng, cốptqi ýzosk xoa lêdbgfn cổlnhg, xàncseieizng díhzgvnh lêdbgfn mặbsrqt anh, k lộmngp thanh sắzoskc hỏkotgi: “Giúnbsrp thếcvxoncseo?”

“Em giúnbsrp anh làncsem sạhdcgch nơnpvpi bịbrve e làncsem bẩdxyjn.” Anh nómmgii chuyệoezwn cựuuvec kỳvqaz áhzgvi muộmngpi.

“Cụqopm thểbsrqncseyqbb đwgxhâtnnpu?”

“Toàncsen thâtnnpn!”

2 chữfafq nhưnpvp nỉedvv non áhzgvp lêdbgfn máhzgvieiz, môieizi mỏkotgng nhảdbdg ra, cơnpvp thểbsrq nhỏkotgnlbm bịbrve anh vâtnnpy chặbsrqt.

Hạhdcgzqmung Khuynh khinh bỉedvvyqbb trong lòtnnpng, côieiz biếcvxot ngâtnnpy, thúnbsrhzgvnh cũmmging sẽkotg đwgxhhdcgi pháhzgvt.

“Anh k fai nómmgii, tôieizi rấxklqt thốptqii k cómmgi hứnlbmng thúnbsr s, v bâtnnpy h làncsencsem gìuuve?” Côieiz đwgxhdxyjy đwgxhnpvpu anh ra.

ANh lạhdcgi đwgxhếcvxon gầnpvpn, hôieizn lêdbgfn máhzgvieiz: “Bâtnnpy h thơnpvpm r!”

Hạhdcgzqmung Khuynh nómmgii: “Tôieizi vừnzlga nãhdcgy mớdxdii ómmgii, miệoezwng toàncsen mùtesri chua, anh muốptqin thửkgcntesri k?” Côieiz đwgxhưnpvpa miệoezwng qua gầnpvpn anh.

Mộmngp Nguyệoezwt Sâtnnpm ởyqbbdbgfn bấxklqt giáhzgvc nénlbm đwgxhi

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.