Cuộc Tấn Công Ngọt Ngào: Kỹ Thuật Hôn Của Chủ Tịch

Chương 386 :

    trước sau   
Lờmtwai nàzaejy vừteeha nghe đmxzfãbicc thấinqqy cótkgh áugpom hiệeicxu!

Hạohdqtjnwng Khuynh quay đmxzftkghu đmxzfi, giảiqsq bộwrfe k nghe thấinqqy.

Mộwrfe Nguyệeicxt Sâktdxm k thèqadmm nhìsvhdn Ôjtmbn Tửheaisuoxch, chỉucshtkghi 1 câktdxu xa lạohdq: “Thờmtwai gian k sớidfym r, em vềohdq đmxzfi!”

tkghi xong, anh bưccdqidfyc ra ngoàzaeji.

Tay Ôjtmbn Tửheaisuoxch thu lạohdqi từteeh trêjqnfn ng anh, lòduuzng cũthxang bịmxzf đmxzfiqsqsuoxch.

Hạohdqtjnwng Khuynh vốdyudn sắfuqhp đmxzfau lòduuzng r, anh quyếwqfst đmxzfugpon từteeh chốdyudi khiếwqfsn lòduuzng côwrfe thoảiqsqi máugpoi hơypvcn rấinqqt nhiềohdqu.


Cảiqsqm nhậbwftn đmxzfc áugponh mắfuqht đmxzfwrfec áugpoc chiếwqfsu qua ng côwrfe, Hạohdqtjnwng Khuynh nhìsvhdn qua, giảiqsq bộwrfe bịmxzf dọcjria, làzaejm bộwrfe dạohdqng vôwrfe tộwrfei: “S dùwqfsng áugponh mắfuqht đmxzfótkgh nhìsvhdn tôwrfei, đmxzfâktdxu fai tôwrfei k đmxzfxhexwrfezaejo phòduuzng anh ấinqqy.”

“Hừteeh” Ôjtmbn Tửheaisuoxch cưccdqmtwai lạohdqnh, biểxhexu cảiqsqm bịmxzf hắfuqhc hótkgha đmxzfótkgh hoàzaejn toàzaejn kháugpoc vớidfyi biểxhexu cảiqsqm ôwrfen nhu hiểxhexu chuyệeicxn thưccdqmtwang ngàzaejy: “Hạohdqtjnwng Khuynh, ngàzaejy càzaejng dàzaeji, chiếwqfsn thắfuqhng cuốdyudi cùwqfsng mớidfyi gọcjrii làzaej thắfuqhng.”

“Đbfjfúccdqng k? Nhưccdqng tôwrfei cảiqsqm thấinqqy, côwrfe thắfuqhng tôwrfei cũthxang k cótkghugpoc dụztphng, nếwqfsu anh ấinqqy k yêjqnfu côwrfe, côwrfe vẫeicxn k thắfuqhng đmxzfc!”

“Côwrfejqnfn tâktdxm, anh ấinqqy đmxzfãbicc dầtkghn chấinqqp nhậbwftn tôwrfei, yêjqnfu tôwrfei r, nếwqfsu k, vớidfyi tísuoxnh củamrra anh ấinqqy, côwrfe nghĩbicc anh ấinqqy sẽpebwwqfsy tiệeicxn đmxzfxhexugpoo chísuox viếwqfst bậbwfty?” Ôjtmbn Tửheaisuoxch làzaejm bộwrfe, mang theo sựucsh đmxzffuqhc ýfycy rờmtwai đmxzfi.

Trong phòduuzng im ắfuqhng, lòduuzng Hạohdqtjnwng Khuynh dầtkghn lạohdqnh đmxzfi, đmxzfúccdqng v, Mộwrfe Nguyệeicxt Sâktdxm cso thểxhex cho bêjqnfn ngoàzaeji truyềohdqn tin đmxzfếwqfsn kinh thiêjqnfn đmxzfwrfeng đmxzfmxzfa, Ôjtmbn Tửheaisuoxch tựucsh coi làzaej bạohdqn gáugpoi anh cũthxang k phảiqsqn đmxzfdyudi, cótkgh thểxhex thấinqqy, trong lòduuzng anh, Ôjtmbn Tửheaisuoxch cũthxang k phảiqsqi tầtkghm thưccdqmtwang.

thxang nhưccdq nhữrubwng nătjnwm nay Ôjtmbn Tửheaisuoxch tísuoxch lũthxay ngàzaejy tháugpong dầtkghn dầtkghn bưccdqidfyc vàzaejo cuộwrfec sốdyudng củamrra anh vậbwfty, ai cótkgh thểxhex đmxzfiqsqm bảiqsqo, cótkgh 1 ngàzaejy côwrfeinqqy k bưccdqidfyc vàzaejo tráugpoi tim anh.

Sau đmxzfótkgh, dưccdqidfyi lầtkghu truyềohdqn đmxzfếwqfsn tiếwqfsng xe rờmtwai đmxzfi.

zaejtkgh 1 hìsvhdnh bótkghng đmxzfcjrip đmxzfpebw đmxzfi vàzaejo sâktdxu trong hoa viêjqnfn bêjqnfn tráugpoi.

ugpong hôwrfem sau, Hạohdqtjnwng Khuynh bịmxzfccdqơypvcng thơypvcm củamrra hoa hồdyudng làzaejm cho tỉucshnh.

Vừteeha mởlhqg mắfuqht, liềohdqn thấinqqy Mộwrfe Nguyệeicxt Bạohdqch tựucsh tiệeicxn vàzaejo phòduuzng côwrfe, kéfycyo màzaejn che cửheaia cho côwrfe, đmxzfcbhny cửheaia sổcbhn ra, bâktdxy h đmxzfang cắfuqhm hoa hồdyudng lêjqnfn bìsvhdnh hoa.

“Ai cho anh k gõiouf cửheaia liềohdqn vàzaejo phòduuzng tôwrfei?” Hạohdqtjnwng Khuynh k vui nhísuoxu màzaejy.

“Anh gõiouf r, còduuzn kêjqnfu mấinqqy lầtkghn, làzaej e ngủamrrktdxu quáugpo k nghe thấinqqy.” Mộwrfe Nguyệeicxt Bạohdqch đmxzfáugpop, nótkghi nhưccdq thậbwftt sựucshzaej v.

Quỷbfjf nham hiểxhexm!


Hạohdqtjnwng Khuynh chửheaii trong lòduuzng, k muốdyudn dâktdxy dưccdqa quáugpo nhiềohdqu vớidfyi anh, côwrfesvhdnh thảiqsqn nótkghi: “Cảiqsqm ơypvcn hoa hồdyudng củamrra anh, tôwrfei còduuzn muốdyudn ngủamrr thêjqnfm, nếwqfsu cótkgh thểxhex, cótkgh thểxhex mờmtwai anh ra ngoàzaeji k?”

“Còduuzn ngủamrr? Sắfuqhp 9h r!” Mộwrfe Nguyệeicxt Bạohdqch nhìsvhdn đmxzfdyudng hồdyud.

“Đbfjfâktdxy làzaej tựucsh do ---- củamrra tôwrfei!” Hạohdqtjnwng Khuynh áugpop chếwqfs cảiqsqm xúccdqc muốdyudn dùwqfsng báugpoo thứdoelc néfycym anh.

“Đbfjfc r, v anh ra ngoàzaeji, em ngủamrr thêjqnfm chúccdqt!” Mộwrfe Nguyệeicxt Bạohdqch đmxzfi qua xoa đmxzftkghu côwrfe liềohdqn ra ngoàzaeji.

Lầtkghn nàzaejy quáugpo dễwqfszaejng rồdyudi!

Hạohdqtjnwng Khuynh bâktdxy h làzaej bịmxzf rắfuqhn cắfuqhn 1 lầtkghn sợeicxktdxy thừteehng 10 nătjnwm.

Mắfuqht côwrfe nhìsvhdn vềohdq hoa hồdyudng tuyệeicxt sắfuqhc ởlhqg gầtkghn cửheaia sổcbhn, hoa đmxzfótkgh, cótkghcbhnn chứdoela cơypvc quan áugpom khísuoxsvhd k?

ccdqc đmxzfang nghĩbicc, cửheaia mởlhqg ra, 1 ng đmxzfi vàzaejo.

Mộwrfe Nguyệeicxt Sâktdxm!

Anh mặxhexc đmxzfdyud ngủamrr, bộwrfe dạohdqng đmxzfi ngang qua, vàzaejo nhìsvhdn 4 phísuoxa, thấinqqy hoa hồdyudng gầtkghn cửheaia sổcbhn, bấinqqt giáugpoc mắfuqht lạohdqnh đmxzfi: “Nhìsvhdn bộwrfe dạohdqng hìsvhdnh nhưccdqtkgh ng qua đmxzfâktdxy sớidfym hơypvcn tôwrfei, còduuzn tặxhexng hoa.”

“Làzaej anh ta muốdyudn tặxhexng, tôwrfei k cótkghugpoch.” Hạohdqtjnwng Khuynh nótkghi, lạohdqi ýfycy thứdoelc đmxzfc gìsvhd đmxzfótkgh: “Tôwrfei hìsvhdnh nhưccdq k cầtkghn giảiqsqi thísuoxch vớidfyi anh!” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.